Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi
Chương 71: Cậu nghe thấy không?
Trên đỉnh núi tuyết hoang vu vắng bóng người, thiết bị thăm dò tự động lại một lần nữa được phái đi, quét tìm trong quần thể núi xem có còn công trình nào do con người để lại hay không.
Thiết bị không phát hiện gì trên bề mặt, thân núi quá dày khiến sóng thăm dò bị cản trở khi muốn xuyên sâu, chỉ miễn cưỡng xác nhận bên trong núi có khả năng tồn tại khoảng không, nhưng không rõ đó là khoang tự nhiên, hay là dấu vết do con người tạo ra.
Lâm Tự chăm chú nhìn hình chiếu lập thể của ngọn núi do thiết bị vẽ lên trên màn sáng, suy nghĩ nếu là anh, anh sẽ chọn nơi nào làm lối vào căn cứ.
Trong môi trường ngoài trời của Trái Đất ba nghìn năm trước, khắp nơi đều tồn tại phóng xạ mạnh sau chiến tranh hạt nhân. Giấu căn cứ trong lòng núi là cách thông minh và tiết kiệm, nhưng họ phải đào thật sâu, đồng thời bảo đảm địa tầng vững chắc, không xảy ra sập đổ.
Họ còn cần nguồn nước phù hợp và điều kiện thông gió tốt.
Trên đỉnh núi tuyết, dấu hiệu sinh tồn rất ít, nhưng thực vật biến dị, động vật biến dị và xác sống sẽ không bị khí lạnh gió buốt dọa lùi. Lối vào căn cứ nhất định phải dễ thủ khó công.
Và còn phải nằm gần tuyến đường mà tảng bia đá bị bào mòn bởi băng tuyết trôi xuống.
Dựa vào bản quét, Lâm Tự khoanh vùng vài vị trí, lại điều động thiết bị thăm dò. Ở một trong số đó, anh tìm thấy lối vào căn cứ bị thác băng che phủ.
Lâm Tự quyết định đi vào.
Heinrich không hỏi lý do, chỉ bảo Arnold vận chuyển thêm vũ khí trang bị lên. Hai người lái phi cơ vòng qua vách đá hiểm trở, đáp xuống bãi bằng bên cạnh lối vào căn cứ.
Ở đây có một tầng băng cổ dày, đủ sức chịu được trọng lượng phi cơ.
Lối vào căn cứ mới xây rất gần đỉnh núi tuyết, nhưng đi về phía tây một đoạn là một eo núi. Người trong căn cứ có thể nhanh chóng qua lại hai sườn núi.
Nhưng đó là câu chuyện của ba nghìn năm trước. Hiện giờ, tấm bia khắc tên căn cứ mới đã bị băng tuyết đưa xuống chân núi. Lối vào màu xám đậm bị thác băng đông cứng phong kín. Lớp băng dày thành từng tầng, tạo thành những đường vân mờ như bề mặt mài nhám.
Lâm Tự kiểm tra tình trạng tuyết trên dưới thác băng, xác nhận phá lớp băng sẽ không gây tuyết lở, rồi cùng Heinrich dùng sức mạnh tăng cường của khung ngoại cốt phá băng.
Cánh cửa hiện ra. Nhiều năm bị đóng băng lại khiến nó được bảo tồn rất tốt. Nó được làm từ một loại hợp kim xám đậm, bề mặt thô ráp.
Heinrich nhìn động tác tay Lâm Tự vuốt dọc theo cánh cửa kim loại, giống như anh đã vuốt mặt bia đá trước đó. "Chúng ta cậy cửa ra?"
"Không."
Bên trái cửa gắn một màn hình điện tử có nút ấn bên ngoài — thứ hầu như không còn thấy trong thời đại tinh vực, chỉ còn ở những tinh cầu lạc hậu vùng rìa khu vực Dionysus mới có vài tàn dư.
Nhiệt độ thấp khiến pin màn hình đã chết từ lâu, không dùng được.
