Tôi Biến Phim Trinh Thám Thành Văn Mary Sue
Chương 21: Truyền Thuyết Tra Nữ - Bệnh Trung Nhị Lâu Năm
"Sao cô cứ như lưu manh thế hả!" Vệ Hộ vội vàng đi tìm một cái khăn tắm khác, quấn mình kín mít, "Đâu có chút dáng vẻ nào của con gái?"
"Nực cười, tôi có phải phụ nữ hay không còn cần cậu đến xác nhận?" Ôn Miên vẫn luôn không vừa mắt Vệ Hộ, nếu không phải vì Ôn Ngư, cô mới sẽ không để Vệ Hộ dọn vào cái nhà này, "Đúng rồi, lao động công ích ngày mai, nhớ giúp tôi làm đấy."
Vệ Hộ: "?"
Vệ Hộ: "Cô có biết tôi giúp cô làm, nếu bị người của Ban Kỷ luật bắt được thì sẽ có hậu quả gì không? Hình phạt của cô sẽ tăng gấp đôi."
"Cậu vô dụng thế sao?" Ôn Miên mất kiên nhẫn, "Hoặc là không bị bắt, hoặc là bị bắt được thì lén lút giải quyết cho tốt, làm thế nào còn cần tôi dạy cậu?"
Vệ Hộ nghẹn lời, nói thế nào nhỉ, theo tính khí trước kia của cậu ta, cậu ta tự nhiên không sợ bị bắt.
Nhưng bây giờ không phải đã khác rồi sao.
"Cậu cứ việc đi làm." Ôn Miên bình tĩnh lại, mi mắt cách một lớp mỏng manh, "Xảy ra chuyện tôi sẽ giải quyết —— hay là nói, cậu không muốn giúp tôi làm?"
Bị ánh mắt nghi ngờ của Ôn Miên nhìn chằm chằm, Vệ Hộ không biết tại sao, lại cảm thấy không dám phủ nhận. Cậu ta tự nhiên không thích làm lao động công ích, nhưng mà cậu ta càng không dám làm trái ý Ôn Miên.
"Tôi làm là được chứ gì."
"Vậy thì tốt." Ôn Miên hài lòng nhếch khóe miệng, lại nhanh ch.óng hạ xuống, rất nhanh đã lên lầu.
Đợi đến khi bóng dáng Ôn Miên biến mất ở cầu thang, Vệ Hộ bắt đầu thay quần áo. Thay được một nửa, cậu ta nhịn không được cúi đầu.
—— Ở trên đáng xem hơn ở dưới.
"Đệch, ánh mắt kiểu gì thế."
"Tôi đi ngủ đây." Trước hai giờ sáng, Ôn Miên thành công lên giường, "Hệ thống, đừng quên chuyện tôi giao cho ngươi làm."
Hệ thống trong lòng c.h.ử.i thầm, ngoài mặt một vẻ ôn hòa, còn tiếp tục giả làm tổng tài bá đạo: "Người phụ nữ kia, chỉ cần là chuyện của cô, chính là chuyện quan trọng, tôi không dám quên."
Ôn Miên lúc này mới yên tâm ngủ, đêm nay dường như ngủ rất ngon, ban ngày lúc Ôn Ngư rời giường, hiếm khi không cảm thấy mệt mỏi.
"Thống Thống, chào buổi sáng."
"Chào buổi sáng, Ngư Ngư."
Ôn Ngư toàn thân run lên, cái chế độ c.h.ế.t tiệt này của Hệ thống vẫn chưa đổi về sao, chẳng lẽ Hệ thống cũng đọc tiểu thuyết ngôn tình?
Lúc xuống lầu, bởi vì đã có chuẩn bị tâm lý, gặp lại Vệ Hộ Ôn Ngư cũng không kinh ngạc nữa. Hai người cùng nhau ăn xong bữa sáng, Vệ Hộ giống như hôm qua, đeo cặp sách của Ôn Ngư cùng Ôn Ngư đi học.
Lúc vào cổng trường, Ôn Ngư tinh mắt phát hiện Chu Mặc Hằng đi ở phía trước cô.
Cô không chào hỏi, vốn dĩ cũng chẳng có quan hệ gì, không ngờ Chu Mặc Hằng quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy cô.
"Ôn Ngư." Chu Mặc Hằng lẩm bẩm, biểu cảm trên mặt vừa bi thương, lại có một loại hưng phấn bị đè nén.
Ôn Ngư không hiểu tại sao, xuất phát từ phép lịch sự nhỏ giọng hỏi một câu: "Chu Mặc Hằng, cậu vẫn ổn chứ?"
