Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Chương 192: Lần lượt độ kiếp
Chuyện hồ đồ này lại kéo dài chẳng biết mấy ngày mấy đêm, nhưng trong tu chân giới thì lại xem như chuyện thường tình.
Khi Sở Tinh Lan tỉnh lại, eo mỏi lưng đau, tỳ hưu nhỏ đang nhở ngoài cửa bắt bươm bướm, tiếng bước chân chạy khắp nơi của nó làm ồn đến người ngủ say trong phòng.
Sở Tinh Lan dậy đổi y phục, Minh Tích Nguyệt đang chìm trong giấc mộng cảm nhận được người trong lòng sắp rời đi, lập tức đưa tay ôm lấy người kéo trở lại.
"Đi đâu? Chúng ta ngủ thêm một lúc nữa đi, ngươi đừng đi, đừng vứt bỏ ta."
Minh Tích Nguyệt ôm chặt Sở Tinh Lan không chịu buông, y sợ vừa tỉnh giấc, Sở Tinh Lan đã không còn bên cạnh mình nữa.
Sở Tinh Lan đẩy tôm hùm đất đang bám lấy mình ra: "Ta đi tắm rửa, chuẩn bị tu luyện, người tu hành sao có thể ngày ngày lăn giường chứ."
Minh Tích Nguyệt: "Chúng ta có thể tiếp tục song tu, ngươi xem tu vi của chúng ta đã có bước tiến vượt bậc, lẽ nào ngươi không thích sao?"
Công pháp của Hợp Hoan Tông rất có tác dụng, kết hợp thêm thể chất không đàng hoàng đó của Minh Tích Nguyệt, tu vi của hai người thực sự đã tăng lên đáng kể.
Nhưng tốn eo lắm.
Nếu không phải có sức lực thì Sở Tinh Lan đã chịu không nổi, rất có thể sẽ chết ngay trên giường.
"Không làm bậy với ngươi nữa, ta phải bắt đầu chuyên tâm tu luyện rồi, tu luyện đàng hoàng, nghiêm cấm sắc dục."
Sở Tinh Lan cảm thấy eo của mình không đủ dùng, từ chối lời mời song tu thêm lần nữa của Minh Tích Nguyệt, nghiêm túc cảnh tỉnh bản thân mình gần đây bị sắc đẹp làm mờ mắt, từ nay về sau sẽ thanh tâm quả dục, chăm chỉ tu luyện.
"Nếu mà ngươi sung sức quá không biết xả vào đâu thì về Thiên Diễn Tông tìm trâu của Lư sư huynh đi, ngươi bảo nó tránh ra, để ngươi thế chỗ nó cày ruộng."
Sắc dục không bằng tu tiên.
Tu tiên cần phải luyện cấp, không luyện cấp thì làm sao chiến đấu? Lần sau gặp Trang Hạ, ít nhất cậu phải đánh bay hắn.
Đầu óc tên đó không bình thường còn tu luyện được đến xuất khiếu kỳ đại viên mãn, cậu cũng sẽ làm được!
Giờ phút này, trong đầu Sở Tinh Lan tràn ngập ý chí quyết tâm.
Minh Tích Nguyệt: "......"
Cày ruộng thì thôi đi.
Lúc này Minh Tích Nguyệt mới lưu luyến thả người đi.
Y cũng hi vọng Sở Tinh Lan có thể mạnh hơn, như vậy sẽ không còn ai làm Sở Tinh Lan bị thương được nữa.
Minh Tích Nguyệt cũng dậy chỉnh đốn lại bản thân, ra cửa bảo Vượng Tài tự đi chơi, hai người cùng thảo luận tác dụng của Vân Châu.
Vân Châu đã về tay, Sở Tinh Lan đang xem thử có thể mở ra Thủy Liêm Kính giúp bọn họ tu hành không.
"Đồ vật đầy đủ cả rồi, sao làm kiểu gì cũng không mở được vậy?" Sở Tinh Lan nhìn Thủy Liêm Kính và Vân Châu đang lơ lửng trên không, nhìn chúng nó không hề có một chút phản ứng nào, bỗng cảm thấy bế tắc, "Lẽ nào còn thiếu chút gì đó? Đâu có đâu, trên sách viết mỗi Vân Châu mà."
Nếu thần khí trợ giúp tu hành không thể sử dụng, vậy nó chính là pháp bảo không đáng một xu.
Chẳng trách Tiên Minh lại hào phóng dùng thần khí làm phần thưởng, có thể là bọn họ đã giữ mấy trăm đến cả nghìn năm vẫn không dùng được, cảm thấy truyền thuyết là giả, thế nên mới dứt khoát tặng cho người khác.
Lẽ nào là điều kiện quá hà khắc?
"Khi về phải đi tàng thư các của Thiên Diễn Tông xem thử rốt cuộc là thế nào, có thể bên đó sẽ có nhiều ghi chép về thứ này hơn."
Về chuyện này, bọn họ vẫn phải nghĩ cách xem tiếp tục thế nào, vấn đề trước mắt là nên bắt đầu tu luyện rồi.
Vị trí của động phủ khá tốt, dưới lòng đất có một dòng linh mạch, linh khí nồng đậm, thích hợp cho tu sĩ tu hành, là một vùng đất đáng tiền.
Hai người ngồi trên bồ đoàn tu luyện, bắt đầu nghiêm túc tu hành.
Cả hai đã nhập định.
Sau khi nhập định, Sở Tinh Lan cảm thấy linh lực từ bốn phương tám hướng đổ xô đến, hội tụ trên người cậu, lưu chuyển khắp kinh mạch toàn thân, kinh mạch không ngừng được mở rộng, linh lực tác động lên các huyệt vị hoàn thành một chu kỳ.
