Toàn Trường Chỉ Có Tôi Là Người

Chương 46: có một con rồng bị chính mình dọa ngất.

121@-

Đế Chiêu có kỳ nghỉ phép vô thời hạn, trước mắt đã nghỉ dưỡng hơn một tuần rồi, nhưng vết thương ở sau lưng vẫn chưa khép lại mà An Dao lại sống chết không để anh hóa Rồng dưỡng vuốt.
Nhưng nếu vuốt không dưỡng còn muốn nghiêm trọng hơn vết thương sau lưng, sau khi An Dao đi rồi, Đế Chiêu nghĩ ra một cách đó là chỉ biến mỗi cái vuốt Rồng thôi.
Tối đó Đường Táp tan học trở về, nhìn thấy Tiểu Bạch Long nằm ở đầu giường đang ăn như hổ đói, cái tay người cầm đũa, tay còn lại thì đã hóa thành vuốt Rồng, vết thương trên đó đã kết vảy.
“Xin lỗi......” Đế Chiêu là con Bạch Long sĩ diện, có thể không giữ hình tượng ăn ngấu nghiến nhất định là có nguyên nhân, anh giải thích: “Hôm nay tôi thử xem, hình như có thể biến hình rồi, nhưng sợ vết thương sau lưng trong lúc biến hình bị hở ra, cho nên chỉ có thể biến hình từng bộ phận...... Kiểu này rất tiêu hao thể lực, cho nên......”
Cho nên anh đói.

Đường Táp nghĩ ngợi, đi tới phòng bếp kiểm tra thức ăn: “Hiệu trưởng nói, hình như vừa mới đưa tới một đống tảng thịt bò, tối nay làm bò bít tết cho anh ăn?”
Đế Chiêu cười cong đôi mắt, vui vẻ nói: “Được thôi!”
Đường Táp lấy một cái túi lớn, tới nhà kho nhỏ của Bạch Trạch lấy thức ăn.
Từ khi Đường Táp chuyển tới phòng nghỉ hiệu trưởng ở khu trường chính, Bạch Trạch lập tức giao chìa khóa nhà kho nhỏ ra, mỗi tuần đều có thức ăn mới đưa tới. Nhà kho đối diện ở cửa văn phòng hiệu trưởng, lúc Đường Táp mở cửa ra, bỗng nghe thấy sau văn phòng hiệu trưởng truyền ra tiếng cười vui vẻ.
Đường Táp chuyển bước chân, tới gõ vang cửa văn phòng hiệu trưởng.
Tiếng cười bên trong nghe được, qua một lúc chỉ nghe thấy Bạch Trạch khẽ ho một tiếng: “Vào đi.”
Đường Táp đẩy cửa ra, xách theo bao tải lớn, lạnh mặt đứng ở cửa, ánh mắt sắc bén như chim ưng chầm chậm quét xung quanh phòng.
Bạch Trạch ngồi thẳng người sau bàn làm việc, tay ở trên bàn nắm chặt lại, trên trán còn có mồ hôi lạnh chưa lau.
“Tiểu Táp, tới lấy thức ăn sao?”
Đường Táp: “Một phút trước đúng là vậy, nhưng giờ.......”
Cô giũ bao tải ra: “Tôi tới bắt ba ba.”
Mồ hôi của Bạch Trạch từng giọt từng giọt lăn xuống, toàn thân cứng nhắc.

Đường Táp từ từ đi loanh quanh trong văn phòng Bạch Trạch, lật giá sách, giở thảm lót sàn.
Bạch Trạch luôn giữ nụ cười, không hề nhúc nhích.
Đường Táp: “Ừm, xem ra là ảo giác rồi.”


