Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Chương 74: Thời gian có vấn đề
142@-
Sở Tinh Lan nhận lấy nửa tấm bản đồ từ tay đồng môn, cẩn thận xem xét.
Minh Tích Nguyệt gác cằm lên vai Sở Tinh Lan, xem cùng cậu.
Nhìn nửa tấm bản đồ này, hai người chỉ cảm thấy trên đó lấp lánh viết rõ hai chữ âm mưu, thiếu điều nói thẳng với bọn họ vào đây chết chắc.
"Không phải bẫy đấy chứ? Đến lúc vào rồi cả đám thiên chi kiêu tử của tông môn bị tóm gọn một mẻ, kiểu gì cũng bị tu chân giới cười chê suốt năm trăm năm."
Không rõ tấm bản đồ làm từ chất liệu gì, thoạt nhìn có vẻ đã rất cũ kĩ, miêu tả tỉ mỉ cách nhanh nhất để tiến vào bí cảnh tìm bảo vật.
Chỉ là, bản đồ chỉ có một nửa, muốn nhìn toàn cảnh thì cần phải có nửa còn lại.
Mặt sau của nửa bản đồ này còn viết mấy dòng chữ lộn xộn, như người điên viết ra, câu cú mơ hồ khó hiểu:
[Tại sao lại thất bại? Thất bại hết lần này đến lần khác! Thiên đạo, ngươi là cố ý phải không?]
[Làm sao mới có thể sống sót? Sao ai cũng muốn hại ta? Điên rồi! Một lũ điên!]
[Bảo vật! Trung tâm bí cảnh này có... bảo vật... có thể cứu...]
[Đây là cơ duyên giúp ta!]
[Ta mãi mãi không giữ được những thứ ta muốn giữ.]
...
Nhiều dòng chữ đã mờ nhạt theo năm tháng, khó mà nhận ra rõ.
Nhưng giữa những dòng chữ ấy, có một mốc thời gian khiến người ta không khỏi để tâm:
[Năm thứ 14.532 của Tu chân giới, ta sẽ chết, sẽ chết tại thời điểm ấy hết lần này đến lần khác, thiên đạo ép ta đến đường cùng!]
Hiện tại đang là năm thứ 14.421.
Sở Tinh Lan nhíu mày, cảm thấy những lời loạn ngôn này thật khó hiểu: "Có ý gì? Rõ ràng thời gian đó vẫn chưa tới mà? Thời gian... có gì đó không đúng."
Còn hơn trăm năm nữa mới tới cái mốc thời gian kia, mà những chuyện được nói trong đó vẫn chưa xảy ra.
Nhưng, nói tới thời gian, liệu thời gian của tu chân giới có thật sự đúng?
Sở Tinh Lan nghĩ đến ngày sinh tháng đẻ chẳng hề ăn khớp với thế giới này, và cả thời khắc cậu xuyên tới nơi đây, cậu vốn dĩ là một dị loại.
Cậu thậm chí còn không biết thời gian của tu chân giới và thế giới cũ có chênh lệch nhau hay không, liệu có thể quay về lại thời điểm lúc vừa xuyên tới không?
Sở Tinh Lan cảm thấy bản thân mình chẳng hề có chút dây mơ rễ má gì với thế giới này.
Minh Tích Nguyệt vẫn luôn lặng lẽ quan sát Sở Tinh Lan, thấy cậu bỗng trầm mặc, trong mắt thoáng nét bi thương, liền âm thầm nắm lấy tay cậu.
Mười ngón đan xen.
Minh Tích Nguyệt không nói gì, chỉ như vậy mà lặng lẽ an ủi, mong cậu đừng buồn, đừng đau lòng.
Bàn tay đang siết chặt kia kéo Sở Tinh Lan ra khỏi dòng cảm xúc tiêu cực, cậu khẽ thở dài nhìn y, tay vẫn không buông.
"Không sao, chỉ là nghĩ đến một vài chuyện cũ thôi."
Minh Tích Nguyệt nhìn biểu cảm trên mặt Sở Tinh Lan, y từng thấy biểu cảm này mấy lần, mỗi khi y thử dò xét tâm ý của cậu, gương mặt do dự kia luôn vô thức mang chút buồn thương và rối rắm.
