Tôi Muốn Nghỉ Hưu - Hủ Mộc Điêu Dã
Chương 52
Ở thị trấn nhỏ Thụy Sĩ được một ngày rưỡi, chiều ngày thứ hai, họ chuyển đến Áo, đến địa điểm quay chụp thứ hai trong chuyến đi châu Âu – Vienna.
Đến Vienna đã quá muộn, xét đến vấn đề an toàn, mọi người không ra ngoài nữa, ở khách sạn nghỉ ngơi một đêm, ngày hôm sau mới đi chơi cho thật thoải mái.
Buổi chiều, Cảnh Lê tựa vào Kỷ Quân Chương ngủ rất lâu trên xe, bây giờ không hề buồn ngủ chút nào.
Tắm xong, cậu nằm sấp trên giường, đôi chân cong lại đung đưa thoải mái trong không khí, tay cầm giấy bút vẽ vời, lên kế hoạch cho hành trình hai ngày tới.
Cậu đang cắn đầu bút suy nghĩ, cây bút trong tay liền bị rút đi, là Kỷ Quân Chương.
"Đừng cắn, bẩn." Kỷ Quân Chương ngồi cạnh cậu, kéo gối kê sau lưng tựa vào đầu giường, kịch bản đặt trên đùi, Cảnh Lê đã xem qua trước đó, trên đó có rất nhiều ghi chú. Ừm, chữ viết cực kỳ đẹp.
Cảnh Lê ngoan ngoãn gật đầu, lấy lại bút, "Em biết rồi."
"Thầy Kỷ, thầy muốn đi đâu?" Cậu lại hỏi.
"Anh đã đến đây nhiều lần rồi," Kỷ Quân Chương xoa mặt cậu, "Vậy nên cứ theo ý em là được, em muốn đi đâu, anh sẽ đi cùng em."
Cảnh Lê như một chú mèo nhỏ cọ cọ vào lòng bàn tay anh, đôi mắt cong cong, "Vậy em sẽ không cân nhắc ý kiến của anh nữa."
Kỷ Quân Chương bị cậu cọ mà lòng khẽ động, ngón tay trượt xuống, nhéo cằm cậu, nâng mặt cậu cao hơn, rồi cúi người hôn lên.
Bốn tập ở châu Âu này, ekip không còn quay 24/24, trong phòng khách không còn lắp camera, buổi tối sau khi về phòng, đó là thời gian riêng tư của họ.
Họ có thể thỏa sức làm những chuyện thân mật.
Tư thế này không thoải mái, hôn một lúc, Kỷ Quân Chương liền bế Cảnh Lê lên, đặt lên đùi, rồi lại m*t mát môi lưỡi cậu.
Tiếng th* d*c dồn dập lại xen lẫn tiếng nước ái muội, lồng ngực kề sát nhau, có thể cảm nhận được nhịp tim đập mạnh của đối phương.
Lần hôn này, Cảnh Lê cố gắng chủ động hơn, nhưng chỉ "phản công" được chưa đầy nửa phút, vẫn không có tiền đồ mà rơi vào thế hạ phong, bị Kỷ Quân Chương hôn đến thở hổn hển.
Không thể chịu đựng hơn nữa, cậu đẩy Kỷ Quân Chương, thở hổn hển yêu cầu tạm nghỉ giữa hiệp.
Kỷ Quân Chương buông cậu ra, ánh mắt u tối trầm lắng.
Anh cũng đang ổn định hơi thở của mình.
Ánh mắt Cảnh Lê không kiểm soát được mà nhìn xuống, thấy Kỷ Quân Chương cũng có phản ứng giống mình. Lúc này khoảng cách giữa họ gần đến vậy, cậu còn đang ngồi trên đùi Kỷ Quân Chương... Dừng lại, đừng nghĩ nữa!
Cảnh Lê nhắm mắt lại, vội vàng phanh gấp trong não, không để suy nghĩ lao vút lên đường cao tốc.
