Tôi Muốn Nghỉ Hưu - Hủ Mộc Điêu Dã

Chương 65


Đến nửa đêm Kỷ Quân Chương mới ngủ, khi Cảnh Lê đã hạ sốt. Anh ngủ cũng không nhiều, chưa đến chín giờ sáng đã thức dậy. Cảnh Lê trong vòng tay anh vẫn đang ngủ, anh cúi đầu áp trán mình vào trán cậu, lạnh rồi, chắc là không sốt nữa.


Cẩn thận gỡ tay Cảnh Lê ra, Kỷ Quân Chương đứng dậy, nhưng chỉ cần anh cử động một chút, Cảnh Lê cũng tỉnh giấc. "Thầy Kỷ?" Giọng cậu còn khàn hơn tối qua.


"Làm em tỉnh giấc rồi sao?" Anh ngồi lại bên giường, nắm lấy bàn tay Cảnh Lê thò ra khỏi chăn, bóp nhẹ một cái rồi đặt lại vào trong, "Đợi một chút, anh đi rót nước."


Cảnh Lê khẽ "Ừm" một tiếng.


Kỷ Quân Chương rót một ly nước ấm trở về, đỡ Cảnh Lê ngồi dậy đút cậu uống. Cảnh Lê rất khát, uống nước từ tay anh, uống hết cả ly mới cảm thấy đỡ khát, cổ họng cũng dễ chịu hơn nhiều.


Cậu ngẩng mặt lên, "Tối qua em bị sốt phải không?"


Cậu lơ mơ cảm nhận được Kỷ Quân Chương đang chăm sóc mình, hình như còn uống thuốc. Hơn nữa, bây giờ cơ thể cậu có cảm giác dính nhớp do ra mồ hôi, trong chăn cũng hầm hơi nóng, ẩm ướt rõ ràng.


"Đúng là bị sốt."


Kỷ Quân Chương lại cầm máy đo nhiệt độ bên cạnh, đo nhiệt độ cho cậu lần nữa, thấy nhiệt độ đo được là 36.8 độ. Đúng là không sốt nữa, anh cũng yên tâm.


Anh sờ má Cảnh Lê, "Có chỗ nào không thoải mái không?"


Cảnh Lê cựa quậy một chút, khẽ nói: "Chân và eo."


Chân cậu bị co lại và quỳ quá lâu, còn eo thì tư thế nào cũng tốn sức. Nhưng thực ra Kỷ Quân Chương đã rất chăm sóc cậu, anh đúng là áp dụng đúng kỹ thuật, từ đầu đến cuối cậu không hề cảm thấy khó chịu quá mức.


Cậu sờ tai, giọng nói nhỏ hơn, lại lầm bầm: "Hơi sưng."


Ừm, chỉ là lâu quá mức.


Kỷ Quân Chương nghe rõ lời cậu, một lần nữa tự kiểm điểm sự mất kiểm soát và hành vi "không phải con người" của mình tối qua. Anh hôn lên trán cậu, "Xin lỗi."


Cảnh Lê ho một tiếng, không muốn tiếp tục thảo luận vấn đề này, "Em muốn tắm."


Cơ thể quá dính, rất khó chịu.


"Anh giúp em."


Cảnh Lê nhanh chóng đỏ mặt, "Em tự làm."


Kỷ Quân Chương cong môi cười nhẹ, nhìn cậu, "Chắc chắn không?"


Cảnh Lê: "..."


Cậu không chắc.


Thôi bỏ đi, dù sao chuyện thân mật nhất cũng đã làm rồi, còn ngại ngùng gì nữa.


"Thôi anh giúp em đi." Cậu làm biếng, không muốn đi, dang tay ra vẻ hoàn toàn muốn được bế.


Kỷ Quân Chương bật cười thành tiếng, bế cậu lên.


Bồn tắm không xả nước trước, xả vào lại quá chậm, nên họ dùng vòi sen. Suốt quá trình tắm Cảnh Lê dựa vào Kỷ Quân Chương. Ánh mắt cậu liếc qua chiếc gương bên cạnh, thấy những dấu vết trên cơ thể mình, và cả trên người Kỷ Quân Chương, đột nhiên cảm thấy vui vẻ.



Nhận thấy biểu cảm của cậu, Kỷ Quân Chương hỏi: "Sao thế?"


"Vui." Cảnh Lê sờ xương quai xanh và vai Kỷ Quân Chương, nơi có những dấu ấn do cậu để lại. Cậu ngẩng mặt lên, má bị hơi nóng hun đến hồng hào, "Anh hoàn toàn thuộc về em rồi."


