Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Chương 58: Giao dịch không?
76@-
"Đừng có mơ! Dù ta với Minh Tích Nguyệt không thành, cũng tuyệt đối không chọn tên b**n th** như ngươi!"
Sở Tinh Lan sắc mặt thay đổi, tay ngứa ngáy muốn đánh người.
"Thật sự phải cảm ơn ngươi mấy năm nay đã gây rối cho ta, không đấm ngươi một trận ta không cam lòng!"
Cậu chỉ cong với Minh Tích Nguyệt, không có nghĩa là đối với nam nhân nào cũng có cảm giác, nhất là một kẻ như Tạ Linh Hoa.
Lời không hợp ý, hai người lập tức đánh nhau, đánh đến trời long đất lở.
Tạ Linh Hoa dùng một tay cầm chiết phiến làm vũ khí, tay kia tung thẳng dây thừng, mục đích rõ ràng đến mức không cần nói: "Tu vi kim đan kỳ của ngươi đấu không lại ta đâu! Ngoan ngoãn theo ta đi, ta không muốn làm ngươi bị thương!"
"Muốn thử thì cứ thử xem!"
Sở Tinh Lan luyện khí không ít pháp khí, lại có thêm vô số pháp bảo mà các sư tôn đưa, đánh với Tạ Linh Hoa vẫn có thể cầm cự.
Tạ Linh Hoa hiếm khi xuất hiện trước công chúng nên không ai nhận ra hắn, còn Sở Tinh Lan là nhân vật nổi danh đã làm ra linh võng trong giới tu chân thì ai cũng biết.
Không ai dám ngăn người của Cực Lạc Các, nhưng vẫn dùng linh võng để báo tin.
Chẳng bao lâu, cảnh cướp người này lập tức được truyền về Hợp Hoan Tông và Thiên Diễn Tông.
Hợp Hoan Tông bùng nổ trước:
Tên này là ai? Giữa ban ngày ban mặt dám trắng trợn cướp thiếu phu nhân tương lai của tông chúng ta, không coi chúng ta ra gì à?!
Thiếu tông chủ đâu rồi? Vợ y sắp bị người ta cướp rồi.
Gọi thiếu tông chủ mau!
Huynh đệ, chuẩn bị vũ khí! Cùng nhau đi xử hắn!
...
Sở Tinh Lan với Tạ Linh Hoa đánh nhau suốt mấy ngày mấy đêm, đến giữa chừng mới chịu đình chiến, định chờ linh lực hồi phục rồi đánh tiếp.
Cả hai đều bị thương, trên tay Sở Tinh Lan có một vết cắt đang rỉ máu, máu đỏ tươi càng làm làn da cậu thêm trắng nổi bật.
Tạ Linh Hoa bước đến gần Sở Tinh Lan, người mà hắn luôn khao khát, hắn định nắm lấy tay cậu, muốn l**m đi máu ở vết thương.
"Sở đạo hữu, đều là tại ta khiến ngươi bị thương. Để ta trị thương giúp ngươi."
Ấy? Sao cảm thấy có gì đó không đúng?
Hắn nhớ tay của Sở Tinh Lan trắng hơn chút nữa mới đúng.
Vừa ngẩng đầu lên, không biết Minh Tích Nguyệt xuất hiện từ bao giờ, đang đứng trước mặt ngăn lại hành động muốn hôn người của hắn, y trầm mặt nhìn Tạ Linh Hoa, đôi mắt vì phẫn nộ mà ửng đỏ.
"Tạ Linh Hoa, ngươi theo dõi đạo lữ của ta làm gì? Còn dám mơ tưởng hôn hắn! Hôm nay ta phải phế ngươi!"
Sau đó, Minh Tích Nguyệt cay mắt oán trách Tạ Linh Hoa: "Ta đây băng thanh ngọc khiến mà bị vấy bẩn! Ta chỉ cho đạo lữ của ta hôn thôi!"
Hai người mặt đen như đáy nồi, không ngừng lau tay vào y phục, cảm giác như mình đã bị làm ô uế.
Sở Tinh Lan đã quá quen với cảnh này rồi, hai người này mà gặp nhau là y như rằng thế này.
Sở Tinh Lan kinh ngạc hỏi Minh Tích Nguyệt:
"Không phải ngươi đang bế quan à? Sao ra nhanh thế?"
Nếu không biết rõ y đang bế quan trong Hợp Hoan Tông, cậu còn tưởng y luôn âm thầm theo dõi cậu.
