Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi

Chương 111: Đừng ở trên trời...


Tay Heinrich khựng lại giữa không trung. Không rõ là vì giọng nói quen thuộc đã kéo được chút tỉnh táo về, hay vì lực của Lâm Tự hoàn toàn khóa chặt được hắn.


Tác dụng của thuốc khiến đầu óc hắn rối như tơ vò, tầm nhìn rung bần bật một cách bất thường, người bị hắn khống chế trong mắt cũng nhòe đi, cả thế giới như chìm vào một lớp ù ù ong ong. Thứ duy nhất hắn nghe rõ, chỉ còn hơi thở của Lâm Tự và giọng nói thấp, lạnh, chắc như đinh đóng cột.


Mười phút trước, quan hầu của Thái tử đưa Heinrich đến cửa phòng nghỉ, rồi viện cớ đi lấy đồ mới và rời đi.


Trước khi bước vào, Heinrich không nghi ngờ gì. Dù sao đây cũng là hoàng cung, an ninh nghiêm ngặt bậc nhất đế quốc.


Nhưng vừa tiến sát, một Omega trẻ tuổi đã nhào tới chân hắn, mặt đỏ bừng như thủy triều, bám dính gọi tên Heinrich ngọt lịm.


Heinrich ngửi thấy trong phòng ngập một mùi "bạch hoa". Không phải vì hắn đột nhiên ngửi được tin tức tố Omega — mà là mùi đó đến từ nước hoa hóa học tổng hợp, hắc thẳng vào phổi, khiến ngực hắn khó chịu.


Mùi bạch hoa không chỉ khó ngửi. Gần như ngay khoảnh khắc ngửi thấy, một luồng nóng rực như lửa phụt thẳng từ lồng ngực lan khắp người, sóng nhiệt cuộn lên đảo tung đại não Heinrich.


Hắn... bị đánh thuốc.


Mùi đó đã kích hoạt độc tính trong người, khiến thuốc phát tác.


Heinrich loạng choạng một cái. Tay Omega bấu chặt hơn. Cảnh báo nguy hiểm trong đầu hắn rú lên chói tai, như thể dưới chân hắn là một ấu trùng tộc Trùng hung hãn chứ không phải một Omega mảnh mai.


Khi cơ thể thoát khỏi kiểm soát của não, bản năng phòng vệ tấn công bị kích hoạt. Heinrich thậm chí không thèm nhìn thêm một mắt, cơ bắp ký ức của bao năm huấn luyện và chém giết đã khiến hắn giơ tay bóp cổ Omega.


Mảnh lý trí còn sót lại khiến hắn không nghiền nát xương cổ ngay khoảnh khắc siết lấy. Omega hoảng loạn giãy dụa, nhưng lập tức nhận ra mình không thể thoát khỏi bàn tay Heinrich.


Ngay lúc hắn thấy nắm đấm Heinrich giơ cao, Lâm Tự lao vào, kéo nắm đấm xuống, cứu Lan Sắt một mạng.


"Heinrich, buông tay. Ngay." Lâm Tự nhìn chằm chằm vào mắt Heinrich. Tròng trắng mắt Heinrich đầy tơ máu đỏ, cánh mũi phập phồng, nhịp thở và nhịp tim đều đang tăng vọt.


Hắn không ổn.



Xác định xong điều đó, Lâm Tự không còn giữ giọng "bình tĩnh yêu cầu" nữa. Cậu kéo cổ tay Heinrich giật mạnh về sau, tay còn lại nhấc lên, dùng khuỷu tay khóa cổ họng Heinrich, cơ bắp siết chặt kéo cả người Alpha cao lớn lùi ngược lại.


Heinrich vừa kịp tỉnh một chút thì cổ họng đã bị khống chế, cảm giác nguy hiểm từ phía sau lại ép toàn bộ sự chú ý của hắn chuyển hướng. Bàn tay siết cổ Lan Sắt buông lỏng.


Lan Sắt trượt phịch xuống sàn, ho sặc sụa tuyệt vọng.


Cùng lúc đó, Heinrich lập tức quay sang tấn công cánh tay đang khóa cổ họng hắn.


"Tê—" Lâm Tự đau nhói, đá một cú vào chỗ trọng tâm, giật Heinrich về sau, dùng đầu gối chặn chân hắn, ép mặt và ngực Heinrich dán lên tường.


Heinrich gằn giọng đau đớn, bản năng vẫn muốn tiếp tục phản kích, nhưng Lâm Tự cúi sát tai hắn, ra lệnh: "Bình tĩnh lại cho tôi."


Tóc đen được chải gọn của Lâm Tự cọ lên gáy Heinrich. Mùi ngọt dịu từ tóc và da cậu tràn tới, khiến Heinrich trong khoảnh khắc rơi vào cảm giác quen thuộc, êm dịu, như được thả vào một nơi an toàn. Hắn vùng vẫy thêm vài lần, giọng khàn gọi: "Lâm Tự..."


