Tôi Muốn Nghỉ Hưu - Hủ Mộc Điêu Dã
Chương 59
Rất nhanh đã đến Thứ Hai.
Cả ngày hôm đó Cảnh Lê đặc biệt vui vẻ, trạng thái cũng vậy.
Chưa đầy một tiếng Cảnh Lê đã hoàn thành hoàn hảo một cảnh quay đặc tả tâm lí. Các
Một cảnh quay dài đặc tả tâm lý, Cảnh Lê đã hoàn thành rất đẹp mắt chỉ trong chưa đầy một tiếng. Các diễn viên tại trường quay đều không khỏi ngạc nhiên, sau một khoảng lặng, những tiếng thì thầm vang lên, tất cả đều là lời khen ngợi.
Trên mặt Tạ Tuấn cũng là sự tán thưởng không che giấu.
Nhưng anh ta không hề ngạc nhiên, anh ta đã sớm nhận ra, Cảnh Lê rất có tài năng, khả năng học hỏi về diễn xuất của cậu giống như miếng bọt biển hút nước, tốc độ rất nhanh.
Bên cạnh anh ta là Ảnh hậu Từ Miêu và Ảnh đế Trương Dao, biểu cảm của họ cũng đầy kinh ngạc.
Tạ Tuấn châm một điếu thuốc, hỏi họ: "Vẫn còn cảm thấy Cảnh Lê không phù hợp sao?"
Ban đầu họ có phàn nàn vài câu về việc Cảnh Lê diễn Bùi Ứng Tinh.
Họ tự nhiên cho rằng Cảnh Lê có thể nhận vai này là do có Kỷ Quân Chương đứng sau - ai cũng biết, mối quan hệ giữa Kỷ Quân Chương và Tạ Tuấn rất tốt, là bạn thân.
Mở cửa sau cho bạn đời của bạn thân, không có gì to tát, huống hồ bây giờ vốn liếng tràn lan, các đoàn làm phim lớn đều tràn ngập những "quân dù" (người được đưa vào không qua tuyển chọn chính thức), sự khác biệt chỉ là một số người có chút diễn xuất, một số người diễn xuất rất tệ, cũng không phải là chưa từng gặp.
Câu chuyện của "Niềm vui cuộc đời" rất hay, họ đồng ý đến diễn bộ phim này là vì bị câu chuyện lay động, cũng hy vọng có thể nhân cơ hội này mà tiến xa hơn, đương nhiên hy vọng bộ phim có thể được quay xuất sắc, chứ không phải vì một người mà làm hỏng cả bộ phim.
Lúc này nhìn thấy màn thể hiện của Cảnh Lê, lòng họ thực sự đã được buông xuống.
Từ Miêu thẳng thắn thừa nhận sai lầm, "Là tôi có định kiến."
Cô ấy cũng châm một điếu thuốc, nhìn Cảnh Lê đang bị vây quanh, cười nói: "Cậu ấy rất phù hợp với nghề này."
Trương Dao đồng tình nói: "Màn thể hiện của cậu ấy trong cảnh này, có thể dùng từ 'kinh diễm' để hình dung."
Tạ Tuấn thở ra một làn khói, trong làn khói mờ ảo, cười nói: "Tôi có niềm tin vào cậu ấy."
……
Cảnh Lê ngồi xuống nghỉ ngơi, Lạc Hiểu Tiêu đưa nước cho cậu, giơ ngón cái lên, không nhịn được khen ngợi: "Cảnh cuối cùng đẹp không thể tả."
Anh ấy lại gần hơn một chút, hạ thấp giọng, rồi vui vẻ nói: "Lúc nãy ai cũng nói cậu diễn tốt hết."
Cảnh Lê rất vui khi được công nhận và khen ngợi.
Cậu uống một hơi hết nước, kiêu ngạo hất cằm lên, "Em cũng thấy vừa rồi em làm rất tốt."
Lúc này Thẩm Như cầm một hộp trái cây cắt sẵn đến, chia cho Cảnh Lê, rồi ngồi xuống bên cạnh cậu, chống một tay lên cằm, cười tươi hỏi: "Hôm nay em vui thế là vì thầy Kỷ sắp đến à?"
