Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Chương 54: Có đệ tử hoang bên ngoài
66@-
Sư tôn ư???
Vừa nghe tiếng gọi "sư tôn" kia, Sở Tinh Lan càng nghe càng mê mang, sư tôn thu đệ tử lúc nào thế?
Rõ ràng lúc nãy cậu còn đích thân kiểm tra từng bộ hài cốt của sư huynh sư tỷ, số người chết trùng khớp hoàn toàn với những người bị Tang Lâm Vãn giết, sao giờ lại lòi thêm một đệ tử nữa?
Sư tôn! Không ngờ người lại có đệ tử hoang sau lưng con!
Là đệ tử thân truyền chính quy, sao cậu có thể nhịn?
Bán hết! Bán hết đi!
Cậu thì thầm hỏi Minh Tích Nguyệt:
"Ta có sư huynh nào như vậy không? Hắn phạm phải điều gì đó không thể dung thứ, sau đó bị đuổi khỏi sư môn à?"
Chỉ trong chớp mắt, đầu óc Sở Tinh Lan đã tự động dựng nguyên một bộ truyện ngược tâm ngược thân về đệ tử bị trục xuất khỏi sư môn rồi hắc hóa thành ma tu, trở lại trả thù.
Minh Tích Nguyệt lắc đầu:
"Chưa từng gặp."
Y nhớ rõ như in mặt từng đệ tử nội môn trong tông môn, chưa bao giờ thấy người này.
"Còn nữa, kỳ lạ thật. Kiếm chiêu của hắn rất quen mắt, có thể nói là cùng một mạch với Tang Tịnh Viễn, nhưng chỉ có Tang Lâm Vãn và Tang Tịnh Viễn biết dùng thôi."
Nhìn kiếm pháp mà Khúc Đình Phong và Minh Huyền giao đấu, Minh Tích Nguyệt nhận ra ngay, chính là chiêu kiếm do Khúc Đình Phong sáng tạo dựa trên kiếm pháp Tử Hà Phong.
Tang Tịnh Viễn lúc này đang bận rộn cứu chữa đồng môn, xác của Tang Lâm Vãn vẫn còn nằm trong quan tài, vậy người trước mặt là ai?
Tại sao hắn lại biết kiếm pháp của Tử Hà Phong? Vì sao lại gọi Minh Huyền là sư tôn?
Chẳng mấy chốc, đáp án được tiết lộ.
Vừa nghe Khúc Đình Phong gọi mình là "sư tôn", sắc mặt Minh Huyền lập tức trở nên cực kỳ phức tạp, như đang nhớ lại điều gì đó, lại như đang oán giận điều gì.
"Tang Lâm Vãn, ngậm miệng. Không được gọi ta là sư tôn! Ngươi không xứng! Những đệ tử đó của ta đều đã chết cả rồi, bị chính tay ngươi giết. Giờ ngươi còn dùng giọng điệu của bọn họ gọi ta, rốt cuộc ngươi muốn gì?"
Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt hai người đồng thời trợn tròn mắt.
Cái gì?! Tang Lâm Vãn thật sự sống lại rồi?!
Không đúng, không đúng! Tang Lâm Vãn chẳng phải đã có sư tôn của mình rồi à? Giờ lại nhận sư tôn của cậu làm sư tôn nữa là sao?
Sở Tinh Lan nhớ đến cuốn thoại bản cậu mua trong túi trữ vật: "Vậy chẳng phải cuốn thoại bản đó không hề lừa ta, Tang sư thúc này đúng là đã sống lại thật..."
Tu chân giới đúng là nơi khó giết người nhất quả đất.
Xác còn nằm chình ình trong quan tài cả trăm năm rồi, vậy mà còn có thể lòi ra một phân thân khác gây rối cho bọn họ.
Hắn lúc này bị đâm xuyên tim, dù đang ho ra máu mà vẫn tỉnh bơ như không có gì xảy ra.
"Nhưng rõ ràng, ta và họ đều là cùng một người. Ta gọi ngươi là sư tôn, gọi là sư huynh, cũng chẳng có gì khác biệt."
