Tôi Bị Nhầm Thành Thiên Tài Mưu Lược Vĩ Đại Nhất Lịch Sử
Chương 14
Cả dinh thự nháo nhào. Evan Alkart. Nhị thiếu gia của Gia tộc Công tước Alkart. Một người nổi tiếng là kẻ ẩn dật hiếm khi ra khỏi phòng. Cái cậu Evan đó tuyên bố sẽ ở ngoài hơn một ngày!
"Thiếu gia!"
Thịch! Dolph quỳ một gối xuống trước mặt Evan. Khuôn mặt lộ rõ vẻ bàng hoàng.
Lapis, đang nhai cà rốt rộp rộp, trông có vẻ khó hiểu. Cậu ta bị làm sao thế?
"Xin ngài hãy cân nhắc lại!"
"Ngươi đang nói cái gì vậy?"
"Ở ngoài hơn một ngày...!" Dolph mếu máo.
"Ngài có thể bị thương nặng đấy ạ!"
"Ta sẽ không làm quá sức đâu. Chỉ ra ngoài vài ngày thôi."
"Vài ngày!"
Hự! Dolph nấc lên một tiếng nghẹn ngào.
Thật tình... Người ta nhìn vào lại tưởng tôi đi vào chỗ chết ấy chứ.
"Nguy hiểm lắm ạ! Nhất là khi bác sĩ riêng của ngài hiện không có ở đây...!"
Vốn dĩ, Evan có một linh mục riêng. Thì quá khứ. Giờ thì không còn nữa. Quá già, đã nghỉ hưu. Linh mục mới vẫn chưa được chỉ định.
‘Hừm. Nhưng mình sẽ tích trữ thuốc hồi phục trước khi đi.’ Năm mươi lọ Thuốc Hồi Phục Cao Cấp. Việc bảo quản sẽ do golem lo. Tất nhiên là tiêm, và thậm chí có thể pha chế ngay tại chỗ. Pha loãng riêng ra nên uống hàng ngày cũng không vấn đề gì.
‘...Nói thế này chắc không thuyết phục được cậu ta đâu nhỉ?’ Tất nhiên, Thuốc Hồi Phục Cao Cấp không phải thuốc tiên. Nếu chết ngay sau một đòn? Thuốc hay không thì cũng tèo. Chính là thế! Tưởng tượng đến cái chết khiến cậu hơi ớn lạnh sống lưng.
Mình làm thế này để tránh chết mà. Nhỡ đâu đây lại thành đường tắt dẫn đến cái chết thì sao? ‘Hic! Tuyệt đối không được.’
Nhưng không đi cũng không được. Lòng tự trọng của cậu cũng bị tổn thương đôi chút. Mình đâu phải kẻ yếu đuối, mà lại rút lui ở đây sao? Sợ một chuyến đi chỉ để gặp một người? Không có nguy hiểm thực sự nào, không có lý do gì để rút lui? Ít nhất là đối với Evan, người đàn ông của những người đàn ông, thì không có.
Chỉ cần chuẩn bị kỹ càng hơn! ‘Nhưng mình có thể chuẩn bị gì hơn thế này nữa?’ Vũ khí bí mật, Số 2, và hàng đống thuốc. Chắc chắn sẽ mặc Golem Sống. Sẽ mang theo tất cả những thứ thường để lại. Trên hết.
"...Ta có Lapis mà, phải không?"
"Hả?"
Evan xoa đầu Lapis. Lapis ngoan ngoãn đưa đầu ra như một loài động vật ăn cỏ hiền lành.
"Lapis sẽ bảo vệ ta."
"Hì hì."
Lapis nở nụ cười rạng rỡ và dang rộng tay. Sợi Mana. Những sợi chỉ trắng lấp lánh khi được đan dệt.
"Vâng! Em sẽ bảo vệ anh!"
...Con bé nhanh hơn trước rồi à?
