Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Chương 87: Lần này ta nhận ra ngươi rồi
124@-
Cảnh tượng trong tâm ma kiếp, Sở Tinh Lan từng thấy qua rồi, là hồi cậu được Minh Tích Nguyệt đưa về Hợp Hoan tông dưỡng thương, từng ghé qua phòng ngủ của y.
Cậu thấy Minh Tích Nguyệt biến thành tôm hùm đất trong chính tâm ma của y.
Thân đỏ au, giương càng múa vuốt.
Càng của y đang liều chết bám chặt lấy ống quần Sở Tinh Lan do tâm ma hóa thân, miệng thì lải nhải không ngừng: "Ngươi đừng rời xa ta, ta sẽ chăm chỉ tu luyện thành tinh, đến ngày đại hôn nhất định sẽ dùng hình người xuất hiện mà!"
Hình như y đang sợ bị vứt bỏ, càng kẹp chặt lấy không chịu buông.
Sở Tinh Lan (tâm ma) lạnh lùng muốn ném con tôm hùm đất vào nước: "Không. Ta là người, ngươi là tôm hùm đất tinh, chúng ta khác loài, không thể bên nhau. Ta muốn vứt bỏ ngươi, đi tìm đạo lữ khác."
Minh Tích Nguyệt lập tức khóc lóc thảm thiết như thể bị ruồng bỏ, tôm hùm đất nước mắt rưng rưng.
Sở Tinh Lan đứng một bên im lặng vây xem, suýt thì bật cười thành tiếng.
Chỉ tiếc trong thế giới tâm ma không thể ghi hình lại, bằng không cậu nhất định sẽ lưu giữ khoảnh khắc mất mặt này, thi thoảng mở ra cười nhạo.
Minh Tích Nguyệt, ngươi cũng có hôm nay!
Cái quỷ gì thế này chứ!
Mới nói ngươi mấy câu tôm hùm đất, ngươi lại tự coi mình là tôm hùm đất thật, có cần phải nhập vai thế không?
Sở Tinh Lan cũng bắt đầu lo lắng tâm ma kiếp kế tiếp của mình, có khi nào lộ ra trò cười nào không.
Nghĩ tới tâm ma kiếp lần độ kiếp kim đan đây, cậu cũng hơi yên tâm lại.
Người bị kéo vào tâm ma rất khó phân biệt thực giả, dễ dàng chìm đắm, chỉ khi nhận ra mới có thể tiêu diệt tâm ma.
Bên ngoài bí cảnh thì nguy hiểm trùng trùng, đồng môn hộ pháp cho bọn họ cũng đang rất vất vả, bọn họ cần tốc chiến tốc thắng.
Sở Tinh Lan quyết định ra tay, sớm giúp Minh Tích Nguyệt giải quyết tâm ma kiếp, nhanh chóng thăng cấp phân thần kỳ.
Nói làm là làm, cậu trực tiếp đẩy phân thân tâm ma ra, tự mình thay thế vào vị trí.
"Tâm ma cút ra, tránh xa một bên. Cấm giả mạo ta dụ dỗ con tôm hùm đất mắt kém này."
Sau đó, Sở Tinh Lan ngồi xổm xuống, đưa tay chọt lên đầu con tôm hùm đất, ánh mắt trong veo như suối ngọt tưới thẳng vào lòng Minh Tích Nguyệt: "Chút tâm ma nhỏ này cũng dằn vặt mãi không xong, nhanh tiêu diệt nó, còn phải vượt qua tâm ma tiếp theo. Đừng để ta coi thường ngươi."
Phân thân tâm ma ở bên cạnh: "???"
Ta mới bắt đầu dụ dỗ, sao ngươi lại đột nhiên nhảy ra chen ngang?!
Rốt cuộc ai mới là tâm ma?!
Phân thân tâm ma nhiều lần muốn đoạt lại vị trí đều bị Sở Tinh Lan ấn đầu đánh cho một trận, chỉ đành buồn bã ngồi một góc ngó hai người kia tự diễn.
Tâm ma cảm thấy mình hoàn toàn vô dụng.
