Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi

Chương 167: Cởi quần - xử lý vết thương


Lớp băng vụn đọng trên tóc và lông mày Lâm Tự dần tan ra từng chút một, giọt nước trượt qua gò má. Cậu vẫn còn thở gấp, cả người ướt sũng, tỏa ra hơi lạnh.


Heinrich như đang ôm một khối băng, rồi chậm rãi dùng chính cơ thể mình làm nó tan chảy.


Lâm Tự vùi mặt vào hõm cổ Heinrich, mùi hương cỏ hương căn ấm áp lập tức trùm xuống, khiến thời gian như đứng lại ở khoảnh khắc này.


Rồi một mùi máu tanh thoang thoảng, như mùi sắt gỉ, từ phía dưới lan lên.


Trong bếp, bát đĩa sứ vỡ nát khắp sàn. Lúc Heinrich lao tới, anh không hề do dự quỳ sụp xuống ôm chặt Lâm Tự, và chính trong khoảnh khắc đó, những mảnh vỡ xuyên qua lớp vải, ghim vào g*** h** ch*n anh.


Nhưng Heinrich như không hề cảm thấy đau. Anh chỉ ôm lấy Lâm Tự, không chịu buông.


Lâm Tự mở mắt, khẽ vỗ vỗ lưng Heinrich, rồi chốc chốc lại v**t v* chậm rãi như dỗ dành.


Cậu quên rằng tay mình cũng dính máu. May mà Heinrich mặc quân phục đen, có dính máu cũng chỉ như một vệt ướt mờ mờ, không rõ rệt.


Một lúc sau, khi cảm thấy Heinrich đã bình tĩnh hơn, Lâm Tự mới lên tiếng: "Heinrich, anh đứng dậy trước đi. Mình đổi chỗ khác rồi nói."


Heinrich áp mặt bên cổ Lâm Tự, hít sâu vài lần, cuối cùng mới nới lỏng vòng tay đủ để hai người nhìn thấy mặt nhau.


Tóc bạc vì vừa chạy như điên nên rối loạn, xõa ngang trán. Lông mày anh cau nhẹ, những tia đỏ lan trong lòng trắng mắt. Heinrich không chớp mắt nhìn chằm chằm Lâm Tự, như đang kiểm tra xem báu vật của mình có sứt mẻ chỗ nào không.


Trong đôi mắt vàng là nỗi đau của thời gian xa cách, sâu đến mức gần như tràn ra.


Lâm Tự nghiêng người sát lại. Khi môi cậu gần chạm tới mắt Heinrich, mí mắt Heinrich khẽ run, vô thức rũ xuống.


Nụ hôn của Lâm Tự rơi lên mí mắt ấy, rồi đến xương mày, trán... ấm và mềm.


Heinrich nín thở.


Lâm Tự đưa tay, khẽ vuốt lại mái tóc phía sau gáy Heinrich—đã được cắt ngắn hơn một chút nhưng vẫn mềm. "Được rồi. Đi nhé?"


"Ừ." Heinrich đáp khẽ.



Heinrich đổi tư thế thật chậm. Một tay vẫn đỡ sau lưng Lâm Tự, tay kia vòng qua khoeo gối, bế thốc cậu lên, không để chân cậu chạm vào đống mảnh vỡ trên sàn.


Ủng chiến giẫm lên sứ vụn, vang lên tiếng răng rắc vỡ vụn.


"Về phòng trước đã." Lâm Tự nói. "Bảo Ruth mang thuốc và đồ xử lý khẩn cấp tới."


"Được."


"Đã nhận lệnh."


Giọng của Heinrich và giọng máy của Ruth gần như vang lên cùng lúc.


Lâm Tự không nói thêm. Cậu vòng tay qua vai Heinrich, yên lặng tựa lên lồng ngực anh.


Heinrich vai rộng chân dài, bước chân vốn luôn sải lớn và nhanh, nhưng lại vững đến lạ, như thể đống mảnh vỡ kia chẳng thể làm Sở nguyên soái bị thương dù chỉ một chút...


Không—giờ không nên gọi Heinrich là nguyên soái nữa.


