Tô Tô

Chương 9: Ba Phí

Edit+beta: LQNN203

Ân Tô Tô phải thừa nhận, con trai cả Phí gia là một người khá quân tử và ân cần, sau khi dùng bữa ở nhà hàng, dù cô nhiều lần từ chối nhưng anh vẫn đích thân tiễn cô về ngõ Chương Thụ.

Làm việc cả buổi chiều vốn đã mệt mỏi, thậm chí đến tối còn "làm thêm giờ" cùng sếp lớn đi ăn tối, về đến nhà lập tức có cảm giác kiệt sức khắp người.

Lười thay giày hay bật đèn, cô phồng má, ném túi xách đi rồi nặng nề ngã người xuống chiếc sô pha vải mềm.

Bắc Kinh là đô thị hàng đầu của Trung Quốc, nơi giá đất và nhà ở cao, đơn giá mỗi mét vuông ở nhiều khu vực lên tới sáu con số. Ân Tô Tô bình thường đóng phim truyền hình, quảng cáo, thỉnh thoảng phát sóng trực tiếp, mấy năm qua cô đã dành dụm, mua trả góp căn hộ nhỏ rộng khoảng 70 mét vuông này.

Khoản thanh toán thế chấp hàng tháng là một khoản chi phí khó khăn, đôi khi sẽ khiến Ân Tô Tô chán nản nhưng cô chưa bao giờ hối hận.

Một cô gái một mình làm việc nơi xứ người, có nhà riêng, có nơi ở, nơi trú ẩn an toàn.

Ngoài cửa sổ, gió đêm nhẹ nhàng thổi qua, thổi bay mây mù, lộ ra ánh trăng lạnh.

Ân Tô Tô vùi đầu vào chiếc gối sô pha mềm mại, đang ngơ ngác thì chiếc túi xách bên cạnh đột nhiên rung lên.

Cô cầm túi, lấy điện thoại di động ra.

Camera trước nhận diện khuôn mặt chủ nhân, màn hình tự động sáng lên báo hiệu có tin nhắn mới đã vào hộp văn bản.

Người gửi là: Phí tiên sinh (trọn bộ sản phẩm mới cho mùa xuân hè)

"..." Đôi mắt của Ân Tô Tô chớp chớp, do dự khoảng hai giây, rồi chọc vào hộp thoại bằng ngón tay trắng trẻo thanh tú.

Tin nhắn đối phương gửi như sau: [Nghỉ ngơi sớm một chút.]

Nhìn dòng chữ này trên màn hình điện thoại, Ân Tô Tô dùng răng chạm vào môi dưới, ký ức trong đầu cô bắt đầu quay trở lại hơn một giờ trước, khi cô và Phí Nghi Chu đang dùng bữa trong nhà hàng tiệc.

Sau khi lấy hết can đảm để hỏi câu "Phí tiên sinh quan tâm nhiều như vậy, rốt cuộc muốn gì ở tôi", cô vẫn im lặng và lặng lẽ chờ đợi câu trả lời của đối phương.

Ân Tô Tô nhớ rõ vài giây ngắn ngủi đó dường như dài như hàng thế kỷ.

Dường như không chờ đợi câu trả lời mà đang mang nặng tội lỗi ghê tởm và chờ đợi sự phán xét của Thượng đế.

Đồng thời, cô cũng nhớ rõ phản ứng của Phí Nghi Chu.

Người đàn ông đó sinh ra đã là hậu duệ quý tộc, người như vậy có lẽ sinh ra đã bất di bất dịch. Nghe được câu hỏi của cô, anh không trả lời ngay mà chỉ hơi cụp mắt xuống, cầm chiếc muôi bên cạnh lên, từ từ múc nước sôi trong vạc trà vào chén trà trước mặt cô.


Văn hóa trà đạo Nhật Bản luôn coi trọng nghi lễ, các bộ trà được sử dụng đều rất tinh xảo. Chiếc muôi có tay cầm bằng gỗ và bàn tay kim tôn ngọc quý của Phí Nghi Chu có thể nói là cảnh đẹp ý vui vô cùng.

Phí Nghi Chu mời cô uống trà, thản nhiên nói: "Cô Ân có biết trà đạo Nhật Bản có nguồn gốc từ đâu không?"

Được người đàn ông này đích thân rót trà phục vụ, Ân Tô Tô bưng chén trà nhấp một ngụm, da đầu cô cứng đờ, suy nghĩ lung lay, cô vô thức đi theo anh, ngoan ngoãn trả lời: "Chắc là đất nước của chúng ta?"

Phí Nghi Chu: "Nó có nguồn gốc từ vùng Triều Châu của Quảng Đông."

Ân Tô Tô chấp nhận lời chỉ dạy, gật đầu với anh: "Thì ra là vậy."