Cảnh Lê không khách khí nhận lấy hộp trái cây, chia cho Lạc Hiểu Tiêu ăn cùng. Cậu cắn một miếng táo, nghe Thẩm Như nói, má phồng lên ngẩng đầu, có chút khó hiểu, "Sao chị Thẩm biết?"
Thẩm Như lắc lắc điện thoại, "Top tìm kiếm."
Hôm nay Cảnh Lê có khá nhiều cảnh quay, buổi sáng một cảnh, buổi chiều hai cảnh, buổi tối còn nữa, không phải cảnh nào cũng là nhân vật chính có rất nhiều cảnh là nhân vật phụ, gần như cả ngày không lúc nào là không bận rộn, hoàn toàn không có thời gian xem điện thoại.
"Thầy Kỷ lên top tìm kiếm rồi sao?"
"Hợp tác với hoạt động quảng bá của thương hiệu."
Cảnh Lê gật đầu.
Cậu tìm Lạc Hiểu Tiêu lấy điện thoại, mở trang top tìm kiếm, dòng đầu tiên là video Kỷ Quân Chương mặc lễ phục đi thảm đỏ. Nhìn thấy Kỷ Quân Chương lại đeo khuy măng sét do cậu tự làm, còn nhắc đến trong cuộc phỏng vấn sau đó, Cảnh Lê mặt đỏ bừng, nhưng khóe môi không kìm được mà cong lên, trong lòng tràn đầy sự ngọt ngào.
Lướt xuống một chút, toàn là tiếng hét kích động của fan couple Quân Cảnh.
[Á á á á á á, ngọt đến mức tôi không biết nói gì nữa rồi!]
[Xác nhận rồi, người đàn ông này đang khoe khoang, khoe khoang bé Lê của chúng ta ngọt ngào đến mức nào.]
[Đẹp ghê, gu thẩm mỹ của Cảnh Lê tốt thật.]
[Phải tốt chứ, nhìn nhan sắc thầy Kỷ chúng ta đi?]
[Phải tốt chứ, nhìn bản thân cậu ấy trong gương đi?]
[Tôi nói mãi cũng chán rồi, Kỷ Quân Chương rất rất là yêu cậu ấy luôn í.]
[Rõ ràng là bé Lê của chúng ta cũng yêu thầy Kỷ rất nhiều.]
[Là tình yêu từ hai phía.]
...
Trước khi cất điện thoại, Cảnh Lê nhìn giờ, sáu giờ.
Chỉ còn vài tiếng nữa là có thể gặp Kỷ Quân Chương rồi.
Nghĩ đến đó, nụ cười trên môi cậu càng ngọt ngào hơn.
Sau bữa tối, bảy giờ, Cảnh Lê thay một bộ quần áo khác, trang điểm lại, cùng Thẩm Thần Thư làm nền cho Trần Phong và Trình Tần Hiên.
Cảnh này là cảnh quay đông người, quay cảnh Lâm Dã và Du An Cảnh nhận ra tình cảm của nhau, đều muốn trở nên tốt hơn vì đối phương, thế là cố gắng hòa nhập vào tập thể, cuối tuần đồng ý đi chơi cùng mọi người, chơi đến tối, ăn đồ nướng ở quán nướng bên sông.
Trong cảnh này, có bầu không khí tình yêu chớm nở, cũng có tình bạn giữa học sinh, cảnh quay rất sôi nổi, là cảnh các chàng trai cô gái vô tư đùa giỡn.
Quay xong, mọi người đều cảm thấy thoải mái và vui vẻ.
Cảnh tiếp theo là cảnh đối diễn của Cảnh Lê và Thẩm Thần Thư.
Kể từ sau tai nạn thang máy, Phó Bạc biết Bùi Ứng Tinh sợ bóng tối, mắc chứng sợ không gian kín, nên càng quan tâm đến cậu ta hơn. Thấy cậu ta sau khi nghe điện thoại thì một mình rời đi, lại chú ý thấy cậu ta đi về phía bờ sông, nghĩ đến nơi đó ánh sáng không đủ, liền đứng dậy đi theo.