Ánh mắt anh dịu đi, Kỷ Quân Chương nâng mặt cậu lên, hôn lên mắt cậu, "Anh cũng rất vui, em đã hoàn toàn thuộc về anh."


Cảnh Lê cười rạng rỡ, ôm lấy anh.


Không tắm quá lâu, Cảnh Lê lại được Kỷ Quân Chương bế về giường, sau đó anh mang thuốc tiêu viêm ngoài da đến để bôi cho cậu.


Tối qua bôi, không khí lúc đó còn chưa tan, Cảnh Lê đã thấy ngượng, bây giờ giữa ban ngày lại càng ngượng hơn. Dù sao thì chuyện này khác với lúc thân mật.


Cậu lắc đầu lia lịa, kiên quyết từ chối, "Không cần đâu, em uống thuốc tiêu viêm dạng uống là được rồi."


Kỷ Quân Chương dịu dàng nhìn cậu, hôn nhẹ lên môi cậu, "Ngoan, cái này hiệu quả hơn, nếu viêm nhiễm dễ bị sốt lại."


Kỷ Quân Chương là kiểu người khá quyết đoán, chỉ là đối với Cảnh Lê sự bao dung của anh lại rất lớn. Tuy nhiên, liên quan đến sức khỏe, anh không thể chiều theo ý cậu.


Không thể cãi lại, Cảnh Lê đành phải nằm sấp xuống, ngoan ngoãn để Kỷ Quân Chương kiểm tra và bôi thuốc.


Bôi thuốc xong, Cảnh Lê lập tức kéo chăn lên, cuộn mình vào trong, trùm kín đầu, giống như một cái kén tằm lớn. Nhưng do cử động quá mạnh nên bị đau, khi Kỷ Quân Chương kéo cậu ra, cậu vẫn cau mày.


Kỷ Quân Chương bật cười, gõ ngón tay vào giữa hai lông mày cậu, rồi từ từ xoa phẳng, "Em nằm nghỉ thêm một lát, anh xuống chuẩn bị bữa sáng."


Cảnh Lê ôm chăn, gật đầu.


Bữa sáng là cháo sữa hạt ý dĩ, kết hợp với hai món ăn kèm thanh đạm. Kỷ Quân Chương bưng lên lầu, vẫn để Cảnh Lê ngồi trên giường ăn.


Cảnh Lê bưng tô cháo, cảm thấy ngon hơn cả tô cháo mà Kỷ Quân Chương gọi từ nhà hàng Michelin tối qua.


Ăn xong lau miệng sạch sẽ, cậu nhìn Kỷ Quân Chương đang thu dọn chén đĩa, "Lát nữa anh định làm gì?"


"Dọn dẹp phòng."


Cảnh Lê nhất thời chưa phản ứng kịp, "Hả? Không phải hôm qua chú Vương mới..." Cậu chợt hiểu ra Kỷ Quân Chương đang nói đến phòng nào, vành tai lại hơi ửng hồng, không nói gì nữa.


Nếu phòng ngủ chính mà không dọn dẹp là không thể ở được, đặc biệt là giường.


Kỷ Quân Chương cười xoa đầu cậu, cầm tô chén không xuống lầu.


Lúc lên lại, anh đi thẳng vào phòng ngủ chính.


Hệ thống thông gió hoạt động 24/24, mặc dù rèm cửa kéo kín và cửa sổ cũng đóng chặt, nhưng mùi đã tan hết. Tuy nhiên, chiếc giường hỗn độn và những chiếc bao cao su đã sử dụng trong thùng rác vẫn có thể nhìn thấy được sự điên cuồng tối qua.


Ga trải giường và vỏ chăn được vứt vào máy giặt. Nhưng quần áo thì không thể mặc được nữa. Tối qua sau khi vào phòng tắm, anh đã không còn giữ bình tĩnh và giữ mình được nữa, như thể quay trở lại thời niên thiếu, bồng bột và hưng phấn, cúc áo không phải là cởi mà là giật đứt.


Quần áo của anh và của Cảnh Lê đều bị vứt vào thùng rác. Anh xách túi rác đã dọn dẹp định đi vứt, vừa lúc gặp Cảnh Lê đi ra từ phòng ngủ dành cho khách.


Cảnh Lê quét mắt thấy quần áo trong túi, ký ức tối qua lại hiện về. Cậu chớp chớp mắt, nhớ đến chiếc áo sơ mi của mình, có chút tiếc nuối, cậu thực sự rất thích nó.