"... Không ổn, một chút cũng không ổn." Chu Mặc Hằng trước là dứt khoát phủ nhận, rất nhanh đáy mắt nổi lên một tia hưng phấn, "Nhưng tôi sẽ không luôn bị bắt nạt như vậy mãi."
Hả? Tìm được chỗ dựa rồi?
Ôn Ngư không hỏi nhiều, rất nhanh đã về phòng học, bàn trước vẫn âm dương quái khí như cũ.
"Ôn Ngư đến rồi à? Vừa rồi tôi thấy cậu và Chu Mặc Hằng ở cùng một chỗ, cậu nếu thích Chu Mặc Hằng như vậy, chi bằng chuyển qua học cùng một lớp với nó đi, tiện cho các cậu cùng nhau chơi đùa, cậu nói có đúng không?"
Ôn Ngư nghĩ một chút tên của bàn trước, Hà Âm Vận, vừa định phản bác, nhớ tới cái gì lại không mở miệng.
Vệ Hộ cúi đầu nhìn Ôn Ngư một cái, rất nhanh đáp trả Hà Âm Vận: "Hôm qua vừa chữa khỏi mắt, hôm nay miệng lại xảy ra vấn đề rồi?"
"Buổi sáng cô ăn phân à, mồm thối thế."
"Vệ Hộ!" Hà Âm Vận là con gái, cần mặt mũi, không thể chịu đựng Vệ Hộ nói cô ta như vậy, "Cậu làm gì mà cứ giúp Ôn Ngư nói chuyện, sao hả, thích nó à?"
Vệ Hộ sững sờ, ném cặp sách vào chỗ ngồi: "Liên quan đéo gì đến cô."
Ôn Ngư yên lặng chỉnh lại cặp sách của mình, thật ra bị bắt nạt, cô cũng rất muốn mắng lại.
Nhưng mà luân hồi nhiều lần rồi, rất nhiều chuyện liền cảm thấy không có hứng thú, cho dù bây giờ cô đ.á.n.h Hà Âm Vận một trận, ba tháng sau, Hà Âm Vận vẫn sẽ load lại từ đầu.
Cái cảm giác mọi người đều không có ký ức, chỉ có mình sống trong luân hồi này một chút cũng không tốt.
Chẳng qua Vệ Hộ luôn bảo vệ mình, Ôn Ngư vẫn rất cảm kích, kế đó nhớ tới không lâu sau tin tức Vệ Hộ không phải con ruột nhà họ Vệ sẽ truyền khắp trường trung học Đế Quốc, thậm chí là Đế Đô, liền có chút lo lắng.
Đến lúc đó Vệ Hộ có chịu nổi không?
Ăn xong cơm trưa, Ôn Ngư giống như hôm qua muốn đi nhặt rác, lập tức bị Vệ Hộ ngăn lại.
"Loại chuyện này tôi làm là được rồi."
"Hả? Không cần không cần," Ôn Ngư đi giành cái chổi, "Tôi tự mình làm sai chuyện thì phải chịu phạt."
"Cô giả vờ cái gì chứ." Vệ Hộ một phen đoạt lấy đồ trong tay Ôn Ngư, cậu ta thực sự không hiểu nổi, "Rõ ràng là cô bảo tôi giúp cô làm lao động, bây giờ lại khách sáo với tôi, sao hả, muốn phát huy văn hóa 'lạt mềm buộc c.h.ặ.t' thâm sâu của người trong nước à?"
Ôn Ngư:?
Tôi bảo cậu giúp đỡ lúc nào, cậu đừng có vu oan cho tôi.
Chợt nhớ tới chứng mộng du của mình, cô thở dài trong đầu: "A Thống, lại là tôi mộng du nói à? Hai ngày nay nhiều việc quá, tôi cũng quên đi bệnh viện khám bệnh."
"Đừng sợ," Hệ thống tràn đầy an ủi, "Bại não chúng ta cũng chữa, chúng ta có tiền!"
Ôn Ngư:...
Không lay chuyển được Vệ Hộ, Ôn Ngư thoải mái ngồi trong phòng học thổi điều hòa chơi điện thoại, JJ là APP giải trí người trong nước thường dùng, có thể trò chuyện đăng trạng thái, tải lên tài liệu hình ảnh video các loại, là nơi tụ tập của đông đảo các tài khoản marketing.
Cô vừa đăng nhập vào, liền bị người ta @ một dòng trạng thái, là Chu Mặc Hằng đăng, nội dung là một video.
Xuất phát từ tò mò, Ôn Ngư bấm vào.