Bùi Ứng Tinh ngồi trên dốc, nhìn xuống dòng nước chảy êm đềm.
"Không phải sợ bóng tối sao?" Phó Bạc chậm rãi đi đến bên cạnh cậu ta.
Bùi Ứng Tinh không nhìn anh ta, "Ở đây không tối đến mức đó."
Ngồi xuống bên cạnh cậu ta, chỉ vào đốm sáng cách đó không xa, Phó Bạc hỏi: "Biết đó là gì không?"
"Là gì?"
"Câu cá đêm."
"Ồ."
"Muốn thử không?"
"Không muốn."
"Cậu không biết à?"
"... cậu phiền thật đấy."
Nói thì là vậy, nhưng bị những câu hỏi nhàm chán liên tiếp của Phó Bạc làm phân tán sự chú ý, tâm trạng của Bùi Ứng Tinh đã tốt hơn rất nhiều.
Phó Bạc lại lấy ra một thanh sôcôla, đưa đến trước mặt cậu ta, "Ăn không?"
Bùi Ứng Tinh nhận lấy, cả ngày hôm nay cậu ta không ăn gì nhiều, cậu ta thực sự không quen ăn đồ quá mặn và quá cay, "Sao cậu lại mang theo socola?"
"Chuẩn bị cho cậu."
Bùi Ứng Tinh cắn một miếng sô cô la, "?"
"Tôi đoán hôm nay chắc cậu không ăn được gì nhiều," Phó Bạc cười một tiếng, giọng điệu trêu chọc nhưng lại dịu dàng, "Dù sao cũng là thiếu gia nhỏ, kén ăn."
Bùi Ứng Tinh hơi giận, lườm anh ta, "Đừng gọi tôi là thiếu gia nhỏ."
"Không được."
"Cậu vẫn là cái đồ đáng ghét!"
Phó Bạc đột nhiên nói," Đừng gọi tôi như vậy. Lần sau cậu không vui đừng một mình đi đến chỗ tối, không thì gọi tôi."
"..." Vẻ mặt Bùi Ứng Tinh có chút kỳ lạ.
Cậu ta quay đầu lại, chạm mắt với Phó Bạc. Phó Bạc đang nhìn cậu ta, ánh mắt người này có chút khác thường, đầy sự quan tâm.
Một hòn đá ném vào hồ nước tĩnh lặng, gợn sóng lan ra thành từng vòng tròn.
Tai cậu ta đỏ bừng, cậu ta quay đầu đi.
.......
Sau lần quay thứ tám, cuối cùng Tạ Quân cũng hài lòng, "Qua"
Cảnh Lê nghe vậy vội vàng nói "Tôi đi trước", sau đó chạy đi tẩy trang, rồi cùng Lạc Hiểu Tiêu về khách sạn.
Tạ Tuấn vẫn chưa biết Kỷ Quân Chương đã đến, thấy Cảnh Lê vội vàng, có chút khó hiểu, hỏi Trần Phong bên cạnh: "Cậu ấy vội vàng đi đâu vậy?"
Trần Phong cười: "Chắc là vì thầy Kỷ đến."
—
Về đến khách sạn vừa đúng mười một giờ, Cảnh Lê trước đó cảm thấy vô cùng sốt ruột, nhưng khi đến cửa lại chậm lại, trước khi mở cửa, cậu hít một hơi thật sâu, rồi mới quẹt thẻ vào phòng.
Đèn trong phòng đang sáng, thẻ phòng cắm trong khe, nhìn là biết có người ở trong. Khuôn mặt Cảnh Lê tươi rói, cả người đều thả lỏng, nhanh chóng chạy vào phòng khách, "Thầy Kỷ—"
Nghe thấy tiếng động, Kỷ Quân Chương đứng dậy từ ghế sofa, định đi về phía cửa ra vào, vừa đi được vài bước, Cảnh Lê đã đến nơi.
Thấy cậu tự hào như vậy, Kỷ Quân Chương thấy đáng yêu quá, cười nói: "Đúng mà, vốn dĩ em đã rất xuất sắc mà."
