Tôi Muốn Nghỉ Hưu - Hủ Mộc Điêu Dã
Chương 74
Ngày hôm sau, không lâu sau khi Cảnh Lê đến phim trường, cậu nhận được thông báo rằng cảnh quay buổi sáng của cậu bị hủy, lý do là Phong Ngôn Húc rút khỏi đoàn phim.
Khi nhận được thông báo, Cảnh Lê vừa mới làm xong tạo hình, đang định tìm Mạnh Hàng Hiên để tập thoại. Cảnh quay buổi sáng này là cảnh đối diễn của ba người: cậu, Mạnh Hàng Hiên và Phong Ngôn Húc.
Cậu không khỏi ngạc nhiên.
Cậu thực sự không thể nghĩ ra lý do Phong Ngôn Húc chủ động rút khỏi đoàn phim, còn lý do "vì lý do sức khỏe" thì nghe là biết đó là một cái cớ.
Mạnh Hàng Hiên xích lại gần, kéo ghế ngồi xuống, thì thầm với cậu, "Thật ra tối qua tôi vô tình bắt gặp anh ta và quản lý đang cãi nhau."
"Cãi nhau?"
Mạnh Hàng Hiên gật đầu, "Nhưng tôi cũng không nghe rõ lắm, chỉ một hai câu, đại khái là quản lý của anh ta bảo anh ta tập trung vào diễn xuất, đừng nghĩ đến chuyện khác, còn nhắc đến cái gì mà thông cáo báo chí," cậu ta dừng lại, "Không biết là thông cáo báo chí gì, dù sao vừa nghe câu đó là Phong Ngôn Húc bắt đầu nổi giận."
Cậu ta sờ cằm, hỏi Cảnh Lê: "Cậu nghĩ là thông cáo báo chí gì?"
Cảnh Lê nghĩ đến thông cáo báo chí Phong Ngôn Húc định dìm hàng diễn xuất của cậu, liên hệ với tình hình ngày hôm qua, có 70-80% khả năng.
Nhưng cậu không có bằng chứng, chỉ là suy đoán, không tiện nói ra.
"Không biết." Cậu lắc đầu nói.
Mạnh Hàng Hiên chỉ hỏi vậy thôi, cũng không nghĩ Cảnh Lê sẽ biết, thấy Dư Niệm Niệm và Lý Duyệt Hân đến phim trường, vẫy tay với Cảnh Lê, chạy đi chia sẻ tin tức này với họ.
Vì Phong Ngôn Húc đột ngột rút khỏi đoàn, vai nam thứ Cố Triều Vũ cần tìm người thay thế khẩn cấp, Chu Chí Tân ban đầu muốn để Tào Mục thay thế, dù sao hôm qua anh ấy cũng đã diễn vài cảnh hành động, ngoại hình cũng ưa nhìn.
Nhưng anh ta cho Tào Mục thử vai một chút, diễn xuất của Tào Mục thực sự không ổn.
Thế là cả buổi sáng anh ta bận rộn tìm kiếm ứng cử viên.
Anh ta muốn tìm thẳng người có nền tảng võ thuật, hoặc đã từng đóng phim truyền hình tương tự, người sau ít nhất cũng có phải có nền tảng cơ bản, có thể tiết kiệm rất nhiều việc, nhưng những người anh ta nghĩ đến thì không có thời gian, hoặc là đòi giá quá cao.
Lại cúp một cuộc điện thoại, Chu Chí Tân thở dài.
Cảnh Lê đi ngang qua nghe thấy, hỏi một câu, Chu Chí Tân không giấu giếm, kể ra nỗi phiền muộn của mình.
Cảnh Lê suy nghĩ một chút, "Tôi có một người bạn xuất thân là diễn viên võ thuật, không biết anh có nghe nói đến anh ấy không, tên là Dương Dịch. Anh ấy có lẽ phù hợp với yêu cầu của anh."
Chu Chí Tân nhớ ra, "Là Dương Dịch cùng tham gia chương trình với cậu và thầy Kỷ phải không?"
"Là anh ấy."
Mắt Chu Chí Tân sáng lên, "Đúng rồi, sao tôi lại quên mất anh ấy chứ."
"Cậu có số điện thoại của anh ấy không?" Anh ta hỏi.
"Có." Cảnh Lê lấy điện thoại ra, đưa số cho anh ta.
Chu Chí Tân cầm lấy số, không né tránh, gọi điện mời ngay trước mặt Cảnh Lê.
Dương Dịch thực ra cũng nổi tiếng lên nhờ chương trình truyền hình, lời mời đóng phim nhiều hơn trước rất nhiều, Chu Chí Tân gặp may vừa hay anh ấy có thể sắp xếp được lịch trình, liền đồng ý đến.