Video vừa bắt đầu là một tiêu đề lớn: Đi học ở trường trung học quý tộc nổi tiếng quốc tế Đế Quốc là trải nghiệm như thế nào?
Ôn Ngư còn tưởng là video tuyên truyền của trường Đế Quốc, bởi vì sau tiêu đề, video liền bắt đầu giới thiệu trong khuôn viên trường Đế Quốc có cái gì, có trai xinh gái đẹp, có căn cứ khởi nghiệp, còn có đủ loại cảnh đẹp món ngon, người qua lại đều là người có địa vị xã hội.
Nhưng rất nhanh, sau khi thu hút đủ ánh mắt của khán giả, video chuyển sang một phong cách khác.
Xuất hiện là video Đỗ Lai bắt nạt, đ.á.n.h mắng Chu Mặc Hằng.
Ở đây một tiêu đề lớn bay qua: Ngoại trừ những thứ đã nói ở trước, trường Đế Quốc còn có những sự kiện bạo lực không thể tránh khỏi, cùng với những phú nhị đại vì có tiền có thế mà trốn thoát trừng phạt.
Xem đến đây Ôn Ngư mới hiểu dụng ý của video này, hóa ra là để vạch trần ác hành của Đỗ Lai, rất rõ ràng, video này không thoát khỏi liên quan với Chu Mặc Hằng.
Lúc này trên hành lang có một đám người chạy qua, bước chân vội vã, Ôn Ngư thò đầu nhìn thoáng qua, đoán chừng là người nhà trường phái đi tìm Chu Mặc Hằng.
Chu Mặc Hằng đúng là cứng thật.
Cô cuối cùng cũng hiểu lời Chu Mặc Hằng nói với cô buổi sáng là có ý gì rồi.
Nghĩ nghĩ, Ôn Ngư vẫn đi theo ra ngoài, Chu Mặc Hằng ở lớp Một, cách cô hai phòng học, không tính là xa.
Cửa lớp Một đã vây quanh một vòng người, đa số đều là xem video xong đến hóng hớt, cộng thêm người của phía nhà trường đều tới rồi, hứng thú của mọi người tăng lên theo đường thẳng.
Ôn Ngư cẩn thận từng li từng tí chen vào, vừa nghiêng đầu liền chạm phải tầm mắt của Hoắc Tân Nam, đôi mắt kia sáng ngời có thần, rất dễ dàng thu hút người khác.
Rất nhanh, chưa đến một giây, Hoắc Tân Nam dời tầm mắt đi.
Trong lòng Ôn Ngư thở phào nhẹ nhõm, xem ra Hoắc Tân Nam không có loại cảm giác "lên cơn" với cô nữa, vạn hạnh vạn hạnh.
Cô đến cũng coi như sớm, trong phòng học người không nhiều, học sinh còn tuân thủ quy tắc chỉ đứng ở ngoài phòng học. Đợi cô quét mắt một vòng trong phòng học tìm được bóng dáng Chu Mặc Hằng, liền thấy người đứng trước mặt Chu Mặc Hằng bắt đầu nói chuyện.
Đó hình như là lãnh đạo nhà trường.
Ôn Ngư đoán được, đột nhiên mấy bảo vệ đi theo sau lãnh đạo kia bắt đầu xua đuổi học sinh, ngoại trừ bên ngoài phòng học, trong phòng học cũng không buông tha.
Bọn họ cần một môi trường bảo mật.
Ôn Ngư theo dòng người bị đẩy ra khỏi phòng học, người quá nhiều, cô đứng không vững lắm, thật vất vả mới chen ra được, còn bởi vì gót giày bị giẫm một cái suýt chút nữa ngã sấp xuống.
Sở dĩ là suýt chút nữa, chỉ vì có người kịp thời túm lấy cánh tay cô.
Ôn Ngư quay đầu nhìn lại, Hoắc Tân Nam sắc mặt lạnh nhạt đứng sau lưng cô, tay trái còn đang kéo cánh tay phải của cô.
"Cảm ơn." Ôn Ngư ấp úng.
"Không cần." Hoắc Tân Nam thu tay về, từ trong túi quần lấy ra một gói khăn ướt, nhìn qua là chuẩn bị lau tay.
Mắt Ôn Ngư trừng lớn trong nháy mắt, cái gì đây, cảm thấy cô bẩn?
Cách làm của bệnh nhân trung nhị lâu năm rồi.
Ôn Ngư trực tiếp giật lấy khăn ướt trong tay Hoắc Tân Nam, nhân lúc Hoắc Tân Nam chưa phản ứng lại, điên cuồng lau chùi cánh tay phải của mình.
Hoắc Tân Nam vẻ mặt không thể tin nổi: "Cô làm gì đấy?"
