Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này
Chương 196
"Tôi vào được chứ?"
Kim Woo-jin cuối cùng cũng lấy lại được bình tĩnh, lùi lại với vẻ mặt ngơ ngác. Tôi bước xuống từ bệ cửa sổ và vuốt mái tóc ướt của mình.
Piiik.
Cáo, theo tôi vào phòng, cũng ngồi xuống bàn và lắc lắc cơ thể. Mưa nặng hạt đến mức chỉ ra ngoài trong một thời gian ngắn mà cả người tôi đã ướt sũng. Kim Woo-jin bối rối nhìn tôi đang nhỏ nước khắp nơi.
"Dù có lau khô… mà không, anh muốn tắm không?"
"Không cần, chỉ cần cho tôi một cái khăn. Tôi sẽ không ở đây lâu đâu, tôi sẽ tắm sau khi về phòng."
Cười ngượng, tôi giơ mắt cá chân lên, cho cậu ấy thấy chiếc còng và sợi dây xích gắn chặt.
"Nó được nối với chiếc ghế sofa dưới lầu. Vì là vật phẩm ngăn chặn nên tôi thậm chí không thể sử dụng năng lực…"
"Gì cơ?"
Mặt Kim Woo-jin lập tức cứng lại khi nghe giải thích.
"Vậy làm thế nào anh đến đây? Bên ngoài trời đang mưa mà."
"Nhờ cậu nhóc này. Tôi được giúp một chút."
Tôi chỉ vào Cáo đang ngáp dài trên bàn, trả lời nhẹ nhàng như muốn nói rằng không cần lo lắng, nhưng biểu cảm của Kim Woo-jin càng thêm u ám.
'Tôi vẫn chưa được tha thứ mà, có vẻ tâm trạng cậu ấy rất tệ…'
Không biết nói gì, tôi nhìn Kim Woo-jin, người vừa thở dài với vẻ mặt phức tạp, đưa tay ra.
"Đầu tiên hãy lau người đi. Anh sẽ cảm lạnh mất."
"……"
"Đợi chút."
Sau khi lau nước mưa chảy dài trên má tôi, cậu ấy quay người lại. Tôi ngồi xuống mép giường, Kim Woo-jin mang hai chiếc khăn trắng từ phòng tắm ra và đưa cho tôi.
"Cảm ơn."
Chiếc áo trắng tôi mặc đã ướt đến mức da thịt lộ hết cả.
Tôi nghĩ tốt hơn nên lau khô người bằng khăn thay vì cởi ra… Thường thì không sao, nhưng đến xin lỗi mà cởi áo thì có vẻ kỳ cục.
Khi tôi đang lau người bằng khăn, Kim Woo-jin đứng trước mặt, đặt chiếc khăn còn lại lên đầu tôi.
"Không cần đâu. Dù sao tôi cũng phải quay xuống từ cửa sổ lại thôi."
Kim Woo-jin, vừa dùng khăn lau tóc tôi, vừa ngập ngừng mở lời.
"Đừng làm thế nữa. Nguy hiểm lắm."
Tôi nhìn vào mắt Kim Woo-jin, người đang nhìn tôi bằng ánh mắt khó đoán.
"Chỉ lần này thôi. Tôi muốn gặp cậu sớm mà."
"Ồ… gì cơ?"
"Tôi muốn gặp cậu."
Tôi đưa tay nắm lấy cổ tay Kim Woo-jin một cách cẩn thận. Khác với tôi, cơ thể lạnh vì mưa, làn da của Kim Woo-jin khá ấm áp. Cậu ấy khẽ co người, và đầu tai đỏ bừng lên.
"Kim Woo-jin."
Trong căn phòng tối, âm thanh của cơn mưa và nhiệt độ cơ thể của Kim Woo-jin làm tan chảy những đầu ngón tay lạnh giá của tôi. Cảm nhận tất cả, tôi tiếp tục.
"Xin lỗi vì tôi đã rời đi mà không nói lời nào."
Đôi mắt của Kim Woo-jin hơi mở to, như thể bất ngờ trước lời xin lỗi trầm thấp.