Giải quyết được vấn đề diễn viên, tâm trạng Chu Chí Tân lập tức tốt lên, buổi chiều quay phim, anh ta ôn hòa suốt, nói chuyện tử tế với mọi người.
Tuy nhiên, tâm trạng tốt chỉ kéo dài đến tối, bị tin tức hot search về việc Phong Ngôn Húc rời đoàn làm tan biến.
Chu Chí Tân không nhịn được, chửi thề thành tiếng: "Mẹ kiếp."
Tám giờ tối, hot search về việc Phong Ngôn Húc rời đoàn phim bất ngờ leo lên top 1, bùng nổ.
Người hâm mộ không hiểu lý do, lũ lượt kéo đến dưới weibo chính thức của đoàn phim chất vấn, lại có các tài khoản marketing lớn và "người trong nội bộ" ra mặt cố ý lái dư luận theo hướng bị cô lập, bị gây khó dễ, bị nhắm vào.
Người hâm mộ dễ bị kích động nhất, thế là cả đoàn phim "Ghi chép phá án" bị tấn công, đủ mọi lời nguyền rủa như "Chúc thất bại", "Chúc bị chôn vùi", "Chúc gặp chuyện" đều xuất hiện.
Vì các tài khoản marketing không chỉ đích danh, cuộc chiến chửi rủa này tất cả các diễn viên có tên tuổi đều bị ảnh hưởng, Cảnh Lê cũng không ngoại lệ.
Nhưng bảo vệ Cảnh Lê không chỉ có người hâm mộ của cậu, mà còn có fan couple Vân Cảnh, fan Kỷ cũng đứng ra, họ có sức chiến đấu quá mạnh, một người đến chửi một người, hai người đến chửi một cặp, có lẽ là sợ kẻ mạnh bắt nạt kẻ yếu, thực sự không dám nói gì thêm về Cảnh Lê.
Cảnh quay buổi tối của Cảnh Lê ban đầu là đối diễn với nam thứ, bây giờ Dương Dịch chưa đến nên không thể diễn, cậu kết thúc công việc sớm, về khách sạn.
Lạc Hiểu Tiêu ôm máy tính, ngồi trong phòng Cảnh Lê xử lý dư luận trên mạng.
Sau khi nhận vài cuộc điện thoại, anh ấy mở hộp thư, đọc lướt qua email, nói với Cảnh Lê, "Hot search này không phải do Phong Ngôn Húc mua."
Cảnh Lê đang ôm nửa quả dưa hấu ăn, nghe vậy ngước mắt lên, "Không phải anh ta?"
"Không phải." Lạc Hiểu Tiêu tắt email, "Cái mà Phong Ngôn Húc định mua cũng khá tương tự, nhưng anh ta định đăng ảnh đang điều trị ở bệnh viện trước, nói rằng mình luyện tập võ thuật quá nghiêm túc, vô tình ngã gãy xương phải nhập viện, không muốn làm chậm tiến độ của đoàn phim, chủ động rời đoàn."
Cách nói này đủ để xoa dịu người hâm mộ, còn có thể củng cố và khiến fan đau lòng, dù sao anh ta ngã là vì luyện tập, người hâm mộ có thể ca ngợi anh ta chuyên nghiệp, nỗ lực.
Nhưng.
Cảnh Lê chớp mắt, "Sao anh biết rõ vậy?"
"Tôi đã tìm tài khoản marketing hợp tác với anh ta, đã nói có tiền là có thể sai khiến ma quỷ mà."
Cảnh Lê: "..."
Cậu gật đầu, rồi hỏi: "Vậy là ai?"
"Với hướng này, có lẽ là người có thù với anh ta, có thể là Vân Thanh Trạc?" Lạc Hiểu Tiêu ôm nửa quả dưa hấu còn lại, "Dù sao là ai đi nữa, Phong Ngôn Húc gặp rắc rối rồi."
"Bây giờ anh ta tự mình đính chính cũng vô dụng, bị fan cho là đang chịu đựng ấm ức, càng xót xa hơn, rồi càng chửi Chu Chí Tân và đoàn phim dữ dội hơn."
Giọng điệu anh ấy có chút hả hê, "Nói sao nhỉ, lần này Phong Ngôn Húc là nuôi ong tay áo bị phản tác dụng, coi như đã đắc tội hoàn toàn với Chu Chí Tân rồi, tôi đoán đạo diễn Chu sẽ không nuốt trôi cục tức này, chắc là anh ta sẽ khó khăn lắm đây."
Nghĩ đến việc Phong Ngôn Húc trước đây đã nhắm vào Cảnh Lê, muốn ké frame Cảnh Lê, thậm chí còn muốn dìm Cảnh Lê, anh ấy lại càng tức giận.
