Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Chương 198: Thái lát sư thúc sẽ mãi dõi theo ngươi, vĩnh viễn
135@-
Sở Tinh Lan vừa nhìn thấy hắn là đã cảm thấy sắp bị ăn đòn lần hai, đối mặt với tu sĩ có thực lực vượt xa mình, cậu quyết định xoay người đi.
Cảm giác lần này Tang sư thúc đến không có ý tốt.
Chắc chắn là muốn đánh cậu.
"Ta đi trước một bước, Tang sư thúc ngươi cứ tự nhiên."
"Vội vàng như thế làm gì?" Tang Lâm Vãn ngăn cản Sở Tinh Lan, không cho cậu rời đi, "Sư chất, ngươi không tò mò lần này ta đến làm gì sao?"
Thái lát sư thúc lại bắt đầu chơi trò ta hỏi ngươi đoán.
Sở Tinh Lan nghi ngờ nhìn hắn: "Tang sư thúc, chuyện Lư sư huynh mất tích chắc không phải do ngươi gây ra đấy chứ?"
Sở Tinh Lan nhớ hình như lúc trước Tang Lâm Vãn rất có ý kiến với cái miệng rộng của Lư sư huynh, trông như muốn cắt luôn lưỡi của người ta vậy, hắn tiện tay giết người diệt khẩu hình như cũng không khó tin lắm
Tang Lâm Vãn, lát cắt xuất hiện ở khắp mọi nơi có thể chạy đến bất cứ đâu, trận pháp đại hộ sơn của các đại tông môn đối với hắn mà nói chẳng khác gì không tồn tại.
"Nếu ta muốn giết hắn, Lư Ngọc Thành đã chết từ lâu rồi, còn để hắn sống đến bây giờ chắc? Có điều, hắn mất tích đúng thật là rất rắc rối, có lẽ người mất tích không chỉ có mình hắn." Tang Lâm Vãn không quá để tâm đến Lư Ngọc Thành, còn mở lời khinh miệt "Ta không có hứng thú với mạng của hắn, hắn còn chẳng thú vị bằng ngươi."
Sở Tinh Lan: "Ngươi đã biết những gì? Có liên quan đến Đại Vu không?"
Cậu đột nhiên nhớ đến, ngoài cậu ra, Đại Vu còn dự bị những mấy người để đoạt xá.
Sở Tinh Lan không biết những người còn lại rốt cuộc là ai, nhưng nếu Đại Vu vẫn không đoạt xá được cậu, vậy thì hắn sẽ ra tay với mục tiêu khác.
Lư sư huynh gặp nguy rồi!
Hắn đã tàn phế rồi thì bỏ qua cho hắn đi!
Hắn lại còn đắc tội nhiều người như vậy, nếu đoạt xá thật, ra cửa sẽ bị đánh đó.
"Ngươi hỏi ta? Ta và hắn không cùng một phe, chuyện hắn muốn làm ta còn lâu mới thèm làm cùng hắn." Thái lát sư thúc vạch rõ ranh giới với Đại Vu, "Sư chất, ngươi chẳng hiểu ta gì cả. Đoán sai rồi, sư thúc phải thay sư tôn dạy dỗ ngươi."
Một luồng sát khí nguy hiểm chợt xông về phía Sở Tinh Lan.
Sở Tinh Lan lập tức căng thẳng: "Vậy ngươi muốn giết ta sao?"
Vừa nãy mới bị đánh ở chỗ sư tôn, giờ Tang Lâm Vãn cũng đến đánh cậu.
Sở Tinh Lan còn nhớ lúc ban đầu, Tang Lâm Vãn từng nói hắn muốn giết cậu.
Nuôi béo rồi mới giết?
Sở Tinh Lan lập tức trở nên cảnh giác.
"Có đôi khi muốn giết ngươi, nhìn đi nhìn lại, càng nhìn càng thấy ưu tú, lòng tiếc tài của ta lại trỗi dậy, không nỡ giết nữa. Làm sư thúc cũng đâu phải loại người nhẫn tâm đó!"
Ngữ điệu của Tang Lâm Vãn nghe như đang trêu đùa, những lại ẩn giấu không ít nguy hiểm, cảm giác như mưa gió sắp đến.