"Hở? Hai Tinh Lan? Là ta ngủ đến lú lẫn, nên mới thấy hai người giống nhau thế này à? Chắc đang thử thách ta xem có nhận ra người trong lòng của mình không đây mà."
Minh Tích Nguyệt nhìn hai người giống nhau như đúc, bắt đầu tự diễn tự hiểu, lần này y không còn mù nữa, rất nhanh đã nhận ra Sở Tinh Lan thực sự. Đôi mắt rực rỡ như ánh xuân nhìn về phía chính chủ: "Ngươi là thật, lần này ta nhận ra ngươi rồi."
Minh Tích Nguyệt đã khắc sâu từng chi tiết của Sở Tinh Lan vào lòng, lần này tuyệt đối không thể nhận nhầm người nữa.
Minh Tích Nguyệt không còn đui mù như trước nữa, ngược lại rất kiên định nhận ra Sở Tinh Lan, tôm hùm đất cố gắng bò về phía Sở Tinh Lan, lần này thành công lấy lòng cậu.
Sở Tinh Lan cũng vui theo, nở nụ cười trong tâm ma kiếp của y: "Vậy từ nay ngươi không còn là tôm hùm đất nữa rồi."
Nụ cười của Sở Tinh Lan như phần thưởng, khiến Minh Tích Nguyệt lập tức hóa trở lại hình người.
Một luồng ánh sáng vàng lấp lánh lóe lên, Minh Tích Nguyệt trở lại dáng vẻ ban đầu, mà tay Sở Tinh Lan vẫn còn đang chọc lên trán y, đối diện với ánh mắt dịu dàng kia.
Sở Tinh Lan cảm thấy khung cảnh này có chút kỳ lạ, giả vờ ngắm phong cảnh, vội vàng thu tay lại.
Nhấn nút này, ngươi sẽ lập tức biến thành cún ngốc.jpg
Chưa kịp thu tay lại, cậu cảm thấy nơi đầu ngón tay bị đau nhẹ như bị kiến cắn, còn có chút ẩm ướt.
Sở Tinh Lan mở to mắt kinh ngạc: "?!"
Trong khoảnh khắc Sở Tinh Lan muốn buông tay xuống, nhận thấy cậu muốn rời đi y vội vàng ngậm lấy đầu ngón tay cậu, dùng răng nanh nhỏ cắn nhẹ, đầu lưỡi l**m qua, thân thể cũng dần tiến sát, như đang cố ý câu dẫn.
Sở Tinh Lan chỉ thấy đầu óc mình nổ "oong" một tiếng: "Minh Tích Nguyệt, buông ra! Ngươi làm cái gì vậy? Tâm ma kiếp cũng đừng có không đứng đắn như thế!"
Minh Tích Nguyệt muốn làm gì trong tâm ma kiếp?
Muốn thử xem người bước vào tâm ma của mình có bị ảnh hưởng không. Dù phương pháp có hơi kỳ quái, nhưng cũng chứng minh là có ảnh hưởng thật.
Sở Tinh Lan nhìn đầu ngón tay phơn phớt đỏ bị in dấu răng, như thể Minh Tích Nguyệt để lại dấu ấn lên người cậu.
Giống như sợ bị người khác nhòm ngó, Minh Tích Nguyệt cố tình đánh dấu cậu.
Sở Tinh Lan cảm thấy mình dùng từ sai rồi, Minh Tích Nguyệt đôi khi không phải là tôm hùm đất, mà là chó nhỏ.
Sau đó, Minh Tích Nguyệt bị ăn một trận đòn, rồi bị ném đi đối phó tâm ma.
Bị vứt xó, phân thân tâm ma u oán nhìn hai người ngọt ngào bên nhau, chẳng khác nào bị nhét cho một miệng cơm chó.
Đạo tâm của Minh Tích Nguyệt kiên định, tâm ma căn bản không ảnh hưởng được y.
Rất nhanh, tâm ma vì y đột phá mà tan thành mây khói, tâm ma kiếp coi như độ kiếp thành công.
Giờ chỉ còn chờ Sở Tinh Lan độ xong tâm ma kiếp, hai người sẽ hoàn toàn vượt qua.
Tới lượt Sở Tinh Lan, cậu bước vào một khung cảnh vô cùng quen thuộc, thấy những người thân quen trước khi xuyên không từng người hiện ra, khiến cậu sững sờ.
Đặc biệt là hai người đang ôm lấy cậu mỉm cười kia, khiến cậu bật thốt: "Ba... mẹ..."
Những hình bóng luôn khao khát trong ký ức đột ngột hiện ra trước mặt, cú sốc này mạnh mẽ đến mức suýt khiến đạo tâm Sở Tinh Lan tan vỡ.
Sở Tinh Lan thầm chửi tâm ma kiếp thật độc ác, càng sợ cái gì càng tới cái đó, độ không qua thì chỉ có thân tử đạo tiêu.
Trước mắt chẳng qua chỉ là ảo ảnh do tâm ma tạo ra, nhưng "tâm ma" vốn là ma chướng do lòng sinh ra, là cửa ải khó vượt qua nhất.
Sở Tinh Lan bị tâm ma quấn lấy, bắt đầu liều mạng chống đỡ.
Minh Tích Nguyệt cảm nhận được sự kích động mãnh liệt truyền đến từ Sở Tinh Lan, lông mày nhíu chặt, lập tức theo sát tiến vào tâm ma kiếp của cậu.
Sở Tinh Lan đã thấy gì? Lại khiến cậu kích động như vậy?
Chẳng lẽ gặp nguy hiểm?
Minh Tích Nguyệt nghĩ tới việc ngày thường Sở Tinh Lan đối với sinh tử thản nhiên không để tâm, nay lại bị tâm ma kiếp ép tới như vậy, trong lòng vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ.
Trong lòng Sở Tinh Lan rốt cuộc cất giấu điều gì?
Vừa bước vào, Minh Tích Nguyệt đã thấy một thế giới hoàn toàn khác với tu chân giới, còn có một Sở Tinh Lan cũng hoàn toàn khác biệt.
"Đây là nơi nào? Vì sao Tinh Lan lại ở đây?"
Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Cảnh tượng trong tâm ma kiếp, Sở Tinh Lan từng thấy qua rồi, là hồi cậu được Minh Tích Nguyệt đưa về Hợp Hoan tông dưỡng thương, từng ghé qua phòng ngủ của y.
Cậu thấy Minh Tích Nguyệt biến thành tôm hùm đất trong chính tâm ma của y.
Thân đỏ au, giương càng múa vuốt.
Càng của y đang liều chết bám chặt lấy ống quần Sở Tinh Lan do tâm ma hóa thân, miệng thì lải nhải không ngừng: "Ngươi đừng rời xa ta, ta sẽ chăm chỉ tu luyện thành tinh, đến ngày đại hôn nhất định sẽ dùng hình người xuất hiện mà!"
Hình như y đang sợ bị vứt bỏ, càng kẹp chặt lấy không chịu buông.
Sở Tinh Lan (tâm ma) lạnh lùng muốn ném con tôm hùm đất vào nước: "Không. Ta là người, ngươi là tôm hùm đất tinh, chúng ta khác loài, không thể bên nhau. Ta muốn vứt bỏ ngươi, đi tìm đạo lữ khác."
Minh Tích Nguyệt lập tức khóc lóc thảm thiết như thể bị ruồng bỏ, tôm hùm đất nước mắt rưng rưng.
Sở Tinh Lan đứng một bên im lặng vây xem, suýt thì bật cười thành tiếng.
Chỉ tiếc trong thế giới tâm ma không thể ghi hình lại, bằng không cậu nhất định sẽ lưu giữ khoảnh khắc mất mặt này, thi thoảng mở ra cười nhạo.
Minh Tích Nguyệt, ngươi cũng có hôm nay!
Cái quỷ gì thế này chứ!
Mới nói ngươi mấy câu tôm hùm đất, ngươi lại tự coi mình là tôm hùm đất thật, có cần phải nhập vai thế không?
Sở Tinh Lan cũng bắt đầu lo lắng tâm ma kiếp kế tiếp của mình, có khi nào lộ ra trò cười nào không.
Nghĩ tới tâm ma kiếp lần độ kiếp kim đan đây, cậu cũng hơi yên tâm lại.
Người bị kéo vào tâm ma rất khó phân biệt thực giả, dễ dàng chìm đắm, chỉ khi nhận ra mới có thể tiêu diệt tâm ma.
Bên ngoài bí cảnh thì nguy hiểm trùng trùng, đồng môn hộ pháp cho bọn họ cũng đang rất vất vả, bọn họ cần tốc chiến tốc thắng.
Sở Tinh Lan quyết định ra tay, sớm giúp Minh Tích Nguyệt giải quyết tâm ma kiếp, nhanh chóng thăng cấp phân thần kỳ.
Nói làm là làm, cậu trực tiếp đẩy phân thân tâm ma ra, tự mình thay thế vào vị trí.
"Tâm ma cút ra, tránh xa một bên. Cấm giả mạo ta dụ dỗ con tôm hùm đất mắt kém này."
Sau đó, Sở Tinh Lan ngồi xổm xuống, đưa tay chọt lên đầu con tôm hùm đất, ánh mắt trong veo như suối ngọt tưới thẳng vào lòng Minh Tích Nguyệt: "Chút tâm ma nhỏ này cũng dằn vặt mãi không xong, nhanh tiêu diệt nó, còn phải vượt qua tâm ma tiếp theo. Đừng để ta coi thường ngươi."
Phân thân tâm ma ở bên cạnh: "???"
Ta mới bắt đầu dụ dỗ, sao ngươi lại đột nhiên nhảy ra chen ngang?!
Rốt cuộc ai mới là tâm ma?!
Phân thân tâm ma nhiều lần muốn đoạt lại vị trí đều bị Sở Tinh Lan ấn đầu đánh cho một trận, chỉ đành buồn bã ngồi một góc ngó hai người kia tự diễn.
Tâm ma cảm thấy mình hoàn toàn vô dụng.
"Hở? Hai Tinh Lan? Là ta ngủ đến lú lẫn, nên mới thấy hai người giống nhau thế này à? Chắc đang thử thách ta xem có nhận ra người trong lòng của mình không đây mà."
Minh Tích Nguyệt nhìn hai người giống nhau như đúc, bắt đầu tự diễn tự hiểu, lần này y không còn mù nữa, rất nhanh đã nhận ra Sở Tinh Lan thực sự. Đôi mắt rực rỡ như ánh xuân nhìn về phía chính chủ: "Ngươi là thật, lần này ta nhận ra ngươi rồi."
Minh Tích Nguyệt đã khắc sâu từng chi tiết của Sở Tinh Lan vào lòng, lần này tuyệt đối không thể nhận nhầm người nữa.
Minh Tích Nguyệt không còn đui mù như trước nữa, ngược lại rất kiên định nhận ra Sở Tinh Lan, tôm hùm đất cố gắng bò về phía Sở Tinh Lan, lần này thành công lấy lòng cậu.
Sở Tinh Lan cũng vui theo, nở nụ cười trong tâm ma kiếp của y: "Vậy từ nay ngươi không còn là tôm hùm đất nữa rồi."
Nụ cười của Sở Tinh Lan như phần thưởng, khiến Minh Tích Nguyệt lập tức hóa trở lại hình người.
Một luồng ánh sáng vàng lấp lánh lóe lên, Minh Tích Nguyệt trở lại dáng vẻ ban đầu, mà tay Sở Tinh Lan vẫn còn đang chọc lên trán y, đối diện với ánh mắt dịu dàng kia.
Sở Tinh Lan cảm thấy khung cảnh này có chút kỳ lạ, giả vờ ngắm phong cảnh, vội vàng thu tay lại.
Nhấn nút này, ngươi sẽ lập tức biến thành cún ngốc.jpg
Chưa kịp thu tay lại, cậu cảm thấy nơi đầu ngón tay bị đau nhẹ như bị kiến cắn, còn có chút ẩm ướt.
Sở Tinh Lan mở to mắt kinh ngạc: "?!"