"Hì hì. Kỹ năng của em tiến bộ nhiều lắm đấy."
Vút! Lapis thu lại những sợi chỉ vừa phóng ra và chơi trò đan dây. Một con ruồi bay qua, phập, biến thành một đốm máu trên sợi chỉ.
...Mình không nuôi nhầm quái vật đấy chứ? Hừm. Dù sao thì, chuyến đi này sẽ an toàn.
"Kể cả vậy! Ít nhất Ngài Ferok..."
"Ông ấy là người bận rộn. Đâu thể để ông ấy bỏ vị trí mấy ngày vì ta được, đúng không?"
"Điều đó... đúng, nhưng..."
"Đừng lo lắng quá."
Evan tiếp tục bình tĩnh.
"Ta sẽ đi lặng lẽ, an toàn."
"Thật ạ...?"
"Ừ. Tất nhiên rồi."
Evan tuyên bố.
"Tuyệt đối sẽ không có sự cố nào xảy ra."
Làm ơn đấy! Lời cầu khẩn tuyệt vọng của Evan.
Dolph gật đầu với vẻ mặt ủ rũ.
"Tôi hiểu rồi."
"Ta nên gặp anh hai trước khi đi."
Bình thường, báo cáo với cha là đủ, nhưng Công tước hiện đang vắng nhà. Không còn cách nào khác ngoài báo cáo với con cả, ứng cử viên thừa kế.
Bà cả? Bà ấy quá đáng sợ... Thực ra, con cả cũng chẳng khá hơn là bao. ‘Nhưng cách này vẫn tốt hơn.’ Báo cáo với con cả có thể được hiểu theo nghĩa chính trị. Nó ngụ ý thừa nhận anh ta là người gần nhất với vị trí thừa kế!
‘Ừ. Phải làm thôi.’ Đàn ông lên, làm nhanh rồi về.
"Nghe tin gì chưa? Thiếu gia Evan sắp ra ngoài đấy?"
"Thật á? Hôm nay thời tiết đẹp mà!"
"Không. Nghe nói ngài ấy đi gặp bạn."
"Cái gì? Thiếu gia có bạn á?!"
"Nghe đồn thế. Thậm chí còn ngủ lại qua đêm!"
"Oa, đi gặp bạn cơ đấy?"
Hai cô hầu gái thì thầm ở một góc. Cả hai đều là hầu gái lâu năm tại dinh thự. Họ biết đôi chút về những tin đồn trong dinh thự. Rằng Evan không có hôn thê cũng chẳng có bạn bè.
"Nghe không giống bạn bè lắm... Có khi nào ngài ấy bí mật đi kiếm vật thí nghiệm không?"
"Hả."
Nghe hợp lý hơn đấy. Kiếm vật thí nghiệm! Chẳng phải chuyện lớn sao! Đặc biệt là với một người nghiêm túc với Giả kim thuật như Evan!
Thật bất công cho Evan, nhưng biết làm sao được. Danh tiếng của cậu vốn đã be bét rồi. Tỏ ra lịch sự và nghiêm túc cũng chẳng thay đổi được nhận thức của mọi người trong một sớm một chiều. Trái lại, hầu hết mọi người đều sợ cậu.
‘Vật thí nghiệm...’ Một thanh niên trẻ, Leo, chống cằm, nghe lỏm được cuộc bàn tán của đám hầu gái. Con trai cả của Gia tộc Công tước Alkart, người thừa kế duy nhất hiện tại. Anh ta vuốt ngược mái tóc đen, trông giống hệt Công tước.
‘Đó có phải là mục đích của nó không, Evan?’ Leonardo, hay gọi tắt là Leo, nhớ lại Evan người đã đến thăm lúc nãy.
-Anh hai. Em sẽ ra ngoài một chút.
Evan đến cùng với đủ loại golem. Khuôn mặt vô cảm với đôi mắt không cảm xúc. Như thể muốn nói từ chối không phải là một lựa chọn.