Cánh tay và đầu gối Lâm Tự vẫn không thả: "Tỉnh chưa?"


Heinrich nhắm chặt mắt. Nhưng khô nóng do thuốc và cảm giác nhãn cầu khô rát vẫn không tan đi. "Gắng... gắng được..."


"Ta sẽ không tấn công ai nữa." Hắn bổ sung.


Lâm Tự từ từ, cực kỳ cẩn thận nới tay, cho đến khi chắc chắn Heinrich không còn ý định lao vào cắn xé.


Nhưng trạng thái Heinrich vẫn rất tệ. Mồ hôi chảy đầy thái dương. Hắn phải gắng sức đến tột cùng mới kéo nổi nhịp thở và cơn kích động quay lại.


"Chuyện gì xảy ra?"


"Ta bị đánh thuốc... chắc là loại thuốc k*ch d*c nào đó." Heinrich thở gấp. "Lan Sắt mang trên người thứ dược tề kích hoạt dược lực."


"Ừ." Lâm Tự liếc Omega nằm dưới đất một cái, giọng lạnh. "Rời khỏi phòng này trước đã. Anh còn chịu được không?"


Heinrich lắc đầu. Hắn chỉ mới giành lại thần trí từ bản năng được chút ít, nhưng không thể đè nổi dược lực đang bùng ngày càng dữ. Nếu không có Lâm Tự giữ chặt, hắn thật sự không biết mình sẽ làm ra chuyện ngu đến mức nào.



Hành lang tạm thời vắng người, trống rỗng. Lúc Lâm Tự nói chuyện, Heinrich cúi sát mũi vào tóc cậu, tham lam hít lấy mùi mật ong ngọt lịm.


Mùi ngọt ấy có tác dụng mâu thuẫn: vừa khiến Heinrich an tâm, vừa thổi bùng nóng nảy trong máu, kéo dài dai dẳng như dòng nước xiết không dứt.


Lâm Tự nghiêng mặt, vỗ nhẹ vài cái lên thái dương Heinrich — nơi đang căng cứng vì hắn cố kiềm chế đến cực hạn.


Cậu nắm tay Heinrich bước nhanh về phía cửa hông. Bỗng ở khúc ngoặt truyền tới tiếng bước chân lộn xộn, ồn ào pha tạp.


Lâm Tự nhíu mày, định đổi đường để tránh đụng người, nhưng người xuất hiện ở khúc ngoặt lại gọi họ.


"Sở nguyên soái, bác sĩ Lâm!" Giọng Liệt Áo vang lên ân cần, âm lượng vừa phải — đủ để Lâm Tự nghe thấy từ xa.


Bị Thái tử gọi, Lâm Tự và Heinrich không thể không dừng lại, chờ cả đoàn tiến tới.


Sau Liệt Áo còn có ba năm quan viên nội đình và sĩ quan cấm vệ. Liệt Áo mặc áo trắng hoàng thất, nhưng không đi đầu. Trước hắn vài bước là một Alpha trung niên ôn hòa, phong thái anh tuấn, mặc lễ phục trắng tinh xảo hoa mỹ — đương kim hoàng đế Mã Lý Ân, La Uy · A Nhĩ Sâm.


Hai bên áp lại gần. Heinrich dựng thẳng người, cúi chào hoàng đế.


La Uy vốn định ôn hòa ra hiệu không cần đa lễ, nhưng ánh mắt vừa chuyển sang mặt Lâm Tự thì khựng lại, như bị giật điện.


Lâm Tự theo lễ đế quốc khẽ gật đầu.


Liệt Áo không hiểu phụ hoàng bị gì, đành tự mở miệng: "Thị vệ báo bên này có chút tình huống. Ta và bệ hạ lo cho Sở nguyên soái nên đến xem. Nguyên soái không sao chứ?"


Trạng thái Heinrich căng ra rõ rệt. Gặp quá nhiều Alpha xa lạ, tin tức tố của hắn lại bộc lộ xu hướng công kích. Hắn nắm chặt tay, cố ép cảm xúc xuống. "Có chút... ngoài ý muốn."


"Ngoài ý muốn?" Liệt Áo nhìn quanh. "Sao ở đây có mùi tin tức tố Omega?"


Lâm Tự không muốn nói vòng vo ở đây. Cậu thẳng thừng: "Trong phòng nghỉ có một Omega. Hắn giở trò. Không thành. Giờ tình trạng rất tệ."


"Bỏ thuốc đế quốc nguyên soái là tội gì?"



Nói xong câu đó, Lâm Tự không để ý vẻ sốc hiện rõ của Liệt Áo. Cậu chỉ nói một câu cáo từ, rồi lập tức kéo Heinrich rời đi.


Chu Bình Ba vừa nói qua trong liên lạc: loại chất xúc tác được kích hoạt bởi dược tề kiểu này, y khoa can thiệp gần như vô dụng — chỉ còn cách "tháo" bằng phương pháp nguyên thủy nhất, nếu không sốt cao có thể làm tổn thương thần kinh não.