Bạch Trạch: “Đúng vậy, có thể là do quá muốn uống canh rùa rồi....... Tuần sau để tôi người đưa vào một ít hải sản.”
Đường Táp làm ra vẻ như muốn đi, Bạch Trạch lặng lẽ thở phào một hơi. Cánh cửa vốn đã khép hẳn bỗng bị mở ra, Đường Táp: “Ra đây!”
Bạch Trạch: “...... Tôi sao?”
Đường Táp: “Tên rùa ông đắp trên đùi kìa!”
Huyền Vũ không còn chỗ để trốn, đàng phải nhấc mai bò ra: “Tha mạng!”
Đường Táp: “Đừng có mà giống như phạm nhân vậy, kêu tha mạng cái gì, bình thường một chút. Danh sách của tôi đâu?”
Huyền Vũ thở hổn hển, chậm chạp nói: “Chuyện này...... Ngày thu bầu trời quang đãng, khí hậu mát mẻ, nói chuyện nước nôi này làm gì......”
“Im miệng, danh sách của tôi đâu?”
Huyền Vũ: “Không tìm thấy, tôi không quen địa hình dưới đó, đáy hồ sâu hơn tôi tưởng, xuống nước cũng nhìn không thấy gì cả......”
Đường Táp tóm chặt nó, thắt thành cái nơ, đựng vào trong bao tải: “Cần ngươi có tác dụng gì? Không bằng đem đi hầm tẩm bổ cho Tiểu Bạch Long!”
Huyền Vũ bắt đầu dùng kỹ thuật diễn xuất cực kỳ dở tệ của mình khóc lóc: “Đại ca! Đại ca anh chết thật thảm, Lão Đại thay người yêu như thay áo lại muốn hầm tứ đệ của anh cho một con Bạch Long tẩm bổ, đại ca ơi! Anh không chỉ thua bởi màu sắc thôi sao? Đại ca ôi, đại ca thương mến của em ôi, nếu anh còn không tỉnh nữa Lão Đại sẽ đưa Bạch Long lên thượng vị, từ nay về sau trong mắt chỉ có Bạch Long nào còn có Thanh Long nữa.......”
Đường Táp đỡ cằm của nó, cưỡng ép khiến nó khép miệng lại.
Nước mắt của Huyền Vũ lách ta lách tách rơi xuống, giọt nước ngưng đọng lại thành trạng thái rắn, lăn cuồn cuộn ở trên đất.
Bạch Trạch đau lòng quỳ xuống đất, bốc những giọt nước trạng thái rắn đó lên, nhe răng trợn mắt nói: “Chú em, thế này thì chú không đúng rồi....... Cái thảm này của tôi có giá một mét ba ngàn đấy, giặt sạch vô cùng khó, chú có khóc cũng ra ngoài cửa rồi hãy khóc không được sao?”
Nước mắt của Huyền Vũ chứa hàm lượng muối cực kỳ nhiều, gặp độ ấm cao, những giọt nước mắt đông đặc này sẽ hóa thành muối tinh.
Huyền Vũ nghẹn lại, Tứ Thánh Thú lại bị ghét bỏ? Nước mắt dòng chảy thời gian của tôi, anh lại ghét bỏ tôi làm bẩn cái thảm của anh, ôi, thời đại thay đổi rồi, Tứ Thánh Thú đều bị hạ giá rồi.
Lúc Đường Táp ở trong nhà kho nhỏ chặt tảng thịt bò, còn Huyền Vũ thì ở bên cạnh ăn vụng.
Đường Táp hỏi: “Đáy hồ đó có gì?”
“Hóa thạch Rồng.” Huyền Vũ nghiêm mặt nói, “Của đại ca cả, tôi đã thử gọi rồi nhưng đại ca không có đáp lại.”
“Nguyên nhân có lẽ là do ta.” Đường Táp nói, “Hàng ngàn năm chưa từng thức tỉnh, thời gian quá lâu, có rất nhiều thứ ta đều quên hết rồi.”
“Nhị ca thì sao?”
“Ngươi nói tới Bạch Hổ?” Đường Táp đựng miếng tảng thịt bò vào bao tải, nói, “Có thể là cách quá xa, hắn không nghe thấy được.”
“Tam muội đâu?”
“Ở đấy.” Đường Táp nói, “Nhưng đang ở trong trạng thái thoát ly khỏi thể xác rồi.”