Tạ Linh Hoa liếc Minh Tích Nguyệt: "Bế quan? Ta thấy hắn sắp tẩu hỏa nhập ma thì có."
Tạ Linh Hoa vừa thấy Minh Tích Nguyệt chuyên phá hỏng việc tốt của hắn, oán hận chất chồng.
Từ khi khối đá đỏ quái dị kia dung hợp với Minh Tích Nguyệt, mỗi lần nhập định tu luyện, y đều thấy cảnh tượng chiến tranh đẫm máu kinh khủng suýt khiến y tẩu hỏa nhập ma.
Hỏi phụ thân là Lữ tông chủ, tra cứu khắp nơi không có kết quả, y đành bế quan xử lý, suýt nữa bị tâm ma nuốt chửng.
Giọng của Lữ tông chủ giúp y kiên định ý chí lúc đối kháng tâm ma:
"Con trai à! Con phải cố lên! Nếu con thất bại thì Sở Tinh Lan sẽ bị người khác cướp mất đó! Cực Lạc Các đang đào góc tường con kìa!"
Minh Tích Nguyệt vừa nghe có người dám đào góc tường lúc y bế quan, hơn nữa còn là người y quen, khí huyết sôi trào, cưỡng ép đột phá tâm ma rồi xông ra ngoài.
Vừa đến nơi, y thấy ngay Tạ Linh Hoa đang nắm tay Sở Tinh Lan định hôn.
"Đồ khốn Cực Lạc Các! Dám dụ dỗ đạo lữ của ta! Có ngày ta sẽ phá nát Cực Lạc Các các ngươi!"
Cái giới tu chân toàn kẻ dòm ngó đạo lữ của y này thật khiến người ta bực bội.
Tạ Linh Hoa thấy vậy liền phản kích: "Ngươi là tên mù, lúc coi Sở Tinh Lan là tình địch cũng không ít lần đào góc tường người ta, giờ còn mặt mũi dạy dỗ ta à?"
Tạ Linh Hoa không thèm để tâm, trong chuyện tranh đoạt người yêu này cả hai đều không có tư cách nói người còn lại.
Minh Tích Nguyệt kiêu ngạo khoe: "Chúng ta đã ở bên nhau rồi, ngươi không có phần!"
Dù là đạo lữ giả thì cũng phải biến giả thành thật.
"Thì sao? Giết ngươi xong hắn vẫn là của ta, còn ngươi, cứ coi như tiền phu đang an giấc ngàn thu của hắn đi!" Tạ Linh Hoa bị k*ch th*ch, càng thấy Minh Tích Nguyệt khó ưa.
Chớp mắt, hai người lại đánh nhau.
Minh Tích Nguyệt và Tạ Linh Hoa có thể nói là kẻ thù không đội trời chung, vừa gặp mặt là đỏ mắt, cảm thấy đối phương đúng là không ra gì.
Tạ Linh Hoa chưa bao giờ từ bỏ những gì hắn thích, người hắn muốn, hắn sẵn sàng phái người hoặc đích thân đến giới tu chân gây rối, tiện thể xem có thể bắt Sở Tinh Lan về Cực Lạc Các hay không.
Không ít rắc rối của Sở Tinh Lan trong tu chân giới đều do Tạ Linh Hoa gây ra.
Dù Sở Tinh Lan có giỏi thì cũng có lúc thất thủ, nhưng mỗi lần như thế Tạ Linh Hoa lại bị Minh Tích Nguyệt phá đám.
Lúc Sở Tinh Lan cải nữ trang, Minh Tích Nguyệt thấy Tạ Linh Hoa là đánh, cho rằng hắn giành người với mình.
Lúc Sở Tinh Lan mặc nam trang, Minh Tích Nguyệt lại khá chính trực, không thừa cơ hạ thủ, cảm thấy không nên nhân lúc người ta gặp khó khăn mà ra tay, còn giúp đỡ đánh Tạ Linh Hoa có ý đồ bắt cóc người.
Khiến cho Tạ Linh Hoa tức đến ói máu.
Tạ Linh Hoa càng ghét Minh Tích Nguyệt, cảm thấy y là người Hợp Hoan Tông mà giả làm danh môn chính phái.
Tạ Linh Hoa còn kinh ngạc vì Minh Tích Nguyệt không phân biệt được Sở Tinh Lan là nam hay nữ: "Đúng là mù thật."
Lần đầu tiên trong đời hắn thấy người bị mù mặt hoàn toàn, không phân biệt được cả nam nữ.