Tựa như cậu luôn cảm thấy bản thân sớm muộn cũng sẽ rời đi, không muốn để ai đến gần thêm nữa.
Trực giác của Minh Tích Nguyệt mách bảo, đây chính là mấu chốt khiến y mãi không đuổi kịp người kia.
Nếu không gỡ được khúc mắc trong lòng Sở Tinh Lan, dù bọn họ đã từng hôn nhau hai lần, thì cậu cũng mãi mãi sẽ không cho y một câu hồi đáp.
Hiện tại xung quanh có quá nhiều người, tạm thời không tiện mở lời.
Đợi sau khi ra khỏi bí cảnh, y nhất định sẽ tìm một nơi thật yên tĩnh, chỉ có hai người bọn họ, rồi hỏi cho rõ ràng Sở Tinh Lan rốt cuộc đang lo ngại điều gì.
Giải quyết được khúc mắc trong lòng người kia, y liền có thể rước đạo lữ về thành hôn rồi!
Minh Tích Nguyệt trong thoáng chốc đã nghĩ xong hết mọi chuyện, chỉ đợi thực hiện.
Y còn có một nguyện vọng nho nhỏ:
Tương lai nhất định phải xây một động phủ không ai có thể quấy rầy, bố trí đủ loại đại trận khó giải, ngay cả con ruồi cũng không bay vào được.
Đừng có lần nào cũng đang hôn hít thân mật thì lại có người không biết điều nhảy ra phá đám.
Tiểu Tích Nguyệt của y cũng biết phản đối đấy.
...
Các đồng môn khác cũng đang chăm chú nghiên cứu nửa tấm bản đồ, không ai chú ý đến hành động nhỏ của hai người bọn họ.
"Biết trước tương lai à?", Tang Tịnh Viễn cũng chưa từng gặp tình huống nào như vậy, phía sau bản đồ lại viết mấy dòng quái lạ đến thế, "Nghe nói có người trời sinh thần thông, có thể bói ra được cả thiên cơ, đoán trước tương lai. Nhưng cũng có người thấy được tương lai mà vẫn không sao thay đổi nổi kết cục, rồi phát điên."
Tu sĩ bình thường rất hiếm khi dám bói toán cho chính mình, bởi vì tính người thì được, tính mình thì không.
Tu hành vốn là nghịch thiên mà đi, sao có thể thấy tương lai đã được định đoạt mà ngồi yên chịu chết chứ?
"Cũng có thể chỉ là nói xằng nói bậy." Đại sư huynh xem nửa ngày cũng chẳng hiểu gì, đành buông tay, "Tu tiên thì ai chẳng điên. Mà tu chân giới bây giờ cũng chẳng thấy có dấu hiệu gì cho thấy trăm năm tới sẽ có đại họa gì, đến mức khiến hắn chết đi chết lại mãi như vậy."
Hiện nay tu chân giới dù có chuyện giết người đoạt bảo xảy ra không ít, nhưng nhìn chung vẫn coi là yên ổn, các thế lực đều chưa có ý định phát binh tạo loạn.
Nhìn không ra có gì bất thường.
Mặc dù chẳng thể đoán ra lai lịch thứ này, nhưng ai cũng nhìn ra được bảo vật trong bí cảnh này ắt là vật phi phàm, quá trình lấy được nó chắc chắn cũng cực kỳ nguy hiểm.
Biết đâu bọn họ mới vào, đã bị đồ sát toàn bộ.
Diệt đoàn là chuyện thường thấy trong các loại bí cảnh.
Nếu đội thiên tài của Thiên Diễn Tông bị diệt sạch, thì tu chân giới chắc cũng khiếp sợ mấy trăm năm.
"Dễ dàng lấy được bản đồ như vậy, làm gì có chuyện tốt thế?"
Xưa nay những đầu mối quan trọng đều là qua trăm trận chiến, giết vô số yêu thú mới giành được, sao lần này lại dễ như trở bàn tay?
"Cảm thấy có vấn đề, hơn nữa chỉ là một nửa bản đồ. Không đáng liều mạng đến đó chịu chết." Minh Tích Nguyệt và Sở Tinh Lan xem hồi lâu, rốt cuộc đưa ra kết luận "Huống hồ nửa còn lại đang nằm trong tay ai còn chưa rõ, chi bằng cứ đi từng bước tính từng bước."
