Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi

Chương 184


Chương 184: Ngươi có thể chịu đựng bình tĩnh như cục diện đáng buồn sinh hoạt sao?


"Xác thực võng mạc thông qua." Dòng chữ mới hiện lên trên màn hình.


Lâm Tự buông tay, hất phăng Alfred đang thoi thóp xuống ngay dưới chân, chẳng buồn nhìn thêm. Máu nhanh chóng loang ra thành một vũng.


Hai bàn tay Lâm Tự cũng bê bết máu, nhưng anh chẳng còn tâm trí để ý. Ngón tay anh lao vun vút trên bảng điều khiển, để lại từng vệt vân tay đỏ sẫm. Bấm quá nhiều, những dấu máu ấy dần nhạt đi.


Mùi tanh sắt lởn vởn quanh anh, làm cổ họng khô rát, nhưng Lâm Tự tập trung đến mức hoàn toàn không nhận ra.


Alfred vẫn còn co giật.


Trên màn hình liên tục nhảy ra các mệnh lệnh mới.


Toàn bộ Trùng tộc dừng tấn công loài người.


Rút toàn bộ Trùng tộc đang tấn công Cá Voi đại khu.


Rút toàn bộ Trùng tộc đang tấn công Địch Nga Ni Sách Tư đại khu.


Rút toàn bộ Trùng tộc đang tấn công Trăng Non đặc khu.


...


Ánh sáng hắt vào tròng mắt xám tro của Lâm Tự. Anh nhìn chằm chằm những dòng chữ ấy đến mức gần như quên chớp mắt.


Mệnh lệnh nối mệnh lệnh được phát đi. Trong tầng hầm, các thùng máy, bộ phát tần số, khối tản nhiệt đồng loạt gầm lên, chạy hết công suất, truyền chỉ lệnh đến từng con Trùng tộc giữa vũ trụ.


Giữa biển sao, cái "roi" của trùng mẫu cấp S bị Phong Tuyết Hào bắn gãy bằng một phát pháo. Ngay sau đó Heinrich nhận ra đó chỉ là cú đánh nghi binh. Thứ đáng sợ thật sự là cái miệng phun ra thứ chất lỏng độc kinh hoàng của trùng mẫu.


Dù Phong Tuyết Hào là cơ giáp đặc chủng, vật liệu và giáp cũng sẽ bị nọc độc ăn mòn thành hố. Nếu trúng đúng điểm nối quan trọng, cơ giáp có thể chết máy ngay lập tức.


Cái miệng của trùng mẫu to gần bằng một cánh tay Phong Tuyết Hào, răng nhọn lởm chởm. Nó lao tới, chuẩn bị đâm xuyên phần ngực cơ giáp khi Heinrich không kịp né.



Đúng khoảnh khắc ấy, thời gian như đông cứng.


Phong Tuyết Hào vẫn đang gồng nạp điện từ pháo. Dù cú đánh này có xuyên thủng buồng lái, dù Heinrich bị chân không và bức xạ vũ trụ g**t ch*t, thì phát điện từ pháo vẫn sẽ khiến trùng mẫu phải trả giá cực đắt.


Nhưng...


Miệng trùng mẫu đột ngột dừng lại.


Trong khi điện từ pháo vẫn tiếp tục nạp, dòng năng lượng khổng lồ chạy qua khiến cả thân cơ giáp rung lên bần bật.


Thời gian không hề dừng. Là trùng mẫu... tự dừng!


Và không chỉ trùng mẫu—tất cả Trùng tộc đang giao chiến với hạm đội loài người cũng đồng loạt khựng cứng, như thể bị đóng băng.


Nhưng hỏa lực loài người thì không dừng.


Phong Tuyết Hào hoàn tất nạp, bắn điện từ pháo thẳng theo miệng trùng mẫu, xuyên vào trong thân thể nó, nổ tung từ bên trong, nghiền nó thành đống vụn!


Vô số Trùng tộc khát máu chết ngay thời khắc ấy dưới pháo hạm và đạn cơ giáp, không kịp phản kháng.


"Trùng tộc..." Mạnh Chấn Hoa ngây người lẩm bẩm trên kênh liên lạc.


Heinrich nhắm mắt lại, hít sâu: "Là Lâm Tự. Anh ấy làm được rồi."


Những con Trùng tộc chưa kịp bị bắn chết bắt đầu quay đầu bỏ chạy, mặc kệ tất cả, thậm chí còn lao vào vòng vây cơ giáp loài người rồi lại bị bắn hạ tiếp.


Các phi công cơ giáp ngoài chiến trường lúc đầu không tin nổi, sau đó rơi vào cơn cuồng vui cực độ. Nhưng họ đều một mình trong buồng lái, chẳng biết chia sẻ cảm giác sống sót và hạnh phúc với ai.


Còn trên các chiến hạm, binh sĩ nhìn cảnh Trùng tộc bỏ chạy thảm hại thì bùng nổ tiếng hò reo. Người ta ném mũ lên không trung, ôm chặt đồng đội, vừa cười vừa khóc.


