Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Chương 61: Nằm Chung Một Giường
146@-
Sở Tinh Lan vừa nãy thấy Minh Tích Nguyệt xuất hiện đánh nhau với Tạ Linh Hoa, thoạt nhìn thì có vẻ nhẹ nhàng thanh thoát, không ngờ hắn vừa rời đi đã phun máu.
Minh Tích Nguyệt phun máu xong thì ngất lịm, ngã vào vai Sở Tinh Lan. Mái tóc rũ xuống che khuất gương mặt tuấn tú, trông mơ màng yếu ớt, cánh tay vẫn vòng chặt lấy eo cậu không buông.
Nhìn từ xa, hai người chẳng khác gì đang ôm nhau thắm thiết.
Nếu không phải Minh Tích Nguyệt trông như sắp chết đến nơi, Sở Tinh Lan nhìn y lực lớn như trâu thế kia, còn tưởng y đang cố tình chiếm hời từ cậu.
"Minh Tích Nguyệt, ngươi không sao chứ?" Sở Tinh Lan bắt lấy cổ tay Minh Tích Nguyệt bắt mạch, mạch tượng rối loạn, có vẻ bị nội thương, "Ta đưa ngươi đến Dược Vương Cốc."
Tạ Linh Hoa ra tay độc ác có tiếng, bấy lâu nay đối xử với Minh Tích Nguyệt không tốt, không chừng là vì ghen tị mà ngầm ra sát thủ cũng nên.
Sở Tinh Lan vốn đã chẳng có chút hảo cảm nào với Tạ Linh Hoa, giờ lại càng tệ hơn.
Cậu thầm nghĩ, mình giả nữ ra cửa lúc nào cũng toàn gặp phải mấy vận đào hoa kỳ quặc, đúng là nhức đầu.
May mà Dược Vương Cốc không xa, Sở Tinh Lan đỡ Minh Tích Nguyệt ngự kiếm bay, không lâu sau đã tới.
Gió xoay vòng, vận đổi sao dời, một năm trước Minh Tích Nguyệt từng đưa Sở Tinh Lan nửa sống nửa chết tới cầu y, giờ thì ngược lại, Sở Tinh Lan đưa Minh Tích Nguyệt tới Dược Vương Cốc.
Cùng một chiếc giường bệnh, hai oan gia thay phiên nhau nằm.
Minh Tích Nguyệt bệnh đến mức yếu ớt nằm trên giường, ánh mắt nhìn về phía Cốc chủ Dược Vương Cốc đang bắt mạch cho y: "Cốc chủ, có phải ta bị thương rất nặng không? Nhưng không sao, chỉ cần bảo vệ được Tinh Lan, tất cả đều đáng giá."
Tiền bối, mau nhìn thấy ánh mắt ám chỉ của ta đi!
"Thật là, hai đứa các ngươi đúng là số khổ, trong một năm mà cả hai đều phải đến đây dưỡng thương trị bệnh. Lần sau ta đưa các ngươi ít thuốc mang theo người, đừng chết bừa bãi ngoài kia đấy."
Cốc chủ Dược Vương Cốc nhìn ra được ám hiệu của Minh Tích Nguyệt, nội tâm giằng co một chút, rồi nghĩ đến giao tình giữa hai đại tông môn, đành phải giả vờ hồ đồ nói dối vì tình cảm.
"Minh tiểu hữu do cưỡng ép đột phá tâm ma, căn cơ bất ổn mà lại vội vàng đấu pháp, dẫn đến nội thương. Ở chỗ ta tĩnh dưỡng uống thuốc vài hôm là khỏi."
Ông hành y nhiều năm, liếc mắt đã nhìn ra Minh Tích Nguyệt tuy phun máu nhưng thật ra chẳng bị gì nghiêm trọng cả.
Không những thế, còn khỏe đến mức có thể một quyền đánh chết yêu ma.
Sức sống dồi dào vô cùng.
Chậc, đúng là mấy chiêu trò của người trẻ tuổi.
Quả nhiên là tình thú giữa hai tiểu đạo lữ.
Ánh mắt ông dừng lại trên người Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt, trước kia thấy hai đứa suốt ngày cãi cọ không ưa nhau, không ngờ bây giờ lại thân thiết thế này.