Minh Tích Nguyệt đáp lại là một trận đòn:
"Ta thấy ngươi cũng mù, dám động đến gia gia đây."
Hai người chính thức kết oán từ đó.
Ai ngờ sau bao phen đấu đá, cuối cùng lại là Minh Tích Nguyệt, kẻ vừa điếc vừa mù, âm thầm cướp được trái tim người kia.
Càng đánh càng hăng.
Sở Tinh Lan thấy họ sắp phá hủy cả con phố, cau mày quát: "Đi! Vượng Tài!"
Con tỳ hưu đang thèm nhỏ dãi pháp khí của họ vừa nghe lệnh liền lao đến, cắn sạch từng món pháp khí trên người Tạ Linh Hoa.
Ăn xong còn thấy chưa đủ, l**m mép rồi tiếp tục lục lọi khắp người hắn.
He he, ngon lắm.
Pháp khí trên người bị ăn gần sạch, Tạ Linh Hoa đau như đứt ruột: "Cái gì vậy?! Sao lại ăn pháp khí? Sở Tinh Lan, ngươi nuôi thứ gì thế hả?"
Đống pháp khí đó đều rất quý giá, giờ thành đồ ăn cho linh thú không biết tên kia, không đau lòng mới lạ.
"Đây là trưởng tử của bọn ta!" Minh Tích Nguyệt ôm thân hình lông xù của tỳ hưu hôn một cái, trong lòng cười đến nở hoa:
"May mà Hợp Hoan Tông chúng ta tiền nhiều của nhiều, dư dả cả pháp khí, không thì đúng là nuôi không nổi."
Trưởng tử cái quỷ gì.
Tạ Linh Hoa mất pháp khí nhưng đột nhiên lại tỉnh táo hơn, không muốn rời đi, mà còn mở lời về một việc khiến họ cực kỳ hứng thú.
"Sở Tinh Lan, nghe nói ngươi đang điều tra về Vu tộc, ta có khá nhiều thông tin đấy."
Gần đây Sở Tinh Lan nghi ngờ pháp thuật mà Tang Lâm Vãn sử dụng có liên quan đến u thuật của Vu tộc, đang âm thầm điều tra.
"Muốn giao dịch không?"
Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
"Đừng có mơ! Dù ta với Minh Tích Nguyệt không thành, cũng tuyệt đối không chọn tên b**n th** như ngươi!"
Sở Tinh Lan sắc mặt thay đổi, tay ngứa ngáy muốn đánh người.
"Thật sự phải cảm ơn ngươi mấy năm nay đã gây rối cho ta, không đấm ngươi một trận ta không cam lòng!"
Cậu chỉ cong với Minh Tích Nguyệt, không có nghĩa là đối với nam nhân nào cũng có cảm giác, nhất là một kẻ như Tạ Linh Hoa.
Lời không hợp ý, hai người lập tức đánh nhau, đánh đến trời long đất lở.
Tạ Linh Hoa dùng một tay cầm chiết phiến làm vũ khí, tay kia tung thẳng dây thừng, mục đích rõ ràng đến mức không cần nói: "Tu vi kim đan kỳ của ngươi đấu không lại ta đâu! Ngoan ngoãn theo ta đi, ta không muốn làm ngươi bị thương!"
"Muốn thử thì cứ thử xem!"
Sở Tinh Lan luyện khí không ít pháp khí, lại có thêm vô số pháp bảo mà các sư tôn đưa, đánh với Tạ Linh Hoa vẫn có thể cầm cự.
Tạ Linh Hoa hiếm khi xuất hiện trước công chúng nên không ai nhận ra hắn, còn Sở Tinh Lan là nhân vật nổi danh đã làm ra linh võng trong giới tu chân thì ai cũng biết.
Không ai dám ngăn người của Cực Lạc Các, nhưng vẫn dùng linh võng để báo tin.
Chẳng bao lâu, cảnh cướp người này lập tức được truyền về Hợp Hoan Tông và Thiên Diễn Tông.
Hợp Hoan Tông bùng nổ trước:
Tên này là ai? Giữa ban ngày ban mặt dám trắng trợn cướp thiếu phu nhân tương lai của tông chúng ta, không coi chúng ta ra gì à?!
Thiếu tông chủ đâu rồi? Vợ y sắp bị người ta cướp rồi.
Gọi thiếu tông chủ mau!
Huynh đệ, chuẩn bị vũ khí! Cùng nhau đi xử hắn!
...