Bị l*t tr*n thân phận, Tang Lâm Vãn khẽ thở dài một tiếng, dường như không thể hiểu nổi tại sao Minh Huyền lại tàn nhẫn như thế, ra tay với hắn không hề do dự.
"Thật tàn nhẫn, ngươi đã biết như vậy mà vẫn muốn giết ta lần này đến lần khác. Nhưng cũng tốt thôi, ít ra như vậy chúng ta sẽ mãi dây dưa không dứt. Ngươi và ta sinh tử tương liên, Minh Huyền."
Hắn chau mày, ánh mắt như con cún nhỏ bị chủ nhân bỏ rơi, tội nghiệp mà đáng thương, muốn quay về bên cạnh chủ nhân lại bị đá văng ra.
Tang Lâm Vãn không thể chờ thêm, chỉ muốn ngay lập tức quay về bên Minh Huyền.
Sở Tinh Lan càng nghe càng hoảng hốt, Tang Lâm Vãn và những sư huynh sư tỷ mà cậu chưa từng gặp mặt, hóa ra đều là cùng một người?!
Quá kh*ng b* rồi!
Đúng là ác thật, tự chẻ hồn mình ra, một mình đóng trọn vở bi kịch thù diệt môn.
Minh Tích Nguyệt cũng chưa từng gặp cảnh tượng này, đơ người một lúc lâu, trong đầu toàn tiếng ong ong.
"Tinh Lan, cùng lắm thì ngươi giả nữ thôi. Tang Lâm Vãn khác, hắn một mình có thể đóng nguyên dàn nhân vật, thật sự đáng bái phục."
Hai người suýt nữa thì lấy túi hạt dưa ra cắn.
Đúng là một hồi ân oán tình thù giữa các tiền bối, kịch tính hơn cả thoại bản cậu từng đọc.
Minh Huyền mềm cứng không ăn, căn bản không bị mê hoặc chút nào: "Tang Lâm Vãn, tránh xa ta ra. Ta không muốn thấy ngươi."
Vừa nhìn thấy hắn ta, hắn lại nhớ đến cái ngày Tang Lâm Vãn huyết tẩy Chiêu Dương Phong, đó là cơn ác mộng lớn nhất đời hắn.
Tang Lâm Vãn không thể hiểu nổi.
"Vì sao ngươi lại bài xích ta? Rõ ràng ta mới là người hiểu ngươi nhất, trong thiên hạ không ai hiểu được lòng ngươi như ta. Ngươi muốn làm gì, ta đều sẵn lòng thay ngươi thực hiện. Vậy mà ngươi lại bỏ rơi ta, chúng ta vốn nên là người thân cận nhất."
Muốn vứt bỏ hắn? Không có cửa đâu.
Minh Huyền: "Đồ hèn hạ."
"Ta hèn hạ? Người hèn hạ nhất chẳng phải là ngươi sao?" Tang Lâm Vãn nhếch môi cười giễu, "Chúng ta đều hèn hạ."
Ngay khoảnh khắc ấy.
Tang Lâm Vãn như nhận ra gì đó, vẻ mặt tinh quái, bất ngờ vọt tới, tung chưởng phá vỡ bia mộ, xuất hiện trước mặt hai người vừa trốn vừa hóng chuyện là Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt.
Vẻ mặt cười mỉm của hắn như tu la, mặt mũi vô hại mà lại khiến người ta như gặp ác mộng.
"Òa~ Tìm thấy rồi! Hai tên tiểu quỷ nghe lén, nghe lâu thế có thấy vui không?"
Đối mặt với một kẻ điên điên khùng khùng, cả hai bị dọa giật mình, lập tức ra tay công kích.
Nhưng tất cả đòn công kích vừa tung ra đều bị Tang Lâm Vãn hóa giải nhẹ nhàng, mà hắn cũng không giết bọn họ.
"Đừng sợ. Ta chưa muốn giết các ngươi đâu, giết các ngươi trước mặt hắn thì Minh Huyền lại nổi giận mất. Hắn không thích ta động vào các ngươi."