"Trưởng bối trong nhà tôi đều thích văn hóa trà. Bố tôi đã xây dựng một bảo tàng dụng cụ pha trà riêng để sưu tầm những dụng cụ pha trà mà ông yêu thích." Giọng điệu của anh rất bình tĩnh, không vội cũng không chậm, chỉ đang trò chuyện với cô bằng giọng điệu bình thường mà thôi.

"Trong số tất cả các bộ sưu tập, bộ sưu tập mà ông yêu thích nhất là chén trà tráng men diêu xanh bằng lò nung từ thời Bắc Tống, được cất giữ trong một phòng triển lãm riêng, có nhân viên tận tâm lau chùi, thắp hương hàng ngày."

Ân Tô Tô lúc đó chỉ cảm thấy dở khóc dở cười. Thân ở trong giới giải trí, cô đã nghe rất nhiều câu chuyện về sự "hào vô nhân tính*" của các gia tộc doanh nhân giàu có, hành vi của lão gia nhà họ Phí, cũng không có gì đáng kinh ngạc.

*Nghĩa là người giàu có cố ý hoặc vô ý phô bày sự giàu có của mình, khiến những người bình thường ganh tị.

Có phải anh đang khoe khoang sự giàu có của mình bằng cách nói với cô chuyện này mà không có lý do?

Ân Tô Tô không đoán ra được suy nghĩ của Thái tử gia nên im lặng một lúc, chỉ có thể lúng túng nhưng lễ phép đáp: "Phí lão gia thật có ý tưởng và tình cảm."

Dứt lời, Phí Nghi Chu dừng lại một chút, cuối cùng nhấc mí mắt lên, bình tĩnh nhìn cô, hỏi: "Cô Ân nghĩ bố tôi muốn gì từ chén trà kia?"

Có một chút bối rối trên khuôn mặt của Ân Tô Tô.

Phí Nghi Chu nói thêm: "Tôi đề cử cô đóng vai nữ chính trong bộ phim. Về cơ bản không có sự khác biệt nào giữa cách đối đãi của bố tôi đối với chén trà."

"?"

"Muốn làm gì cứ làm. Không cần cái gọi là lý do chính đáng."

...

Phí Nghi Chu nói sự thật. Người bình thường làm việc gì đó, cân nhắc ưu nhược, tìm ra lý do chính đáng, nhưng khi bọn họ đạt đến tầng lớp này, muốn làm gì thì làm, tùy theo tâm nguyện.

Ân Tô Tô ngước mắt nhìn vầng trăng lạnh lẽo trên bầu trời đêm ngoài cửa sổ, ngón tay cái của cô lơ lửng phía trên màn hình, cô dừng lại một lúc, sau đó ngập ngừng gõ dòng tiếp theo, trả lời: [Cảm ơn Phí tiên sinh, ngài cũng ngủ sớm một chút. Ngủ ngon.]


Không bao lâu, vầng trăng lạnh lẽo bên kia đã trả lời cô: [Ngủ ngon.]

"Cạch" một tiếng, Ân Tô Tô tắt màn hình điện thoại, lắc đầu để xua tan những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, thu dọn đồ đạc, đi tắm rồi đi ngủ.

*

Ngày hôm sau, Ân Tô Tô dành thời gian quay video Tiểu Hồng Thư chăm sóc da, nhúng quảng cáo mặt nạ mà Lương Tịnh đã đưa cho cô vào.

Ân Tô Tô luôn rất chú trọng trong việc quảng bá sản phẩm, cô sẽ liên tục kiểm tra lý lịch của công ty đối với tất cả các sản phẩm được quảng cáo và có những yêu cầu nghiêm ngặt về thành phần cũng như hiệu quả của sản phẩm.

Ân Tô Tô đã dùng thử mặt nạ này được nửa tháng, hiệu quả cấp nước và dưỡng ẩm là ngay lập tức, thành phần an toàn, giá cả phải chăng, thực sự rất tốt.

Sau khi quay video, Ân Tô Tô gửi tài liệu sống vào hộp thư của biên tập viên rồi vội vã ra khỏi cửa.

Buổi sáng, Ân Tô Tô có buổi chụp quảng cáo đại ngôn cho đồ ăn nhẹ, vừa đỗ xe vào bãi đậu xe, cô đã nhận được cuộc gọi từ Lương Tịnh hỏi cô đang ở đâu.

Vội vã vào phòng thay đồ, các nghệ sĩ trang điểm nhanh chóng bắt đầu trang điểm và tạo hình cho Ân Tô Tô.

Lương Tịnh nhận lấy ly cà phê đen trong tay Hứa Tiểu Phù, đưa cho, cau mày nói: "Sao hôm nay quầng thâm dưới mắt em lại nghiêm trọng như vậy? Tối qua đi trộm à?"