Sở Tinh Lan với Tạ Linh Hoa đánh nhau suốt mấy ngày mấy đêm, đến giữa chừng mới chịu đình chiến, định chờ linh lực hồi phục rồi đánh tiếp.
Cả hai đều bị thương, trên tay Sở Tinh Lan có một vết cắt đang rỉ máu, máu đỏ tươi càng làm làn da cậu thêm trắng nổi bật.
Tạ Linh Hoa bước đến gần Sở Tinh Lan, người mà hắn luôn khao khát, hắn định nắm lấy tay cậu, muốn l**m đi máu ở vết thương.
"Sở đạo hữu, đều là tại ta khiến ngươi bị thương. Để ta trị thương giúp ngươi."
Ấy? Sao cảm thấy có gì đó không đúng?
Hắn nhớ tay của Sở Tinh Lan trắng hơn chút nữa mới đúng.
Vừa ngẩng đầu lên, không biết Minh Tích Nguyệt xuất hiện từ bao giờ, đang đứng trước mặt ngăn lại hành động muốn hôn người của hắn, y trầm mặt nhìn Tạ Linh Hoa, đôi mắt vì phẫn nộ mà ửng đỏ.
"Tạ Linh Hoa, ngươi theo dõi đạo lữ của ta làm gì? Còn dám mơ tưởng hôn hắn! Hôm nay ta phải phế ngươi!"
Sau đó, Minh Tích Nguyệt cay mắt oán trách Tạ Linh Hoa: "Ta đây băng thanh ngọc khiến mà bị vấy bẩn! Ta chỉ cho đạo lữ của ta hôn thôi!"
Hai người mặt đen như đáy nồi, không ngừng lau tay vào y phục, cảm giác như mình đã bị làm ô uế.
Sở Tinh Lan đã quá quen với cảnh này rồi, hai người này mà gặp nhau là y như rằng thế này.
Sở Tinh Lan kinh ngạc hỏi Minh Tích Nguyệt:
"Không phải ngươi đang bế quan à? Sao ra nhanh thế?"
Nếu không biết rõ y đang bế quan trong Hợp Hoan Tông, cậu còn tưởng y luôn âm thầm theo dõi cậu.
Tạ Linh Hoa liếc Minh Tích Nguyệt: "Bế quan? Ta thấy hắn sắp tẩu hỏa nhập ma thì có."
Tạ Linh Hoa vừa thấy Minh Tích Nguyệt chuyên phá hỏng việc tốt của hắn, oán hận chất chồng.
Từ khi khối đá đỏ quái dị kia dung hợp với Minh Tích Nguyệt, mỗi lần nhập định tu luyện, y đều thấy cảnh tượng chiến tranh đẫm máu kinh khủng suýt khiến y tẩu hỏa nhập ma.
Hỏi phụ thân là Lữ tông chủ, tra cứu khắp nơi không có kết quả, y đành bế quan xử lý, suýt nữa bị tâm ma nuốt chửng.
Giọng của Lữ tông chủ giúp y kiên định ý chí lúc đối kháng tâm ma:
"Con trai à! Con phải cố lên! Nếu con thất bại thì Sở Tinh Lan sẽ bị người khác cướp mất đó! Cực Lạc Các đang đào góc tường con kìa!"
Minh Tích Nguyệt vừa nghe có người dám đào góc tường lúc y bế quan, hơn nữa còn là người y quen, khí huyết sôi trào, cưỡng ép đột phá tâm ma rồi xông ra ngoài.
Vừa đến nơi, y thấy ngay Tạ Linh Hoa đang nắm tay Sở Tinh Lan định hôn.
"Đồ khốn Cực Lạc Các! Dám dụ dỗ đạo lữ của ta! Có ngày ta sẽ phá nát Cực Lạc Các các ngươi!"
Cái giới tu chân toàn kẻ dòm ngó đạo lữ của y này thật khiến người ta bực bội.
Tạ Linh Hoa thấy vậy liền phản kích: "Ngươi là tên mù, lúc coi Sở Tinh Lan là tình địch cũng không ít lần đào góc tường người ta, giờ còn mặt mũi dạy dỗ ta à?"
Tạ Linh Hoa không thèm để tâm, trong chuyện tranh đoạt người yêu này cả hai đều không có tư cách nói người còn lại.
Minh Tích Nguyệt kiêu ngạo khoe: "Chúng ta đã ở bên nhau rồi, ngươi không có phần!"
Dù là đạo lữ giả thì cũng phải biến giả thành thật.