Dường như nghĩ tới điều gì, hắn bỗng cúi đầu, thấp giọng cảnh báo với Sở Tinh Lan:
"Sở Tinh Lan, đừng tùy tiện tin bất kỳ ai đột nhiên tốt với ngươi. Cẩn thận đến xương cũng bị gặm sạch. Dù sao ta cũng không phải thứ tốt đẹp gì."
Sở Tinh Lan đột nhiên cảm thấy Tang Lâm Vãn đúng thật là đồ chó: "Ngươi đến đây gây rối, khiến ta nghi ngờ cả người bên cạnh."
Vừa thấy Tang Lâm Vãn ra tay với hai người, Minh Huyền cau mày, lập tức tấn công.
Tang Lâm Vãn vẫn thản nhiên, vừa rút lui vừa cười như kẻ điên: "Ta hiểu hắn quá rõ rồi. Không ai hiểu được sư tôn ngươi hơn ta. Ta nhìn hắn chẳng khác nào nhìn bản thân trong gương."
"Cái thân xác này cũng sắp không cầm cự nổi nữa, nhưng không sao, chúng ta sẽ còn gặp lại."
Chỉ trong khoảnh khắc, phân thân lần này của hắn đã sụp đổ, hồn phách lập tức tan biến.
Minh Huyền thu kiếm, liếc mắt đánh giá Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt, thấy bọn họ không sao mới thở phào.
"Ái đồ, Minh Tích Nguyệt. Hai ngươi gan to thật đấy, nếu hôm nay ta không có mặt, e là đã phải gom xác về cho các ngươi rồi."
Tang Lâm Vãn bề ngoài thì tao nhã lễ độ, nhưng thật ra là sát thần không chớp mắt. Một đứa kim đan, một đứa nguyên anh, ở trước mặt hắn chẳng đủ cho hắn nhét kẽ răng.
Sở Tinh Lan: "Sư tôn, rốt cuộc là sao? Người kia thật sự là Tang sư thúc?"
Minh Huyền không phủ nhận, nhưng cũng không thừa nhận Tang Lâm Vãn và mấy đệ tử kia là một.
"Các ngươi đoán không sai, hắn chính là Tang Lâm Vãn một kẻ điên đúng nghĩa."
Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Sư tôn ư???
Vừa nghe tiếng gọi "sư tôn" kia, Sở Tinh Lan càng nghe càng mê mang, sư tôn thu đệ tử lúc nào thế?
Rõ ràng lúc nãy cậu còn đích thân kiểm tra từng bộ hài cốt của sư huynh sư tỷ, số người chết trùng khớp hoàn toàn với những người bị Tang Lâm Vãn giết, sao giờ lại lòi thêm một đệ tử nữa?
Sư tôn! Không ngờ người lại có đệ tử hoang sau lưng con!
Là đệ tử thân truyền chính quy, sao cậu có thể nhịn?
Bán hết! Bán hết đi!
Cậu thì thầm hỏi Minh Tích Nguyệt:
"Ta có sư huynh nào như vậy không? Hắn phạm phải điều gì đó không thể dung thứ, sau đó bị đuổi khỏi sư môn à?"
Chỉ trong chớp mắt, đầu óc Sở Tinh Lan đã tự động dựng nguyên một bộ truyện ngược tâm ngược thân về đệ tử bị trục xuất khỏi sư môn rồi hắc hóa thành ma tu, trở lại trả thù.
Minh Tích Nguyệt lắc đầu:
"Chưa từng gặp."
Y nhớ rõ như in mặt từng đệ tử nội môn trong tông môn, chưa bao giờ thấy người này.
"Còn nữa, kỳ lạ thật. Kiếm chiêu của hắn rất quen mắt, có thể nói là cùng một mạch với Tang Tịnh Viễn, nhưng chỉ có Tang Lâm Vãn và Tang Tịnh Viễn biết dùng thôi."
Nhìn kiếm pháp mà Khúc Đình Phong và Minh Huyền giao đấu, Minh Tích Nguyệt nhận ra ngay, chính là chiêu kiếm do Khúc Đình Phong sáng tạo dựa trên kiếm pháp Tử Hà Phong.
Tang Tịnh Viễn lúc này đang bận rộn cứu chữa đồng môn, xác của Tang Lâm Vãn vẫn còn nằm trong quan tài, vậy người trước mặt là ai?
