Tôi Muốn Nghỉ Hưu - Hủ Mộc Điêu Dã

Chương 72


Vì đã muốn gọi, Cảnh Lê dứt khoát bảo Lạc Hiểu Tiêu gọi thẳng một chiếc xe trà sữa cà phê đến, tất cả mọi người trong đoàn phim muốn uống thì tự đến gọi, làm tại chỗ.


Sau đó lại đặt bánh ngàn lớp sầu riêng mà Mạnh Hàng Hiên muốn ăn, đồng thời đặt thêm vài loại bánh khác, lúc giao đến sẽ để mọi người trong đoàn dùng kèm với đồ uống.


Lạc Hiểu Tiêu nhanh chóng đặt xong, nhưng cả xe đồ uống lẫn bánh đều cần thời gian chuẩn bị, phải đến chiều mới giao tới.


Mạnh Hàng Hiên suýt nữa thì muốn ôm Cảnh Lê, người gần như sắp nhào tới, bị Dư Niệm Niệm và Lý Duyệt Hân từ phía sau nắm lấy cổ áo, nhắc nhở: "Giới hạn, chừng mực, Cảnh Lê là người đã có gia đình."


Mạnh Hàng Hiên phản ứng lại ngay lập tức, vì thế chỉ cười với Cảnh Lê, khóe miệng gần như kéo đến mang tai.


Cảnh Lê cũng đáp lại bằng một nụ cười.


Lý Duyệt Hân là nghệ sĩ ký hợp đồng với Tâm Ngu, cô đóng vai chị gái của Cảnh Lê trong phim. Nhìn chằm chằm Cảnh Lê một lúc lâu, cô đột nhiên ôm mặt, "Trời ơi."


Cảnh Lê: "?"


Lý Duyệt Hân nói: "Người mê nhan sắc không chịu nổi nụ cười của cậu."


Mạnh Hàng Hiên muốn phản đối, "Sao cậu không ôm mặt với tôi!"


Lý Duyệt Hân bỏ tay ra, rất khách quan nói: "Vì không có so sánh thì không có tổn thương, nếu cậu không đứng cạnh Cảnh Lê, thì đúng là không tồi."


"... Cậu làm tổn thương tôi rồi."


"Không sao, cậu phải làm quen đi, trong phim tôi còn phải từ chối cậu nữa."


Mạnh Hàng Hiên: "... Tổn thương càng sâu hơn."


Nghe họ đấu khẩu, Cảnh Lê chớp mắt vài cái, bật cười. Cậu cảm thấy mọi người rất thú vị, mấy tháng ở đoàn phim này chắc chắn sẽ rất vui vẻ.


Mạnh Hàng Hiên hướng ngoại và thân thiện, Lý Duyệt Hân và Dư Niệm Niệm cũng rất tốt bụng, tính cách cũng hoạt bát, Cảnh Lê nhanh chóng hòa nhập vào, bốn người trò chuyện vui vẻ.


Không lâu sau, những người khác cũng lần lượt đi vào, giới thiệu lẫn nhau, cuối cùng chỉ còn Phong Ngôn Húc là chưa đến.


Chín giờ, Chu Chí Tân và Vu Tiêu quay lại.


Nhìn quanh một vòng, thấy Phong Ngôn Húc vẫn chưa đến, Chu Chí Tân nhíu mày. Anh gọi trợ lý đến, bảo cậu ấy gọi điện cho quản lý của Phong Ngôn Húc.


Gọi điện xong, mười phút sau Phong Ngôn Húc mới lề mề đến.


Anh ta xin lỗi.



Chu Chí Tân đến cùng cũng không nổi nóng, khoát tay, "Vào ngồi đi."


Mọi người đã đến đủ, Chu Chí Tân giới thiệu huấn luyện viên võ thuật hành động Phan Quốc Bang cho mọi người, sau đó lại giới thiệu giáo viên dạy nghi lễ Phong Cầm Tuệ. Hai người này đều có tiếng tăm không nhỏ trong ngành, cơ bản chỉ hợp tác với các đạo diễn nổi tiếng, việc họ đến đoàn của Chu Chí Tân là do nể mặt thầy anh ta.