"Nhưng mà khi thấy ngươi dỗ Minh Huyền cười với ngươi, ta lại không kiềm chế được muốn thanh lí môn hộ."
Lần trước xuất hiện không có chuyện gì lớn, chỉ đơn giản là nhìn Sở Tinh Lan không thuận mắt, muốn đánh chết cậu.
Sở Tinh Lan: "?"
Không thể dùng lối suy nghĩ của người bình thường để nhìn Tang Lâm Vãn.
Hắn không bình thường.
Tang Lâm Vãn có tiền án giết đồ đệ của Minh Huyền, tuy là chính hắn, nhưng Sở Tinh Lan vẫn để bụng.
Tên điên này đến cả bản thân mình mà còn giết, khó nói trước được hắn sẽ không phát điên khi nhìn thấy sư đồ bọn họ chung sống hòa thuận.
Rốt cuộc là vì cái gì mà khiến Tang Lâm Vãn cố chấp với sư tôn như vậy?
Khiến người ta nghĩ mãi không ra.
"Muốn giết ta? Sư thúc, ta sẽ không chết một cách dễ dàng vậy đâu."
Sở Tinh Lan đã chuẩn bị tinh thần giao chiến với Tang Lâm Vãn, "Đúng lúc ta cũng muốn biết, khoảng cách giữa ta và sư thúc là bao xa."
Tang Lâm Vãn ra tay trong nháy mắt: "Sư chất, chẳng biết ngươi tu hành ra sao rồi, để sư thúc chỉ điểm giúp ngươi."
Tu vi của Tang Lâm Vãn không thể nhìn thấu, có vẻ là thực lực tương đương với sư tôn, vừa xuất chiêu đã cực kỳ tàn nhẫn, nhắm vào Sở Tinh Lan mà xông đến.
Hai người bắt đầu đấu pháp.
Sở Tinh Lan kinh ngạc phát hiện, tu vi của Tang sư thúc cũng đã tăng lên không ít, khoảng cách giữa hai người bọn họ vẫn còn rất lớn!
Mới hồi đầu Sở Tinh Lan còn đánh được người mấy chiêu với hắn, nhưng về sau Tang Lâm Vãn đã bắt đầu áp chế cậu.
Tang Lâm Vãn mượn cớ chỉ điểm ra sức đánh Sở Tinh Lan: "Sư chất, so với sư thúc, ngươi vẫn còn non lắm."
Chẳng qua là đang ở trong rừng ngộ đạo, thần thức của Minh Huyền phủ khắp khu vực này, tranh chấp giữa bọn họ đã nhanh chóng bị Minh Huyền phát hiện ra.
Minh Huyền đột nhiên cảm nhận được sát khí, nhoáng cái đã xuất hiện trước mặt Sở Tinh Lan, vung tay phá đòn công kích của thái lát sư thúc.
"Tang Lâm Vãn, ngươi dám xông vào rừng ngộ đạo của ta, còn muốn xuống tay với môn đồ của ta, ngươi muốn chết!"
Minh Huyền vừa đến đã nhìn thấy Tang Lâm Vãn đang ra tay với đồ đệ của hắn, đôi tay giết người lại bắt đầu thấy ngứa ngáy.
Không có lần nào nhìn thấy hắn là không tức.
"Ta không giống, ngươi đâu muốn nhìn thấy ta, ta và các đệ tử vẫn luôn là cùng một người, ngươi chỉ nhận bọn họ, không nhận ta, đúng là đau thấu tim gan."
Tang Lâm Vãn vừa nhìn thấy Minh Huyền là vứt bỏ Sở Tinh Lan, mục đích đã đạt được, trông hắn đang rất hưng phấn.
"Minh Huyền, đã lâu không gặp, lần người giết ta có vui không? Tuy đều là phân thân, nhưng giữa ta và bọn họ có chung một cảm giác, ngươi tàn nhẫn với ta thật."
Minh Huyền nắm chặt chuôi kiếm, ánh mắt dần trở nên lạnh giá, sát khí tỏa ra quanh người: "Ta không chỉ tàn nhẫn với ngươi, mà ta còn rất vui lòng tiễn ngươi lên đường, kẻ lừa đảo."