"Tôi biết cậu thất vọng về tôi. Hôm nay tôi ích kỷ, vì vậy tôi đã ép bản thân đến gặp cậu, nhưng… từ bây giờ, tôi sẽ kiên nhẫn đợi cho đến khi cậu không còn giận nữa."
"……"
"Vậy nên, khi cậu không còn giận nữa, chúng ta cùng ăn và chơi như trước, được chứ?"
Kim Woo-jin mím môi lại và cúi đầu. Tim tôi đau nhói khi không nhận được câu trả lời như mong đợi.
Tôi không mong được tha thứ dễ dàng. Tôi cũng không muốn ép buộc cậu ấy phải chấp nhận. Tôi cười gượng trong sự im lặng lạnh lẽo và buông cổ tay Kim Woo-jin mà mình đang nắm.
"Tôi đến đây để nói chuyện. Tôi sẽ không làm phiền cậu nữa, vì vậy…"
Cuộc trò chuyện vụng về bị gián đoạn bởi Kim Woo-jin, người vội vàng nắm lấy cổ tay tôi. Tôi chớp mắt ngạc nhiên trước tình huống ngược lại, Kim Woo-jin ngẩng đầu và mở lời bằng giọng khàn đầy nước mắt.
"Cái… cái đó anh…"
Kim Woo-jin, người đang lắp bắp với gương mặt méo mó buồn bã, rơi nước mắt.
"Đừng nói thế… tôi, tôi… ugh…"
"Kim Woo-jin?"
"Lỗi là do tôi…"
Hàng mi dài run lên như cánh bướm đang vỗ. Cuối cùng, gương mặt của Kim Woo-jin, người bật khóc, nhanh chóng ướt đẫm.
"Tại sao, tại sao anh lại xin lỗi…? Tôi…"
"……"
"Tôi sợ anh không muốn… gặp lại tôi, tôi nghĩ anh sẽ ghét tôi… ugh, tôi đã rất sợ…"
"Tại sao tôi lại ghét cậu chứ? Điều đó không thể xảy ra."
Tôi biết Kim Woo-jin sẽ khó chịu về chuyện mắt cá chân, nhưng điều này còn tệ hơn nhiều so với tôi dự đoán. Tôi cố gắng mỉm cười và kéo quần lên, cho cậu ấy thấy mắt cá chân đã lành lặn.
"Nhìn xem, Kim Woo-jin. Tôi hoàn toàn ổn mà, đúng không? Không đau tí nào cả."
"……"
"Vậy nên đừng khóc nữa. Lần trước cậu cũng khóc rồi… khóc nhiều sẽ mất nước đấy."
Kim Woo-jin, người đang lặng lẽ rơi nước mắt trước lời nói đùa của tôi, từ từ cúi người và quỳ xuống trước đầu gối tôi. Tôi bối rối trước hành động của Kim Woo-jin, người mà giờ tầm nhìn thấp hơn cả tôi đang ngồi trên giường, nhưng lần này, cậu ấy nhẹ nhàng vuốt mắt cá chân tôi bằng một bàn tay ấm áp.
"Tôi sẽ… không bao giờ làm anh đau nữa."
"……"
"Tôi xin lỗi…"
Tôi chớp mắt chậm rãi trước những lời thì thầm bằng giọng trầm thấp. Lời xin lỗi của Kim Woo-jin và của tôi giống nhau nhưng cũng khác nhau một cách kỳ lạ.
‘Là gì nhỉ?’
Ngay cả khi Kim Woo-jin không tha thứ, tôi đã đến đây với quyết tâm chấp nhận. Vậy nên giờ tôi lẽ ra phải thấy vui với tình huống này… nhưng không hiểu sao, như có một cái gai nhọn đang đâm vào một góc ngực tôi.
Cảm giác này là gì nữa đây? Tôi bất an, và có một cảm giác mạnh mẽ rằng mọi thứ đang diễn ra không đúng.
"Thôi nào, Kim Woo-jin. Cậu không cần xin lỗi nhiều như vậy."