‘Tỏ vẻ ngạo mạn.’ Leo nhếch môi. Rõ ràng giọng điệu của Evan rất lịch sự, tôn trọng. Như đối xử với người bề trên.
Nhưng Leo thấy rõ. Đôi mắt của Evan. Đôi mắt vàng kim tỏa sáng ngay cả trong bóng tối. Giống mắt cha hơn bất kỳ ai, gợi nhớ đến Công tước. Đôi mắt của một kẻ ngạo mạn.
‘Nhìn ta bằng đôi mắt đó trong khi tỏ ra lịch sự sao?’ Rõ ràng, vị thế của Evan và Leo là ngang hàng. Ngay cả khi Leo là người gần nhất với vị trí thừa kế. Dù sao thì họ cũng chảy chung một dòng máu.
Phải, chẳng có gì phải sợ. Bề ngoài, anh ta thừa hưởng dòng máu của Công tước mạnh mẽ nhất. Cái ác cần thiết của đế quốc. Ông trùm và thế lực kiểm soát thế giới ngầm được cả tội phạm lẫn quý tộc sử dụng. Kẻ thống trị nền kinh tế đế quốc, Công tước Alkart. Anh ta giống hệt ông trùm đó.
Cái thằng vô dụng đó! ‘Làm ầm ĩ lên để hồi sinh người mẹ đã khuất. Cuối cùng nó cũng trưởng thành rồi sao?’ Đột nhiên hành động chín chắn. Tất nhiên, chắc nó chưa thực sự trưởng thành đâu. Chỉ khôn ra một chút thôi. Đủ khôn để chế giễu kẻ thù mà không gây ồn ào.
Việc nói thẳng với anh ta về chuyện ra ngoài cũng như thế. Vì cha vắng nhà, nên báo cáo với người anh gần nhất với vị trí thừa kế? ‘Ngạo mạn.’ Bề ngoài, điều đó thừa nhận vị trí thừa kế của anh ta. Nhưng, đó là Evan Alkart. Tiếp cận với ý định trong sáng ư? Không đời nào.
Một gã thâm độc đã tạo nên tên tuổi trong thế giới ngầm chỉ với hai hoạt động. Một thành tựu vô lý chỉ trong vài tháng. Ngay cả bây giờ, hầu hết mọi người trong thế giới ngầm đều sợ hãi hoặc tôn sùng cái tên Evan Alkart. Tất cả chỉ cho thử thách đầu tiên trước khi trưởng thành. Thành tựu của nó sẽ hoành tráng thế nào cho thử thách thứ hai và thứ ba?
Có lẽ chuyến đi này là để chuẩn bị cho những thử thách đó. Xét đến việc nó vừa xử lý Theodor gần đây.
‘Bá tước Râu Xanh, hử.’ Râu Xanh. Một bá tước khá nổi tiếng ở phía đông. Cũng có điểm tương đồng với Evan. Hắn là một trong số ít giả kim thuật sư trên lục địa. Tai tiếng đầy mình.
‘Nghe nói hắn lấy vợ làm vật thí nghiệm.’ Đã là người vợ thứ sáu rồi, phải không? Nghe nói hắn đang tổ chức đám cưới, thậm chí còn ngạo mạn gửi thiệp mời đến Gia tộc Công tước Alkart. Không phải gửi cho chính Công tước. Nếu thế, hắn đã bị xử lý từ lâu rồi. Bức thư được gửi cho Evan Alkart. Mời với tư cách đồng nghiệp giả kim thuật sư.
Lúc đầu thì lờ đi, nhưng giờ lại đi gặp? ‘Chắc chắn phải có động cơ đen tối nào đó.’ Leo ngồi trên bậu cửa sổ. Một chiếc xe ngựa đang rời đi bên ngoài cửa sổ. Evan đang ở trong chiếc xe đó. An ninh tương đối lỏng lẻo. Ferok cũng vắng mặt.