Chỉ khi Tang Lâm Vãn biến thành thi thể mới không thể tiếp tục đâm vào tim hắn nữa.
Sở Tinh Lan trợn mắt há mồm.
Thái lát sư thúc, tên b**n th** này dùng cậu dẫn dụ sư tôn, còn nói những lời tổn thương.
Lúc nào cũng nhắc đến quá khứ giả dối đầy toan tính giữa bọn họ, đoạn ký ức đẫm máu khiến sư tôn bạc trắng tóc chỉ sau một đêm ấy, thật sự cần phải lôi ra nói đi nói lại mãi sao?
Sở Tinh lan: "Sư tôn, đừng nghe hắn nói, hắn đang cố ý quấy nhiễu đạo tâm của người đó."
Minh Huyền nhìn Sở Tinh Lan bên cạnh, lo sẽ ảnh hưởng đến cậu: "Đồ nhi, con rời khỏi đây, chỗ này giao cho vi sư."
Hai người có tu vi cường đại giao chiến, mặc kệ bọn họ có ý thế nào, cũng không thể tránh khỏi liên lụy đến người vô tội.
Sở Tinh Lan còn chưa kịp nói gì, cậu đã bị sư tôn ném ra khỏi rừng ngộ đạo, phủ một tầng kết giới không cho cậu cơ hội tiến vào.
Nhìn động tĩnh trời rung đất lở bên trong, có lẽ sư tôn và Tang Lâm Vãn đã bắt đầu đánh nhau rồi.
Lúc về đến động phủ, trong động phủ của Sở Tinh Lan đã có thêm một người, Minh Tích Nguyệt đang trầm mặt lật xem thứ gì đó, vừa thấy Sở Tinh Lan về, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng.
"Tinh Lan! Ta đến tìm ngươi rồi đây."
Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Nghe giọng điệu này không cần nghĩ cũng biết là thái lát sư thúc không đâu không có mặt.
Thái lát sư thúc tuy đến muộn nhưng cuối cùng vẫn đến, mãi luôn nấp trong bóng tối theo dõi bọn họ, vĩnh viễn.
"Tang sư thúc, không liên quan đến ngươi. Ta đang giúp sư tôn xem thử trúc của người mọc thế nào rồi, dù ta có đào đi chăng nữa, sư tôn cũng sẽ không thật sự đánh chết ta đâu."
Ló mặt ra không gây chuyện mà lại ở đây quan tâm măng của sư tôn?
Trông rảnh chưa kìa.
Sở Tinh Lan vừa nhìn thấy hắn là đã cảm thấy sắp bị ăn đòn lần hai, đối mặt với tu sĩ có thực lực vượt xa mình, cậu quyết định xoay người đi.
Cảm giác lần này Tang sư thúc đến không có ý tốt.
Chắc chắn là muốn đánh cậu.
"Ta đi trước một bước, Tang sư thúc ngươi cứ tự nhiên."
"Vội vàng như thế làm gì?" Tang Lâm Vãn ngăn cản Sở Tinh Lan, không cho cậu rời đi, "Sư chất, ngươi không tò mò lần này ta đến làm gì sao?"
Thái lát sư thúc lại bắt đầu chơi trò ta hỏi ngươi đoán.
Sở Tinh Lan nghi ngờ nhìn hắn: "Tang sư thúc, chuyện Lư sư huynh mất tích chắc không phải do ngươi gây ra đấy chứ?"
Sở Tinh Lan nhớ hình như lúc trước Tang Lâm Vãn rất có ý kiến với cái miệng rộng của Lư sư huynh, trông như muốn cắt luôn lưỡi của người ta vậy, hắn tiện tay giết người diệt khẩu hình như cũng không khó tin lắm
Tang Lâm Vãn, lát cắt xuất hiện ở khắp mọi nơi có thể chạy đến bất cứ đâu, trận pháp đại hộ sơn của các đại tông môn đối với hắn mà nói chẳng khác gì không tồn tại.
"Nếu ta muốn giết hắn, Lư Ngọc Thành đã chết từ lâu rồi, còn để hắn sống đến bây giờ chắc? Có điều, hắn mất tích đúng thật là rất rắc rối, có lẽ người mất tích không chỉ có mình hắn." Tang Lâm Vãn không quá để tâm đến Lư Ngọc Thành, còn mở lời khinh miệt "Ta không có hứng thú với mạng của hắn, hắn còn chẳng thú vị bằng ngươi."