Từ trên đùi Kỷ Doãn Chương leo xuống, cậu nhặt lại cây bút và cuốn sổ vừa bị vứt bừa sang một bên, má và tai đỏ bừng, liếc thấy kịch bản của Kỷ Quân Chương, cậu lại đặt kịch bản trở lại tay Kỷ Quân Chương, hắng giọng, "Anh cứ tiếp tục xem đi, em tiếp tục lên kế hoạch chuyến đi."
Kỷ Quân Chương cười khẽ, "Được."
Hơn mười phút sau, cả hai đều đã bình tĩnh lại, cuối cùng Cảnh Lê cũng lên tiếng, cậu hơi tiếc nuối thở dài, "Có nhiều chỗ lần này đi quay chương trình nên không tiện đến được."
Mặc dù đoàn làm phim đã cho họ tự do rất lớn, nhưng máy quay phải đi theo quay suốt, nhiều nơi không cho phép quay.
Kỷ Quân Chương nghiêng đầu nhìn cậu, nắm lấy tay cậu, "Chúng ta không cần về nước sớm như vậy, em muốn đi đâu, quay xong chương trình, anh sẽ đưa em đi."
Mắt Cảnh Lê sáng lên, "Anh có thời gian sao?"
"Có mười lăm ngày."
Cảnh Lê vui vẻ ôm lấy Kỷ Quân Chương, ngẩng đầu nhìn anh, ý cười tràn ngập khóe mắt, "Vậy quyết định vậy đi, đợi quay xong, chúng ta ở lại chơi thêm nửa tháng nữa!"
Cậu buông tay Kỷ Quân Chương ra, định lên kế hoạch tiếp, nhỏ giọng lẩm bẩm, "Các nước khác hình như cũng rất thú vị, mình nên nghĩ xem sẽ đi đâu..."
Vừa cầm bút lên, cậu lại bị Kỷ Quân Chương kéo lại, một nụ hôn rơi trên má, màn hình điện thoại cũng sáng lên cho cậu xem, "Mười một giờ rồi, đi ngủ thôi, mai còn phải dậy sớm."
Cảnh Lê suýt chút nữa quên mất thời gian.
Cậu đặt bút và sổ xuống, vén chăn chui vào, rồi nhìn Kỷ Quân Chương, Kỷ Quân Chương mỉm cười, đặt kịch bản xuống, vươn tay tắt đèn.
Cảnh Lê tự nhiên cọ vào lòng Kỷ Quân Chương.
Cậu dựa vào Kỷ Doãn Chương, được anh ôm vào lòng, không kìm được nghĩ, mình hình thành thói quen này nhanh thật, cậu đã quen với việc được Kỷ Quân Chương ôm ngủ rồi.
Rất an tâm, cũng rất ấm áp.
—
Điểm dừng chân cuối cùng của hành trình là Paris.
Sau hai ngày quay chụp, vào buổi tối cuối cùng, chương trình đã dựng cảnh trong phòng riêng, Quan Lâm hỏi cảm nghĩ của tất cả các khách mời khi tham gia chương trình, quay xong liền tuyên bố đóng máy.
Mọi người giải tán tại chỗ, vì phải làm hậu kỳ gấp, Quan Lâm và một vài người phụ trách đã lên chuyến bay về nước ngay tối đó, các nhân viên khác của đoàn cũng sẽ về vào ngày mai.
Buổi lưu diễn của Dư Mễ Duyệt cũng sắp bắt đầu, cô ấy cần luyện tập và tổng duyệt, nên cô ấy cũng sẽ về vào ngày mai; Lang Nhan có hai buổi biểu diễn ở Paris sắp tới, nên sẽ ở lại; Thẩm Như Vu Gia Viễn, Chu Thi Trần Hiểu Hàm cũng sẽ về nước, chỉ có Chu Diễm và Dương Dịch dự định trở lại Vienna để nghe một buổi hòa nhạc, vì người biểu diễn là ban nhạc mà Chu Diễm yêu thích nhất.
"Còn hai người sao?" Thấy Cảnh Lê và Kỷ Quân Chương không nói gì, Chu Thi hỏi.
"Đi Bordeaux." Kỷ Quân Chương nói.