Hơn nữa còn có một lý do nữa.
Khoan đã, hình như anh ấy chưa nói?
Lạc Hiểu Tiêu vỗ trán mình, "Chết tiệt, quên mất tiêu."
Cảnh Lê: "?"
"Cái gì?"
"Cậu còn nhớ lần fan couple Quân Cảnh đột nhiên đi theo hướng hải vương tung tin cậu là 'tra nam' không?"
"Nhớ chứ." Cảnh Lê ngậm muỗng, nghiêng đầu, đột nhiên hiểu ra, "Là Phong Ngôn Húc?"
"Ừm, anh ta nghĩ bìa tạp chí 'T' tháng Chín đáng lẽ phải là của anh ta, là cậu cướp mất."
Cảnh Lê: "..."
Thôi được rồi.
Đúng như Lạc Hiểu Tiêu nói, Chu Chí Tân quả thật không nuốt trôi cục tức, mười giờ tối đã đăng liền một lúc nhiều video, toàn bộ là bằng chứng Phong Ngôn Húc không đỡ được thoại, không chịu luyện tập, làm mình làm mẩy.
Anh ta thậm chí không nể nang chút nào, nói rõ cả lý do thực sự Phong Ngôn Húc rời đoàn - diễn xuất quá tệ, tâm lý yếu ớt sau khi bị áp đảo, lo lắng hiệu quả sau khi phát sóng quá kém, fan bỏ theo dõi, nên bỏ chạy trước.
Người hâm mộ của Phong Ngôn Húc nghẹn lời.
Họ muốn tiếp tục chửi, nhưng thấy không thể chửi nổi, bất kể là đọc kịch bản hay quay chính thức, diễn xuất của anh ta rất rõ ràng bị Cảnh Lê, Mạnh Hàng Hiên, Lý Duyệt Hân áp đảo; cảnh hành động đều do người đóng thế, khi luyện tập thì lười biếng, sau đó dứt khoát không lười biếng nữa mà là không luyện tập thêm lần nào.
Những người hâm mộ chiến đấu hăng hái suốt một đêm tan rã, ngay cả lòng tin của người hâm mộ cũng tan vỡ.
Không ít người hâm mộ không chịu nổi sự khác biệt lớn như vậy - khi mới yêu thích thì nghĩ là ngôi sao tương lai của làng giải trí, siêu sao tiếp theo, tối nay lại phát hiện tất cả đều là lừa dối.
Đặc biệt là fan sự nghiệp, lũ lượt chọn bỏ theo dõi và rời đi.
Vài hợp đồng đại diện của Phong Ngôn Húc cũng bị mất.
[Thời đại này mà vẫn còn phim truyền hình đóng cảnh võ thuật nghiêm túc như vậy sao? Ghi lại ngay, đợi phim chiếu thì xem, nếu không phải quay chậm thì tôi sẽ theo dõi.]
[Chắc sẽ không quay chậm đâu, vừa xem weibo của đạo diễn về, chỉ đạo võ thuật là đội Phan Quốc Bang, còn có một đoạn hậu trường đánh võ nửa phút, Cảnh Lê đánh rất đẹp.]
[Không ai khen Cảnh Lê sao? Đoạn đánh võ của cậu ấy đẹp trai quá, đoạn múa kiếm làm tôi la hét.]
[Khen rồi khen rồi, lúc anh ấy dùng khinh công, cuối cùng tôi cũng tìm lại được cảm giác xem phim truyền hình hồi nhỏ, anh ấy thực sự biết bay.]
[Mạnh Hàng Hiên và Dư Niệm Niệm cũng rất nghiêm túc, tôi vốn nghĩ hai người chuyên đóng phim thần tượng ngọt ngào hiện đại này sẽ dùng người đóng thế toàn bộ, nhưng xem họ luyện tập, cảm giác phần lớn là tự mình đóng?]
[Dù sao Chu Chí Tân là học trò của Hạ Miêu mà, yêu cầu của Hạ Miêu rất cao, không thích dùng diễn viên đóng thế, học trò theo thầy, bình thường thôi.]
[Hình như Hạ Miêu cũng định quay phim rồi, nghe nói là kịch bản cô ấy đã chuẩn bị bốn năm, có ai bàn về dự án này không?]
[Đang trong giai đoạn chọn diễn viên.]
...
Dương Dịch đến rất nhanh, chiều ngày hôm sau đã tới.
Cảnh Lê và anh ấy đã năm tháng không gặp, gặp lại anh ấy, thấy anh ấy đẹp trai hơn, cũng có tinh thần hơn.
Có lẽ là cái gọi là nổi tiếng dưỡng người?
