Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi

Chương 82: Cho anh xem ký ức của tôi


Hai cuốn sách cũ mà Chu Bình Ba đưa cho Lâm Tự mang tên "Nước Mắt Thần Tình Ái", cả hai đều có tranh minh họa. Các nhà khảo cổ dựa vào việc thứ tự tranh giống hệt nhau để xác định nội dung hai cuốn là như nhau, chỉ khác nhau về ngôn ngữ được dùng để viết.


Lâm Tự đối chiếu hai cuốn để mày mò tiếng Pháp, mất ba bốn ngày mới nắm được từ vựng và ngữ pháp cơ bản, nhưng cách phát âm cụ thể vẫn hơi mơ hồ. Dù sao cậu phải dịch một đoạn ghi âm, nên còn phải dựa theo quy luật ngữ âm của thứ tiếng đó mà nghiên cứu xem các từ này đọc thế nào.


Những ấn phẩm in giấy trong tay đôi khi khiến cậu nhớ lại quãng đời học tập và sinh hoạt trước khi tận thế bắt đầu, tất cả đều như chuyện của một kiếp trước.


Bên ngoài cửa sổ khoang là vũ trụ đen kịt, ánh mặt trời vòng qua Địa Cầu chiếu lên tàu Victoria. Trong khóe mắt, Lâm Tự thoáng thấy thân hình lạnh lẽo, dài và sắc của Phong Tuyết.


Hai hạm đội đã bố trí lại phòng tuyến, đa số chiến hạm mở lá chắn bảo vệ. Đá vụn hay rác thải nhân tạo trôi nổi trong không gian mà chạm phải lực trường đều bị bắn bật ra hoặc xé nát.


Phong Tuyết vừa hoàn thành nhiệm vụ tuần tra giám sát, đang chuẩn bị quay về tàu Victoria.


Lâm Tự nhìn chằm chằm trang giấy ố vàng trên tay, trong lòng dâng lên một cảm xúc mơ hồ. Mấy hôm nay cậu hầu như không gặp Hải Ninh Hi – người đang bận tối mắt vì công việc – bây giờ rốt cuộc không nhịn được nữa, vừa thấy Phong Tuyết liền bấm thông tin cho anh.


"Hải Ninh Hi, khi cơ giáp trở về anh có khoảng trống thời gian nào không?"


"Có một khoảng trống chừng một tiếng. Sao vậy?"


"Anh đừng rời Phong Tuyết, tôi tới tìm anh."


Lâm Tự đặt sách và bút xuống, đi tới kho cơ giáp riêng của Phong Tuyết. Từ khu H có giếng thang máy nối thẳng tới đó.


Theo tiếng "tinh" khẽ vang, cửa thang máy mở ra, phần từ đầu gối trở xuống của Phong Tuyết lập tức đập vào mắt. Lâm Tự bước thêm vài bước, ngẩng đầu lên mới nhìn rõ toàn bộ cơ giáp khổng lồ.


Khối kim loại súng xám vừa từ môi trường chân không nhiệt độ thấp trở lại trong khoang kín, trên bề mặt phủ một lớp sương trắng phản chiếu ánh sáng lạnh.


Khi Lâm Tự tiến lại gần, Phong Tuyết dưới sự điều khiển của người lái từ từ quỳ một gối xuống, các bộ phận máy móc kêu rì rì khi cơ giáp vận hành. Nó cúi đầu, vươn một bàn tay về phía Lâm Tự. Cậu vịn lên "ngón trỏ" bằng kim loại, đứng lên, được bàn tay khổng lồ đưa tới cửa khoang lái.


Làn gió nhẹ lướt qua tai khi bàn tay cơ giáp nâng lên, mang theo mùi kim loại.



Cửa khoang bật mở. Lúc Lâm Tự bước vào, cánh tay máy trong khoang đang hăng hái vẫy tay chào cậu một cách khó hiểu. Ánh mắt Hải Ninh Hi khẽ động, anh bấm vài nút để cánh tay máy trở lại bình thường, rồi gật đầu với Lâm Tự.


Lâm Tự ừ một tiếng, vòng qua anh, ngồi vào ghế lái bên trái quen thuộc, kéo mũ kết nối tinh thần xuống đội lên.


"Cậu tới là để...?"


Chỉnh lại tư thế ngồi xong, Lâm Tự mới giải thích ý định của mình: "Tôi thấy anh cần biết chi tiết về tận thế ba nghìn năm trước, và cả chuyện quá khứ của tôi nữa. Nói vài câu không rõ được, đọc ký ức trong liên kết tinh thần sẽ tiện hơn. Một tiếng chắc là đủ."