Giới thiệu người xong, sắp xếp lịch học trong một tháng tới, huấn luyện viên võ thuật dạy võ và lễ nghi rời đi trước, tất cả diễn viên bắt đầu buổi đọc kịch bản đầu tiên.


Đọc kịch bản không có hình thức cố định, nhưng nhiều đạo diễn sẽ tiến hành từng bước, thông thường lần đọc đầu tiên chỉ đọc lời thoại, Chu Chí Tân thì không, anh ta trực tiếp yêu cầu mọi người nhập vai diễn xuất, anh ta muốn xem mức độ nắm bắt và hiểu biết về nhân vật của mọi người.


"Ghi chép điều tra" dự kiến 45 tập, tổng cộng sáu vụ án, trung bình mỗi một vụ án là bảy tập, vụ án lớn cuối cùng vì cần liên kết tất cả các manh mối, được thiết lập là mười tập.


Vụ án đầu tiên là phần mở đầu, cần đủ hấp dẫn và kịch tính, vụ án được thiết kế có ba tình tiết bất ngờ, đồng thời có tác dụng tập hợp nhóm nhân vật chính, mỗi nhân vật đều có vai trò riêng.


Trong vụ án này, Giang Tễ Nguyệt do Cảnh Lê đóng là nhân vật cốt lõi nhất ngoài nam chính, bởi vì ở đây cậu xuất hiện với tư cách là nghi phạm.


Cậu cần phải biện minh cho bản thân, và cũng phải tự điều tra sự thật.


Sau đó, thông qua cậu dẫn ra một tuyến truyện chính xuyên suốt bộ phim - cuộc đấu tranh quyền lực giữa cha con, anh em hoàng tộc. Cậu, với tư cách là con trai của tướng quân, bị cuốn vào cuộc đấu tranh này một cách bị động.


Cảnh Lê vào đoàn không qua thử vai, là do Chu Chí Tân chủ động mời, anh ta nhắm đến mức độ nổi tiếng của Cảnh Lê. Tuy nhiên, trước khi đưa kịch bản anh ta cũng đã xem qua các tác phẩm của Cảnh Lê.


Chỉ là tác phẩm của Cảnh Lê không nhiều, những bộ thực sự có thể thể hiện diễn xuất chỉ có hai ba bộ, trong đó "Đảo Cô Đơn" có thêm yếu tố thiết lập nhân vật, nên anh ta đặt dấu hỏi, không cho rằng nó có thể thực sự đại diện cho diễn xuất của Cảnh Lê.


Nhưng anh ta có kỳ vọng vào Cảnh Lê.


Tạ Tuấn là một trong những đạo diễn anh ta yêu thích, anh ta rất rõ Tạ Tuấn chọn diễn viên nghiêm khắc đến mức nào, việc Cảnh Lê có thể hợp tác với Tạ Tuấn, anh ta cho rằng diễn xuất chắc chắn sẽ không tệ.


Vì vậy, đến lượt Cảnh Lê, Chu Chí Tân ngồi thẳng dậy, nhìn cậu chằm chằm.


Đoạn này Cảnh Lê có rất nhiều thoại, người diễn đối diện với cậu là Phong Ngôn Húc.


Cậu thong thả xem lại kịch bản, rồi nhìn về phía Phong Ngôn Húc đang ngồi đối diện, cậu đã nhập vai, trở thành Giang Tễ Nguyệt.


Giang Tễ Nguyệt bị thẩm vấn một ngày một đêm, lặp đi lặp lại một chuyện, đã sớm thấy bực bội buồn chán, cậu là tiểu thiếu gia của phủ tướng quân, làm sao chịu được sự ấm ức này.