Lâm Tự quay sang s* s**ng ở hai bên góc kim loại của cánh cửa.
Căn cứ cuối thời loạn thế cũng dùng hệ thống điện tử để điều khiển cửa, nhưng nguồn năng lượng luôn là vấn đề đau đầu. Để tránh trục trặc hệ thống khi mất điện, thường sẽ trang bị thêm cơ chế cơ học.
Cạch—
Ngón tay Lâm Tự chạm vào một khe, đẩy nhẹ vào trong. Một nắp sắt tròn bật ra khỏi tường, lộ ra bàn phím số bên dưới.
Hy vọng mật mã năm đó anh dùng vẫn còn hiệu lực.
Heinrich đứng sau, nhìn Lâm Tự gần như theo bản năng tìm đúng vị trí, nhập một chuỗi số dài phức tạp — cánh cửa hợp kim trước mắt họ ầm ầm mở ra, băng tuyết shaken rào rào đổ xuống.
Gió dữ xoáy thốc vào khoảng tối đang mở rộng.
Một đường hầm tối sâu hun hút chờ họ phía trước.
"Anh từng đến đây?"
"Chưa." Lâm Tự đáp, rồi hơi mím môi, bổ sung: "Tôi... từng đến căn cứ cũ bị chôn dưới hồ, nhiều năm trước rồi. Đi thôi, cẩn thận, tôi không chắc tình trạng bên này thế nào."
Nhiều năm trước — là bao lâu?
Heinrich có quá nhiều câu hỏi về Lâm Tự, nhưng lúc này tất cả đều bị chặn lại trong ngực.
Anh nhận ra giọng Lâm Tự trầm thấp nhưng như đang treo lơ lửng — bản thân Lâm Tự cũng có vô số nghi vấn muốn tìm câu trả lời.
Vì không chắc thông khí trong đường hầm, cả hai đeo mặt nạ oxy, cầm đèn pin và súng năng lượng tiến vào.
Lâm Tự giữ đèn pin bằng tay trái, tay phải cầm súng đặt nhẹ lên cổ tay trái để giảm ảnh hưởng giật lùi, đầu gối hơi chùng, hạ thấp trọng tâm, tiến lên cẩn trọng.
Heinrich gần như chắc chắn: Lâm Tự từng được huấn luyện chuyên nghiệp.
Trước đây anh chỉ dựa vào kỹ năng cận chiến và phản xạ chiến đấu mà Lâm Tự thể hiện trong Tinh Hải để đoán anh có kinh nghiệm thực chiến. Nhưng thực chiến thì có thể tự học — tư thế bắn tiêu chuẩn thì không thể.
Tư thế này là khóa cơ bản trong huấn luyện lực lượng lục chiến và chấp pháp ngoại vụ.
Anh ấy từng được đào tạo bởi ai?
Cánh cửa hợp kim mở rộng, gió lạnh tràn vào. Bên trong đường hầm vốn ấm hơn ngoài trời, mặt đất thô ráp còn vệt nước — giờ bị lạnh đóng thành băng vụn.
Ánh sáng vuông của cửa dần xa, tia đèn pin xé bóng tối lạnh lẽo trước mặt.
Nền và vách hầm đều là đá chưa qua xử lý, mỗi đoạn lại có giá kim loại chống đỡ sườn núi. Mang bộ ngoại cốt nặng nề, tiếng bước chân vang vọng rõ ràng trong không gian dài hẹp.
Ngoài ra không có âm thanh nào khác, ngay cả tiếng gió cũng nhỏ đi.
Lâm Tự ngửi thấy mùi lạnh buốt pha lẫn vị sắt gỉ.
Lớp ôxy hóa của giá kim loại bị ăn mòn, vệt gỉ tím đỏ bám quanh các cạnh.
Đường hầm dài như thực quản của một con rắn khổng lồ — tối tăm, không thấy cuối, ánh đèn pin như bị nuốt vào bóng đêm có thể nuốt người.