Lâm Tự nhận ra Heinrich vẫn mặc quân phục cũ, nhưng đã tháo hết quân hàm, phù hiệu cổ áo, huy chương và toàn bộ thứ gì liên quan tới quân đội Đế quốc.


Bộ quân phục đen vốn nghiêm trang giờ lại trông trống trải đến kỳ lạ.


Lâm Tự nhắm mắt.


Cậu từng hy vọng chuyện của mình sẽ không kéo Heinrich · Sở—một nguyên soái của Đế quốc—vào. Nhưng không ngờ Heinrich có thể cắt đứt với Đế quốc dứt khoát và gọn ghẽ đến vậy.


Heinrich đưa Lâm Tự về khu H, phòng 002. Ruth cũng điều khiển robot giao hàng mang bộ dụng cụ y tế khẩn cấp tới.


"Thả em xuống." Lâm Tự nói. Heinrich đặt cậu xuống rồi Lâm Tự liếc qua chiếc cũi nhỏ cạnh giường—bên trong là một quả trứng trắng to bự. Cậu vỗ vai Heinrich: "Ngồi xuống đi."


Heinrich làm theo. Lâm Tự cúi xuống, bắt đầu tháo dây ủng chiến của anh.


Cách một lớp da giày, một lớp quần lính, mảnh sứ sẽ không cắm quá sâu, nhưng chắc chắn có vết rách và chảy máu.


Vết thương tập trung ở mặt trước cẳng chân và vùng đầu gối. Cởi ủng xong, Lâm Tự định cuốn ống quần lên hoặc cắt bỏ đoạn vải rách. Nhưng nhìn mảng quần dính máu và thủng lỗ chỗ, cậu nghĩ một chút—đằng nào cũng phải thay cái quần này.



"c** q**n ra."


Heinrich: "?"


Anh còn đang sững vì câu nói đó thì Lâm Tự đã tự tay mở khóa, tháo đai, làm liền một mạch cực kỳ thành thạo, kéo tuột quần lính của Heinrich xuống.


Vết thương trên đùi lộ ra trước mắt.


Và thứ lộ ra cùng lúc... cũng lộ ra.


Lâm Tự nhướng mày liếc Heinrich một cái.


Heinrich đưa tay che miệng ho khan hai tiếng: "Không sao. Xử lý vết thương trước."


Lâm Tự cúi đầu lấy dung dịch khử trùng và bông gạc. Heinrich nghe thấy Lâm Tự khẽ cười hai tiếng. Anh không nhìn thấy biểu cảm của cậu, nhưng lại thấy vành tai lộ ra của Lâm Tự đỏ lên, nóng bừng.


Lâm Tự lau sạch máu và sát trùng sơ vết thương, rồi dùng kẹp gắp những mảnh vỡ còn kẹt trong da ra.


Tốc độ tự lành của Long tộc rất nhanh, nên phải gắp sạch mảnh vỡ trước khi vết thương khép lại. Vì vậy Lâm Tự buộc phải khều bật vài mảng máu đông đã đóng lại.


Máu lại ộc ra. Ngoài mùi tanh, còn có một mùi "năng lượng" rất đặc trưng, khiến cổ họng Lâm Tự khô rát.


Mới xa Heinrich mấy tháng mà sao cậu lại như người bị cấm ăn thịt ba mươi năm.


Làm xong việc gắp và sát trùng, Lâm Tự bôi gel thúc liền vết thương lên. Với thể chất của Heinrich, cậu đoán mai là vết thương đã bắt đầu đóng vảy.


Đúng lúc này, ngoài cửa phòng 002 vang lên tiếng gõ cửa. Ruth nhắc: "Có khách. Arnold thượng tá."


"Bảo anh ta đợi chút." Heinrich đứng dậy đi tìm quần để mặc, còn Lâm Tự vào phòng vệ sinh rửa sạch máu trên tay.


Mặc quần xong, Heinrich bảo Ruth mở cửa cho Arnold.


"Nguyên soái! Bác sĩ Lâm!" Arnold thấy Lâm Tự liền kích động gọi to.