Ở tận Michael kiếm phòng tuyến, Trần Tĩnh Sơn nhìn thủy triều Trùng tộc rút lui trong vũ trụ, lập tức phản ứng, gửi tin về hạm đội liên minh: "Michael kiếm không còn Trùng tộc. Chuẩn bị tổng công kích!"


Phòng tuyến kéo dài bao năm sụp xuống giữa lửa đạn và laser. Yêu Vì Tư tinh hệ và Hồng Nguyệt tinh hệ cuối cùng cũng thông nhau, không còn rào cản.


Tại chiến trường Địch Nga Ni Sách Tư đại khu, một con Trùng tộc cấp A đang vung chân trước chuẩn bị xuyên thủng cơ giáp của tướng quân Tạp Nhĩ Đặc. Ryan lái cơ giáp mình lao tới, chém đứt chân trước nó, đẩy Tạp Nhĩ Đặc ra xa. Vừa quay đầu, con Trùng cấp A mất chân trước đã há miệng định cắn phập lấy phần đầu cơ giáp Ryan.



Một phát pháo vút đi, ánh sáng điện từ lao thẳng vào hư không rồi mất hút trong bóng tối vũ trụ.


Ryan tưởng mình sắp chết đến nơi, nhưng ngay sau đó, động tác của Trùng tộc như bị đông cứng. Rồi nó quay đầu... bỏ đi. Không tấn công nữa.


Tim Ryan vẫn đập loạn như trống. Nhưng đầu óc cậu thì trống rỗng, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.


Giọng tướng quân Tạp Nhĩ Đặc vang lên trên kênh: "Đờ ra làm gì! Bồi thêm phát nữa đi!"


Heinrich xác định quanh mình an toàn xong là gọi ngay cho Lâm Tự.


Anh đợi nửa phút, đường truyền mới nối.


Khuôn mặt quen thuộc xuất hiện trên quang bình.


Cơ mặt Lâm Tự căng cứng, vẫn chưa thoát khỏi trạng thái căng như dây đàn, giống một mũi tên nứt toác mà vẫn bị ép giữ trên dây cung.


Anh nhìn thấy tóc bạc của Heinrich xõa xuống, mồ hôi làm dính sát lên trán. Heinrich chỉ ngồi yên ở ghế lái, không còn thao tác cơ giáp nữa: "Trùng tộc rút rồi à?"


"Ừ. Rút hết." Heinrich đáp. "Y Tạp và A Lan Hi Áo vừa gửi tin. Trùng tộc ở Hải Văn Tinh và Địch Nga Ni Sách Tư đại khu cũng đang rút. Tiếp theo hạm đội liên minh sẽ tiến về thủ đô tinh. Tạp Bố Lý Kiều Toa đã ra lệnh cho quân đoàn số một không kháng cự. Không có gì ngoài ý muốn thì chiến tranh sắp kết thúc."


Giọng Heinrich trầm thấp, nhịp không nhanh không chậm, ấm mà lạnh, như gió lướt qua rừng thông dày, kéo theo mùi biển xa.


Sắp... kết thúc rồi.


Nghe giọng Heinrich, tinh thần Lâm Tự dần chùng xuống. Ánh mắt anh trống đi. Anh tựa vào bàn điều khiển rồi trượt ngồi bệt xuống sàn.


Các ngón tay đan vào nhau rồi bóp mạnh, xoa xoa mặt, cố kéo mình ra khỏi trạng thái thất thường và điên cuồng.


Máu trên tay bị quệt đầy mặt. Nhưng Lâm Tự như không hề nhận ra.


Heinrich hé miệng. Đầu lưỡi vừa chạm răng định nói gì đó rồi lại nuốt xuống, im lặng cho Lâm Tự một chút thời gian.


Ở góc nhìn này, Heinrich thấy rõ dưới sàn có một người nằm bẹp, toàn thân máu, quanh ổ mắt cắm một khối kim loại. Ánh mắt Heinrich dừng lại một lúc. Chỉ đến khi Lâm Tự ngẩng đầu hít vào, để Heinrich nghe rõ hơi thở của anh, Heinrich mới hỏi: "Đó là... hoàng đế?"


"Ừ." Lâm Tự liếc qua.



"Hắn chết chưa?"


Câu hỏi khiến Lâm Tự nhíu mày. Vừa dùng xong võng mạc Alfred, anh chẳng buồn kiểm tra sống chết.


Giờ anh nghiêng người kiểm tra hơi thở, mạch, tim... tất cả đều dừng: "Chết rồi."


Có thể vì hoảng loạn, nội tạng vỡ, mất máu... bất cứ lý do gì. Hắn chết lúc Lâm Tự không để ý, trở thành một cái xác.


Nhiệt độ cơ thể đang nguội dần. Mặt thì bị Lâm Tự đánh đến mức không nhận ra. Đừng nói đôi mắt xanh khiến Lâm Tự nhận ra Alfred ngay từ cái nhìn đầu tiên—giờ cũng nát bét, chẳng còn hình dáng.