Tại sao hắn lại biết kiếm pháp của Tử Hà Phong? Vì sao lại gọi Minh Huyền là sư tôn?
Chẳng mấy chốc, đáp án được tiết lộ.
Vừa nghe Khúc Đình Phong gọi mình là "sư tôn", sắc mặt Minh Huyền lập tức trở nên cực kỳ phức tạp, như đang nhớ lại điều gì đó, lại như đang oán giận điều gì.
"Tang Lâm Vãn, ngậm miệng. Không được gọi ta là sư tôn! Ngươi không xứng! Những đệ tử đó của ta đều đã chết cả rồi, bị chính tay ngươi giết. Giờ ngươi còn dùng giọng điệu của bọn họ gọi ta, rốt cuộc ngươi muốn gì?"
Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt hai người đồng thời trợn tròn mắt.
Cái gì?! Tang Lâm Vãn thật sự sống lại rồi?!
Không đúng, không đúng! Tang Lâm Vãn chẳng phải đã có sư tôn của mình rồi à? Giờ lại nhận sư tôn của cậu làm sư tôn nữa là sao?
Sở Tinh Lan nhớ đến cuốn thoại bản cậu mua trong túi trữ vật: "Vậy chẳng phải cuốn thoại bản đó không hề lừa ta, Tang sư thúc này đúng là đã sống lại thật..."
Tu chân giới đúng là nơi khó giết người nhất quả đất.
Xác còn nằm chình ình trong quan tài cả trăm năm rồi, vậy mà còn có thể lòi ra một phân thân khác gây rối cho bọn họ.
Hắn lúc này bị đâm xuyên tim, dù đang ho ra máu mà vẫn tỉnh bơ như không có gì xảy ra.
"Nhưng rõ ràng, ta và họ đều là cùng một người. Ta gọi ngươi là sư tôn, gọi là sư huynh, cũng chẳng có gì khác biệt."
Bị l*t tr*n thân phận, Tang Lâm Vãn khẽ thở dài một tiếng, dường như không thể hiểu nổi tại sao Minh Huyền lại tàn nhẫn như thế, ra tay với hắn không hề do dự.
"Thật tàn nhẫn, ngươi đã biết như vậy mà vẫn muốn giết ta lần này đến lần khác. Nhưng cũng tốt thôi, ít ra như vậy chúng ta sẽ mãi dây dưa không dứt. Ngươi và ta sinh tử tương liên, Minh Huyền."
Hắn chau mày, ánh mắt như con cún nhỏ bị chủ nhân bỏ rơi, tội nghiệp mà đáng thương, muốn quay về bên cạnh chủ nhân lại bị đá văng ra.
Tang Lâm Vãn không thể chờ thêm, chỉ muốn ngay lập tức quay về bên Minh Huyền.
Sở Tinh Lan càng nghe càng hoảng hốt, Tang Lâm Vãn và những sư huynh sư tỷ mà cậu chưa từng gặp mặt, hóa ra đều là cùng một người?!
Quá kh*ng b* rồi!
Đúng là ác thật, tự chẻ hồn mình ra, một mình đóng trọn vở bi kịch thù diệt môn.
Minh Tích Nguyệt cũng chưa từng gặp cảnh tượng này, đơ người một lúc lâu, trong đầu toàn tiếng ong ong.
"Tinh Lan, cùng lắm thì ngươi giả nữ thôi. Tang Lâm Vãn khác, hắn một mình có thể đóng nguyên dàn nhân vật, thật sự đáng bái phục."
Hai người suýt nữa thì lấy túi hạt dưa ra cắn.
Đúng là một hồi ân oán tình thù giữa các tiền bối, kịch tính hơn cả thoại bản cậu từng đọc.
Minh Huyền mềm cứng không ăn, căn bản không bị mê hoặc chút nào: "Tang Lâm Vãn, tránh xa ta ra. Ta không muốn thấy ngươi."
Vừa nhìn thấy hắn ta, hắn lại nhớ đến cái ngày Tang Lâm Vãn huyết tẩy Chiêu Dương Phong, đó là cơn ác mộng lớn nhất đời hắn.
Tang Lâm Vãn không thể hiểu nổi.