Kỷ Quân Chương có một trang trại rượu vang ở Bordeaux, mặc dù việc quay chương trình không mệt mỏi, nhưng việc di chuyển liên tục qua ba quốc gia trong vòng bảy ngày thực sự khá gấp gáp, không thể nghỉ ngơi đầy đủ được.
Kỳ nghỉ còn mười lăm ngày, chuyện du lịch không vội, anh và Cảnh Lê đều định nghỉ ngơi vài ngày rồi mới đi.
Thẩm Như ngồi cạnh Cảnh Lê, cười hỏi cậu,"Định đi nghỉ dưỡng à?"
Cảnh Lê gật đầu, Thẩm Như giơ ly champagne lên, chạm ly với cậu, "Chúc kỳ nghỉ vui vẻ."
Cảnh Lê không muốn say, chỉ uống một chút, "Cảm ơn."
"Tôi mới phải là người nên nói lời cảm ơn với cậu," Thẩm Như chống cằm, trong mắt không còn sự u ám như lần đầu gặp mặt, mà tràn đầy ánh sáng, "Lần trước nghe cậu nói xong, tôi đã về tìm lại bộ phim đó xem, rất xúc động, quả thật, chỉ cần giữ vững tâm ý ban đầu, thì có thể kiên trì. Tôi vẫn thích diễn xuất, đang định quay lại rồi."
Cô nhấp một ngụm rượu, môi đỏ cong lên, "Ngoài ra, buổi hòa nhạc ở bãi biển lần trước, cậu đã nhường cơ hội thể hiện cho tôi, tôi biết mà."
Cảnh Lê lắc đầu, "Không nhường, chỉ là cách của chúng ta khác nhau."
Cảnh Lê không hiểu, "?"
Một giây sau, cậu phản ứng lại, ngạc nhiên nói: "Niềm vui của cuộc đời?"
"Đúng vậy, em phải gọi chị là chị." Cô lại giơ ly, "Chúng ta cùng cố gắng."
Cảnh Lê bật cười, vui mừng cho cô, những chiếc ly pha lê chạm vào nhau, phát ra âm thanh trong trẻo, "Ừm, cùng cố gắng!"
…
Sáng hôm sau, mọi người chụp một bức ảnh tập thể trong vườn khách sạn, sau đó mỗi người một ngả.
Trần Hiểu Hàm đăng bức ảnh này lên Weibo.
Hạ cánh xuống sân bay Bordeaux, sau khi lên xe, Cảnh Lê thấy được, liền chia sẻ lại, rồi giống như những người khác, để lại biểu tượng mặt cười trong phần bình luận.
Trần Hiểu Hàm có chuyến bay buổi trưa, còn chưa lên máy bay, trả lời rất nhanh, bổ sung thêm một câu đã quên: Chúc chuyến đi vui vẻ.
Fan hâm mộ thấy đoạn trò chuyện của họ, rồi chạy chạy đến dưới Weibo của Cảnh Lê để lại lời nhắn:
[Là tuần trăng mật sao? Chắc là vậy ó.]
[Nhớ chụp thêm nhiều ảnh của thầy Kỷ nhé, đúng rồi đúng rồi, cả ảnh chung nữa, tụi em thích xem lắm!]
[Đỉnh!]
[Bị nhét đường rồi, chữa lành tâm trạng u ám cả ngày của tôi rồi.]
[Vậy bao giờ chương trình tạp kỹ này phát sóng vậy! Tui mong chờ vì!]
[Sẽ được phát sóng trên đài dứa á bà, chắc là tiếp sóng chương trình "Thanh Xuân Hoàn Du ký" đang chiếu, giờ chương trình kia chiếu đến tập 10 rồi, chắc còn khoảng nửa tháng nữa!]
Cảnh Lê không xem bình luận, chiếc Rolls-Royce đã chạy vào thị trấn nhỏ, rồi chạy dọc theo một con đường hai bên đều là hoa đang nở rộ, lâu đài đã ẩn hiện.
Mười lăm phút sau, cổng sắt mở ra, lâu đài cổ kính sừng sững trước mắt.