Trong quá trình tu luyện không biết đã trải qua bao lâu, Sở Tinh Lan vừa tu hành vừa vấn tâm vấn đạo, tự hỏi lòng mình rằng liệu trên con đường tu hành này, tâm niệm ban đầu của cậu có thay đổi hay không
Sở Tinh Lan cho rằng không đổi, cậu vẫn muốn phi thăng quay về quê hương như lúc đầu, đây là con đường mà bản thân cậu lựa chọn.
Chỉ là, có một con tôm hùm đất đỏ au đã xông vào thế giới của cậu, bám chặt lấy góc áo của cậu muốn đi theo cậu..
Tâm cảnh kiên định, Sở Tinh Lan cảm thấy lượng linh khí mà đan điền có thể dung nạp càng lúc càng nhiều, linh khí đang xông vào trong đan điền của cậu.
Do ảnh hưởng từ việc tu hành của bọn họ, bầu trời quanh đó bỗng nhiên phát sinh dị tượng. Trên nền trời xanh thẳm như ngọc, luồng hào quang ngũ sắc hiện lên rực rỡ, tản ra khắp động phủ, đẹp đẽ huyền ảo tựa như tiên cung chốn trời cao.
Trong ánh hào quang ngũ sắc lấp lánh, mơ hồ còn có thể nghe thấy tiếng rồng gầm hổ rống, trông vô cùng may mắn.
"Tông chủ, động tĩnh tu luyện của thiếu tông chủ và thiếu phu nhân thật lớn, đều là thiên tài tu luyện cả."
"Bọn họ phi thăng chỉ là chuyện sớm muộn."
"Đây lẽ nào là người được thiên đạo thiên vị? Nhập định mà cũng có thể gây ra động tĩnh lớn như vậy, Thiên Diễn Tông giấu cũng kỹ thật!"
Lữ tông chủ: "Ta nhớ hồi Tinh Lan mới đến có thử bắt đầu tu luyện lại từ đầu, lúc đó đã tạo ra không ít động tĩnh, quả nhiên thiên phú của hắn rất tốt, bỏ lỡ nhiều năm như vậy mà vẫn có thể bay lên cao, động tĩnh thế này cũng không có gì lạ."
"Chuẩn bị trước đi, ta quan sát hai đứa nó tu hành, rất có thể sắp đột phá rồi, đến lúc đó phải hộ pháp giúp chúng nó."
Đệ tử Hợp Hoan Tông sững người.
Minh Tích Nguyệt thiên phú dị bẩm, tốc độ tu luyện nhanh bọn họ đã được chứng kiến, cũng coi như chuyện thường. Nhưng Sở Tinh Lan là một người tu luyện lại từ đầu, mới đó mà đã sắp đột phá lên hợp thể kỳ rồi.
Đây là tốc độ chưa từng có trong tu chân giới.
Bọn họ có dự cảm, có khả năng Sở Tinh Lan sẽ trở thành người đầu tiên trong lịch sử phi thăng chỉ trong trăm năm tu hành.
Quả nhiên, như Lữ tông chủ dự đoán, sau một thời gian tu hành, cả hai người đều lần lượt đột phá.
Minh Tích Nguyệt đang tu luyện thì cảm nhận được mình sắp độ kiếp, y rời khỏi động phủ, tìm một nơi an toàn trong Hợp Hoan Tông để độ kiếp.
Sở Tinh Lan đi theo hộ pháp giúp y.
Minh Tích Nguyệt độ kiếp hợp thể kỳ gây ra tiếng động cực kỳ lớn, Sở Tinh Lan vừa giúp y hộ pháp, vừa ngộ đạo trong lúc y độ kiếp, chuẩn bị sẵn sàng cho lần độ kiếp sắp tới của mình.
Lần này cậu ngộ ra được không ít.
Linh khí nơi đan điền lần lượt ngưng tụ.
Minh Tích Nguyệt còn chưa kịp chạy đến ôm ấp đã nhìn thấy sắc mặt của Sở Tinh Lan.
Sở Tinh Lan: "Ngươi đừng qua đây, ta cảm thấy ta sắp đột phá rồi."
Minh Tích Nguyệt hoảng hốt: "!"
Lại đột phá rồi!
Vui vì Sở Tinh Lan cũng trở nên mạnh hơn, sầu vì với tốc độ này, Sở Tinh Lan phi thăng rồi y vẫn còn ở đây, sắp phải yêu xa.
Không để bọn họ kịp nghĩ nhiều, lôi kiếp của Sở Tinh Lan đã sắp bắt đầu.
Thiên lôi còn chưa kịp đi đã lại chuẩn bị giáng xuống.
Chuyện này cũng làm thiên lôi khó hiểu.
Kỳ lạ thật, nó mới đánh xong, không ngờ nhanh vậy mà đã lại có người đột phá rồi!
Hợp Hoan Tông đúng là nơi sản xuất nhân tài.
Để nó xem thử người nào trong Hợp Hoan Tông đang độ kiếp.
Thiên lôi ló đầu nhìn về phía Sở Tinh Lan, lúc nhìn thấy gương mặt quen thuộc ấy, nó lộ ra biểu cảm sức cùng lực kiết, giống như một nhân viên ngày nào cũng phải đi làm từ sáng đến đêm vậy.
[Sao lại là ngươi? Đột phá nhanh như thế, hai người các ngươi không cần mạng nữa!]
[Nhanh lên! Làm xong nghỉ sớm!]
Thiên lôi đã rất mệt mỏi rồi.
Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà