Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện

Chương 18

“Xin từ chối. Và hãy xóa bài đăng trên cộng đồng ngay lập tức.”

“Vâ... vâng. Nhưng... anh có thể gặp Hội trưởng của chúng tôi một lần được không…?”

“Tôi rất hài lòng với công việc hiện tại của mình. Thực ra, tôi mắc chứng sợ quái vật khá nặng.”

“Gì cơ?”

“Tôi bị ngất xỉu ngay khi nhìn thấy quái vật. Vì vậy, tôi không thể hoạt động như một năng lực giả. Thêm nữa, tôi cũng có đủ tiền để sống thoải mái.”

Lời nói dối không có cơ sở, nhưng Ji-an thốt ra một cách dửng dưng đến mức khiến nó trở nên thuyết phục. Thực tế, không phải không có những người dù đã thức tỉnh năng lực nhưng vẫn chọn sống như người thường vì chứng sợ quái vật.

Trong khi Kim Soo-chul vẫn còn lưỡng lự, Ji-an đã đứng dậy và đi về phía cửa. Anh mở hé cửa, liếc ánh mắt sắc bén về phía Soo-chul, người vẫn còn ngồi đờ đẫn.

“Anh ra ngoài được không? Hôm nay quán sẽ đóng cửa sớm.”

Thật ra, không chỉ hôm nay mà Ji-an còn dự định điều chỉnh giờ đóng cửa quán cà phê sớm hơn vào 7 giờ tối, để có nhiều thời gian hơn bên Se-hun.

Kim Soo-chul lề mề đứng dậy với vẻ mặt đầy ái ngại. Anh ta hiểu rằng nếu trở về tay không, chắc chắn sẽ phải hứng chịu cơn giận từ Hội trưởng. Dẫu vậy, Ji-an vẫn lạnh lùng chỉ ra ngoài bằng một cái gật đầu ngắn.

Ngay khi thân hình to lớn của Kim Soo-chul vừa bước qua ngưỡng cửa, Ji-an đóng sầm cửa lại một cách dứt khoát. Kim Soo-chul còn do dự một hồi trước cửa, nhưng rồi cũng bỏ đi với những bước chân nặng nề.

“Se-hun à, ra ngoài được rồi.”

Nghe vậy, Se-hun, đang ngồi yên lặng trên ghế phía sau quầy, cúi người chui ra khỏi chỗ trốn.

Ji-an cúi xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt cậu nhóc, rồi xoa nhẹ mái đầu tròn trịa của cậu.

“Chờ anh một chút nhé. Anh sẽ dọn dẹp nhanh thôi, rồi chúng ta về nhà ăn món thật ngon. Hôm nay anh sẽ đích thân nấu bữa tối.”

Se-hun khẽ gật đầu, nhưng rồi cậu cầm lấy ống tay áo của Ji-an, giọng nói nhỏ nhẹ:

“Em có thể lên trước được không?”

“Thật không? Vậy để anh đưa em lên.”

Se-hun lắc đầu, rồi đọc ra mã khóa cửa mà cậu đã thuộc lòng:

“0301 sao. Em có thể tự lên được. Nhà mình ngay cạnh mà.”

Cũng đúng, nhưng Ji-an vẫn hơi lo lắng vì vừa mới đuổi Soo-chul đi.

“Vậy để anh đứng đây nhìn em đi lên cầu thang thôi, được chứ?”

“Vâng ạ.”

Ji-an mở cửa quán và dõi theo từng bước chân của Se-hun trên cầu thang. Nhìn cậu nhóc tự lập như vậy, vừa thấy đáng yêu, lại vừa thoáng buồn.

‘Cậu nhóc lớn lên nhanh quá…’

Có lẽ vì những năm tháng gian khổ từ nhỏ, Ji-an cảm thấy Se-hun đang gánh trên vai những suy nghĩ mà một đứa trẻ không đáng phải chịu đựng.

‘Hôm nay nhất định phải làm một bữa thật ngon.’

Từ khi sống cùng nhau, vì bận rộn nên Ji-an chưa có cơ hội nấu cho Se-hun một bữa ăn tử tế. Món duy nhất anh từng làm là trứng rán trong ngày đầu tiên họ gặp nhau.

Ji-an bắt tay vào dọn dẹp với tốc độ nhanh hơn thường ngày. Tuy nhiên, dù nhanh thế nào thì số lượng cốc chồng chất trong bồn rửa cũng quá nhiều, khiến anh phải mất khá nhiều thời gian để giải quyết.

Mải mê với công việc, Ji-an không hề nhận ra rằng Se-hun, sau khi bấm mã số cửa và làm như đã vào nhà, lại lặng lẽ quay xuống cầu thang.

*****

Se-hun đứng trước cửa tòa nhà, đảo mắt nhìn xung quanh. Ngay lập tức, cậu nhận ra đôi giày đen ló ra từ góc hẻm gần đó và bình thản tiến lại gần người đang ẩn nấp.

Với những bước chân không gây ra bất kỳ tiếng động nào, giống như một sát thủ lành nghề, Se-hun tiếp cận mục tiêu mà không bị phát hiện. Kim Soo-chul, đang mải báo cáo với Hội trưởng qua điện thoại, chỉ nhận ra sự hiện diện của cậu khi Se-hun đã đứng ngay trước mặt.

“Gì đây?”

Kim Soo-chul nhăn mặt, dừng cuộc gọi và nhìn xuống. Khuôn mặt quen thuộc của thằng nhóc con nhìn chằm chằm anh ta với vẻ vô cảm.

Ngay từ lần đầu gặp, Kim Soo-chul đã cảm thấy khó chịu với cậu nhóc này. Đôi mắt đen sâu thẳm đến mức không giống một đứa trẻ bình thường. Một khoảnh khắc, anh ta định dơ tay cốc đầu cậu vì cái ánh mắt "không lễ phép" đó, nhưng rồi đổi ý.

‘Đây là cơ hội.’ Kim Soo-chul nghĩ. Anh ta đã tận mắt chứng kiến cách Ji-an bảo vệ cậu nhóc này như báu vật.

Anh ta nhanh chóng nhìn quanh, chỉ thấy vài người đi xa xa. Gần đó không một bóng người. Lúc này, vị trí của Kim Soo-chul trong Hội đang bị lung lay. Thú vui cờ bạc anh ta từng chơi vì vui giờ đã trở thành khoản nợ khổng lồ đè nặng lên cuộc sống. Thêm vào đó, anh ta vừa mượn một tỷ won với lời hứa sẽ chiêu mộ được Ji-an, một năng lực giả ít nhất cấp A. Nếu trở về tay không, anh ta chắc chắn sẽ phải trả giá bằng cả mạng sống.

“Nhóc con, đi đâu với chú một lát nhé.”

Kim Soo-chul nở nụ cười nham hiểm, vươn tay về phía Se-hun. Anh ta dự định chỉ cần khẽ đánh vào gáy để khiến cậu nhóc ngất, sau đó đưa đến Hội làm con tin. Với tình cảm mà Ji-an dành cho Se-hun, anh ta nghĩ mình có thể dễ dàng ép buộc Ji-an thỏa hiệp.

Đây rõ ràng là một kế hoạch ngu ngốc mà bất kỳ người tỉnh táo nào cũng không bao giờ nghĩ đến. Nhưng đáng tiếc, Kim Soo-chul không phải là người thông minh.

Dù đối mặt với người lớn hơn mình rất nhiều, đang tỏ vẻ đe dọa, Se-hun vẫn không hề nao núng. Đôi mắt cậu bắt đầu biến đổi, từ rìa đồng tử dần dần nhuốm màu đỏ như máu.

“Đôi mắt mày…?”

Kim Soo-chul lẩm bẩm, cảm thấy có gì đó bất thường. Nhưng trước khi kịp phản ứng, ánh mắt anh ta đã trở nên vô hồn, thân thể nặng nề lảo đảo.

“Quỳ xuống.”

Một tiếng “rầm” vang lên khi cơ thể đồ sộ của Kim Soo-chul quỳ gối xuống đất. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của Se-hun vươn lên, tát liên tiếp vào má anh ta, phát ra những âm thanh giòn tan.

“Chát! Chát!”

Kim Soo-chul, giờ chỉ còn là một cái xác biết thở, hoàn toàn bất lực trước sự áp đảo của cậu nhóc nhỏ bé nhưng kỳ lạ này.

Dù bị hành động tát thẳng mặt như vậy, Kim Soo-chul vẫn chỉ ngơ ngác chớp mắt, miệng há hốc mà không phản ứng.

“Đừng bao giờ quay lại đây nữa. Hãy xóa sạch nơi này khỏi trí nhớ của anh. Còn về mấy kẻ khác, tự mà tìm cách giải thích.”

“…Vâng…”

Se-hun mỉm cười hài lòng, nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay lên trán Kim Soo-chul và đẩy nhẹ.

“Biến đi.”

“…Vâng…”

Kim Soo-chul loạng choạng đứng dậy, lảo đảo như một cái xác không hồn, lê bước rời khỏi con hẻm.

“Haa…”

Se-hun lau những giọt máu nhỏ xuống môi mình bằng mu bàn tay, rồi thở ra một hơi dài.

Từ ngày bỏ trốn khỏi phòng thí nghiệm, cậu đã sử dụng quá nhiều năng lượng, khiến khả năng của mình vẫn chưa thể hồi phục hoàn toàn. Để phục hồi hoàn toàn năng lực, có thể sẽ mất đến vài năm, nhưng việc vừa rồi đã buộc cậu phải sử dụng sức mạnh vượt quá giới hạn. Kết quả là, cơ thể của cậu lập tức chịu ảnh hưởng rõ rệt.

Trước khi bước ra khỏi con hẻm, Se-hun cẩn thận thò đầu nhìn quanh. Sau đó, với những bước chân nhẹ nhàng, cậu hướng về phía quán cà phê. Qua khung cửa kính, Ji-an vẫn đang bận rộn dọn dẹp bên trong.

Toàn thân cậu đau nhức như bị hàng trăm nhát dao cứa, nhưng Se-hun không hề hối hận vì đã sử dụng sức mạnh. Nếu không giải quyết triệt để, kẻ như Kim Soo-chul sẽ còn gây phiền phức cho cuộc sống của cậu và Ji-an.

‘Còn kẻ đó… mình cũng phải xử lý.’

Trong tâm trí Se-hun, hình ảnh của người đàn ông đã đến quán cà phê trước đó hiện lên. Cái cách hắn cư xử, như thể biết rõ điều gì đó, khiến cậu không thể gạt bỏ sự bất an.

Đôi mắt đen láy của Se-hun ánh lên sát khí, nhưng chỉ một lát sau, cậu nhắm mắt lại, điều chỉnh nhịp thở để kiềm chế sức mạnh đang muốn bùng nổ.

Khi mở mắt ra, khuôn mặt cậu đã trở lại vẻ ngây thơ, đáng yêu thường thấy – gương mặt mà Ji-an luôn biết đến.


Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện Truyện Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện Story Chương 18
10.0/10 từ 28 lượt.
loading...