Trước cổng, quản gia đã cùng người làm chờ đợi họ, Kỷ Quân Chương và Cảnh Lê vừa xuống xe, họ đã đồng thanh chào hỏi.
Cảnh Lê bị cảnh tượng này làm giật mình, mắt mở to.
Kỷ Quân Chương bị sự đáng yêu của cậu làm cho bật cười, nắm tay cậu, lần lượt giới thiệu tên quản gia và người giúp việc, còn chu đáo nói rằng có thể giao tiếp với họ bằng tiếng Anh.
Cảnh Lê liền dùng tiếng Anh chào hỏi họ.
"Muốn nghỉ ngơi trước, hay muốn đi dạo một chút?" Kỷ Quân Chương hỏi cậu.
Mắt Cảnh Lê sáng rực nhìn anh, "Em không mệt."
Kỷ Quân Chương mỉm cười, "Vậy thì đi dạo."
Ra hiệu cho quản gia mang hành lý của họ vào phòng, rồi dặn dò ông sắp xếp phòng cho Lạc Hiểu Tiêu và Lâm Lợi sẽ đến sau, rồi nắm tay Cảnh Lê đi dọc con đường đá cuội, dạo quanh vườn nho này.
Xa hơn nữa là những vườn nho bất tận, có thể nhìn thấy công nhân đang bận rộn.
Đến hầm rượu, vừa bước vào cửa, Cảnh Lê đã ngửi thấy mùi rượu vang nồng nàn, Kỷ Quân Chương rót cho cậu một ly, cậu cũng không biết thưởng thức rượu, chỉ thấy nó rất ngon.
Rời hầm rượu, hai người lại đến trang trại ngựa, bờ hồ và vườn hoa, cuối cùng Cảnh Lê thấy mệt nên ngồi xuống trong vườn.
Quản gia mang đến trà đen và bánh Napoleon vừa mới nướng xong.
Cảnh Lê ngẩng đầu, mặc dù hôm nay mặt trời không quá gay gắt, nhưng khi nhìn thẳng vẫn chói mắt, cậu thu ánh mắt lại, quay sang Kỷ Quân Chương.
Kỷ Quân Chương đang từ tốn thưởng thức trà đen, nhận thấy ánh mắt của cậu, cũng nhìn về phía cậu.
“Thầy Kỷ, chúng ta ở lại đây thêm vài ngày nữa nhé.” cậu tựa vào lưng ghế, làn gió thổi đến mang theo hương hoa thoang thoảng, tóc mái của cậu bay bay, để lộ đôi lông mày thanh tú và vẻ mặt thoải mái.
Kỷ Quân Chương cưng chiều nói: “Em muốn ở bao lâu cũng được.”
“Vậy thì ở bảy ngày.”
“Được.”
“Sau đó chúng ta sẽ đi Tây Ban Nha.”
“Còn muốn đi đâu nữa?”
“Những nơi khác để dành lần sau đi, sau này còn nhiều cơ hội mà.”
Kỷ Quân Chương nhìn cậu bằng ánh mắt dịu dàng, "Ừm, chúng ta còn rất nhiều thời gian."
Uống xong trà, ăn xong đồ ngọt, Cảnh Lê lấy lại sức, kéo Kỷ Quân Chương đi dạo tiếp, đến trưa mới về ăn trưa.
Buổi chiều, Kỷ Quân Chương đi giải quyết một số công việc.
Cảnh Lê ngủ trưa dậy, Kỷ Quân Chương vẫn chưa về, cậu liền tự mình đi loanh quanh, gặp Lạc Hiểu Tiêu trong vườn, bị Lạc Hiểu Tiêu kéo lại.
Lạc Hiểu Tiêu nhìn chằm chằm vào cậu.
Cảnh Lê: "?"
"Sao vậy?" Cậu sờ mặt mình, "Mặt em có gì sao?"
"Em và Kỷ Quân Chương ở bên nhau từ khi nào vậy?" Chuyến đi châu Âu này, tuy anh ta có đi theo, nhưng giống như Lâm Lợi và các trợ lý khác của khách mời, phần lớn thời gian anh ta đều ở khách sạn.