Cốc chủ Dược Vương Cốc cũng coi như trưởng bối nhìn Minh Tích Nguyệt lớn lên, đã hiểu rõ ý đồ của y, cũng lười vạch trần, để hai đứa thích làm gì thì làm.
Sở Tinh Lan: "Đa tạ cốc chủ ra tay tương trợ."
Minh Tích Nguyệt bị thương nặng vậy sao?
Quả nhiên, Tạ Linh Hoa thực sự đã hạ độc thủ với Minh Tích Nguyệt, suýt chút nữa lấy mạng y rồi.
Lần sau gặp Tạ Linh Hoa, ít nhất cũng phải tặng hắn hai đao.
Tạ Linh Hoa vô tình gánh một nồi to tướng, lại vô tình góp phần thúc đẩy chuyện tình cảm giữa hai người họ.
Minh Tích Nguyệt ho nhẹ một tiếng, lui một bước tiến hai bước: "Ta nghỉ ngơi là được, không có gì đáng ngại. Tinh Lan, nếu ngươi có việc gấp thì cứ đi trước, ta ở đây một mình cũng được."
"Không sao, nhiệm vụ tông môn hoàn thành trong ba tháng là được, ta không thể để ngươi ở lại một mình."
Để Minh Tích Nguyệt ở lại Dược Vương Cốc, lỡ như mấy kẻ thù cũ biết được tìm tới gây chuyện thì sao?
Sở Tinh Lan ngồi bên giường đọc sách canh Minh Tích Nguyệt, còn Minh Tích Nguyệt thì lén nhìn cổ tay trắng nõn lộ ra dưới tay áo của cậu, tay cầm sách y thuật của Dược Vương Cốc mà đọc mãi chẳng vào đầu.
Khóe môi Minh Tích Nguyệt khẽ nhếch, đưa tay nắm lấy cổ tay Sở Tinh Lan kéo người lại gần.
"Tinh Lan, ta lạnh, để ta ôm một chút. Đừng đọc sách nữa, nhìn ta này, ta không đẹp hơn sách à?"
Minh Tích Nguyệt bề ngoài thì tỏ ra yếu đuối, nhưng lại không ngừng tiến tới gần Sở Tinh Lan, từng bước từng bước chiếm lấy không gian của cậu, cứ như con mèo lớn quấy rối người đang làm việc nghiêm túc, khiến người ta vừa bất đắc dĩ lại vừa muốn được y lại gần.
Sở Tinh Lan bất lực, lật người chui vào chăn ôm lấy Minh Tích Nguyệt: "Ngủ đi. Không nghỉ ngơi thì vết thương không lành đâu."
Minh Tích Nguyệt trong lòng cười thầm, quả nhiên cha y nói đúng, đôi khi tỏ ra yếu đuối sẽ khơi dậy lòng thương của đối phương.
Lữ tông chủ quả không hổ là cha ruột, thấy con trai theo đuổi người ta chậm như rùa bò, nhân dịp gọi y về Hợp Hoan Tông, đã lén đưa cho y một đống bí kíp mới phát hành để theo đuổi người trong lòng.
Một vạn phương pháp theo đuổi tức phụ.
Một trăm mánh khóe để bắt được đạo lữ của tu chân giới
Tu chân giới đầy mưu mô, bí kíp cưa cẩm toàn tập
Minh Tích Nguyệt xem xong bỗng chợt hiểu ra, học được vô số chiêu trò, mà chiêu lần này có vẻ đã hiệu nghiệm.
Mưu mẹo thì cũng chỉ là mưu mẹo, hai người bọn họ vẫn rất tôn trọng lẫn nhau và hiểu lễ nghĩa, nằm chung một giường nhưng cũng chỉ là chân chạm chân ngủ chung, không làm gì quá đáng.
Minh Tích Nguyệt lặng lẽ dựa sát Sở Tinh Lan, hai người ôm nhau chặt chẽ, trong chăn ngập tràn mùi hương của nhau.
Một hương vị khiến người ta an lòng.
Chỉ mong có thể sống như vậy cả đời.
Trong lòng Sở Tinh Lan thoáng hiện lên một cảm giác kỳ quái.