Sở Tinh Lan: "Ngươi đã biết những gì? Có liên quan đến Đại Vu không?"
Cậu đột nhiên nhớ đến, ngoài cậu ra, Đại Vu còn dự bị những mấy người để đoạt xá.
Sở Tinh Lan không biết những người còn lại rốt cuộc là ai, nhưng nếu Đại Vu vẫn không đoạt xá được cậu, vậy thì hắn sẽ ra tay với mục tiêu khác.
Lư sư huynh gặp nguy rồi!
Hắn đã tàn phế rồi thì bỏ qua cho hắn đi!
Hắn lại còn đắc tội nhiều người như vậy, nếu đoạt xá thật, ra cửa sẽ bị đánh đó.
"Ngươi hỏi ta? Ta và hắn không cùng một phe, chuyện hắn muốn làm ta còn lâu mới thèm làm cùng hắn." Thái lát sư thúc vạch rõ ranh giới với Đại Vu, "Sư chất, ngươi chẳng hiểu ta gì cả. Đoán sai rồi, sư thúc phải thay sư tôn dạy dỗ ngươi."
Một luồng sát khí nguy hiểm chợt xông về phía Sở Tinh Lan.
Sở Tinh Lan lập tức căng thẳng: "Vậy ngươi muốn giết ta sao?"
Vừa nãy mới bị đánh ở chỗ sư tôn, giờ Tang Lâm Vãn cũng đến đánh cậu.
Sở Tinh Lan còn nhớ lúc ban đầu, Tang Lâm Vãn từng nói hắn muốn giết cậu.
Nuôi béo rồi mới giết?
Sở Tinh Lan lập tức trở nên cảnh giác.
"Có đôi khi muốn giết ngươi, nhìn đi nhìn lại, càng nhìn càng thấy ưu tú, lòng tiếc tài của ta lại trỗi dậy, không nỡ giết nữa. Làm sư thúc cũng đâu phải loại người nhẫn tâm đó!"
Ngữ điệu của Tang Lâm Vãn nghe như đang trêu đùa, những lại ẩn giấu không ít nguy hiểm, cảm giác như mưa gió sắp đến.
"Nhưng mà khi thấy ngươi dỗ Minh Huyền cười với ngươi, ta lại không kiềm chế được muốn thanh lí môn hộ."
Lần trước xuất hiện không có chuyện gì lớn, chỉ đơn giản là nhìn Sở Tinh Lan không thuận mắt, muốn đánh chết cậu.
Sở Tinh Lan: "?"
Không thể dùng lối suy nghĩ của người bình thường để nhìn Tang Lâm Vãn.
Hắn không bình thường.
Tang Lâm Vãn có tiền án giết đồ đệ của Minh Huyền, tuy là chính hắn, nhưng Sở Tinh Lan vẫn để bụng.
Tên điên này đến cả bản thân mình mà còn giết, khó nói trước được hắn sẽ không phát điên khi nhìn thấy sư đồ bọn họ chung sống hòa thuận.
Rốt cuộc là vì cái gì mà khiến Tang Lâm Vãn cố chấp với sư tôn như vậy?
Khiến người ta nghĩ mãi không ra.
"Muốn giết ta? Sư thúc, ta sẽ không chết một cách dễ dàng vậy đâu."
Sở Tinh Lan đã chuẩn bị tinh thần giao chiến với Tang Lâm Vãn, "Đúng lúc ta cũng muốn biết, khoảng cách giữa ta và sư thúc là bao xa."
Tang Lâm Vãn ra tay trong nháy mắt: "Sư chất, chẳng biết ngươi tu hành ra sao rồi, để sư thúc chỉ điểm giúp ngươi."
Tu vi của Tang Lâm Vãn không thể nhìn thấu, có vẻ là thực lực tương đương với sư tôn, vừa xuất chiêu đã cực kỳ tàn nhẫn, nhắm vào Sở Tinh Lan mà xông đến.
Hai người bắt đầu đấu pháp.
Sở Tinh Lan kinh ngạc phát hiện, tu vi của Tang sư thúc cũng đã tăng lên không ít, khoảng cách giữa hai người bọn họ vẫn còn rất lớn!