“Thật kỳ lạ.” Huyền Vũ nói, “Tôi cũng phát hiện tôi bị co lại rồi, hôm nay tôi trò chuyện với Bạch Trạch về chuyện cũ, kết quả phát hiện có rất nhiều chuyện nhớ không nổi nữa.”
“Có thể là do ta chưa thức tỉnh hoàn toàn thôi.” Đường Táp xoa cái đầu của Huyền Vũ, “Là ta không đấu tranh.”
“Nào có chứ!” Huyền Vũ nói, “Ngài đều là như vậy, đều vơ mọi lỗi lầm đổ hết lên lên người mình, không dưng khiến bọn tôi áy náy.”
Đường Táp: “Ừm, đó là sách lược của lãnh đạo thôi, ngươi đừng cho là thật.”
Huyền Vũ: “......” Được, vậy chút áy náy vừa rồi cứ đúc cho chó ăn đi.
“Ngươi và Thanh Long xảy ra chuyện gì?” Đường Táp hỏi.

Huyền Vũ nói: “Chuyện này tôi cũng không nhớ rõ lắm, hôm nay Bạch Trạch mới nói với tôi, ban đầu sau khi ngài đi rồi thì có một Tiểu Thần Sứ khóc nháo nổi điên lên, nói là muốn đi ngăn cản những Thần Thượng Cổ hóa người, bọn tôi đi ngăn lại, hắn lập tức kéo theo bọn tôi cùng sống chết....... Sau đó bọn tôi bắt đầu đánh nhau, sau đó thì....... Vinh quang rơi xuống hồ hi sinh.”
“......” Mặt Đường Táp đầy vẻ ghét bỏ, “Tứ Thánh Thú lại đánh không lại một Tiểu Thần Sứ.”
Thần Sứ, nói trắng ra chính là trẻ em trước kia có một chút Thần thức, hầu hạ ở bên cạnh Thần lắng nghe ý của Thần.
Huyền Vũ: “Tôi quên hết rồi, nhưng hình như dường như giống như tôi mơ hồ cảm thấy, Tiểu Thần Sứ đó khá là lợi hại, lúc đánh với bọn tôi thậm chí còn muốn phá hủy bốn trụ, đảo loạn trật tự, để chúng Thần hiện thân lần nữa. Sau đó bốn chúng tôi liên thủ cùng đồng vu quy tận với hắn...... Chậc — — Cũng có thể là ba bọn tôi kiệt sức, chỉ có mỗi đại ca đồng vu quy tận với hắn thôi? Quên rồi quên hết rồi, thật sự nhớ không rõ nữa.”
Đường Táp đánh giá: “Huyền ảo.”
Tứ Thánh Thú đánh Tiểu Thần Sứ, đánh tới mức rơi xuống hồ đồng vu quy tận? Cho cô mười cái gan cô cũng không dám biên kịch như vậy, bởi vì như vậy là quá sỉ nhục năng lực của cô, tôi đường đường là một Thần, sau khi chết đi bốn đồ đệ cuối cùng dưới tay của tôi lại đánh không lại một tên người hầu nhỏ bé? Nếu cô là tác giả, dám viết văn như vậy, bản thảo của cô nhất định sẽ bị đưa tới khu ném mìn mắng chửi cười nhạo cô thiếu logic.
Đường Táp: “Đêm nay ngươi ngủ ở văn phòng của Bạch Trạch đi, ta về đây.”
Con rùa dày mặt nói: “Cái đó, canh thịt bò....... tôi cũng muốn ăn.......”
Đường Táp lạnh lùng đóng cửa, ném mai rùa của nó cho Bạch Trạch.
Tảng thịt bò dùng cái chày đập cho thịt bò mềm ra, ướp gia vị xong rồi để lên chảo chiên, pha nước dùng, ở bên khác thì đang nấu mì Ý, bắt nồi đá lên cho nửa bát nước vào, bỏ vài miếng cà chua, để lửa nhỏ đun dần, đầu đũa lựa vỏ ra cho gia vị vào, sau khi nấu thành sốt cà chua thì bỏ mì Ý đã nấu xong vào trong nồi đá, trộn đều cho gia vị thấm nhuần.
Đậu phụ luộc qua nước muối, dầm mịn rồi dùng cái rây lược.
Đế Chiêu ngồi ở trước của nhà bếp, Đường Táp trong hơi nước lượn lờ càng nhìn càng thấy dịu dàng, Đế Chiêu cười đầy si mê, đến bản thân cũng không phát hiện ra.
“Ăn cơm.” Đường Táp tắt lửa, bày ra đĩa.
Đế Chiêu: “Vất vả rồi, tuần này mỗi ngày đều bắt em làm cơm, máy rửa bát cũng không có, tôi cũng không thực hiện lời hứa rửa bát cho em......”
Đường Táp chỉ chỉ tủ khử trùng ở bên cạnh Đế Chiêu: “Có nó đã đủ rồi.”
Tủ khử trùng này là của An Dao mua, ban đầu Đế Chiêu cũng mua một cái nhưng không có thời gian đị lấy hàng, An Dao thay con trai đi lấy, thấy giá của tủ khử trùng đó không cao công dụng cũng không đầy đủ, tỏ ra vô cùng ghét bỏ, bỏ thêm tiền vào mua về một cái tủ khử trùng giá cao hơn.
Bữa tối này chỉ có hai người họ ăn cơm.