Liệu anh ta có thể loại bỏ Evan ngay bây giờ không? Evan chưa phải là một ông lớn. Một tài năng triển vọng thì đúng hơn. Nhưng, nếu nó hoàn thành tất cả các thử thách trưởng thành và trở thành người lớn thực thụ? Liệu lúc đó nó có ngồi yên không? Chẳng phải nó sẽ nhắm đến vị trí thừa kế mà Leo khao khát sao?
‘...Có nên loại bỏ nó ngay bây giờ không?’ Ngay khi Leo lẩm bẩm, chuyện xảy ra. Một thứ gì đó màu trắng lóe lên bên ngoài cửa sổ. Không kịp phản ứng.
Vút! Với âm thanh của thứ gì đó đang kéo, cửa sổ đóng lại, và Leo bị ném vào giữa phòng. Bịch!
"Ưm!"
Trước khi kịp hét lên, miệng Leo đã bị bịt kín. Trước mặt anh ta là đôi mắt đỏ rực.
"Ta đến vì có linh cảm xấu."
Mái tóc trắng tương phản với đôi mắt đỏ. Khóe môi Lapis nhếch lên khi cô bé dang rộng tay, phóng ra những Sợi Mana.
"Bắt được con cá lớn rồi."
Đứa con gái này, rõ ràng là nô lệ của Evan...!
"Không thể để một nhân tố nguy hiểm như ngươi yên được, nhưng lần này ta không nên để bị bắt."
Lapis nói bằng giọng nhẹ nhàng. Như thể đang bắt chước giọng của Evan.
"Ưm ưm!"
"Nên ta sẽ dùng một chút lực thôi."
"Sẽ không đau lắm đâu."
Những Sợi Mana của Lapis trườn tới gần hơn. Leo hét lên trong khi miệng vẫn bị bịt kín.
---------
Hai ngày sau. Một khung cảnh xa lạ hiện ra bên ngoài cửa sổ. Những bức tường xanh. Nghĩa đen đấy. Những bức tường trông như được xây bằng đá xanh, xanh ngắt một màu.
Dolph thốt lên.
"Oa! Thiếu gia! Chúng ta đến nơi rồi!"
"Vậy sao?"
Evan trả lời với sắc mặt kém. Lý do chỉ có một.
"Vâng!"
"Vậy thì, cho xe đi chậm lại chút."
Say xe. Evan xoa bụng. Mở cửa sổ xe ngựa để không khí mát mẻ tràn vào. A, cuối cùng cũng đỡ hơn chút.
‘Phải làm một con golem xe hơi sớm thôi...’ Golem của Evan vẫn chưa đạt đến trình độ xe hơi. Cùng lắm là Golem Ngựa hoặc golem khuân vác.
"Làm tốt lắm, Số 5."
Gật. Số 5, đang kéo xe, gật đầu. Một con golem chuyên về sức mạnh. Đương nhiên là nó kéo xe rất tốt. Không bao giờ biết mệt, nên nó di chuyển cả ban đêm. Nhờ vậy? Không gặp phải bọn cướp như thường lệ. ‘May thật.’
Đến rồi thì làm cho nhanh xong chuyện. Evan ngước nhìn những bức tường xanh. Biểu tượng của lãnh địa Râu Xanh. Thảo nào bá tước được gọi là Râu Xanh? Hắn yêu màu xanh đến thế cơ mà. Nên tường thành màu xanh, tất cả mái nhà cũng màu xanh. Tại sao không phải tường nhà? Do sự phản đối của cư dân. Họ bảo nhìn thế mất hết cả cảm giác ngon miệng. Một số người thậm chí còn nhịn ăn, nên hắn đành phải đổi.
‘Tất cả những thứ này bằng Giả kim thuật sao?’ Bá tước Râu Xanh là một giả kim thuật sư nổi tiếng. Nổi tiếng với việc biến đổi cả lãnh địa của mình bằng Giả kim thuật. Evan gật đầu, xem xét kỹ lưỡng các bức tường.
‘Hừm, không tệ?’ Hắn đã dùng Chuyển hóa bao nhiêu lần? Với quy mô này, một hoặc hai lần chắc là đủ. Phạm vi Chuyển hóa không phải là vấn đề, Có lẽ mana mới là vấn đề. ‘Mình sẽ cần khoảng ba lần.’
Không thể tránh khỏi việc thiếu mana. Thế này cũng không tệ. Xét đến việc hắn bị coi là nhân vật phụ. ‘Nghe nói hắn cũng giàu lắm.’ Chắc chắn phải có nguyên liệu mình cần chứ, nhỉ?
Vào thành phố. Chứng minh thân phận không khó.
"G-Gia tộc Công tước Alkart?! M-Mời vào!"
Cái tên Alkart mở toang mọi cánh cửa ngay lập tức. Họ sợ hãi đến mức đó. Tại sao lại sợ thế nhỉ? Evan và Lapis trao nhau ánh nhìn khó hiểu.
Trong khi đó, họ đến một nhà trọ để gửi xe ngựa.
"Ơ? Ngựa đâu..."
"Cứ cất xe ngựa đi. Tiền đây..."
"Ôi trời! Khách quý! Chúng tôi sẽ lo liệu!"
Trong khi Dolph xử lý xe ngựa. Evan kéo mũ trùm đầu xuống thấp. Không cần để lộ mặt. ‘Hừm, có nên đeo mặt nạ không nhỉ?’ Có lẽ tốt hơn.
Evan gõ cây trượng xuống đất. Sau đó. Cậu nhận thấy mọi người đang thì thầm. Họ có vẻ có nhiều điều muốn nói. Evan lặng lẽ hỏi Lapis. ‘Lapis. Nhóc đi thám thính một chút được không?’ ‘Vâng!’
Gật đầu, kéo mũ trùm xuống, xách theo giỏ rau củ như cà rốt, Lapis nhanh nhẹn tiến lại gần. Rồi cô bé chìa củ cà rốt vào mặt họ.
"Mua cà rốt đi."
...Ý ta đâu phải thế? Bán cà rốt, đúng là tội lỗi. Trong khi cảm xúc của Evan trở nên phức tạp.
"Ồ, chào cháu? Cháu làm gì ở đây thế..."
"Cháu giúp anh trai, bán loại rau cháu thích nhất."
"Ôi chao... Ngoan quá."
"Nhưng có chuyện gì vậy ạ? Anh cháu và mọi người cứ bảo phải cẩn thận hôm nay."
Hai người phụ nữ trao đổi ánh mắt. Sau khi nhìn nhau, họ gật đầu và thận trọng nói với Lapis.
"Cháu nên rời khỏi lãnh địa này nếu có thể."
"Hả?? Tại sao ạ?"
"Vợ của bá tước lại mất tích nữa rồi, và ngài ấy lại tái hôn."
Tái hôn. Chuyện thường trong thế giới giả tưởng mà, phải không?
"Chuyện đó xấu lắm ạ?"
"Không hẳn. Nhưng..."
Giọng người phụ nữ hạ thấp xuống.
"Mỗi lần ai đó trở thành vợ ngài ấy, họ cứ biến mất."
"Và đây chỉ là tin đồn giữa chúng ta thôi nhé."
Một người phụ nữ thì thầm rất bí mật.
"Thực ra, việc cưới vợ là để tạo ra vật thí nghiệm cho một giả kim thuật sư tên là 'Evan Alkart'..."
"?"
Một cái tên từ trên trời rơi xuống.
Evan chớp mắt hai cái.
...Mình á?
(Edit: Tui cười điên )
Tôi Bị Nhầm Thành Thiên Tài Mưu Lược Vĩ Đại Nhất Lịch Sử