Vào tu tiên đạo lắm gian truân
Thiếu hiệp gan lớn mệnh ngắn ngủi
Tham lam tu luyện không tiếc mạng
Đạo hữu lệ rơi trước mộ phần
Tang Tịnh Viễn gật đầu: "Ta cũng thấy có vấn đề, cứ âm thầm quan sát trước đã."
Đại sư huynh: "Tán thành."
Các đồng môn của Thiên Diễn Tông liên tiếp tỏ ý đồng tình, đều cho rằng đây là cái bẫy tự tìm đường chết, quyết định cẩn trọng thăm dò, trừ khi bất đắc dĩ thì tuyệt đối không tự tiện xông vào.
Cả đội Thiên Diễn Tông chọn cách vừa đi vừa thăm dò từ ngoài vào trong.
Sau khi nghỉ ngơi một lát, bọn họ lập tức lên đường.
Trên đường đi, cả nhóm chạm trán một đám người, có muốn tránh còn không kịp, trên y phục bọn họ in hình hoa văn hình bọ cạp ẩn hiện, sắc áo đỏ nâu toát lên vẻ nguy hiểm.
Giống hệt như một đàn bọ cạp đang tràn tới, chuẩn bị cắn chết con mồi.
Trong bí cảnh, chuyện giết người đoạt bảo vốn chẳng lạ, mọi người lập tức chuẩn bị ứng chiến.
Tên cầm đầu vừa trông thấy Sở Tinh Lan từ xa đã mắt sáng rực rỡ, bỏ mặc thuộc hạ chạy huỳnh huỵch về phía Sở Tinh Lan.
"Sở Tinh Lan! Bộ y phục này thật hợp với ngươi, giống hệt như hôm chúng ta gặp nhau lần đầu vậy. Quả nhiên là có duyên, vào tận trong bí cảnh cũng gặp được ngươi."
Là các chủ của Cực Lạc Các – Tạ Linh Hoa.
Hắn cũng đã tiến vào bí cảnh.
Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Sở Tinh Lan nhận lấy nửa tấm bản đồ từ tay đồng môn, cẩn thận xem xét.
Minh Tích Nguyệt gác cằm lên vai Sở Tinh Lan, xem cùng cậu.
Nhìn nửa tấm bản đồ này, hai người chỉ cảm thấy trên đó lấp lánh viết rõ hai chữ âm mưu, thiếu điều nói thẳng với bọn họ vào đây chết chắc.
"Không phải bẫy đấy chứ? Đến lúc vào rồi cả đám thiên chi kiêu tử của tông môn bị tóm gọn một mẻ, kiểu gì cũng bị tu chân giới cười chê suốt năm trăm năm."
Không rõ tấm bản đồ làm từ chất liệu gì, thoạt nhìn có vẻ đã rất cũ kĩ, miêu tả tỉ mỉ cách nhanh nhất để tiến vào bí cảnh tìm bảo vật.
Chỉ là, bản đồ chỉ có một nửa, muốn nhìn toàn cảnh thì cần phải có nửa còn lại.
Mặt sau của nửa bản đồ này còn viết mấy dòng chữ lộn xộn, như người điên viết ra, câu cú mơ hồ khó hiểu:
[Tại sao lại thất bại? Thất bại hết lần này đến lần khác! Thiên đạo, ngươi là cố ý phải không?]
[Làm sao mới có thể sống sót? Sao ai cũng muốn hại ta? Điên rồi! Một lũ điên!]
[Bảo vật! Trung tâm bí cảnh này có... bảo vật... có thể cứu...]
[Đây là cơ duyên giúp ta!]
[Ta mãi mãi không giữ được những thứ ta muốn giữ.]
...
Nhiều dòng chữ đã mờ nhạt theo năm tháng, khó mà nhận ra rõ.
Nhưng giữa những dòng chữ ấy, có một mốc thời gian khiến người ta không khỏi để tâm:
[Năm thứ 14.532 của Tu chân giới, ta sẽ chết, sẽ chết tại thời điểm ấy hết lần này đến lần khác, thiên đạo ép ta đến đường cùng!]
Hiện tại đang là năm thứ 14.421.