Nhưng cậu biết mạng người là quan trọng, cố gắng nén giận, nói lại một lần nữa: "... Hôm qua tâm trạng của Công Trình huynh không tốt, mời ta đến nhà huynh ấy uống rượu, thì ta đi. Huynh ấy mượn rượu giải sầu, mấy lần muốn nói lại thôi, không biết có nỗi niềm khó nói gì, ta không có tò mò chuyện riêng tư của người khác, nên không hỏi nhiều, chỉ bầu bạn uống rượu với huynh ấy, tửu lượng của ta không tốt, rất nhanh đã say gục, khi tỉnh lại, thì nhìn thấy thi thể của Công Trình huynh đổ gục bên cạnh, dao găm c*m v** ngực."


Cậu ngước mắt lên, ánh mắt mệt mỏi, lại mang theo sự kiêu ngạo mà một thiếu gia phủ tướng quân nên có, "Ta không giết huynh ấy, hơn nữa vụ án là do ta chủ động báo, nếu ta là hung thủ, hà tất phải tự chui đầu vào lưới? Thậm chí chẳng ai biết hôm qua ta đã uống rượu với huynh ấy. Hơn nữa, ta và Công Trình huynh là bạn tốt của nhau, sao ta lại muốn hại huynh ấy chứ?!"


Cả biểu cảm, thần thái, giọng điệu đều rất tốt, ngắt câu trong thoại cũng không có vấn đề gì, nền tảng cơ bản rất vững chắc. Mắt Chu Chí Tân sáng lên, mặt đầy vẻ tán thưởng.


Rồi đến lượt Phong Ngôn Húc tiếp lời.


Phong Ngôn Húc cũng như Cảnh Lê, không tham gia thử vai, anh ta vào bằng sự cạnh tranh của tư bản và trao đổi tài nguyên.



"Minh Nhật Tinh Trình" không giống các chương trình tìm kiếm tài năng thông thường, nó không chọn idol, mà chọn diễn viên, ba người đứng đầu đều được ký hợp đồng vai nam chính của phim truyền hình hoặc điện ảnh.


Vì vậy, những người tham gia hầu hết là những tân binh tài năng nhất của các công ty, và đa số đều xuất thân từ trường lớp chính quy.


Phong Ngôn Húc xuất thân chính quy, thành tích diễn xuất ở trường luôn đứng đầu, anh ta quả thật có chút thiên phú về diễn xuất, nếu không Khải Thuỵ sẽ không lăng xê anh ta đến mức này, còn để Vân Thanh Trạc đóng vai phụ.


Tuy nhiên, lúc này, anh ta không thể tiếp lời của Cảnh Lê.


Phong Ngôn Húc không thể tin được, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.


Từ lúc học đại học Phong Ngôn Húc đã luôn được vỗ tay khen ngợi, sau khi "Minh Nhật Tinh Trình" phát sóng lại càng nhận được vô số lời khen, các bài thông cáo báo chí đều dùng những từ như "thiên tài", "thiên phú", người hâm mộ của anh ta cho rằng anh ta sẽ là siêu sao thế hệ tiếp theo, bản thân anh ta cũng lâng lâng trong lời tán tụng.


Anh ta vốn dĩ tự tin, nghĩ rằng mình có thể dễ dàng vượt qua Cảnh Lê - "Đảo Cô Đơn" Cảnh Lê đóng anh ta cũng đã xem, cảm thấy cũng bình thường, nếu là mình diễn thì có thể diễn tốt hơn.


Nhưng bây giờ, chỉ mới đọc kịch bản anh ta đã thất thế, không thể tiếp lời của Cảnh Lê, sau này khi diễn thật thì phải làm sao? Thông cáo báo chí của anh ta còn có thể phát ra được không?


Suy nghĩ vẩn vơ của Phong Ngôn Húc khiến trạng thái sau đó tụt dốc không phanh, không tiếp được lời của đối phương thì thôi, lời thoại còn đọc lắp bắp, như thể không hề quen thuộc với kịch bản.


Mặt Chu Chí Tân hoàn toàn đen lại, biểu cảm của Vu Tiêu cũng không tốt.


"Dừng." Chu Chí Tân cắt lời Phong Ngôn Húc.