Nếu là một năm trước, có người nói với cậu rằng sẽ có một ngày cậu hôn tình địch kiêm oan gia của mình là Minh Tích Nguyệt, còn nằm chung một giường với y, trong mắt người ngoài chỉ còn thiếu mỗi thành hôn nữa thôi, thì cậu chắc chắn sẽ cho rằng đó là chuyện hoang đường.
Vậy mà giờ mọi chuyện lại thuận theo tự nhiên mà thành.
Sở Tinh Lan len lén mở đá truyền tin, lên linh võng đăng bài ẩn danh hỏi một câu:
Hỏi | Các vị đạo hữu, ta và kẻ thù không đội trời chung của mình đã hôn nhau, còn nằm chung một giường, xin hỏi ta bị sao thế này? Có phải vì quá lâu rồi không có ai đối xử tốt với ta, nên ta đã nhận nhầm cảm xúc kỳ lạ này thành tình yêu không? IP: Dược Vương Cốc
Sở Tinh Lan không dám nói thật họ từng là tình địch, điều đó dễ bị người ta lần ra quá, nên đổi thành kẻ thù cho đơn giản, kể sơ qua trải nghiệm.
Sở Tinh Lan nhìn IP thấy hơi chướng mắt, nếu bị ai đó phát hiện thì cậu biết giấu mặt đi đâu?
Cậu còn cần mặt mũi chứ!
Kể từ khi kết nối với linh võng, các tu sĩ nghiện mạng ngày càng nhiều, chẳng mấy chốc có hàng loạt người nhảy vào bình luận góp ý.
Kẻ thù thì vẫn là kẻ thù nhé~ Không thể biến thành đạo lữ được đâu~
Kẻ thù của các ngươi là kê gối ngủ chung à? Ta thực sự phát ngấy mấy người miệng thì gọi là tri kỷ, là kẻ thù, quay đi quay lại thì yêu nhau. Mấy chiêu tình thú nhỏ giữa cặp đôi thì đừng mang ra khoe ân ái nữa!
Ta không biết các ngươi sao, nhưng ta thật sự truy sát kẻ thù của mình mấy trăm năm, gặp là đâm dao, tuyệt đối không có hôn hít hay ngủ cùng.
Đi ngang qua mà bị cẩu lương đập trúng mặt.
Chỉ mình ta tò mò nữ tu đạo hữu miêu tả rốt cuộc đẹp đến mức nào mà mê hoặc được cả kẻ thù quay đầu thế?
Đừng hỏi nữa, cưới luôn đi, chịu không nổi mấy người chuyên khoe ân ái rồi!]
Cẩn thận! Đây là kế hoạch của kẻ thù muốn khiến ngươi buông lỏng cảnh giác rồi tiêu diệt ngươi! Ta khuyên ngươi nên tu vô tình đạo, trực tiếp giết đạo lữ chứng đạo phi thăng!
Mẹ nó, lầu trên là kiểu tà môn ngoại đạo gì thế, đạo hữu trên chơi hệ ma đạo à?
...
Tóm lại, cuối cùng đều là lời chúc phúc, còn hỏi Sở Tinh Lan bao giờ thành hôn để họ đến uống rượu mừng.
Dù là cư dân mạng của tu chân giới, bọn họ cũng chỉ xem náo nhiệt, chẳng cho được ý kiến gì nghiêm túc.
Sở Tinh Lan đang bối rối vì chuyện tình cảm của mình thì...
Đúng lúc ấy, hai người bỗng nghe thấy tiếng rầm rầm rầm, đến cả giường của họ cũng bắt đầu rung chuyển, nuốt chửng lời sắp nói ra.
Không khí ấm áp giữa hai người tan biến không còn sót lại gì.
Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt lúc đầu còn tưởng đối phương giở trò, đang thi triển pháp thuật gì đó khiến giường lắc lư.
Minh Tích Nguyệt cảm thấy có điều chẳng lành.
Sở Tinh Lan nghi là có kẻ địch tập kích, bật dậy như mèo, cẩn thận mở cửa sổ nhìn ra ngoài.
Sở Tinh Lan nhìn thấy một cảnh tượng khiến cậu chấn động.
Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Sở Tinh Lan vừa nãy thấy Minh Tích Nguyệt xuất hiện đánh nhau với Tạ Linh Hoa, thoạt nhìn thì có vẻ nhẹ nhàng thanh thoát, không ngờ hắn vừa rời đi đã phun máu.
Minh Tích Nguyệt phun máu xong thì ngất lịm, ngã vào vai Sở Tinh Lan. Mái tóc rũ xuống che khuất gương mặt tuấn tú, trông mơ màng yếu ớt, cánh tay vẫn vòng chặt lấy eo cậu không buông.
Nhìn từ xa, hai người chẳng khác gì đang ôm nhau thắm thiết.
Nếu không phải Minh Tích Nguyệt trông như sắp chết đến nơi, Sở Tinh Lan nhìn y lực lớn như trâu thế kia, còn tưởng y đang cố tình chiếm hời từ cậu.
"Minh Tích Nguyệt, ngươi không sao chứ?" Sở Tinh Lan bắt lấy cổ tay Minh Tích Nguyệt bắt mạch, mạch tượng rối loạn, có vẻ bị nội thương, "Ta đưa ngươi đến Dược Vương Cốc."
Tạ Linh Hoa ra tay độc ác có tiếng, bấy lâu nay đối xử với Minh Tích Nguyệt không tốt, không chừng là vì ghen tị mà ngầm ra sát thủ cũng nên.
Sở Tinh Lan vốn đã chẳng có chút hảo cảm nào với Tạ Linh Hoa, giờ lại càng tệ hơn.
Cậu thầm nghĩ, mình giả nữ ra cửa lúc nào cũng toàn gặp phải mấy vận đào hoa kỳ quặc, đúng là nhức đầu.
May mà Dược Vương Cốc không xa, Sở Tinh Lan đỡ Minh Tích Nguyệt ngự kiếm bay, không lâu sau đã tới.
Gió xoay vòng, vận đổi sao dời, một năm trước Minh Tích Nguyệt từng đưa Sở Tinh Lan nửa sống nửa chết tới cầu y, giờ thì ngược lại, Sở Tinh Lan đưa Minh Tích Nguyệt tới Dược Vương Cốc.
Cùng một chiếc giường bệnh, hai oan gia thay phiên nhau nằm.
Minh Tích Nguyệt bệnh đến mức yếu ớt nằm trên giường, ánh mắt nhìn về phía Cốc chủ Dược Vương Cốc đang bắt mạch cho y: "Cốc chủ, có phải ta bị thương rất nặng không? Nhưng không sao, chỉ cần bảo vệ được Tinh Lan, tất cả đều đáng giá."
Tiền bối, mau nhìn thấy ánh mắt ám chỉ của ta đi!
"Thật là, hai đứa các ngươi đúng là số khổ, trong một năm mà cả hai đều phải đến đây dưỡng thương trị bệnh. Lần sau ta đưa các ngươi ít thuốc mang theo người, đừng chết bừa bãi ngoài kia đấy."
Cốc chủ Dược Vương Cốc nhìn ra được ám hiệu của Minh Tích Nguyệt, nội tâm giằng co một chút, rồi nghĩ đến giao tình giữa hai đại tông môn, đành phải giả vờ hồ đồ nói dối vì tình cảm.
"Minh tiểu hữu do cưỡng ép đột phá tâm ma, căn cơ bất ổn mà lại vội vàng đấu pháp, dẫn đến nội thương. Ở chỗ ta tĩnh dưỡng uống thuốc vài hôm là khỏi."
Ông hành y nhiều năm, liếc mắt đã nhìn ra Minh Tích Nguyệt tuy phun máu nhưng thật ra chẳng bị gì nghiêm trọng cả.
Không những thế, còn khỏe đến mức có thể một quyền đánh chết yêu ma.
Sức sống dồi dào vô cùng.
Chậc, đúng là mấy chiêu trò của người trẻ tuổi.
Quả nhiên là tình thú giữa hai tiểu đạo lữ.
Ánh mắt ông dừng lại trên người Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt, trước kia thấy hai đứa suốt ngày cãi cọ không ưa nhau, không ngờ bây giờ lại thân thiết thế này.