Sở Tinh Lan nhíu mày, cảm thấy những lời loạn ngôn này thật khó hiểu: "Có ý gì? Rõ ràng thời gian đó vẫn chưa tới mà? Thời gian... có gì đó không đúng."
Còn hơn trăm năm nữa mới tới cái mốc thời gian kia, mà những chuyện được nói trong đó vẫn chưa xảy ra.
Nhưng, nói tới thời gian, liệu thời gian của tu chân giới có thật sự đúng?
Sở Tinh Lan nghĩ đến ngày sinh tháng đẻ chẳng hề ăn khớp với thế giới này, và cả thời khắc cậu xuyên tới nơi đây, cậu vốn dĩ là một dị loại.
Cậu thậm chí còn không biết thời gian của tu chân giới và thế giới cũ có chênh lệch nhau hay không, liệu có thể quay về lại thời điểm lúc vừa xuyên tới không?
Sở Tinh Lan cảm thấy bản thân mình chẳng hề có chút dây mơ rễ má gì với thế giới này.
Minh Tích Nguyệt vẫn luôn lặng lẽ quan sát Sở Tinh Lan, thấy cậu bỗng trầm mặc, trong mắt thoáng nét bi thương, liền âm thầm nắm lấy tay cậu.
Mười ngón đan xen.
Minh Tích Nguyệt không nói gì, chỉ như vậy mà lặng lẽ an ủi, mong cậu đừng buồn, đừng đau lòng.
Bàn tay đang siết chặt kia kéo Sở Tinh Lan ra khỏi dòng cảm xúc tiêu cực, cậu khẽ thở dài nhìn y, tay vẫn không buông.
"Không sao, chỉ là nghĩ đến một vài chuyện cũ thôi."
Minh Tích Nguyệt nhìn biểu cảm trên mặt Sở Tinh Lan, y từng thấy biểu cảm này mấy lần, mỗi khi y thử dò xét tâm ý của cậu, gương mặt do dự kia luôn vô thức mang chút buồn thương và rối rắm.
Tựa như cậu luôn cảm thấy bản thân sớm muộn cũng sẽ rời đi, không muốn để ai đến gần thêm nữa.
Trực giác của Minh Tích Nguyệt mách bảo, đây chính là mấu chốt khiến y mãi không đuổi kịp người kia.
Nếu không gỡ được khúc mắc trong lòng Sở Tinh Lan, dù bọn họ đã từng hôn nhau hai lần, thì cậu cũng mãi mãi sẽ không cho y một câu hồi đáp.
Hiện tại xung quanh có quá nhiều người, tạm thời không tiện mở lời.
Đợi sau khi ra khỏi bí cảnh, y nhất định sẽ tìm một nơi thật yên tĩnh, chỉ có hai người bọn họ, rồi hỏi cho rõ ràng Sở Tinh Lan rốt cuộc đang lo ngại điều gì.
Giải quyết được khúc mắc trong lòng người kia, y liền có thể rước đạo lữ về thành hôn rồi!
Minh Tích Nguyệt trong thoáng chốc đã nghĩ xong hết mọi chuyện, chỉ đợi thực hiện.
Y còn có một nguyện vọng nho nhỏ:
Tương lai nhất định phải xây một động phủ không ai có thể quấy rầy, bố trí đủ loại đại trận khó giải, ngay cả con ruồi cũng không bay vào được.
Đừng có lần nào cũng đang hôn hít thân mật thì lại có người không biết điều nhảy ra phá đám.
Tiểu Tích Nguyệt của y cũng biết phản đối đấy.
...
Các đồng môn khác cũng đang chăm chú nghiên cứu nửa tấm bản đồ, không ai chú ý đến hành động nhỏ của hai người bọn họ.
"Biết trước tương lai à?", Tang Tịnh Viễn cũng chưa từng gặp tình huống nào như vậy, phía sau bản đồ lại viết mấy dòng quái lạ đến thế, "Nghe nói có người trời sinh thần thông, có thể bói ra được cả thiên cơ, đoán trước tương lai. Nhưng cũng có người thấy được tương lai mà vẫn không sao thay đổi nổi kết cục, rồi phát điên."
Tu sĩ bình thường rất hiếm khi dám bói toán cho chính mình, bởi vì tính người thì được, tính mình thì không.