An Luật và Thất Thất bị An Dao tóm lấy lông, cưỡng ép bắt đi nghe tọa đàm của ông, chín giờ mới có thể về.
Ngồi trên bàn ăn, Đế Chiêu bắt đầu lo lắng lịch học mình nợ và sự vụ của hội học sinh.
Sắp phải tổ chức thi đấu chiến cầu rồi, Phi Đại lại liên tục xuất hiện sự kiện phạm tội trong trường, ảnh hưởng vô cùng xấu, trên dưới hội học sinh bận rộn không ngừng, bận nhất là phòng tin tức và phòng đối ngoại.
Đường Táp nói: “Học trưởng anh không gần gấp, phó hội trưởng và học trưởng Ngao Hiển đều đang giúp anh lo liệu.”
Vắng hội trưởng, phó hội trưởng phải đứng ra đảm đương, An Hinh gần đây vì bận rộn mà ngày ngày mắng Rồng — — Mắng Bạch Long yếu ớt, chỉ đánh nhau với mèo thôi mà cũng có thể bị thương quẳng gánh, và mắng cả bạn trai Hắc Long tới giúp đỡ: “Đừng giúp nữa, càng giúp càng bận!”
Lúc quan trọng còn có sự góp sức của phòng đối ngoại, trưởng phòng đối ngoại Sổ Tư không hổ là Gia Cát Sổ Tư được các sinh viên xưng tụng, bắt tay với phòng tin tức, dùng ngôn ngữ tinh tế ý nghĩa sâu xa đè những vụ án gần đây xuống, sau đó còn đích thân ra mặt kéo tài trợ của các tập đoàn tài chính lớn, bảo vệ vững chắc quyền tổ chức thi đấu chiến cầu của Phi Đại.
Lúc Đường Táp nói tới đây, Tiểu Bạch Long áy náy nói: “Là tại tôi cả, chị An Hinh nói rất đúng, là nặng lực của tôi không đủ mới khiến cho bản thân bị thương làm lỡ việc của mọi người.”
Đường Táp: “Cũng không hẳn vậy, tôi nhìn ra được, không phải vấn đề ở năng lực mà là vấn đề ở tính cách và kinh nghiệm. Anh không có kinh nghiệm thực chiến, từ nhỏ đã được yêu thương bảo vệ lớn lên, cũng không biết bọn chúng ác độc bao nhiêu, khi đó anh vẫn còn xem bọn chúng là bạn học lại không ngờ rằng bọn chúng lại muốn mạng của anh.”
Tiểu Bạch Long có hơi kinh ngạc.
Đường Táp ăn xong, ôm bát đặt trong bồn rửa bát, nói: “Tôi ra ngoài một chuyến, anh ăn xong cứ đặt chén ở đấy, đợi tôi về sẽ rửa.”
Đường Táp nói xong, khoác thêm áo gió vào rồi đi ra ngoài.
Tiểu Bạch Long thấy cô ra ngoài, lại mở tiêu đề bát quái ‘Chữ C viết dưới đáy hộp cơm của Tất Phương và truyền thuyết bang Dap Phây’ trong diễn đàn trường.
Bài đăng đó nói Tất Phương mất tích thần bí ở trong phòng ký túc xá, mà người tố cáo giấu tên trên web có nhắc tới hộp cơm đựng thịt người, sau khi Tất Phương mất tích không lâu cũng ly kỳ biến mất theo.
Trên tấm hình trong bài đăng, người đăng bài có lòng dùng một vòng màu đỏ khoanh vị trí hộp cơm đó lại.
“Còn chữ C sau khi xuất hiện ở bảng thông báo, tổ điều tra sinh viên của học viện chính pháp yêu cầu quản lý mở cửa kiểm tra thì phát hiện hộp cơm vốn đặt trên bàn đã biến mất không thấy bóng dáng đâu. Trong khi đó cửa sổ đều được khép kín thậm chí còn khóa trong. Đổi cách nói khác, đây là thủ pháp trộm đồ trong căn phòng khép kín tuyệt vời nhất, thành viên bang Dao Phây....... Có lẽ là một ảo thuật gia?”
Đế Chiêu phóng to bức ảnh hộp cơm chụp trên bảng thông báo xem đi xem lại nhiều lần, trong lòng xác nhận: “Là nó.”
Hôm đó anh nhìn thấy thứ cô cầm trong tay, chính là hộp cơm của Tất Phương.
“Đường Táp......” Anh nói, “Em ấy rốt cuộc sao mà làm được?”