Cốc chủ Dược Vương Cốc cũng coi như trưởng bối nhìn Minh Tích Nguyệt lớn lên, đã hiểu rõ ý đồ của y, cũng lười vạch trần, để hai đứa thích làm gì thì làm.
Sở Tinh Lan: "Đa tạ cốc chủ ra tay tương trợ."
Minh Tích Nguyệt bị thương nặng vậy sao?
Quả nhiên, Tạ Linh Hoa thực sự đã hạ độc thủ với Minh Tích Nguyệt, suýt chút nữa lấy mạng y rồi.
Lần sau gặp Tạ Linh Hoa, ít nhất cũng phải tặng hắn hai đao.
Tạ Linh Hoa vô tình gánh một nồi to tướng, lại vô tình góp phần thúc đẩy chuyện tình cảm giữa hai người họ.
Minh Tích Nguyệt ho nhẹ một tiếng, lui một bước tiến hai bước: "Ta nghỉ ngơi là được, không có gì đáng ngại. Tinh Lan, nếu ngươi có việc gấp thì cứ đi trước, ta ở đây một mình cũng được."
"Không sao, nhiệm vụ tông môn hoàn thành trong ba tháng là được, ta không thể để ngươi ở lại một mình."
Để Minh Tích Nguyệt ở lại Dược Vương Cốc, lỡ như mấy kẻ thù cũ biết được tìm tới gây chuyện thì sao?
Sở Tinh Lan ngồi bên giường đọc sách canh Minh Tích Nguyệt, còn Minh Tích Nguyệt thì lén nhìn cổ tay trắng nõn lộ ra dưới tay áo của cậu, tay cầm sách y thuật của Dược Vương Cốc mà đọc mãi chẳng vào đầu.
Khóe môi Minh Tích Nguyệt khẽ nhếch, đưa tay nắm lấy cổ tay Sở Tinh Lan kéo người lại gần.
"Tinh Lan, ta lạnh, để ta ôm một chút. Đừng đọc sách nữa, nhìn ta này, ta không đẹp hơn sách à?"
Minh Tích Nguyệt bề ngoài thì tỏ ra yếu đuối, nhưng lại không ngừng tiến tới gần Sở Tinh Lan, từng bước từng bước chiếm lấy không gian của cậu, cứ như con mèo lớn quấy rối người đang làm việc nghiêm túc, khiến người ta vừa bất đắc dĩ lại vừa muốn được y lại gần.
Sở Tinh Lan bất lực, lật người chui vào chăn ôm lấy Minh Tích Nguyệt: "Ngủ đi. Không nghỉ ngơi thì vết thương không lành đâu."
Minh Tích Nguyệt trong lòng cười thầm, quả nhiên cha y nói đúng, đôi khi tỏ ra yếu đuối sẽ khơi dậy lòng thương của đối phương.
Lữ tông chủ quả không hổ là cha ruột, thấy con trai theo đuổi người ta chậm như rùa bò, nhân dịp gọi y về Hợp Hoan Tông, đã lén đưa cho y một đống bí kíp mới phát hành để theo đuổi người trong lòng.
Một vạn phương pháp theo đuổi tức phụ.
Một trăm mánh khóe để bắt được đạo lữ của tu chân giới
Tu chân giới đầy mưu mô, bí kíp cưa cẩm toàn tập
Minh Tích Nguyệt xem xong bỗng chợt hiểu ra, học được vô số chiêu trò, mà chiêu lần này có vẻ đã hiệu nghiệm.
Mưu mẹo thì cũng chỉ là mưu mẹo, hai người bọn họ vẫn rất tôn trọng lẫn nhau và hiểu lễ nghĩa, nằm chung một giường nhưng cũng chỉ là chân chạm chân ngủ chung, không làm gì quá đáng.
Minh Tích Nguyệt lặng lẽ dựa sát Sở Tinh Lan, hai người ôm nhau chặt chẽ, trong chăn ngập tràn mùi hương của nhau.
Một hương vị khiến người ta an lòng.
Chỉ mong có thể sống như vậy cả đời.
Trong lòng Sở Tinh Lan thoáng hiện lên một cảm giác kỳ quái.