Tu hành vốn là nghịch thiên mà đi, sao có thể thấy tương lai đã được định đoạt mà ngồi yên chịu chết chứ?
"Cũng có thể chỉ là nói xằng nói bậy." Đại sư huynh xem nửa ngày cũng chẳng hiểu gì, đành buông tay, "Tu tiên thì ai chẳng điên. Mà tu chân giới bây giờ cũng chẳng thấy có dấu hiệu gì cho thấy trăm năm tới sẽ có đại họa gì, đến mức khiến hắn chết đi chết lại mãi như vậy."
Hiện nay tu chân giới dù có chuyện giết người đoạt bảo xảy ra không ít, nhưng nhìn chung vẫn coi là yên ổn, các thế lực đều chưa có ý định phát binh tạo loạn.
Nhìn không ra có gì bất thường.
Mặc dù chẳng thể đoán ra lai lịch thứ này, nhưng ai cũng nhìn ra được bảo vật trong bí cảnh này ắt là vật phi phàm, quá trình lấy được nó chắc chắn cũng cực kỳ nguy hiểm.
Biết đâu bọn họ mới vào, đã bị đồ sát toàn bộ.
Diệt đoàn là chuyện thường thấy trong các loại bí cảnh.
Nếu đội thiên tài của Thiên Diễn Tông bị diệt sạch, thì tu chân giới chắc cũng khiếp sợ mấy trăm năm.
"Dễ dàng lấy được bản đồ như vậy, làm gì có chuyện tốt thế?"
Xưa nay những đầu mối quan trọng đều là qua trăm trận chiến, giết vô số yêu thú mới giành được, sao lần này lại dễ như trở bàn tay?
"Cảm thấy có vấn đề, hơn nữa chỉ là một nửa bản đồ. Không đáng liều mạng đến đó chịu chết." Minh Tích Nguyệt và Sở Tinh Lan xem hồi lâu, rốt cuộc đưa ra kết luận "Huống hồ nửa còn lại đang nằm trong tay ai còn chưa rõ, chi bằng cứ đi từng bước tính từng bước."
Vào tu tiên đạo lắm gian truân
Thiếu hiệp gan lớn mệnh ngắn ngủi
Tham lam tu luyện không tiếc mạng
Đạo hữu lệ rơi trước mộ phần
Tang Tịnh Viễn gật đầu: "Ta cũng thấy có vấn đề, cứ âm thầm quan sát trước đã."
Đại sư huynh: "Tán thành."
Các đồng môn của Thiên Diễn Tông liên tiếp tỏ ý đồng tình, đều cho rằng đây là cái bẫy tự tìm đường chết, quyết định cẩn trọng thăm dò, trừ khi bất đắc dĩ thì tuyệt đối không tự tiện xông vào.
Cả đội Thiên Diễn Tông chọn cách vừa đi vừa thăm dò từ ngoài vào trong.
Sau khi nghỉ ngơi một lát, bọn họ lập tức lên đường.
Trên đường đi, cả nhóm chạm trán một đám người, có muốn tránh còn không kịp, trên y phục bọn họ in hình hoa văn hình bọ cạp ẩn hiện, sắc áo đỏ nâu toát lên vẻ nguy hiểm.
Giống hệt như một đàn bọ cạp đang tràn tới, chuẩn bị cắn chết con mồi.
Trong bí cảnh, chuyện giết người đoạt bảo vốn chẳng lạ, mọi người lập tức chuẩn bị ứng chiến.
Tên cầm đầu vừa trông thấy Sở Tinh Lan từ xa đã mắt sáng rực rỡ, bỏ mặc thuộc hạ chạy huỳnh huỵch về phía Sở Tinh Lan.
"Sở Tinh Lan! Bộ y phục này thật hợp với ngươi, giống hệt như hôm chúng ta gặp nhau lần đầu vậy. Quả nhiên là có duyên, vào tận trong bí cảnh cũng gặp được ngươi."
Là các chủ của Cực Lạc Các – Tạ Linh Hoa.
Hắn cũng đã tiến vào bí cảnh.
Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Đánh giá:
Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Story
Chương 74: Thời gian có vấn đề
10.0/10 từ 12 lượt.