Phòng bếp truyền tới tiếng vang nhẹ.
Đế Chiêu nhanh chóng đứng dậy, xông vào bếp.
Huyền Vũ cạy cửa sổ chui vào ăn vụng: “......” Này! Lại bị tiểu bổi này bắt được rồi, thật là xấu hổ quá đi.
Đế Chiêu: “Huyền Vũ....... tiền bối?”
Huyền Vũ: “Ực.”

Đế Chiêu: “Ngài....... tới ăn cơm sao?”
Huyền Vũ: “Ực, vậy thì sao....... có gì ăn không? Không ngờ đồ ăn nấu chín lại ngon như vậy.”
Đế Chiêu: “Có ạ, chỉ còn lại một ít salad đậu phụ thôi, ngài ăn không?”
“Đưa đây.” Huyền Vũ nói, “Cậu trai trẻ, chúng ta thương lượng một chút, sau này hễ ta tới ăn, ngươi yểm trợ cho ta nhá. Đương nhiên ta cũng không ăn không, ta rửa bát cho mấy người, thế nào?”
Đế Chiêu nói: “Ngài có thể thương lượng với bạn học Đường Táp, cô ấy không để ý việc nhiều thêm một đôi đũa đâu.”
Huyền Vũ ngoắc đuôi, thở dài một tiếng: “Aiz, không công bất hưởng lộc, ta ngay cả danh sách cũng mò không được cho cô ấy, cũng không giúp cô ấy gọi đại ca tỉnh được, cô ấy sẽ để cho ta ăn cơm? Ta lặng lẽ tới rồi lặng lẽ đi, không thể để cô ấy biết được!”
Đế Chiêu từ từ mở to mắt: “....... Ơ?”
Cho nên...... đợi đã......
Đế Chiêu: “....... Không phải chứ?”
Huyền Vũ còn chưa ý thức sai chỗ nào, nó trước giờ chưa nghe ai nhắc phải giữ bí mật về thân phận của Đường Táp cả.
Thế là, Huyền Vũ vừa gặm bò bít tết, vừa nói: “Cô ấy đúng là có ý kiến với màu da của đại ca thật rồi, ngươi xem đại ca dây dưa với cô ấy lâu như vậy, lại nói đại ca không biến hình được, còn nói màu da của đại ca xấu, bản thân cô ấy nhìn thấy màu trắng mặc kệ có lông hay không có thì sẽ đi không nổi nữa, nhìn xem đụng phải Tiểu Bạch Long, còn biết biến hình người, dáng vẻ lại đẹp trai thì lập tức ở chung ngay, aiz...... hai người ‘vui vẻ’ với nhau chưa?”
Đế Chiêu suýt chút nữa là bị nước bọt của mình sặc chết.
Anh gian nan hỏi: “Cái...... gì?”