Trong khoảnh khắc Sở Tinh Lan muốn buông tay xuống, nhận thấy cậu muốn rời đi y vội vàng ngậm lấy đầu ngón tay cậu, dùng răng nanh nhỏ cắn nhẹ, đầu lưỡi l**m qua, thân thể cũng dần tiến sát, như đang cố ý câu dẫn.
Sở Tinh Lan chỉ thấy đầu óc mình nổ "oong" một tiếng: "Minh Tích Nguyệt, buông ra! Ngươi làm cái gì vậy? Tâm ma kiếp cũng đừng có không đứng đắn như thế!"
Minh Tích Nguyệt muốn làm gì trong tâm ma kiếp?
Muốn thử xem người bước vào tâm ma của mình có bị ảnh hưởng không. Dù phương pháp có hơi kỳ quái, nhưng cũng chứng minh là có ảnh hưởng thật.
Sở Tinh Lan nhìn đầu ngón tay phơn phớt đỏ bị in dấu răng, như thể Minh Tích Nguyệt để lại dấu ấn lên người cậu.
Giống như sợ bị người khác nhòm ngó, Minh Tích Nguyệt cố tình đánh dấu cậu.
Sở Tinh Lan cảm thấy mình dùng từ sai rồi, Minh Tích Nguyệt đôi khi không phải là tôm hùm đất, mà là chó nhỏ.
Sau đó, Minh Tích Nguyệt bị ăn một trận đòn, rồi bị ném đi đối phó tâm ma.
Bị vứt xó, phân thân tâm ma u oán nhìn hai người ngọt ngào bên nhau, chẳng khác nào bị nhét cho một miệng cơm chó.
Đạo tâm của Minh Tích Nguyệt kiên định, tâm ma căn bản không ảnh hưởng được y.
Rất nhanh, tâm ma vì y đột phá mà tan thành mây khói, tâm ma kiếp coi như độ kiếp thành công.
Giờ chỉ còn chờ Sở Tinh Lan độ xong tâm ma kiếp, hai người sẽ hoàn toàn vượt qua.
Tới lượt Sở Tinh Lan, cậu bước vào một khung cảnh vô cùng quen thuộc, thấy những người thân quen trước khi xuyên không từng người hiện ra, khiến cậu sững sờ.
Đặc biệt là hai người đang ôm lấy cậu mỉm cười kia, khiến cậu bật thốt: "Ba... mẹ..."
Những hình bóng luôn khao khát trong ký ức đột ngột hiện ra trước mặt, cú sốc này mạnh mẽ đến mức suýt khiến đạo tâm Sở Tinh Lan tan vỡ.
Sở Tinh Lan thầm chửi tâm ma kiếp thật độc ác, càng sợ cái gì càng tới cái đó, độ không qua thì chỉ có thân tử đạo tiêu.
Trước mắt chẳng qua chỉ là ảo ảnh do tâm ma tạo ra, nhưng "tâm ma" vốn là ma chướng do lòng sinh ra, là cửa ải khó vượt qua nhất.
Sở Tinh Lan bị tâm ma quấn lấy, bắt đầu liều mạng chống đỡ.
Minh Tích Nguyệt cảm nhận được sự kích động mãnh liệt truyền đến từ Sở Tinh Lan, lông mày nhíu chặt, lập tức theo sát tiến vào tâm ma kiếp của cậu.
Sở Tinh Lan đã thấy gì? Lại khiến cậu kích động như vậy?
Chẳng lẽ gặp nguy hiểm?
Minh Tích Nguyệt nghĩ tới việc ngày thường Sở Tinh Lan đối với sinh tử thản nhiên không để tâm, nay lại bị tâm ma kiếp ép tới như vậy, trong lòng vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ.
Trong lòng Sở Tinh Lan rốt cuộc cất giấu điều gì?
Vừa bước vào, Minh Tích Nguyệt đã thấy một thế giới hoàn toàn khác với tu chân giới, còn có một Sở Tinh Lan cũng hoàn toàn khác biệt.
"Đây là nơi nào? Vì sao Tinh Lan lại ở đây?"
Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Đánh giá:
Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Story
Chương 87: Lần này ta nhận ra ngươi rồi
10.0/10 từ 12 lượt.