Lâm Tự đã làm được. Báo thù đã xong. Lần này Alfred chết ngay trước mắt anh, chắc chắn không thể sống lại. Quá khứ tưởng như đã khép.


Nhưng Lâm Tự chỉ thấy một cơn mệt mỏi tràn lên, nặng như đá đè.


"Nguyên Tiêu đâu?"


Lâm Tự kéo mình về thực tại: "Nó tự chui ra khỏi trứng chạy trốn. Alfred không làm nó bị thương. Y Tạp giám sát hoàng cung suốt, không thấy dấu hiệu bất thường, nghĩa là Nguyên Tiêu vẫn ở trong hoàng cung, đang trốn ở đâu đó. Tôi sẽ đi tìm."


Mệt vẫn không giảm. Lâm Tự không sao nhấc nổi tinh thần.


Mặt đất rung nhẹ truyền xuống tầng hầm. Trên hoàng cung, chiến đấu vẫn chưa dứt hẳn. Anh còn một đống việc phải làm.


Lâm Tự chống tay vào bàn điều khiển đứng dậy. Trước khi đi, anh liếc qua màn hình giám sát quỹ đạo Trùng tộc... rồi khựng lại.


Một dòng chữ bật lên: "Có muốn sửa quyền kiểm soát không?"


Anh đã ra lệnh cho Trùng tộc rút về Ân Rất tinh vân. Trùng tộc nghe lời, đang tập hợp về đó.


Cỗ máy điều khiển này vừa kinh khủng vừa ngoan ngoãn. Nó không sai. Và nó chỉ nghe một người.


Nhìn tình hình, liên minh sắp tiếp quản lãnh thổ Đế quốc. Vậy ai sẽ là chủ nhân mới của thứ vũ khí này—dùng kinh hoàng và máu để dựng quyền lực l*n đ*nh?


Lâm Tự không yên tâm giao mạch điều khiển Trùng tộc cho bất kỳ ai, bất kỳ tổ chức nào.


Ngón tay anh lơ lửng trên lựa chọn "Có".



Ngón tay anh run nhẹ.


Anh... có giống Alfred · cho phép bác sâm không? Có phải cũng là một kẻ nghiện quyền lực và khao khát kiểm soát?


Đúng. Lâm Tự thừa nhận Alfred nói không sai: họ giống nhau ở một điểm. Trong anh có một h*m m**n kiểm soát cực kỳ hung hãn.


Nhưng anh không giống Alfred.


Anh vẫn chưa vứt bỏ đạo đức và nhân tính.


—Ngươi có chịu nổi một cuộc sống bình yên, buồn bã như thế này không?


—Không. Anh không chịu nổi. Trong anh còn có thứ muốn làm, thứ muốn xây. Liên quan đến tương lai. Liên quan đến con người.


Ngón tay Lâm Tự dứt khoát bấm "Có".


Anh không yên tâm giao mạch điều khiển cho bất cứ ai.


"Lâm Tự?" Heinrich không thấy Lâm Tự đang thao tác gì, chỉ thấy anh bỗng im bặt, nên hơi khó hiểu.


"Chờ chút. Tôi xử lý vài việc." Lâm Tự làm theo nhắc nhở của hệ thống, chuyển quyền kiểm soát sang tên mình. Ngay sau đó, anh bắt đầu phát mệnh lệnh mới.


Tất cả Trùng tộc sẽ tập hợp về hành tinh số ba trong Ân Rất tinh vân.


Lâm Tự nhìn đường di chuyển trên màn hình, hỏi: "Heinrich, anh biết mở pháo diệt tinh của Đế quốc kiểu gì không?"


Đôi mắt Heinrich mở lớn. Anh thực sự không ngờ Lâm Tự hỏi chuyện này, lại còn hỏi rất nghiêm túc.


Hắn vẫn muốn nổ tung thủ đô tinh à?


"Tôi gom Trùng tộc về hành tinh số ba. Nếu dùng pháo diệt tinh xử lý một phát là xong, loài người sẽ không còn mầm họa Trùng tộc nữa." Lâm Tự giải thích.


Heinrich thở phào: "Trung tâm điều khiển pháo diệt tinh nằm ngay trong hoàng cung. Muốn kích hoạt cần ba trung đoàn trưởng của quân Đế quốc cùng một người hoàng thất trực hệ xác thực đồng thời."


"Được." Lâm Tự đáp.


Khi Lâm Tự lên lại mặt đất, giao tranh gần như đã kết thúc. Người của Tạp Bố Lý Kiều Toa đã khống chế tình hình. Hoàng cung bị phá hủy diện rộng, hệ thống chiếu sáng hư hỏng nghiêm trọng, xung quanh gần như chìm vào bóng tối nguyên sơ—chỉ có bầu trời đỏ tím bị ô nhiễm ánh sáng mang lại chút le lói.


Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi Truyện Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi Story Chương 184
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...