"Thì sao? Giết ngươi xong hắn vẫn là của ta, còn ngươi, cứ coi như tiền phu đang an giấc ngàn thu của hắn đi!" Tạ Linh Hoa bị k*ch th*ch, càng thấy Minh Tích Nguyệt khó ưa.
Chớp mắt, hai người lại đánh nhau.
Minh Tích Nguyệt và Tạ Linh Hoa có thể nói là kẻ thù không đội trời chung, vừa gặp mặt là đỏ mắt, cảm thấy đối phương đúng là không ra gì.
Tạ Linh Hoa chưa bao giờ từ bỏ những gì hắn thích, người hắn muốn, hắn sẵn sàng phái người hoặc đích thân đến giới tu chân gây rối, tiện thể xem có thể bắt Sở Tinh Lan về Cực Lạc Các hay không.
Không ít rắc rối của Sở Tinh Lan trong tu chân giới đều do Tạ Linh Hoa gây ra.
Dù Sở Tinh Lan có giỏi thì cũng có lúc thất thủ, nhưng mỗi lần như thế Tạ Linh Hoa lại bị Minh Tích Nguyệt phá đám.
Lúc Sở Tinh Lan cải nữ trang, Minh Tích Nguyệt thấy Tạ Linh Hoa là đánh, cho rằng hắn giành người với mình.
Lúc Sở Tinh Lan mặc nam trang, Minh Tích Nguyệt lại khá chính trực, không thừa cơ hạ thủ, cảm thấy không nên nhân lúc người ta gặp khó khăn mà ra tay, còn giúp đỡ đánh Tạ Linh Hoa có ý đồ bắt cóc người.
Khiến cho Tạ Linh Hoa tức đến ói máu.
Tạ Linh Hoa càng ghét Minh Tích Nguyệt, cảm thấy y là người Hợp Hoan Tông mà giả làm danh môn chính phái.
Tạ Linh Hoa còn kinh ngạc vì Minh Tích Nguyệt không phân biệt được Sở Tinh Lan là nam hay nữ: "Đúng là mù thật."
Lần đầu tiên trong đời hắn thấy người bị mù mặt hoàn toàn, không phân biệt được cả nam nữ.
Minh Tích Nguyệt đáp lại là một trận đòn:
"Ta thấy ngươi cũng mù, dám động đến gia gia đây."
Hai người chính thức kết oán từ đó.
Ai ngờ sau bao phen đấu đá, cuối cùng lại là Minh Tích Nguyệt, kẻ vừa điếc vừa mù, âm thầm cướp được trái tim người kia.
Càng đánh càng hăng.
Sở Tinh Lan thấy họ sắp phá hủy cả con phố, cau mày quát: "Đi! Vượng Tài!"
Con tỳ hưu đang thèm nhỏ dãi pháp khí của họ vừa nghe lệnh liền lao đến, cắn sạch từng món pháp khí trên người Tạ Linh Hoa.
Ăn xong còn thấy chưa đủ, l**m mép rồi tiếp tục lục lọi khắp người hắn.
He he, ngon lắm.
Pháp khí trên người bị ăn gần sạch, Tạ Linh Hoa đau như đứt ruột: "Cái gì vậy?! Sao lại ăn pháp khí? Sở Tinh Lan, ngươi nuôi thứ gì thế hả?"
Đống pháp khí đó đều rất quý giá, giờ thành đồ ăn cho linh thú không biết tên kia, không đau lòng mới lạ.
"Đây là trưởng tử của bọn ta!" Minh Tích Nguyệt ôm thân hình lông xù của tỳ hưu hôn một cái, trong lòng cười đến nở hoa:
"May mà Hợp Hoan Tông chúng ta tiền nhiều của nhiều, dư dả cả pháp khí, không thì đúng là nuôi không nổi."
Trưởng tử cái quỷ gì.
Tạ Linh Hoa mất pháp khí nhưng đột nhiên lại tỉnh táo hơn, không muốn rời đi, mà còn mở lời về một việc khiến họ cực kỳ hứng thú.
"Sở Tinh Lan, nghe nói ngươi đang điều tra về Vu tộc, ta có khá nhiều thông tin đấy."
Gần đây Sở Tinh Lan nghi ngờ pháp thuật mà Tang Lâm Vãn sử dụng có liên quan đến u thuật của Vu tộc, đang âm thầm điều tra.
"Muốn giao dịch không?"
Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Đánh giá:
Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Story
Chương 58: Giao dịch không?
10.0/10 từ 12 lượt.