Kim Woo-jin, người đang nhìn mắt cá chân tôi, ngẩng đầu lên nhìn tôi. Cơ thể tôi khẽ run rẩy khi nhìn thấy gương mặt trắng trẻo của Kim Woo-jin ướt đẫm nước mắt, chỉ có khóe mắt là đỏ hoe.
Đẹp thật, cậu ấy trông rất đẹp.
Kim Woo-jin tính mở miệng, nhưng dường như nhận ra vẻ ngoài của mình không bình thường.
"Vốn dĩ bạn bè cãi nhau rồi lại làm hòa. Hãy ngừng xin lỗi cho những sai lầm của cả hai."
"Anh... tha thứ cho tôi chứ?"
"Tha thứ gì chứ, có đau gì mấy đâu."
Khi tôi nói để an ủi, Kim Woo-jin bĩu môi, khẽ lẩm bẩm.
"Anh nói dối..."
"Gì cơ?"
"Không có gì. Cái này... là Hội trưởng còng lại sao? Anh phải chịu như vậy bao lâu?"
"Ừm. Tôi không biết nữa. Chắc là họ sẽ không thả tôi ra dễ dàng đâu."
"Thật sao?"
"……"
Kim Woo-jin, người đang nghịch chiếc còng trên chân tôi, khẽ cười. Cậu nhóc này hình như cũng thích thú với chiếc còng này…
"Kim Woo-jin."
"Dạ?"
"Chúng ta nói chuyện xong rồi đúng không? Ngày mai cậu đến phòng tôi được chứ?"
Vẫn còn rất nhiều điều mà chúng tôi chưa nói hết với nhau, nhưng cơ thể tôi đã gần đến giới hạn. Tôi muốn để dành phần còn lại cho ngày mai.
Kim Woo-jin, người cuối cùng cũng ngừng khóc, bây giờ trả lời một cách ngượng ngùng, cả đôi má và gáy đều đỏ bừng.
"Bây giờ anh về đi…"
"Giờ sao?"
"Anh phải trèo xuống cửa sổ lại mà. Nguy hiểm lắm… Tôi sẽ giúp anh."
"Được thôi."
Cách đó cũng không tệ. Tôi đứng dậy, vẩy chiếc áo phông ướt đang dính chặt vào ngực.
"Vậy thì đi ngay thôi. Ướt thế này lạnh quá. Tôi cần đi tắm và thay đồ."
"Ừm, ừ."
Kim Woo-jin quay lưng lại, cử động cứng nhắc như một cỗ máy bị rỉ sét. Đôi tai đỏ bừng của cậu ấy thu hút ánh mắt tôi.
"Vậy thì… tôi sẽ vào phòng ngủ. Anh xuống cẩn thận nhé."
"Đừng lo."
Tôi nhìn theo bóng lưng Kim Woo-jin rời khỏi phòng, sau đó hướng ánh mắt về phía Cáo đang nằm trên bàn. Trong suốt cuộc trò chuyện giữa tôi và Kim Woo-jin, Cáo chờ đợi kiên nhẫn mà không phát ra tiếng kêu nào, rồi ngay khi Kim Woo-jin rời đi, nó mở mắt và đứng dậy.
"Đi nào. Chúng ta về thôi."
"Piiik. Pik."
Cáo bay thẳng ra ngoài cửa sổ hé mở và lượn lờ xung quanh. Bên ngoài vẫn đang mưa và gió thổi mạnh.
"À…"
Cơ thể tôi run lên khi lại phải đối mặt với cơn mưa trong khi nhiệt độ cơ thể đã hạ xuống. Nhưng may mắn thay, trèo xuống dễ hơn trèo lên nhiều.
Với sự giúp đỡ của Cáo, người đỡ phía sau tôi, tôi trèo xuống qua cửa sổ bên dưới, và Kim Woo-jin, người đã đến trước, vội vàng dang tay ra đỡ lấy eo tôi.
"Anh ổn chứ?"
"Lạnh lắm…"
Kim Woo-jin, người ôm tôi vào lòng, nhanh chóng đóng cửa sổ lại, mặc kệ quần áo của cậu ấy cũng bị ướt.
"Tôi đã mở nước nóng trong bồn tắm rồi. Anh đi tắm ngay để không bị cảm nhé."