Mới hồi đầu Sở Tinh Lan còn đánh được người mấy chiêu với hắn, nhưng về sau Tang Lâm Vãn đã bắt đầu áp chế cậu.
Tang Lâm Vãn mượn cớ chỉ điểm ra sức đánh Sở Tinh Lan: "Sư chất, so với sư thúc, ngươi vẫn còn non lắm."
Chẳng qua là đang ở trong rừng ngộ đạo, thần thức của Minh Huyền phủ khắp khu vực này, tranh chấp giữa bọn họ đã nhanh chóng bị Minh Huyền phát hiện ra.
Minh Huyền đột nhiên cảm nhận được sát khí, nhoáng cái đã xuất hiện trước mặt Sở Tinh Lan, vung tay phá đòn công kích của thái lát sư thúc.
"Tang Lâm Vãn, ngươi dám xông vào rừng ngộ đạo của ta, còn muốn xuống tay với môn đồ của ta, ngươi muốn chết!"
Minh Huyền vừa đến đã nhìn thấy Tang Lâm Vãn đang ra tay với đồ đệ của hắn, đôi tay giết người lại bắt đầu thấy ngứa ngáy.
Không có lần nào nhìn thấy hắn là không tức.
"Ta không giống, ngươi đâu muốn nhìn thấy ta, ta và các đệ tử vẫn luôn là cùng một người, ngươi chỉ nhận bọn họ, không nhận ta, đúng là đau thấu tim gan."
Tang Lâm Vãn vừa nhìn thấy Minh Huyền là vứt bỏ Sở Tinh Lan, mục đích đã đạt được, trông hắn đang rất hưng phấn.
"Minh Huyền, đã lâu không gặp, lần người giết ta có vui không? Tuy đều là phân thân, nhưng giữa ta và bọn họ có chung một cảm giác, ngươi tàn nhẫn với ta thật."
Minh Huyền nắm chặt chuôi kiếm, ánh mắt dần trở nên lạnh giá, sát khí tỏa ra quanh người: "Ta không chỉ tàn nhẫn với ngươi, mà ta còn rất vui lòng tiễn ngươi lên đường, kẻ lừa đảo."
Chỉ khi Tang Lâm Vãn biến thành thi thể mới không thể tiếp tục đâm vào tim hắn nữa.
Sở Tinh Lan trợn mắt há mồm.
Thái lát sư thúc, tên b**n th** này dùng cậu dẫn dụ sư tôn, còn nói những lời tổn thương.
Lúc nào cũng nhắc đến quá khứ giả dối đầy toan tính giữa bọn họ, đoạn ký ức đẫm máu khiến sư tôn bạc trắng tóc chỉ sau một đêm ấy, thật sự cần phải lôi ra nói đi nói lại mãi sao?
Sở Tinh lan: "Sư tôn, đừng nghe hắn nói, hắn đang cố ý quấy nhiễu đạo tâm của người đó."
Minh Huyền nhìn Sở Tinh Lan bên cạnh, lo sẽ ảnh hưởng đến cậu: "Đồ nhi, con rời khỏi đây, chỗ này giao cho vi sư."
Hai người có tu vi cường đại giao chiến, mặc kệ bọn họ có ý thế nào, cũng không thể tránh khỏi liên lụy đến người vô tội.
Sở Tinh Lan còn chưa kịp nói gì, cậu đã bị sư tôn ném ra khỏi rừng ngộ đạo, phủ một tầng kết giới không cho cậu cơ hội tiến vào.
Nhìn động tĩnh trời rung đất lở bên trong, có lẽ sư tôn và Tang Lâm Vãn đã bắt đầu đánh nhau rồi.
Lúc về đến động phủ, trong động phủ của Sở Tinh Lan đã có thêm một người, Minh Tích Nguyệt đang trầm mặt lật xem thứ gì đó, vừa thấy Sở Tinh Lan về, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng.
"Tinh Lan! Ta đến tìm ngươi rồi đây."
Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Đánh giá:
Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Story
Chương 198: Thái lát sư thúc sẽ mãi dõi theo ngươi, vĩnh viễn
10.0/10 từ 12 lượt.