Đường nét lạnh lùng như lưỡi dao trên gương mặt Hải Ninh Hi hình như theo lời cậu mà nới lỏng đôi chút, lột bớt khí thế đè nén sau nhiệm vụ mà anh còn chưa kịp trút xuống.


Ý thức, ký ức của một người đều là thứ riêng tư lắm.


Thời kỳ liên tinh, càng ngày con người càng dùng nhiều thiết bị điện tử kết nối trực tiếp với não, lại càng coi trọng quyền riêng tư của tinh thần.


Liên kết đồng cảm trong cơ giáp song lái càng đòi hỏi đôi bên phải hoàn toàn tin tưởng nhau, mở toang vùng tinh thần ra cho người kia. Điều này làm độ khó đào tạo phi công song lái tăng vọt – dù sao thì, ai dám đảm bảo trong não mình không chôn giấu vài bí mật hay tội lỗi nào đó?


Bây giờ, phương pháp điều khiển tinh thần mà Lâm Tự sử dụng đã giảm bớt mức độ "xâm phạm" lẫn nhau giữa hai vùng tinh thần, đảm bảo liên kết ổn định, nhưng đồng thời cũng dựng nên một lớp màng ngăn.


Hải Ninh Hi không phải là không có h*m m**n tìm hiểu, nhưng việc Lâm Tự chủ động dựng tường lên nghĩa là cậu muốn ngăn cách mọi tiếp xúc từ bên ngoài. Anh chỉ còn cách hết sức cẩn trọng thu hết mọi suy nghĩ và hành động lại, im lặng không nói về mọi khao khát của mình.


Bây giờ, Lâm Tự nói sẽ mở cửa.


Hải Ninh Hi gật đầu: "Được."


Tuy vậy, trước khi khởi động liên kết đồng cảm, nghĩ tới những chuyện từng xảy ra trong khoang lái này, Lâm Tự lại nhớ ra một việc, bèn hỏi: "Hôm trước anh cho tôi xem cảnh cha mẹ anh gặp nhau... sau đó thì sao nữa?"


Phát súng của Sở Tùy Phong bắn thẳng vào con rồng trắng còn khó dọn dẹp hơn việc Lâm Tự lần đầu gặp đã đâm ngã rồi cắn một phát.


Hải Ninh Hi nghĩ ngợi một chút, bấm nút kích hoạt liên kết: "Katrina từng kể cho tôi nghe, chúng ta có thể xem."


Một luồng ánh sáng trắng khởi động lướt qua, Hải Ninh Hi chuyển phần hình ảnh dùng chung của hai người sang chế độ phát lại ghi hình từ khoang lái của Phong Tuyết.



Động cơ cơ giáp đang tắt, toàn bộ đèn nút trong khoang lái đều tối, không phải lo bị thằng bé Hải Ninh Hi bấm loạn làm cơ giáp "lên cơn". Hình như nó hỏi Katrina điều gì đó, khiến cô bật cười.


"Hai người ấy à? Chuyện dài lắm đó."


"Khi đó, chiến hạm của chúng ta đáp xuống một hành tinh hoang, chuyến du hành dài ngày trong vũ trụ khiến thủy thủ vô cùng mệt mỏi. Sau khi xác nhận hành tinh hoang đó mức độ nguy hiểm cực thấp, Tùy Phong cho phép mọi người xuống du thuyền, hóng gió, cảm nhận xem đặt chân lên mặt đất chắc chắn là cảm giác gì.


"Tôi cũng xuống đi dạo lòng vòng với cô ấy, bất chợt, chúng tôi trông thấy ở một góc xa xôi có một người đàn ông không mặc quần áo đang túm lấy cậu quân y nhỏ Omega trên tàu, miệng gào lên vài câu chẳng biết là cái thứ tiếng gì. Quân y nhỏ sợ đến mức hét toáng lên, Tùy Phong lập tức xông lên đá cho hắn một cái, quát 'Từ đâu chui ra cái đồ du côn này, ít giở trò tay chân thôi!'


"Ban đầu hắn ngơ người ra, nhưng nhìn rõ Tùy Phong đang hằm hằm tức giận thì vui mừng nhảy dựng lên, lại gào thêm một tràng ngôn ngữ kỳ quái nữa, thế là Tùy Phong đá thêm cú nữa cho nằm lăn ra, 'Đã thế còn là cái đồ mù chữ tiếng Đế Quốc một câu bẻ đôi không biết?'


"Hầy, dáng vẻ khí thế lấn át của cô ấy đến giờ tôi vẫn nhớ. Sau hai cú đá đó, hắn cũng không phản kháng, vẻ mặt vừa đơ vừa tủi thân, chỉ nhìn chằm chằm Tùy Phong. Tùy Phong cau mày, bàn với tôi, cảm thấy người này chắc là trôi dạt tới hành tinh vô chủ này, không biết làm sao sống được tới bây giờ, không ai dạy hắn kiến thức hay ngôn ngữ loài người. Hai cú đá của Tùy Phong đủ để đá gãy xương người ta, giờ mà bỏ hắn lại đây một mình thì chết cũng chẳng ai thu xác, đành phải nhặt hắn về nhốt tạm.