"Tay anh chạm vào rồi, bẩn." Ôn Ngư hùng hồn, đi con đường của tổng tài bá đạo, khiến tổng tài bá đạo không còn đường để đi.
Hoắc Tân Nam quả thực tức c.h.ế.t, Ôn Ngư hôm nay đi giày trắng, gót giày chỗ đó bị người ta giẫm một cái quả thực không nỡ nhìn, anh ta dùng lòng tốt còn sót lại muốn đưa khăn ướt cho Ôn Ngư dùng để lau giày, Ôn Ngư lại cảm thấy anh ta bẩn!
Cái này tính là gì, thông thường loại chuyện này đều là anh ta làm, hôm nay lại bị người khác giành trước.
Hoắc Tân Nam nhịn không được nhìn kỹ Ôn Ngư, thần thái Ôn Ngư nghiêm túc, ánh mắt không giống làm giả, cánh tay đều bị lau đỏ rồi, là thật sự cảm thấy anh ta bẩn.
Hoắc Tân Nam: Bạo kích.
Rất tốt, người phụ nữ kia, cô lại một lần nữa thành công thu hút sự chú ý của tôi.
Anh ta mặt không cảm xúc nghĩ thầm.
Cảm thấy không sai biệt lắm, Ôn Ngư buông cánh tay xuống, nhét khăn ướt trở lại vào túi áo trong tay Hoắc Tân Nam.
"Nhớ vứt thùng rác, thuận tiện làm tốt phân loại rác."
Hoắc Tân Nam trực tiếp ném trả lại vào lòng Ôn Ngư: "Đồ cô dùng rồi, bẩn."
Ôn Ngư nhịn không được trừng Hoắc Tân Nam, Hoắc Tân Nam là thật sự đẹp trai, dung mạo không quá mức tinh xảo, ngược lại sáng sủa hào phóng, đường nét lưu loát.
Lúc này rụt rè hơi ngẩng đầu lên, đường viền cằm lộ ra trước mặt Ôn Ngư, khiến Ôn Ngư ngứa tay muốn đi vẽ lại một lần.
Nhưng cô nhịn được.
"Mặt anh mọc mụn rồi." Cô nói, "Rối loạn nội tiết thì uống nhiều nước sôi vào."
Nói xong xoay người chạy biến, không dám nghĩ Hoắc Tân Nam có phản ứng gì.
Ôn Ngư nghĩ thầm bình thường cô không như vậy, còn không phải do động tác của Hoắc Tân Nam quá sỉ nhục người khác sao, Hà Âm Vận tốt xấu gì cũng chỉ là âm dương quái khí, không làm ra hành động thực tế.
Có điều hôm nay cô nói chuyện khó nghe như vậy, chỉ cần Hoắc Tân Nam không phải loại tính cách não tàn của tổng tài bá đạo trong tiểu thuyết Mary Sue, hẳn là sẽ rất ghét cô.
Ghét đến mức không muốn dính dáng một chút quan hệ nào với cô.
Trái ngược với Ôn Ngư, Hệ thống âm thầm nghĩ, có thể chính bản thân Ôn Ngư cũng không chú ý tới, mặc dù kiếp này cô không muốn có bất kỳ dây dưa gì với Hoắc Tân Nam, nhưng bởi vì trải nghiệm của mấy kiếp trước, thái độ cô đối đãi với Hoắc Tân Nam là khác biệt với những người khác.
Cũng không biết là tốt hay xấu.
Ôn Ngư chạy vội, không nhìn rõ đường phía trước, trực tiếp đ.â.m sầm vào lòng một người, cô vội vàng ngẩng đầu lên xem là ai, người nọ không cho cơ hội, bế cô lên xoay người một cái đi tới cầu thang.
Ôn Ngư được thả xuống, vừa mới xác định rõ phương hướng, bên tai truyền đến một tiếng vang nặng nề.
"Hự." Cô bị giật mình.
Nghiêng đầu nhìn sang, là một nắm đ.ấ.m, trực tiếp nện lên trên tường, bởi vì dùng sức quá mạnh, da dẻ chỗ khớp xương rõ ràng nứt ra, rỉ ra từng tia m.á.u.
Ôn Ngư mạnh mẽ nhìn về phía chủ nhân bàn tay.
Trần Sâm.
Tôi Biến Phim Trinh Thám Thành Văn Mary Sue
Đánh giá:
Truyện Tôi Biến Phim Trinh Thám Thành Văn Mary Sue
Story
Chương 21: Truyền Thuyết Tra Nữ - Bệnh Trung Nhị Lâu Năm
10.0/10 từ 19 lượt.