"Vì sao ngươi lại bài xích ta? Rõ ràng ta mới là người hiểu ngươi nhất, trong thiên hạ không ai hiểu được lòng ngươi như ta. Ngươi muốn làm gì, ta đều sẵn lòng thay ngươi thực hiện. Vậy mà ngươi lại bỏ rơi ta, chúng ta vốn nên là người thân cận nhất."
Muốn vứt bỏ hắn? Không có cửa đâu.
Minh Huyền: "Đồ hèn hạ."
"Ta hèn hạ? Người hèn hạ nhất chẳng phải là ngươi sao?" Tang Lâm Vãn nhếch môi cười giễu, "Chúng ta đều hèn hạ."
Ngay khoảnh khắc ấy.
Tang Lâm Vãn như nhận ra gì đó, vẻ mặt tinh quái, bất ngờ vọt tới, tung chưởng phá vỡ bia mộ, xuất hiện trước mặt hai người vừa trốn vừa hóng chuyện là Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt.
Vẻ mặt cười mỉm của hắn như tu la, mặt mũi vô hại mà lại khiến người ta như gặp ác mộng.
"Òa~ Tìm thấy rồi! Hai tên tiểu quỷ nghe lén, nghe lâu thế có thấy vui không?"
Đối mặt với một kẻ điên điên khùng khùng, cả hai bị dọa giật mình, lập tức ra tay công kích.
Nhưng tất cả đòn công kích vừa tung ra đều bị Tang Lâm Vãn hóa giải nhẹ nhàng, mà hắn cũng không giết bọn họ.
"Đừng sợ. Ta chưa muốn giết các ngươi đâu, giết các ngươi trước mặt hắn thì Minh Huyền lại nổi giận mất. Hắn không thích ta động vào các ngươi."
Dường như nghĩ tới điều gì, hắn bỗng cúi đầu, thấp giọng cảnh báo với Sở Tinh Lan:
"Sở Tinh Lan, đừng tùy tiện tin bất kỳ ai đột nhiên tốt với ngươi. Cẩn thận đến xương cũng bị gặm sạch. Dù sao ta cũng không phải thứ tốt đẹp gì."
Sở Tinh Lan đột nhiên cảm thấy Tang Lâm Vãn đúng thật là đồ chó: "Ngươi đến đây gây rối, khiến ta nghi ngờ cả người bên cạnh."
Vừa thấy Tang Lâm Vãn ra tay với hai người, Minh Huyền cau mày, lập tức tấn công.
Tang Lâm Vãn vẫn thản nhiên, vừa rút lui vừa cười như kẻ điên: "Ta hiểu hắn quá rõ rồi. Không ai hiểu được sư tôn ngươi hơn ta. Ta nhìn hắn chẳng khác nào nhìn bản thân trong gương."
"Cái thân xác này cũng sắp không cầm cự nổi nữa, nhưng không sao, chúng ta sẽ còn gặp lại."
Chỉ trong khoảnh khắc, phân thân lần này của hắn đã sụp đổ, hồn phách lập tức tan biến.
Minh Huyền thu kiếm, liếc mắt đánh giá Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt, thấy bọn họ không sao mới thở phào.
"Ái đồ, Minh Tích Nguyệt. Hai ngươi gan to thật đấy, nếu hôm nay ta không có mặt, e là đã phải gom xác về cho các ngươi rồi."
Tang Lâm Vãn bề ngoài thì tao nhã lễ độ, nhưng thật ra là sát thần không chớp mắt. Một đứa kim đan, một đứa nguyên anh, ở trước mặt hắn chẳng đủ cho hắn nhét kẽ răng.
Sở Tinh Lan: "Sư tôn, rốt cuộc là sao? Người kia thật sự là Tang sư thúc?"
Minh Huyền không phủ nhận, nhưng cũng không thừa nhận Tang Lâm Vãn và mấy đệ tử kia là một.
"Các ngươi đoán không sai, hắn chính là Tang Lâm Vãn một kẻ điên đúng nghĩa."
Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Đánh giá:
Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Story
Chương 54: Có đệ tử hoang bên ngoài
10.0/10 từ 12 lượt.