"Sau này, đợi hắn học xong tiếng Đế Quốc, chúng tôi mới biết hắn tên là Andre, chính là con rồng trắng trước đó. Hắn một đường theo Hạm đội Vực Sâu bay đến đây, sau khi biến thành người thì chẳng tìm được quần áo để mặc, cũng không biết tiếng Đế Quốc. Túm lấy quân y nhỏ là để bảo cậu ấy dẫn đường tới chỗ tướng quân Sở."



Trong lòng Hải Ninh Hi chợt dâng lên một chút ý cười mềm mại, nhưng anh không cười.


Người đang mỉm cười là Lâm Tự. Khóe môi cậu hơi cong lên, ý cười qua liên kết đồng cảm truyền thẳng vào ý thức của Hải Ninh Hi.


Hình ảnh trước mắt tan đi, thay bằng một mảng trắng lóa.


Hải Ninh Hi cảm thấy có người vỗ nhẹ lưng mình, quay đầu lại thì thấy Lâm Tự kéo tay khuỷu tay anh, dẫn anh bước về hướng khác: "Được rồi, bây giờ sang chỗ tôi."


Cảnh tượng trong vùng tinh thần lại đổi, ánh sáng lạnh lóe lên chiếu sáng một căn phòng bê tông.


Đó là một văn phòng, hình vuông, trông khá đơn sơ, không có cửa sổ, toàn bộ ánh sáng đến từ chiếc đèn treo trên trần.


Trong phòng có đặt một chiếc bàn làm việc rộng, phía sau bàn là một dãy giá sắt đen chất đầy sách vở và giấy tờ. Đằng trước là thứ duy nhất có vẻ mềm mại ở đây – một hàng ghế sofa vải ba chỗ dành cho khách, trên bày gối tựa và chăn mỏng.


"Đây là 'cung điện tư duy' của tôi." Lâm Tự nói. Sau khi dẫn Hải Ninh Hi vào phòng, cậu buông tay anh ra, quay người đi mở cửa. Hải Ninh Hi liền bước sát theo, nắm lấy cổ tay gầy guộc của cậu. Lâm Tự không quay đầu lại, chỉ khẽ vỗ mu bàn tay anh, giống như động tác trấn an.



Họ đi dọc theo một hành lang dài, thẳng tắp, hai bên là hàng loạt căn phòng khác. Cửa mỗi phòng đều đóng kín, trên mỗi cánh cửa dán một hàng ký tự. Tới cuối hành lang, cuối cùng cũng thấy một tia sáng tự nhiên xuyên qua khe nhọn của cánh cửa.


Lâm Tự đẩy cửa, ánh sáng ngoài kia bừng lên, gần như chói mắt đến mức không nhìn rõ thế giới bên ngoài.


"Bắt đầu từ thuở ban đầu nhé."


Hải Ninh Hi bước theo Lâm Tự vào giữa tia sáng, góc nhìn và cảnh tượng trước mắt lập tức chuyển đổi.


Anh thấy Lâm Tự thời niên thiếu... Không, phải nói là anh đang đứng trong góc nhìn của Lâm Tự, nhìn thế giới bằng đôi mắt của cậu, nhưng đồng thời cũng có thể từ "góc nhìn thứ ba" mà thấy dáng dấp của cậu lúc ấy.


Thiếu niên hơi gầy, yếu ớt, nhưng không phải cái kiểu tái nhợt bệnh tật sau này, cũng không mang vẻ lạnh lùng chán chường. Cậu luôn chăm chút bản thân sạch sẽ gọn gàng, mỉm cười nhẹ nhàng, hòa nhã giao tiếp với mọi người.


Đoạn ký ức này phủ một tầng lục nhạt trong trẻo, tựa làn gió ấm mùa hè. Khi bầy chim trắng vỗ cánh bay vụt qua, ký ức liền khép lại.


Tiếp theo là quãng đại học, đi làm của Lâm Tự. Cơ chế vận hành xã hội trong thời bình trước tận thế và Đế Quốc khá giống nhau, nên Hải Ninh Hi không khó để hiểu, chỉ cần lặng lẽ bám theo nhịp sinh hoạt bình lặng của Lâm Tự là được.


Thu nhập gia đình cậu ở mức trung bình, cha mẹ hiền hòa, quan hệ xã giao tốt, thành tích học tập xuất sắc, cuộc sống và công việc yên ổn, thuận lợi, hầu như không gợn sóng.