"Không nằm nữa à?" Kỷ Quân Chương dịu dàng hỏi cậu.


Cảnh Lê thành thật đến mức đáng yêu, "Anh không có ở đây, nằm một mình hơi cô đơn."



Cảnh Lê liếc nhìn tay anh, giả vờ giữ ý, "Không, anh đang dọn dẹp mà."


Sao Kỷ Quân Chương lại không nhìn ra? Anh đặt đồ sang một bên, chủ động nói: "Anh bế em xuống lầu ngồi nhé?"


Đón lấy ánh mắt dịu dàng của anh, Cảnh Lê mím môi, nén khóe môi đang muốn cong lên, gật đầu, đưa tay về phía anh, rồi được bế lên.


Cảnh Lê quay đầu nhìn anh, "Anh có thấy em lười quá không, đến đi bộ cũng không muốn tự đi?"


Kỷ Quân Chương cúi đầu hôn cậu một cái, "Không."


Khóe miệng Cảnh Lê không nhịn được cong lên nữa, mặt vùi vào cổ Kỷ Quân Chương. Mái tóc mềm mại theo động tác của cậu, cọ vào má Kỷ Quân Chương, "Thầy Kỷ, anh cứ thế này em sẽ hư mất."


Kỷ Quân Chương nghiêng đầu, ánh mắt phác họa hình dáng cậu, khóe môi nở nụ cười nhẹ, "Anh rất sẵn lòng chiều hư em."


Tai Cảnh Lê nóng lên, lòng cậu ngọt ngào, như đang ngâm trong nước đường. Cậu không kìm được liền cười rộ lên, mày mắt giãn ra, ý cười hòa vào ánh mắt, rạng rỡ vô cùng.


Xuống lầu, Cảnh Lê ngồi trên ghế sofa phòng khách, mở TV xem tiếp tập 4 của "Chuyến Du Lịch Lãng Mạn" hôm qua cậu còn chưa xem hết. Kỷ Quân Chương quay lại trên lầu, xách rác xuống đi vứt.


Khi anh quay lại, Cảnh Lê vỗ vỗ vào chỗ bên cạnh mình, bảo anh qua, rồi nghiễm nhiên chiếm lấy vòng tay anh, thoải mái và thư giãn tựa vào ngực anh.


Một lát sau, cậu lại ngẩng mặt, "Thầy Kỷ, em muốn ăn hạt dưa."


"Anh đi lấy."


"Dạ." Giọng điệu vô cùng vui vẻ, âm cuối kéo dài, hệt như một đứa trẻ.


Kỷ Quân Chương bật cười, véo má cậu, đứng dậy đi lấy hạt dưa.


Anh không chỉ lấy hạt dưa, mà còn mang cả khoai tây chiên và hạt dẻ cười đến, nhưng mỗi loại đều không nhiều, được đựng trong đĩa nhỏ.


Giọng anh đầy ý cười, quả thực như đang đối xử với một đứa trẻ, "Có cần anh đút không?"


Cảnh Lê nghe xong, ngã vào lòng anh cười, cười đủ rồi mới lắc đầu, tự mình ăn.


Cả một ngày trôi qua rất nhàn nhã. Cảnh Lê được Kỷ Quân Chương chiều chuộng, muốn gì được nấy. Cậu không muốn đi bộ, muốn đi đâu Kỷ Quân Chương đều bế cậu.


Đến tối, Cảnh Lê lại hơi sốt nhẹ, 37.5 độ.


Nhiệt độ này không cần uống thuốc hạ sốt. Kỷ Quân Chương vẫn giống như tối qua dùng khăn lau người cho cậu, sau bữa tối cơn sốt hạ xuống. Sau đó Kỷ Quân Chương lại kiểm tra và bôi thuốc cho cậu.


Có lẽ vì Kỷ Quân Chương kiểm tra rất kỹ, thuốc cũng bôi rất cẩn thận, chăm sóc chu đáo từ trong ra ngoài, cảm giác khó chịu đã không còn rõ ràng nữa.


Cảnh Lê ngồi dậy, mặt vẫn còn đỏ, ánh mắt ngượng ngùng không dám đối diện với Kỷ Quân Chương, nhìn chằm chằm vào tay anh đang thu dọn đồ, "Ngày mai chắc không cần bôi nữa đâu nhỉ?"


"Ngày mai kiểm tra lại lần nữa."


"Lại phải kiểm tra à." Mặt cậu nhăn lại.