Anh ta và Ruth vẫn chưa sửa cách xưng hô cũ. Heinrich từng thử bảo Arnold gọi thẳng tên mình, kiểu "Heinrich", nhưng Arnold đỏ bừng cổ, cứ thấy gọi vậy kỳ quặc, nên vẫn kiên trì dùng cách gọi quen thuộc.



Arnold nói: "Bổn Điền hạm trưởng bảo tôi đến hỏi kế hoạch tiếp theo."


Lâm Tự nhìn Heinrich: "Anh còn kéo theo ai nữa?"


"Chỉ có Arnold và Bổn Điền A Thêm Na." Heinrich đáp. "Những người còn lại bị làm tù binh, để lại dưới tay A Lan Hi Áo. Anh ta sẽ cùng Đế quốc đấu trí để xử lý đám đó."


Lâm Tự gật đầu, lấy một thiết bị ghi chép đưa cho Arnold: "Đây là tọa độ tôi đã thống nhất sơ bộ với Liên Minh. Trong ba ngày tới, sẽ có người ở đó chờ chúng ta."


"Rõ." Arnold nhận thiết bị rồi rời đi, để lại không gian cho Heinrich và Lâm Tự.


Lâm Tự bảo Heinrich ngồi lại, nhìn vào chân anh: "Anh bắt tay được với A Lan Hi Áo rồi à?"


"Ừ."


"Tôi không thấy tin tức gì về quân đoàn thứ sáu." Lâm Tự nói xong thì chợt nhận ra—cậu cũng không hề thấy tin quân đoàn thứ sáu giao chiến dữ dội với Heinrich, kẻ phản quốc kia.


"A Lan Hi Áo và Cư Y đã đè tin xuống." Heinrich nói. "Họ hợp tác với tôi vì... Lâm Tự, em còn nhớ suy đoán của chúng ta về thân phận Cư Y không?"


"Vừa là thủ lĩnh tinh đạo, vừa là tham mưu trưởng quân đoàn thứ sáu."


"Không chỉ vậy. Cư Y và A Lan Hi Áo còn là người nắm quyền tuyến trận Ánh Bình Minh—tức quân phản loạn. Hắc Nha Đoàn tinh đạo dưới trướng Cư Y thực chất chỉ là nhánh của Ánh Bình Minh. Thân phận tinh đạo giúp họ che giấu mục tiêu hành động thật sự."


Lâm Tự nhíu mày, ngồi sát cạnh Heinrich: "Vì sao họ làm vậy?"


Hiện tại A Lan Hi Áo và Cư Y tiền–quyền–danh–lợi đều không thiếu. Động lực nào khiến họ đi l**m máu trên lưỡi dao?


"...Chống áp bức. Trên đời đúng là có người sống vì lý tưởng." Heinrich nói. "Họ kể cho tôi lịch sử giai đoạn đầu của Địch Nga Ni Sách Tư. Quân phản loạn nảy sinh từ năm trăm năm trước."


"Khi hạm đội Thuyền Cứu Nạn tới tinh hệ Yêu Vì Tư Bằng Phẳng, quy mô loài người chỉ khoảng năm vạn. Họ phát triển một thời gian. Dù đã xuất hiện phân hóa giới tính ABO, tốc độ sinh sôi vẫn chậm, không đủ để đáp ứng nhu cầu chiếm lĩnh thêm nhiều hành tinh."


"Vì vậy hạm đội nhập cư bắt đầu dùng kỹ thuật thai nghén gene bằng máy. Không cần tế bào sinh sản, chỉ cần lấy tế bào cơ thể của những người khác nhau đem kết hợp, máy móc có thể ươm ra sinh mệnh mới sau bảy tháng."


"Nhưng lúc ấy tài nguyên của Thuyền Cứu Nạn hoàn toàn không đủ để nuôi nhiều người như vậy. Họ ném những con người sinh ra từ máy móc ấy xuống các hành tinh ở đại khu Địch Nga Ni Sách Tư, để mặc tự sinh tự diệt. Đợi khi loài người ở Địch Nga Ni Sách Tư phát triển tới một mức nhất định, nhóm nhập cư ở đặc khu Trăng Non bắt đầu bóc lột tài nguyên và nhân lực của Địch Nga Ni Sách Tư..."