Huyền Vũ: “Được rồi, lại còn ngốc nữa, xem ra là không có rồi. Cũng phải, bị thương như vậy làm sao mà ‘vui vẻ’ được.”
Huyền Vũ cho Đế Chiêu một ánh mắt đồng tình.
“Người trẻ tuổi, cố lên, nhân lúc còn có thể ‘vui vẻ’ thì nên ‘vui vẻ’ nhiều một chút, chăm chỉ luyện tinh thần thể xác nhiều vào, nếu không được nữa thì luyện chạy tốc độ cao, đợi tới lúc đại ca tỉnh lại nhất định sẽ truy sát ngươi tới chân trời góc bể cho xem.”
CPU trong não của Đế Chiêu đã không tiêu thụ đủ nữa, anh hỏi: “Tiền bối...... Đại ca mà ngài nói là?”
“Thanh Long đấy, tôi có thể còn có mấy đại ca ở đây?” Huyền Vũ hút cọng mì cuối cùng vào, chẹp miệng nói, “Đại ca Thanh Long, nhị ca Bạch Hổ, tam muội Chu Tước, tôi xếp hàng chót, gia nhập....... Tứ Thánh Thú muộn nhất, chưa từng học qua sao? Bạch Trạch nói hắn dạy cho các ngươi cả rồi mà.”
Đế Chiêu ngơ ngác nói: “Vậy...... Bạn học Đường Táp là?”
“Lão đại của bốn bọn tôi!” Huyền Vũ nói, “Thần võ anh dũng, còn luyện được tay nghề làm cơm cực ngon........ Chả trách cô ấy muốn làm người, làm người được ăn được chơi thật thú vị.”
Huyền Vũ còn muốn nói nữa, vừa quay đầu thì thấy Tiểu Bạch Long đã về nằm lại trên giường rồi, trên trán đắp một cái khăn lông ướt, tự mình hạ sốt cho chính mình.
“Tôi có chút choáng.” Tiểu Bạch Long lẩm bẩm nói, “Tôi nhất định là đang nằm mơ, đúng, tôi đang nằm mơ....... Học kỳ này đều là một giấc mơ, Đường Táp là do tôi hư cấu mà thôi....... nhất định là vậy.”
Huyền Vũ vừa dùng mai rùa rửa bát, vừa cảm khái: “Lão đại đổi khẩu vị rồi sao? Không thích thông minh nữa?”



Toàn Trường Chỉ Có Tôi Là Người
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Toàn Trường Chỉ Có Tôi Là Người Truyện Toàn Trường Chỉ Có Tôi Là Người Story Chương 46: có một con rồng bị chính mình dọa ngất.
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...