Kỷ Quân Chương bế cậu lên đùi, giọng nói trầm ấm và dịu dàng, "Cảnh Lê, không cần phải thấy xấu hổ, chúng ta là bạn đời, hơn nữa chuyện thân mật hơn chúng ta cũng đã làm rồi."


"Chuyện này khác."


Cậu hừ một tiếng, "Anh ăn mặc chỉnh tề như vậy mà."



Cảnh Lê hình dung ra cảnh tượng đó, lại nghĩ đến một khả năng nào đó, vội vàng lắc đầu, "Thôi."


Cậu cũng là đàn ông, quá hiểu đàn ông rồi. Chỉ cần một chút lửa nhỏ, rất dễ khơi dậy ngọn lửa lớn lan tràn.


Kỷ Quân Chương nhìn ra suy nghĩ của cậu ngay lập tức, có chút bất đắc dĩ, cong ngón trỏ gõ nhẹ lên trán cậu, "Trước khi em khỏe lại anh sẽ không nghĩ gì đâu, anh không phải là thiếu niên mười mấy tuổi."


Cảnh Lê nhìn anh, ánh mắt xa xăm, "Tối qua anh không thể hiện như vậy."


Kỷ Quân Chương: "..."


Anh đành phải tự kiểm điểm, "Là lỗi của anh."


"Chính là lỗi của anh."


Kỷ Quân Chương thuận theo, "Ừm."


Cảnh Lê hài lòng.


Ánh mắt cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh đêm thành phố rất đẹp, cậu chuyển đề tài, "Chúng ta ra ban công đi." Nghĩ một lát, "Mang theo kịch bản nữa."


Rời khỏi vòng tay Kỷ Quân Chương, Cảnh Lê chân trần dẫm trên thảm, đang định đi thì lại bị nắm tay nhắc nhở, "Dép."


Cảnh Lê "ồ ồ" hai tiếng, lập tức ngoan ngoãn mang vào.


"Anh đi lấy trà bánh," Kỷ Quân Chương hỏi, "Hồng trà hay Phổ Nhĩ?"


"Phổ Nhĩ." Cảnh Lê nói thêm: "Cả bánh su kem nữa." Bánh su kem là món gọi giao hàng vào buổi chiều, nhưng khi đến cậu lại bị sốt nhẹ, chưa ăn miếng nào, nên để trong tủ lạnh.


Kỷ Quân Chương gật đầu, lại ôm cậu hôn nhẹ một cái, nếm môi lưỡi cậu, "Em đi trước đi."


Đèn ở ban công đều được bật sáng, sáng sủa  như phòng khách. Tối nay có gió, cộng thêm tầng lầu cao, gió càng lớn, không có chút nóng bức nào, rất thoải mái.


Ban công có sofa, Cảnh Lê gối đầu lên chân Kỷ Quân Chương, cầm kịch bản "Ghi Chép Điều Tra" ra xem.


Cậu đã đọc vài lần trước đó, cũng đã ghi chú một số, nhưng chưa đủ chi tiết. Cậu cần nghiên cứu sâu hơn về gia đình, tâm lý và hành vi của nhân vật để viết tiểu sử nhân vật.


Trong bộ phim này, vai nam thứ ba của cậu có không ít đất diễn, chiếm phần lớn cảnh hành động. Có một điểm cậu rất thích, đó là nhân vật không có tuyến tình cảm.


Không phải cậu bài xích diễn cảnh tình cảm, chỉ là bộ phim này rõ ràng là một phim lãng mạn,  tất cả các tuyến tình cảm đều là dị tính. Nếu cậu phải diễn cảnh tình cảm với diễn viên nữ cậu cảm thấy hơi kỳ kỳ.


Cậu là người đồng tính bẩm sinh.


Cậu bày tỏ suy nghĩ của mình, hỏi Kỷ Quân Chương, "Thầy Kỷ, em làm vậy có phải là không tốt không?"


"Không." Ngón tay nhẹ nhàng luồn qua tóc cậu, Kỷ Quân Chương nói một cách thản nhiên: "Em có thể nói với An Gia Minh, bảo anh ta sau này khi chọn kịch bản chú ý, không chọn những kịch bản có nhiều cảnh tình cảm với diễn viên nữ."


"Thật sao?" Cậu ngồi dậy, đối diện với Kỷ Quân Chương, "Em có thể tùy hứng như vậy được không?"


Kỷ Quân Chương nắm lấy tay cậu, "Đương nhiên là được."


Mười ngón tay đan xen vào nhau, Cảnh Lê cười rạng rỡ, "Vậy em sẽ tùy hứng."