Mọi người nhìn nhau, cả căn phòng im lặng, chỉ có máy quay vẫn chăm chỉ làm việc.


Buổi đọc kịch bản tạm dừng mười phút, Chu Chí Tân gọi riêng Phong Ngôn Húc ra ngoài, Mạnh Hàng Hiên có chút tò mò, muốn lén đi theo nghe ngóng, bị Cảnh Lê kéo lại.


Dư Niệm Niệm lườm cậu ta, "Những chuyện không nên tò mò thì đừng đi tò mò, nếu không tôi sẽ mách quản lý của cậu."


Mạnh Hàng Hiên sợ quản lý nhất, nghe vậy rùng mình, lập tức ngoan ngoãn.


Yên lặng chưa đầy một phút, miệng cậu ta không chịu im, mắt sáng rực nhìn Cảnh Lê, "Diễn xuất của cậu tốt thật, vừa nãy tôi không thể tiếp lời của cậu." Cậu ta tò mò hỏi: "Thường ngày thầy Kỷ có hướng dẫn cậu không?"


Khóe miệng Cảnh Lê cong lên ngọt ngào, "Ừm, anh ấy có dạy tôi."


Lý Duyệt Hân cũng xích lại gần, hỏi một câu hỏi, "Đạo diễn Đinh quay phim có phải siêu dữ dằn không?"


"Đặc biệt dữ dằn, còn mắng người nữa."


"Cậu bị mắng rồi à?"


"Bị mắng rồi."


"Còn thầy Kỷ thì sao?"



Cảnh Lê hơi tự hào ngẩng cằm, "Thầy Kỷ ưu tú như vậy, sao có thể bị nói."


Ba người nhìn vẻ mặt tự hào của cậu, cười khúc khích hai tiếng, đều bị khoe tình cảm.


"Nhắc mới nhớ, phim tiếp theo của cậu có phải là của đạo diễn Đinh không?" Mạnh Hàng Hiên hỏi Lý Duyệt Hân.


Lý Duyệt Hân thở dài, "Đúng vậy, tôi vốn còn ảo tưởng, bây giờ chuẩn bị tâm lý rồi."


Cậu ta thương hại vỗ vai cô, "Cố lên."


Lúc này Chu Chí Tân và Phong Ngôn Húc quay lại, Chu Chí Tân tuyên bố tiếp tục đọc kịch bản.


Sau cuộc nói chuyện, trạng thái của Phong Ngôn Húc đã khá hơn nhiều, nhưng vẫn không thể so sánh với Cảnh Lê, không tiếp được lời của cậu một lần nào.


Phong Ngôn Húc cụp mắt, kịch bản trong tay bị anh ta nắm đến biến dạng.


Buổi đọc kịch bản buổi sáng kết thúc, mọi người có một giờ ăn trưa và nghỉ ngơi, sau đó là lớp học hướng dẫn võ thuật, kéo dài đến sáu giờ tối.


Cảnh Lê ăn trưa xong, định về xe bảo mẫu nghỉ ngơi nửa tiếng.


Vừa đi được vài bước, bị Phong Ngôn Húc gọi lại.


Phong Ngôn Húc nhìn cậu, "Tối nay cậu có rảnh không?"


Cảnh Lê khó hiểu, "Có chuyện gì?"


"Tôi muốn đối diễn với cậu," Phong Ngôn Húc cười nói, "Chúng ta có không ít cảnh đối diễn, lúc nãy đạo diễn Chu cũng nói với tôi, bảo tôi nên học hỏi cậu nhiều hơn."


Cảnh Lê không rõ Phong Ngôn Húc có mục đích gì hay không không, nhưng cậu thấy không thích đối phương cho lắm.


Cậu không muốn có quá nhiều giao thiệp với đối phương.


"Xin lỗi, tối nay tôi có việc rồi."


Ánh mắt Phong Ngôn Húc thoáng qua vẻ không vui, có chút không giữ được nụ cười, bản tính tự cho mình là trung tâm lộ ra, hỏi không chút giới hạn: "Việc gì?"