Cho tới khi chiến tranh nổ ra.


Không hiểu vì sao, Lâm Tự vẫn không có người yêu. Cha mẹ cậu mất tự nhiên trước chiến tranh, cậu buộc phải một mình đối diện với cơn khủng hoảng ập xuống. Nhưng Hải Ninh Hi lại cảm nhận được trong lòng cậu lóe qua một tia nhẹ nhõm.


Người cậu yêu không phải chịu những khổ nạn này.


Ban đầu, chiến tranh chỉ là vài tấm ảnh trên báo, vài đoạn tin ngắn. Nhịp sống bận rộn, ồn ào hằng ngày của mọi người không bị ảnh hưởng bao nhiêu.


Nhưng rất nhanh sau đó, lửa chiến tranh bùng lên dữ dội, không báo trước, lan rộng sang những khu vực rộng lớn hơn. Ngay sau đó – chẳng rõ bên nào ra tay trước – chiến tranh hạt nhân chính thức bùng phát.


Mùa đông hạt nhân tràn tới, mang theo đói khát và bệnh tật.


Rồi tới tem phiếu, giới nghiêm, bạo loạn.



Virus thây ma theo dòng người chạy loạn mà lan khắp toàn cầu, hủy diệt mọi thứ cũ kỹ, sau đó các căn cứ đại khu lần lượt được lập ra, tiếp quản quyền quản lý thế giới loài người.


Trong đoạn ký ức này của Lâm Tự, bầu trời âm u xám xịt, tiếng nổ chưa bao giờ ngừng, bên tai chỉ toàn là tiếng tim đập dồn dập.


Lâm Tự khi ấy chỉ là một người bình thường tay không bắt nổi gà. Trước chiến tranh, cậu chỉ biết ở trong thư phòng nghiên cứu lý thuyết học thuật. Trong mắt Hải Ninh Hi, thật khó tưởng tượng một người như thế làm sao sống sót giữa thời loạn, giữa biển xác chết khắp nơi.


Thế nhưng Lâm Tự vẫn sống – hơn nữa còn sống khá tốt.


Khi sĩ quan của tổng căn cứ Đông Đại Khu tìm đến cậu, Lâm Tự đang làm công việc đăng ký thống kê và sắp xếp tài liệu trong một căn cứ nhỏ, đồng thời phụ trách điều phối vật tư.


Sĩ quan nói, muốn mời cậu làm phiên dịch. Họ định khôi phục giao tiếp ngoại giao giữa các đại khu trên toàn cầu, cùng nhau bước ra khỏi cơn tận thế.


Hải Ninh Hi cảm thấy ánh mắt Lâm Tự dừng một chút trên quân hàm của đối phương và chiếc xe tăng phía sau, rồi mới gật đầu nhận lời.


Tới khi đứng trước cánh cổng hùng vĩ của tổng căn cứ Đông Đại Khu, cậu mới hỏi một câu: "Sao lại tìm tôi?"


Chiến tranh g**t ch*t rất nhiều người, nhưng đám trí thức được đào tạo từ trước chiến tranh chưa chết hết, người biết ngoại ngữ không thiếu.


Sĩ quan đùa: "Cậu kinh tế hơn. Cậu biết bao nhiêu thứ tiếng ấy nhỉ? Mười một hay mười hai?"


Lâm Tự mỉm cười nhìn anh ta: "Mười hai thứ tiếng."


"Thật ra còn một lý do nữa."


Lần đầu tiên Lâm Tự tham dự hội nghị cấp cao, viên sĩ quan nhỏ giọng nói với cậu: "Một nhân vật có thực quyền ở tổng căn cứ Bắc Đại Khu là bạn học cũ trước kia của cậu. Cậu hiểu rõ hắn, trong đàm phán chúng ta có thể nhờ đó mà nắm thêm chút lợi thế."


Công việc phiên dịch giúp Lâm Tự có cơ hội tiếp xúc với nhiều nhân vật cấp cao của căn cứ hơn. Cậu vừa ôn hòa vừa thông minh, biết lễ nghĩa, hiểu chừng mực. Điều quý hơn là, giữa làn sóng bi quan lan tràn, trong mắt cậu dường như vẫn giữ một tia hy vọng.


Khác xa với Lâm Tự mà Hải Ninh Hi từng biết.


Cấp trên để cậu tiếp tục phụ trách giao tiếp với các căn cứ đại khu, lại giao thêm mảng tuyên truyền nội bộ của căn cứ cho cậu.


Tác giả có lời muốn nói:
Thấy bình luận toàn bảo thầy Lâm đúng kiểu "giáo sư ngoại ngữ", ba ngày học xong một thứ tiếng mới (?).


Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi Truyện Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi Story Chương 82: Cho anh xem ký ức của tôi
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...