Nếu là một năm trước, có người nói với cậu rằng sẽ có một ngày cậu hôn tình địch kiêm oan gia của mình là Minh Tích Nguyệt, còn nằm chung một giường với y, trong mắt người ngoài chỉ còn thiếu mỗi thành hôn nữa thôi, thì cậu chắc chắn sẽ cho rằng đó là chuyện hoang đường.
Vậy mà giờ mọi chuyện lại thuận theo tự nhiên mà thành.
Sở Tinh Lan len lén mở đá truyền tin, lên linh võng đăng bài ẩn danh hỏi một câu:
Hỏi | Các vị đạo hữu, ta và kẻ thù không đội trời chung của mình đã hôn nhau, còn nằm chung một giường, xin hỏi ta bị sao thế này? Có phải vì quá lâu rồi không có ai đối xử tốt với ta, nên ta đã nhận nhầm cảm xúc kỳ lạ này thành tình yêu không? IP: Dược Vương Cốc
Sở Tinh Lan không dám nói thật họ từng là tình địch, điều đó dễ bị người ta lần ra quá, nên đổi thành kẻ thù cho đơn giản, kể sơ qua trải nghiệm.
Sở Tinh Lan nhìn IP thấy hơi chướng mắt, nếu bị ai đó phát hiện thì cậu biết giấu mặt đi đâu?
Cậu còn cần mặt mũi chứ!
Kể từ khi kết nối với linh võng, các tu sĩ nghiện mạng ngày càng nhiều, chẳng mấy chốc có hàng loạt người nhảy vào bình luận góp ý.
Kẻ thù thì vẫn là kẻ thù nhé~ Không thể biến thành đạo lữ được đâu~
Kẻ thù của các ngươi là kê gối ngủ chung à? Ta thực sự phát ngấy mấy người miệng thì gọi là tri kỷ, là kẻ thù, quay đi quay lại thì yêu nhau. Mấy chiêu tình thú nhỏ giữa cặp đôi thì đừng mang ra khoe ân ái nữa!
Ta không biết các ngươi sao, nhưng ta thật sự truy sát kẻ thù của mình mấy trăm năm, gặp là đâm dao, tuyệt đối không có hôn hít hay ngủ cùng.
Đi ngang qua mà bị cẩu lương đập trúng mặt.
Chỉ mình ta tò mò nữ tu đạo hữu miêu tả rốt cuộc đẹp đến mức nào mà mê hoặc được cả kẻ thù quay đầu thế?
Đừng hỏi nữa, cưới luôn đi, chịu không nổi mấy người chuyên khoe ân ái rồi!]
Cẩn thận! Đây là kế hoạch của kẻ thù muốn khiến ngươi buông lỏng cảnh giác rồi tiêu diệt ngươi! Ta khuyên ngươi nên tu vô tình đạo, trực tiếp giết đạo lữ chứng đạo phi thăng!
Mẹ nó, lầu trên là kiểu tà môn ngoại đạo gì thế, đạo hữu trên chơi hệ ma đạo à?
...
Tóm lại, cuối cùng đều là lời chúc phúc, còn hỏi Sở Tinh Lan bao giờ thành hôn để họ đến uống rượu mừng.
Dù là cư dân mạng của tu chân giới, bọn họ cũng chỉ xem náo nhiệt, chẳng cho được ý kiến gì nghiêm túc.
Sở Tinh Lan đang bối rối vì chuyện tình cảm của mình thì...
Đúng lúc ấy, hai người bỗng nghe thấy tiếng rầm rầm rầm, đến cả giường của họ cũng bắt đầu rung chuyển, nuốt chửng lời sắp nói ra.
Không khí ấm áp giữa hai người tan biến không còn sót lại gì.
Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt lúc đầu còn tưởng đối phương giở trò, đang thi triển pháp thuật gì đó khiến giường lắc lư.
Minh Tích Nguyệt cảm thấy có điều chẳng lành.
Sở Tinh Lan nghi là có kẻ địch tập kích, bật dậy như mèo, cẩn thận mở cửa sổ nhìn ra ngoài.
Sở Tinh Lan nhìn thấy một cảnh tượng khiến cậu chấn động.
Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Đánh giá:
Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Story
Chương 61: Nằm Chung Một Giường
10.0/10 từ 12 lượt.