"Ồ."
Nghe âm thanh dễ chịu đó, tôi quên mất cái lạnh và mỉm cười rạng rỡ. Đã lâu rồi tôi mới được Kim Woo-jin chăm sóc tận tình như vậy.
"Cậu không cần tắm à?"
"Tôi vừa tắm xong mà…"
"Vậy à."
Vừa bước vào phòng tắm, tôi vừa cởi chiếc áo phông ướt đẫm. Kim Woo-jin, đang đi theo sau tôi, giật mình dừng lại.
"Tôi nghĩ mình sẽ tắm một lát, cậu có định chờ không?"
Kim Woo-jin nhanh chóng gật đầu, gương mặt đỏ bừng nhất trong ngày.
"Tôi… tôi sẽ chờ."
Không tệ. Tôi gật đầu và chộp lấy Cáo đang bay lượn trong không khí.
"Mày vào đây luôn đi."
"Piik?"
"Trời mưa nên mày cũng phải tắm nữa."
"Piik! Piiik! Pik!"
Nghe tôi nói vậy, Cáo giật mình và bắt đầu kêu lên. Nhưng thế này không ổn rồi. Mưa nên ẩm ướt lắm.
*****
Sau khi tắm rửa cùng Cáo – dù nó kêu la phản đối đầy bất mãn – tôi bước ra khỏi phòng tắm và thấy Kim
Woo-jin đang đứng trong bếp, tiến lại gần với một chiếc cốc trên tay.
“Uống đi. Đây là nước ấm.”
Đúng lúc tôi đang khát, vì vậy tôi đón lấy cốc nước một cách cảm kích và hỏi Kim Woo-jin.
“Kim Woo-jin, cậu không thấy mệt sao?”
Lúc này đã khuya lắm rồi, vượt qua nửa đêm từ lâu. Kim Woo-jin lưỡng lự trước câu hỏi của tôi, sau đó nhận lại chiếc cốc sau khi tôi uống xong và trả lời.
“Tôi sẽ đi sau một lúc nữa.”
“Hm.”
“Sao thế? Anh buồn ngủ à?”
“Tôi không buồn ngủ.”
Suy nghĩ một lúc, tôi nghĩ ra giải pháp đơn giản nhất.
“Cứ ngủ lại đi.”
“Hả?”
“Ngủ lại đây. Cheon Sa-yeon sẽ chẳng biết đâu.”
Trước đây, trợ lý của Cheon Sa-yeon thường đến đón cậu ấy trước 12 giờ và ép cậu rời đi, nhưng hôm nay thì khác.
“Ngủ, ngủ trên ghế sofa sao?”
“Sao phải ngủ sofa khi có giường đôi ở đây? Ngủ trên giường đi. Chúng ta từng ngủ cùng nhau rồi mà.”
“Thật sự ổn chứ?”
“Chỉ cần cậu thấy ổn thì tôi không phiền gì cả. Tôi có nhiều chuyện muốn nói, nên hãy cùng dậy sớm rồi ăn sáng với nhau sau.”
Tôi từng ngủ chung với Ha Tae-heon vài lần, nên chẳng có gì phải cảm thấy không thoải mái. Hơn nữa, Kim Woo-jin đã giúp tôi trèo xuống, còn đợi tôi tắm rửa, thế mà giờ đuổi cậu ấy về ngay thì thật quá lạnh lùng.
Nhưng tại sao cậu ấy chẳng trả lời? Kim Woo-jin, người chỉ mấp máy môi một lúc, cuối cùng cũng gật đầu khi tôi nhìn cậu.
“Vậy thì đi ngủ thôi.”
“Vâng.”
Tôi bế Cáo, con vật đang sưng sỉa vì bị tắm rửa ép buộc, và đi về phía giường cùng Kim Woo-jin. Tôi mệt lả sau một ngày trải qua đủ mọi chuyện. Dường như đêm nay tôi có thể ngủ ngon lành mà không mơ thấy gì cả.
Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này
Đánh giá:
Truyện Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này
Story
Chương 196
10.0/10 từ 43 lượt.
Truyện Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này
Story
Chương 196