Kỷ Quân Chương kéo cậu lại, ôm cậu vào lòng, chậm rãi hôn cậu. Cảnh Lê nhắm mắt lại, cũng đắm mình trong nụ hôn.



"Đang bận hả?" Lạc Hiểu Tiêu hỏi.


Cảnh Lê nhìn Kỷ Quân Chương, rời khỏi vòng tay anh, nâng ly trà Phổ Nhĩ trên bàn uống một miếng, "Không, đang xem kịch bản."


Rồi hỏi tiếp: "Có chuyện gì không?"


"Đã chọn xong các hợp đồng thương mại cho cậu rồi, lát nữa tôi gửi cho cậu, cậu xem qua, xác nhận lần cuối," anh cười một tiếng, trêu chọc, "Nếu bản thân không tiện quyết định, có thể hỏi ý kiến Kỷ Quân Chương."


Cảnh Lê: "..."


"Sao anh cũng thích nói đùa vậy."


"Ai bảo cậu cứ khoe hoài."


Cảnh Lê bị nghẹn lời, không thể phản bác. Cậu chuyển chủ đề, "Anh còn ở studio à?"


"Đúng rồi, đợi cậu xác nhận xong, bên tôi còn phải soạn thảo hợp đồng, ngày mai còn phải làm việc với các nhãn hàng."


Cảnh Lê chống tay lên lan can, trò chuyện với anh ấy, "Tôi sẽ nhớ nói với thầy Kỷ, bảo anh ấy tăng lương cho anh."


Lạc Hiểu Tiêu ha ha hai tiếng, "Thật hả, đã dữ"


Anh ấy dừng lại, chân thành nói: "Thực ra bận rộn như vậy tôi rất vui."


Anh ấy luôn hy vọng Cảnh Lê sẽ nổi tiếng, bây giờ anh ấy bận rộn, đó chính là bằng chứng Cảnh Lê đã nổi tiếng. Mỗi ngày anh ấy đều cảm thấy mình tràn đầy động lực.


Cảnh Lê kiễng chân, ngẩng mặt nhìn bầu trời.


Ban đêm thành phố gần như không thấy sao, nhưng tối nay cậu thấy một ngôi sao, rất sáng.


"Anh sẽ ngày càng bận rộn hơn," giọng cậu nhẹ nhàng, "Đương nhiên, lương cũng sẽ ngày càng cao."


Lạc Hiểu Tiêu hiểu được ý ngoài lời của cậu – cậu sẽ ngày càng nổi tiếng hơn.


Anh ấy vui vẻ nói: "Tôi rất mong chờ."


Cúp điện thoại, Cảnh Lê quay lại bên Kỷ Quân Chương. Kỷ Quân Chương hỏi: "Có việc à?"


"Lạc Hiểu Tiêu gửi lời mời hợp tác thương mại đã chọn, bảo em xác nhận." Cậu mượn máy tính của Kỷ Quân Chương, mở hộp thư, tải tập tin Lạc Hiểu Tiêu gửi đến.


Mở tài liệu, cái đầu tiên là lời mời chụp bìa tạp chí 'T'.


Cảnh Lê không thấy bất ngờ, dù sao 'T' là một trong năm tạp chí lớn nhất.


Tiếp theo là trang sức cao cấp hạng nhẹ, thời trang nội địa, hoa tươi, đồ ăn vặt... Ban đầu gần bốn mươi lời mời đã bị loại bỏ hai mươi cái, chỉ còn lại những thương hiệu có cả uy tín và chất lượng đảm bảo.


Cảnh Lê không thấy có vấn đề gì, quay sang hỏi ý kiến Kỷ Quân Chương.


Kỷ Quân Chương cũng xem cùng cậu, đưa ra câu trả lời khẳng định, rồi nhận xét: "Chọn lựa rất kỹ lưỡng."


"Em cũng thấy vậy."


Cảnh Lê trả lời cho Lạc Hiểu Tiêu xong, mắt sáng rực nhìn Kỷ Quân Chương. Kỷ Quân Chương đã nghe thấy cuộc đối thoại của cậu và Lạc Hiểu Tiêu, nhẹ nhàng nói: "Anh sẽ liên hệ An Gia Minh, bảo anh ấy sắp xếp."


Cảnh Lê cong mắt, cúi xuống hôn nhẹ lên cằm anh.


Tôi Muốn Nghỉ Hưu - Hủ Mộc Điêu Dã
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tôi Muốn Nghỉ Hưu - Hủ Mộc Điêu Dã Truyện Tôi Muốn Nghỉ Hưu - Hủ Mộc Điêu Dã Story Chương 65
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...