Vì khi quay chụp không cần họ đi theo.
Cho đến tối qua, Cảnh Lê nói với anh ta trên WeChat là sẽ không về nước, đi chơi với Kỷ Quân Chương thêm nửa tháng nữa, anh ta mới nhận ra không biết từ lúc nào mà hai người này đã hiểu lòng nhau, rồi ở bên nhau.
Anh ta không có chút đề phòng nào cả!
Cảnh Lê chớp mắt, "Em chưa nói với anh à?"
"Chưa luôn á!"
"Rồi ở bên nhau luôn sao?"
"Đúng rồi."
Lạc Hiểu Tiêu nhìn cậu, giống như nhìn một cây cải trắng mơn mởn sắp bị hái, nhưng ánh mắt cậu vui vẻ, hân hoan đến vậy, cuối cùng anh ta cũng không nhịn được mà vui mừng cho cậu.
Tình yêu đôi lứa, đúng là một tình cảm đẹp đẽ.
"Như vậy cũng tốt." Lạc Hiểu Tiêu cười nói, "Bây giờ có thể chúc mừng em kết hôn vui vẻ rồi."
"Haha." Cảnh Lê vui vẻ cười.
"Đúng rồi," Lạc Hiểu Tiêu nhắc nhở, "Thỏa thuận mà hai người đã soạn trước đó, về nước rồi giải quyết sớm đi, dù sao cũng không cần nữa."
Cảnh Lê gật đầu, "Em biết rồi anh."
"Nói thật, em thiệt rồi," Lạc Hiểu Tiêu với vẻ mặt hơi tinh nghịch, trêu chọc nói, "Em còn năm mươi triệu chưa nhận được kìa."
Cảnh Lê cũng nhớ ra, "Đúng rồi."
"Nhưng mà," cậu chống cằm bằng hai tay, "Em đã nhận được thứ quan trọng hơn rồi."
——Kỷ Quân Chương thuộc về cậu rồi.
Kỷ Quân Chương đã xử lý xong việc đi tới, ngồi xuống cạnh cậu, nhẹ nhàng hỏi: "Nhận được gì rồi?"
Cảnh Lê nhìn anh, hai mắt sáng ngời, "Anh đó."
Kỷ Quân Chương bật cười, nắm tay cậu, đặt lên đó một nụ hôn.
"Đó là vinh dự của anh."
—
Sáng sớm hôm sau, khi Cảnh Lê tỉnh dậy, Kỷ Quân Chương không có trong phòng.
Đang định xuống giường, cậu chợt liếc thấy một tờ séc đã ký tên kẹp dưới gối, không khỏi mỉm cười.
Môi khẽ cong lên cầm tờ séc trong tay chơi một lúc, Cảnh Lê liền tựa vào đầu giường gấp tờ séc thành hình trái tim, sau đó xuống giường, cất vào ví của mình.
Khi Kỷ Quân Chương bước vào, vừa lúc nhìn thấy hành động của cậu, đi đến bên cạnh, "Không rút ra sao?"
Cảnh Lê cất ví cẩn thận, quay người nhìn anh, "Thế này là được rồi."
Kỷ Quân Chương xoa đầu cậu, "Đi vệ sinh đi, bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi."
Cảnh Lê ừ một tiếng.
Sau khi vệ sinh xong đi ra, Kỷ Quân Chương vẫn đang đợi, cậu đưa tay mình ra trước mặt Kỷ Quân Chương, Kỷ Quân Chương cười nắm lấy, "Hôm nay chúng ta đi dạo trong thành phố được không?"
"Sao cũng được hết."
Cảnh Lê nghiêng đầu, cười rạng rỡ, "Miễn là được ở bên anh.”
Tôi Muốn Nghỉ Hưu - Hủ Mộc Điêu Dã
Đánh giá:
Truyện Tôi Muốn Nghỉ Hưu - Hủ Mộc Điêu Dã
Story
Chương 52
10.0/10 từ 46 lượt.