Câu gốc là hồng khí dưỡng người
Hồng ở đây là nổi tiếng á.
"Lâu rồi không gặp." Cảnh Lê cười chào hỏi anh ấy.
"Lâu rồi không gặp," Dương Dịch cũng cười, rồi đưa cho cậu một cái túi, "Yên Yên bảo tôi đưa cho cậu."
Cảnh Lê nhận lấy, mở ra thấy là album mới của Chu Yên, cậu cất giữ cẩn thận, "Tôi sẽ trân trọng nó."
Cậu giao túi cho Lạc Hiểu Tiêu, rồi nói với Dương Dịch: "Tôi đưa anh đi gặp đạo diễn."
Chu Chí Tân cắn điếu thuốc, nhìn chằm chằm vào màn hình giám sát, máy quay đang quay cận cảnh khuôn mặt Mạnh Hàng Hiên, anh ta đang khám nghiệm tử thi lại, toàn bộ khung cảnh vô cùng nghiêm túc.
Ánh mắt liếc thấy Cảnh Lê dẫn Dương Dịch đến, anh ta không rời mắt tiếp tục nhìn chằm chằm vào màn hình giám sát, cho đến khi cảnh quay này kết thúc.
"OK, cắt." Chu Chí Tân nói, "Nghỉ năm phút."
Nói xong anh ta dập tắt thuốc lá đứng dậy, dùng bàn tay không cầm thuốc bắt tay với Dương Dịch, "Chào mừng thầy Dương."
Rồi nói: "Vất vả cho anh rồi, đến gấp như vậy."
Anh ấy hỏi: "Hôm nay bắt đầu luôn sao?"
"Không, không cần gấp như vậy, sáng ngày mai bắt đầu, nhưng hôm nay cần anh đi tạo hình trước, chụp vài tấm ảnh quảng bá."
Dương Dịch không có ý kiến gì: "Được."
Chu Chí Tân bảo trợ lý của mình đưa Dương Dịch đi thử trang phục và chụp ảnh, thấy Cảnh Lê nhìn mình, hỏi: "Có chuyện gì không?"
Cảnh Lê nói: "Tuần sau tôi muốn xin nghỉ ba ngày."
Ấn tượng của Chu Chí Tân về Cảnh Lê rất tốt, xác nhận cậu không có ý định đóng hai phim cùng lúc, hỏi: "Thứ mấy?"
"Thứ Bảy đến thứ Hai."
Bộ phận tổng hợp đã sắp xếp xong lịch quay tháng Chín, Chu Chí Tân lật xem lịch quay, xác nhận có thể sắp xếp được, gật đầu với Cảnh Lê, "Được."
Cảnh Lê cười, "Cảm ơn."
"Sau khi dời lịch, mấy ngày trước đó cậu phải đẩy nhanh tiến độ, sẽ có bốn cảnh quay đêm liên tục, cậu chấp nhận được không?"
"Được.
"Vậy thì ổn."
Chu Chí Tân nhìn đồng hồ, năm phút sắp hết, "Lát nữa tôi sẽ gửi lịch quay mới đã sắp xếp cho cậu."
Anh ta nói xong, ngồi lại trước màn hình giám sát, ra hiệu cho các bộ phận chuẩn bị, tiếp tục quay tiếp cảnh khám nghiệm tử thi vừa rồi.
Cảnh Lê mãn nguyện trở lại khu nghỉ ngơi, mỉm cười ngồi xuống.
Lạc Hiểu Tiêu nhìn cậu, "Xin nghỉ phép xong rồi à?"
"Ừm, xin xong rồi." Cảnh Lê nghiêng đầu nói với anh ấy: "Ba ngày đó cũng cho anh nghỉ phép, anh muốn đi đâu, tôi sẽ thanh toán hết."
Có kỳ nghỉ lại còn được thanh toán, Lạc Hiểu Tiêu vui vẻ, "Tuyệt vời."
Anh ấy hơi tò mò, "Cậu chuẩn bị quà sinh nhật gì cho thầy Kỷ vậy?"
Cảnh Lê liếc nhìn anh ấy, "Bí mật."
Khóe mắt đuôi mày tràn ngập nụ cười ngọt ngào, cậu chống cằm bằng hai tay, tính toán thời gian đến thứ Bảy tuần sau trong lòng - còn tám ngày nữa.
Sắp đến rồi.
Nhưng hy vọng thời gian có thể trôi nhanh hơn một chút.
Tôi Muốn Nghỉ Hưu - Hủ Mộc Điêu Dã
Đánh giá:
Truyện Tôi Muốn Nghỉ Hưu - Hủ Mộc Điêu Dã
Story
Chương 74
10.0/10 từ 46 lượt.