Thực ra ánh đèn cũng chiếu được đến các trụ sáng hai bên, nhưng họ không tìm thấy công tắc, cũng không chắc căn cứ dưới núi này còn năng lượng để thắp sáng.
Khi Lâm Tự bắt đầu có cảm giác bước đi trong đường hầm này lâu đến mức quên cả thời gian, một luồng gió nhẹ thổi tới — khí lưu động nghĩa là phía trước có không gian mở.
Anh và Heinrich nhìn nhau, ngầm tăng tốc.
Đột nhiên, luồng sáng đèn pin bị cắt ngang, tan vào khoảng không—
Ánh sáng lớn ập đến, khiến mắt họ mờ đi một khoảnh khắc. Khi tầm nhìn khôi phục, trước mắt họ là không gian hình vòng tròn khổng lồ.
Ước lượng bằng mắt, diện tích mặt bằng của không gian vòng này lớn ngang một sân vận động tiêu chuẩn, và chiều cao từ trên xuống gần trăm mét — như phiên bản khổng lồ của đấu trường La Mã cổ. Đường hầm nối đúng vào tầng hành lang vòng giữa.
Ánh sáng mặt trời được dẫn vào qua gương phản chiếu ở đỉnh núi, chiếu lên hai vật liệu duy nhất ở đây — đá núi lạnh và thép. Bụi nhỏ lơ lửng trong ánh sáng.
Biểu cảm Lâm Tự gần như trống rỗng. Anh bước tới lan can nhìn xuống. Một bên trung tâm có bục diễn thuyết ba tầng. Bức tường đá mượt phía sau bục nghiêng lên trên, sắc xám dựng đứng, như thể mang áp lực muốn đổ ập xuống người đứng trên bục.
Nhưng một lá cờ khổng lồ rũ xuống từ đỉnh tường giảm bớt cảm giác áp chế, lá cờ đỏ thẫm phai màu, rách nát, mơ hồ thấy hình thoi biểu tượng căn cứ Đông Đại Khu.
Nền kim loại trước bục đọng nước, bị gió lạnh làm mọc những mảng gỉ đỏ tím, càng lộ vẻ hoang tàn.
Đây là công trình cuối cùng mà nhân loại trên Trái Đất dùng sức mạnh công nghiệp và khoa học giao phó lại, mang theo nét thô ráp chưa mài giũa, áp lực nặng nề và sự tụ kỳ dị.
Nó đã bị bỏ hoang nhiều năm.
Tự nhiên và thời gian đang xâm thực nó, nhưng vẫn chưa phá hủy hoàn toàn.
Nhưng trong không gian khổng lồ này không có thi thể, không có dấu vết chiến đấu — thậm chí hàng ghế sau bục diễn thuyết vẫn ngay ngắn thẳng hàng. Chỉ có tĩnh lặng, giá lạnh và mùi kim loại trôi qua.
Theo bố cục căn cứ cũ, khu sinh hoạt sẽ nằm ở tầng trên.
"Bên này." Lâm Tự gọi Heinrich, men theo hành lang vòng đi lên, qua ba tầng, đến hành lang khép kín. Hai bên hành lang là các phòng đối diện nhau.
Giữa cửa phòng đều có bảng tên kim loại, ghi tên chủ nhân.
Lâm Tự đứng lại trước một cánh cửa, bảng tên ghi sáu cái tên. Khóa cửa là ổ chìa bình thường. Anh nâng súng năng lượng bắn thẳng vào ổ khóa.
Tiếng nổ trầm đục vang lên, ổ khóa bị phá sạch. Anh đẩy cửa — hiện ra căn phòng nhỏ đơn sơ, có ba giường tầng, sáu bàn học.
Không còn chăn màn hay đồ dùng cá nhân nào. Nhiệt độ thấp và ít vi sinh vật nên giường và bàn vẫn giữ nguyên hình dạng.
Heinrich nhận ánh mắt ra hiệu, cũng phá khóa phòng kế bên.