Cảnh Lê cố gắng nhịn cười, giả vờ dè dặt, lấy ngón tay chọc vào ngực anh: "Thầy Kỷ, người khác nhất định sẽ nói bộ lọc của anh dày trăm lớp."
Anh nắm lấy bàn tay đó, đặt lên môi hôn: "Không phải bộ lọc, mà là sự thật."
Cảnh Lê vui vẻ tựa vào vai anh, đôi mắt cong cong đẹp hơn cả trăng trên trời.
Trong mắt anh hiện lên nụ cười dịu dàng. Kỷ Quân Chương v**t v* khuôn mặt cậu, hỏi về Thẩm Thần Thư: "Cậu ta vẫn còn sợ em hả?"
"Không còn nữa." Cảnh Lê chợt nhớ ra mình sắp "mách tội". Cậu rút tay ra khỏi vòng tay anh, kiềm chế biểu cảm, nghiêm túc nói: "Thầy Kỷ, em muốn mách tội."
Cậu ngước mắt nhìn thẳng vào mắt Kỷ Quân Chương: "Thẩm Thần Thư là fan của anh, cậu ấy sợ em vì đã mắng em lúc chúng ta nhận giấy đăng kí kết hôn."
"Em biết rồi sao?" Kỷ Quân Chương vốn định nói chuyện này với Cảnh Lê.
Rồi cậu chợt hiểu ra: "Anh cũng biết sao?"
Cậu phản ứng lại: "Anh đã điều tra cậu ta."
Kỷ Quân Chương thừa nhận: "Anh không muốn em gặp phải rắc rối nào."
Lòng cậu mềm nhũn như nước, một cảm giác ngọt ngào vô tận trào dâng. Cảnh Lê không nhịn được lại nhào vào lòng anh, ôm eo anh: "Thầy Kỷ, anh làm em không thể mách lẻo được rồi."
Cậu mỉm cười, vùi đầu vào vai Kỷ Quân Chương: "Em vốn định lấy cớ này để anh dỗ em."
Kỷ Quân Chương nghe vậy thì cười, ôm chặt lấy cậu, nghiêng đầu hôn lên tai cậu: "Dỗ như thế nào?"
Cảnh Lê quay đầu nhìn anh chăm chú, nhìn vào đôi mắt chỉ phản chiếu hình ảnh của mình, hơi thở nóng bỏng đan xen: "Anh nên tự suy nghĩ về vấn đề này đi."
"Tặng em một hòn đảo nhé?"
Câu trả lời này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Cảnh Lê. Cậu sững sờ, đầu óc trống rỗng: "... Hả?"
Kỷ Quân Chương mỉm cười, hôn nhẹ lên trán cậu, rồi vỗ nhẹ vào bàn tay đang ôm eo mình, ra hiệu cậu buông ra, đứng dậy lấy một tập tài liệu từ trong vali ra.
"Em xem đi."
Cảnh Lê ngơ ngác nhận lấy rồi mở ra. Đó là giấy chứng nhận quyền sử dụng một hòn đảo.
Một lúc sau, cậu ngẩng đầu lên, nghe thấy Kỷ Quân Chương dịu dàng nói: "Chúng ta tổ chức hôn lễ trên hòn đảo này nhé?"
Ánh mắt anh vừa thành kính vừa trìu mến. Cảnh Lực không khỏi mỉm cười, gật đầu không chút do dự: "Được!"
Đọc lại tập tài liệu, Cảnh Lê mới nhớ ra. "Thầy Kỷ, rõ ràng anh đã mua hòn đảo này từ lâu rồi. Sao thủ tục lại nhanh vậy?"
Cậu càng nhấn mạnh: "Chuyện này không tính, anh phải dỗ em lại."
Cậu nghiêng người đến trước mặt Kỷ Quân Chương, bĩu môi, nụ cười tràn ra từ khóe mắt, "Hôn em thêm cái nữa đi."
Tôi Muốn Nghỉ Hưu - Hủ Mộc Điêu Dã
Đánh giá:
Truyện Tôi Muốn Nghỉ Hưu - Hủ Mộc Điêu Dã
Story
Chương 59
10.0/10 từ 46 lượt.