Liệt Áo nhìn họ rẽ qua cửa hông, lo lắng hỏi: "Phụ hoàng... giờ phải—"


Hoàng đế như bị đánh thức khỏi trạng thái sững sờ. Ông đột ngột ngẩng đầu, suýt ngửa người ngã ngược, rồi hoảng hốt hỏi Liệt Áo: "Người vừa nãy... là Lâm Tự?"


Liệt Áo không hiểu đầu đuôi, chỉ gật: "Vâng."


"Hắn và Heinrich · Sở là... bạn lữ?"


"Chắc là..." Liệt Áo đáp. "Phụ hoàng... chẳng phải kế hoạch này là do ngài đồng ý sắp xếp sao?"


Sao lại như thể không biết nhân vật chính của cái bẫy.


Trong lòng La Uy dậy sóng dữ dội. Ông luôn nghĩ Lâm Tự chỉ là một chướng ngại nhỏ, chẳng đáng để nhìn kỹ hồ sơ.


Ông không ngờ... lại là người đó.


Sống lưng hoàng đế toát mồ hôi lạnh. Ông bước nhanh về cuối hành lang, thẳng hướng phòng nghỉ. Liệt Áo và đám người càng lúc càng rối, vẫn phải chạy theo.


Cửa phòng bị đẩy mạnh ra. Lan Sắt cuộn trên nền đá lạnh, hoảng loạn hét lên.


Lan Sắt mặt đầy nước mắt. Cổ toàn dấu bầm tím. Quần áo hơi xộc xệch nhưng vẫn mặc nguyên vẹn, nghĩa là mọi chuyện chưa đi tới mức không thể cứu.


Liệt Áo hỏi gấp: "Phụ hoàng... kế hoạch phối hợp với Khăn Lý Tư công tước bây giờ tính sao?"


"Không quan trọng nữa." Hoàng đế hít sâu. "Xử lý hắn cho gọn. Ta có việc quan trọng phải làm."




Nhưng trong không gian khép kín, nhiệt độ và mùi ngọt lại càng dễ dồn lên. Lâm Tự vừa kéo phi hành khí lên cao, Heinrich đã chồm tới ôm chặt vai cậu.


Phi hành khí lắc mạnh một cái giữa không trung.


Nhân viên bãi đỗ phía dưới hoảng, lập tức hỏi qua vô tuyến có cần hỗ trợ không.


"Không cần." Lâm Tự đáp cộc lốc rồi tắt luôn vô tuyến, tránh để tiếng thở gấp nhỏ của mình lọt vào tai người lạ.


Dược lực kéo dài khiến lý trí Heinrich ở sát mép sụp đổ. Bản năng xâm lược dần chiếm thế thượng phong. Bàn tay to bắt đầu thô bạo giật nút áo vest của Lâm Tự.


Phi hành khí lại chao thêm một cú, nghiêng xuống rồi rơi hụt gần năm mét.


Lâm Tự đạp mạnh một chân vào đầu gối Heinrich, ép hắn cách ra, đồng thời thao tác cực nhanh bật chế độ lái tự động. Nhờ vậy mới tránh được cảnh rơi song song tan xác.


"Lâm Tự..." Heinrich vừa kéo vừa gọi, giọng mơ hồ.


Trong thoáng chốc, Lâm Tự cảm thấy có thứ gì lạnh, hơi cứng quấn lấy eo mình, cố ghì cậu lại. Cậu giãy càng khó.


"Heinrich, đừng quậy, mình còn đang ở trên trời..."


"Ừm..." Heinrich nghe mệnh lệnh, ngoan đi được... một chút. Tay chân bị Lâm Tự đè lại không còn loạn như vừa nãy.


Nhưng cũng chỉ là... một chút.


Lâm Tự mò ra thứ đang siết eo mình — một cái đuôi rồng trắng bạc. Cậu nghẹn thở. Đuôi rồng còn dựng chóp, cứ chọc thẳng vào người cậu.


Ban đầu Lâm Tự còn rất bình tĩnh, trong lòng còn lo. Giờ thì cậu cũng chẳng khác Heinrich trúng thuốc là bao.


Cậu vừa vật lộn vừa chọn điểm đến trên bản đồ điện tử. Dưới chế độ lái tự động, phi hành khí lướt ổn định qua bầu trời đêm trong vắt.


Ngoài cửa sổ là tiếng gió rít. Trong khoang, Heinrich thở hồng hộc, tay và đuôi cùng lúc ôm chặt eo Lâm Tự, rồi còn cắn lấy ngón tay đang bấm màn hình, như một con thú lớn đang phát điên khi săn mồi.


"Nhẹ thôi..." Lâm Tự giữ chặt cái chóp đuôi chạy loạn. "Chờ đã... chờ chút... đừng ở trên trời."


Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi Truyện Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi Story Chương 111: Đừng ở trên trời...
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...