"..." Ân Tô Tô nghẹn lời. Tối hôm qua cùng Phí Nghi Châu ăn cơm xong, cô trằn trọc trên giường, đến nửa đêm hai giờ cũng không ngủ được.

Nhưng cô chưa sẵn sàng để nói cho chị Lương biết sự thật. Ân Tô Tô bịa chuyện: "Chơi game hơi muộn ạ."

"Hôm nay buổi sáng em quay quảng cáo, buổi chiều chụp tạp chí, buổi tối cùng Lý tổng ăn cơm, không biết tiết kiệm sức lực gì cả." Lương Tịnh kéo ghế đến bên cạnh mắng cô: "Các cô gái nhỏ như em, bây giờ mỗi ngày thức khuya cho mệt thân, chờ đến khi có tuổi mới biết hại cỡ nào."

Ân Tô Tô biết Lương Tịnh quan tâm đến cô, nên cô dịu dàng nói vài lời nhẹ nhàng, cái cau mày của chị Lương dần dần giãn ra.

Lương Tịnh nghĩ tới điều gì, lại nói: "Đúng rồi. Hôm qua em ngập ngừng nói chuyện, bảo chúng ta gặp nhau hôm nay rồi nói. Chuyện gì vậy?"

Người trang điểm đang bôi phấn mắt cho Ân Tô Tô, Ân Tô Tô cụp mi xuống, nhìn chằm chằm vào chân bàn do dự một lúc rồi nói: "Ở đây nhiều người, trưa ăn cơm em sẽ từ từ kể cho chị nghe."

Lương Tịnh gật gật đầu, không hỏi thêm gì nữa.

Đạo diễn quảng cáo đồ ăn vặt họ Lam, lần này làm việc với Ân Tô Tô lần thứ hai, có ấn tượng tốt về cô, hết lời khen ngợi cô.

Mười hai giờ bốn mươi lăm trưa, quá trình quay kết thúc thành công tốt đẹp, Lương Tịnh dẫn Ân Tô Tô và trợ lý Hứa Tiểu Phù đến trung tâm mua sắm gần đó để ăn tối.

Buổi chiều hai giờ rưỡi có việc khác nên ba người tìm một quán ăn nhỏ ngồi xuống, gọi vài món gia đình bình thường.

Nhân lúc Hứa Tiểu Phù đi vệ sinh, Lương Tịnh ghé sát vào Ân Tô Tô và thì thầm: "Bây giờ chỉ còn hai chúng ta, có thể nói được chưa?"

Ân Tô Tô thân thiết với Lương Tịnh, cô hiểu tính cách của Lương Tịnh, tin tưởng người bạn này như chị gái. Vì vậy, khi Lương Tịnh hỏi chuyện này lần thứ ba, Ân Tô Tô không lựa chọn giấu giếm nữa.

Cô hít một hơi thật sâu rồi thở ra, nói: "Chị Lương, hôm qua em đi thử vai cho bộ phim mới "Phàm độ" của Khương Thành Văn."

"Hả?" Lương Tịnh miễn cưỡng đè nén chấn động trong lòng, cố gắng bình tĩnh hỏi: "Là bọn họ bên kia trực tiếp tìm tới em sao?"

"Phải."

"Thử vai diễn nào?"

"Nữ chính."

"..." Lương Tịnh vẫn đang cố gắng tiêu hóa và hấp thụ, nhưng khi nghe thấy hai chữ "nữ chính", cô ấy hoàn toàn bị sốc. Cô ấy lúc đầu im lặng, sau đó cau mày, rồi nhìn Ân Tô Tô với ánh mắt khá khó tả.

Vẻ mặt Lương Tịnh phức tạp, ngập ngừng nói: "Tô Tô, chắc không phải em gặp trúng lừa đảo chứ?"

Phản ứng của Lương Tịnh hoàn toàn nằm trong dự đoán của Ân Tô Tô - với trình độ hiện tại của cô, việc tham gia một bộ phim với một đạo diễn nổi tiếng như Khương Thành Văn là điều không thể. Huống chi, cô còn thử vai nữ chính trong "Phàm độ".

Ân Tô Tô thở dài, nói: "Lúc mới nhận được cuộc gọi, em còn tưởng giống như chị. Em cũng tưởng đó là một kiểu lừa đảo mới nào đó."

Lương Tịnh: "Chị thực sự nghĩ đây là một kiểu lừa đảo mới."

"Không, không phải lừa đảo." Ân Tô Tô nhìn thẳng vào Lương Tịnh, ánh mắt và vẻ mặt đặc biệt kiên quyết: "Chị Lương, em đã gặp Khương Thành Văn trong buổi thử vai ngày hôm qua, Khương Thành Văn thật đã bắt tay và nói chuyện với em, ông ấy còn khen ngợi kỹ năng diễn xuất của em."