Giống nhau hoàn toàn.
Sáu người ở đâu?
Họ đã lên đường cùng Hạm đội Con Thuyền rời đi sao?
Nhưng Lâm Tự biết rõ: mạch văn hóa Đế Quốc khác xa Đông Đại Khu, ngay cả ngôn ngữ chính thức của Đế Quốc cũng mang dấu ấn hệ La-tinh.
Dấu vết Đông Đại Khu trong Đế Quốc gần như không tồn tại.
Lâm Tự ra hiệu, hai người mở thêm vài phòng nữa, xác nhận bố cục sáu người giống nhau. Họ tiếp tục lên các tầng trên, tìm đến khu phòng đơn.
Đây chắc là nơi ở của cấp cao căn cứ mới. Lâm Tự tăng tốc, xem từng bảng tên, cố tìm cái tên quen thuộc.
Rồi anh dừng lại.
Anh nhìn chằm chằm bảng tên. Mắt anh hơi mở lớn, giơ tay lên chạm vào bảng.
— Nghiêm Viễn.
Năm đó người phụ trách cải tạo năng lực cho Lâm Tự là Tổng Y Sư. Nghiêm Viễn là trợ thủ trẻ tuổi của ông ta. Sinh ra trong thời chiến, rất trẻ nhưng thông minh xuất chúng, đủ năng lực tham gia kế hoạch cải tạo.
Lâm Tự nhớ rất rõ: Nghiêm Viễn là chàng trai hay cười, hơi nhát gan, là một đứa trẻ ngoan.
"Muốn mở cửa này không?"
Heinrich thấy Lâm Tự gần như đứng sững.
"Ừ." Lâm Tự khẽ gật. Heinrich bước lên, gọn gàng bắn phá khóa, mở cửa hợp kim.
Ánh đèn pin chiếu vào, lộ ra giường đơn trống trơn, và bàn làm việc còn lại vài món đồ giấy.
Heinrich chạm nhẹ tay vào cánh tay Lâm Tự như nhắc anh vào đi. Lâm Tự mới hoàn hồn, bước vào, đi thẳng đến bàn.
Vài cuốn sổ xếp rất ngay ngắn ở góc trái bàn. Có thể thấy chủ nhân đã thu dọn mọi thứ trước khi rời đi, không hề vội vã.
Lâm Tự rút ra cuốn bị dùng nhiều nhất, mở rất nhẹ để tránh làm hỏng trang giấy đã giòn vàng.
Thời gian trôi qua khiến mực mờ đi, nhưng Lâm Tự hoàn toàn xác nhận này là của Nghiêm Viễn mà anh biết.
Nghiêm Viễn học được kiểu chữ bác sĩ từ Tổng Y Sư — nguệch ngoạc như bay. Lâm Tự phải dí sát mắt mới đọc được.
Xì xì—
Âm thanh bất ngờ khiến Lâm Tự lập tức ngẩng lên nhìn Heinrich.
Heinrich đang đứng trước hai tủ sắt trong góc, trên tay là dao laser. Anh trực tiếp đốt mở tủ, lấy ra túi tài liệu.
Heinrich nhìn Lâm Tự, vẻ mặt lạnh, cơ vai lưng căng chặt, như đang xét đoán điều gì.
Lông mi Lâm Tự khẽ rung.
Xì... xẹt...
Con dao laser tắt. Không còn vật nào bị đốt nữa.
Heinrich và Lâm Tự đối mặt, không ai nói hay cử động.
Khè... khò... xẹt...
Nhưng âm thanh kỳ lạ vẫn vang lên từ hành lang tối phía ngoài.
"Cậu nghe thấy không?"
Trong ánh sáng lạnh của đèn pin, Lâm Tự mấp máy môi nói không thành tiếng với Heinrich.
Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi
Đánh giá:
Truyện Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi
Story
Chương 71: Cậu nghe thấy không?
10.0/10 từ 39 lượt.