"Vài trăm năm trước, Địch Nga Ni Sách Tư chỉ là địa ngục của áp bức và chết chóc. Quân phản loạn sinh ra từ đó. Nhưng vì không đủ sức đối đầu quân đội Đế quốc, họ chỉ có thể ngủ đông, đánh du kích. Cư Y là hậu duệ của quân phản loạn. A Lan Hi Áo xuất thân quý tộc... nhưng lại có chung ý tưởng với Cư Y."



"Lần này tôi chỉ mang đi năm chiếc tinh hạm. Toàn bộ vũ khí trang bị còn lại đều để lại cho họ—sẽ dùng để vũ trang quân phản loạn. Họ đã chuẩn bị nhiều năm để khai chiến với Đế quốc, chỉ chờ một cơ hội."


Lâm Tự nói chậm: "Những cuộc 'khởi nghĩa phản loạn' trước đây, đến mức phải để quân đoàn thứ sáu liên thủ với Thâm Uyên Hạm Đội trấn áp..."


"Không phải do A Lan Hi Áo và Cư Y sắp xếp." Heinrich nói. "Có một nhóm dân thường đào được di tích thí nghiệm gene thời kỳ đầu của Đế quốc—thứ có thể khiến sự thật bại lộ. Dư luận bị kích động, lại có người châm ngòi, nên mới xảy ra tập kích."


"A Lan Hi Áo và Cư Y nghi là do Tân Sinh Phái giở trò, vì chỉ bọn đó còn nhớ vị trí cụ thể của di tích. Nhưng việc họ làm loạn cục diện Địch Nga Ni Sách Tư lại vô tình khiến tuyến Ánh Bình Minh lớn mạnh. Không biết còn mục đích gì khác không. Chiến tranh... có lẽ đã ở ngay trước mắt."


Lâm Tự mở to mắt. Một ý nghĩ đột ngột đánh thẳng vào đầu cậu.


Dù điều Thâm Uyên Hạm Đội đi cũng không thể thật sự đánh trúng tuyến Ánh Bình Minh. Vậy mục tiêu của Tân Sinh Phái là... Không—không phải Tân Sinh Phái!


Đây là một mắt xích trong bẫy của Alfred. Hắn muốn kéo Heinrich rời khỏi Thủ Đô Tinh để dễ bề thực hiện kế hoạch nhắm vào Lâm Tự.


Nhưng bây giờ Lâm Tự đã chạy, Heinrich cũng bỏ trốn, kế hoạch của Alfred coi như sụp đổ hoàn toàn.


Nếu Lâm Tự giải quyết được Alfred, mọi thứ hẳn sẽ yên lại. Nhưng rồi cậu và Heinrich sẽ đi đâu?


Còn cả nguyên tiêu nữa.


Lâm Tự vòng sang bên chiếc cũi, khẽ chọc chọc quả trứng trắng đang im lìm. Arnold từng đoán là vì nguyên tiêu lâu ngày không thấy Lâm Tự và Heinrich, sợ quá nên trốn trong trứng.


Giờ Lâm Tự và Heinrich đều đã ở đây... sao tiểu Long vẫn chưa chui ra?


Lâm Tự bế quả trứng lên, vuốt lớp vỏ bóng mịn, rồi bỗng cảm thấy không đúng... Đây thật sự là nguyên tiêu sao?


Bề ngoài chẳng khác gì trong ký ức của cậu, nhưng trực giác lại phát ra tín hiệu cảnh báo—dao động năng lượng bên trong không đúng, tĩnh lặng một cách bất thường.


"Sao vậy?" Heinrich thấy sắc mặt Lâm Tự đổi hẳn.


"Em thấy trạng thái của nguyên tiêu không ổn." Lâm Tự nói.


Nhưng bất kỳ thiết bị nào cũng không thể xuyên qua vỏ trứng. Muốn xác nhận tình hình, chỉ còn cách cưỡng ép phá vỏ.


Lâm Tự chỉ do dự đúng một nhịp. Đầu ngón tay cậu đã mọc ra móng vuốt sắc, mép móng ánh lên thứ ánh kim lạnh đến rợn người.


"Em phải mở trứng ra xem."


Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi Truyện Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi Story Chương 167: Cởi quần - xử lý vết thương
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...