"Nhưng mà, bộ phim này tỷ lệ cạnh tranh rất cao, nghe nói Hướng Vũ Lâm cũng để ý, nhưng không được gặp mặt trực tiếp. Khương Thành Văn sao có thể đột nhiên tìm tới em?" Lương Tịnh cực kỳ khó hiểu, đoán ra: "Chẳng lẽ nhìn thấy tác phẩm nào trước đây của em, phát hiện em rất phù hợp với vai diễn này?"

Ân Tô Tô lắc đầu: "Không, có người đề cử em."

Lương Tịnh: "Ai?"

Ân Tô Tô: "Phí Nghi Chu."

"..."

Ngay khi lời này vừa nói ra, chị Lương quản lý, người tự xưng đã nhìn thấy sóng to gió lớn đã rất sốc. Cô ấy mở to mắt kinh ngạc, như không chắc cái tên mình nghe được có chính xác hay không, có chút lắp bắp hỏi: "Em, em đang nói Phí Nghi Chu nào?"

Ân Tô Tô bất lực: "Chị Lương thân mến của em, toàn bộ Trung Quốc người có thể tùy tiện đề cử với Khương Thành Văn, chẳng lẽ còn có Phí Nghi Chu thứ hai sao?"


Lương Tịnh ngậm miệng lại.

Thực vậy.

Toàn bộ Trung Quốc chỉ có một Phí Nghi CHU, con trai cả của Phí gia và là người đứng đầu hiện tại của tập đoàn Phí thị, chỉ tùy tiện làm một động tác tay đã làm đảo lộn toàn bộ giới giải trí.

Lương Tịnh dù sao cũng là một người thông minh, cô ấy nhanh chóng sắp xếp suy nghĩ và kết nối tất cả những sự việc xảy ra với Ân Tô Tô trong khoảng thời gian này, ngay khi nghĩ đến, toàn bộ câu chuyện bắt đầu thành hình.

Lương Tịnh: "Vậy sau bữa tiệc tối ở Florence đó, người em đến trò chuyện là Phí Nghi Chu?"

Ân Tô Tô chậm rãi gật đầu.

"Người đã tìm em đặt mua một bộ trang sức Bulgari Super Season cũng là anh ta?"

Ân Tô Tô tiếp tục gật đầu.

"Ôi trời ơi." Lương Tịnh sốc đến mức thốt lên: "Bảo bối của chị, là chị đã đánh giá thấp em. Bình thường em ít nói im lặng, ngay cả việc tham dự tiệc tối kính rượu với đám sếp cũng không có gì để nói. Thế mà có bản lĩnh lớn như vậy?"

Ân Tô Tô ôm trán, biết chị Lương đã hiểu lầm: "Không phải như chị nghĩ đâu."

Ánh mắt Lương Tịnh rất mơ hồ: "Một quý công tử giàu có thể hiện tình cảm với một nữ minh tinh đến mức độ này, không phải kiểu gì?"

Mặt Ân Tô Tô đột nhiên nóng bừng, cô nhấp một ngụm nước chanh, thấp giọng tranh luận: "Em không rõ anh ta nghĩ gì. Tóm lại, em chưa bao giờ chủ động, trước mắt tụi em cũng không phải quan hệ như vậy."

Lương Tịnh nắm bắt được điểm mấu chốt trong câu nói: "Hiện tại thì không, tức là sau này có thể."

"..." Ân Tô Tô muốn dở khóc dở cười, vừa định phản bác thì điện thoại di động trên bàn đột nhiên reo lên.

ID người gọi hiện lên mấy chữ lớn: Phí tiên sinh (trọn bộ sản phẩm mới cho mùa xuân hè)

Tim Ân Tô Tô run lên, những ngón tay cô siết chặt vào điện thoại.

Nhìn thấy vẻ mặt không bình thường của cô, Lương Tịnh cụp mắt liếc nhìn điện thoại, chợt tỉnh ngộ, nói đùa: "Kim chủ ba ba gọi, sao em không nhanh trả lời đi?"

Các cơ quan trong lồng ngực đang đập điên cuồng, lúc này Ân Tô Tô giống như một đứa trẻ làm chuyện xấu bị giáo viên bắt được, đầu ngón tay hoảng sợ và căng thẳng.

Đầu ngón tay theo phản xạ trượt mở nút trả lời, tay phải theo phản xạ áp điện thoại vào tai, trong cơn hoảng loạn, đầu óc Ân Tô Tô rối tung, dưới sự tác động của Lương Tịnh, cô thực sự gọi: "Alo ba Phí."

Đầu dây bên kia: "..."

Tô Tô
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tô Tô Truyện Tô Tô Story Chương 9: Ba Phí
10.0/10 từ 10 lượt.
loading...