Cảnh Lê cảm thấy bị xúc phạm, vừa định mở lời, Lý Duyệt Hân khoác tay Dư Niệm Niệm đi tới, xen vào, "Tối nay cậu ấy hẹn ăn lẩu với bọn tôi rồi."


"Vậy à, vậy để hôm khác vậy." Phong Ngôn Húc lại nhìn Cảnh Lê một cái, rồi quay lưng rời đi.


Cảnh Lê đợi anh ta đi rồi, cảm ơn Lý Duyệt Hân và Dư Niệm Niệm đã giúp mình giải vây, Lý Duyệt Hân xua tay, mời cậu, "Tối nay bọn tôi thật sự đi ăn lẩu đấy, cậu đi cùng không?"


Cảnh Lê không thể cưỡng lại đồ ăn ngon, không từ chối, "Được thôi."



Lý Duyệt Hân im lặng vài giây, rồi nói đầy ẩn ý: "Quản lý của anh ta là Hàn Đào, rất giỏi marketing."


Mặc dù không nói thẳng, Cảnh Lê hiểu ý, có chút ngạc nhiên khi cô ấy lại đặc biệt nhắc nhở mình.


Một lát sau, cậu cười lên, đặt thiện ý này vào lòng, "Cảm ơn, tôi biết rồi."


"Biết là được."


Nhìn hai cô gái cùng nhau rời đi, Cảnh Lê mới đi về phía xe bảo mẫu của mình, mở cửa xe bước lên. Đợi cậu ngồi ổn, Lạc Hiểu Tiêu đưa cho cậu một ly trà sâm, nói với cậu, "Anh đã tra ra rồi."


Cảnh Lê uống một ngụm trà sâm, "Tra ra cái gì?"


"Phong Ngôn Húc muốn làm gì."


Cảnh Lê lập tức hứng thú, nâng ly trà sâm nhìn anh ấy.


"Đúng là Phong Ngôn Húc muốn ké độ nổi tiếng của cậu, bên đó chuẩn bị tung tin đồn hai người là bạn tốt, rồi còn muốn tung bài dìm hàng diễn xuất của cậu, sau đó thuận tay khen cậu ta rất thân với cậu, còn thường xuyên chỉ dạy cậu."


Cảnh Lê: "..."


Lạc Hiểu Tiêu nói: "Mắc cười không?"


Cảnh Lê gật đầu, sao có thể không mắc cười chứ.


"Anh ta nghĩ em sẽ không phản bác sao?" Cậu hơi khó hiểu.


Lạc Hiểu Tiêu hỏi: "Cậu định làm rõ là hai người không phải bạn bè hả?"


"... Hình như không đến mức đó." Quá khoa trương rồi.


Lạc Hiểu Tiêu nhún vai, "Marketing của bên đó, chủ yếu là khiến cậu không thể phản bác lại, chỉ có thể ngậm bồ hòn."


"Cách này dễ đắc tội người khác đến vậy," Cảnh Lê thắc mắc, "Anh ta hoàn toàn không quan tâm đến cái nhìn của người khác về mình sao?


"Nổi tiếng mới là lẽ phải, đứng đủ cao, sẽ có người nịnh bợ."


"Cũng đúng."


Cảnh Lê đột nhiên cười, "Mặc dù không đến mức đặc biệt làm rõ không phải bạn bè với anh ta, nhưng nếu bên đó dám tung bài dìm hàng diễn xuất thì cứ chờ bị lật xe đi."


Lạc Hiểu Tiêu nghe vậy liền biết sáng nay có chuyện xảy ra, hứng thú hỏi: "Chuyện gì vậy?"


Cảnh Lê tự mãn ưỡn ngực, "Sáng nay lúc đọc kịch bản, diễn xuất của em áp đảo anh ta.”


Tôi Muốn Nghỉ Hưu - Hủ Mộc Điêu Dã
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tôi Muốn Nghỉ Hưu - Hủ Mộc Điêu Dã Truyện Tôi Muốn Nghỉ Hưu - Hủ Mộc Điêu Dã Story Chương 72
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...