Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà

Chương 185: Chẳng phải ngươi nói ngươi không thích nam nhân sao?

65@-

"Chẳng hay hai vị có thời gian gặp mặt tại hạ chút không?"


Vào lúc giọng nói của Tạ Linh Hoa truyền đến, mọi người lập tức cảm nhận được một luồng sát ý mãnh liệt xông đến.


Luồng sát ý vặn vẹo đầy tính hủy diệt khiến người ta rợn tóc gáy, hận không thể khiến những người ở bên trong biến mất, hiển nhiên là vô cùng bất mãn với người trong phòng.


Ngay khi bộ y bào thêu hoa văn bọ cạp tiến vào tầm mắt của bọn họ, người của Cực Lạc Các lập tức chặn ở cửa, chặt chẽ vây kín nơi này.


Tu sĩ ngang qua từ phía xa cũng nhìn thấy mâu thuẫn của bọn họ, lắc đầu tránh đi đường khác.


Hai vị tu sĩ này gặp nạn rồi, lấy được Vân Châu nhưng lại lộ ra mình nhiều tiền, nay bị người của Cực Lạc Các nhắm trúng thì khó mà thoát thân, không chết cũng mất đi nửa cái mạng.


Hơn nữa, ra khỏi hội đấu giá còn biết bao nhiêu tu sĩ nhìn chằm chằm như hổ đói rình mồi, chỉ cần bọn họ vừa xuất hiện là sẽ lập tức lao đến cướp Vân Châu.


Mỗi bước đều gặp nguy hiểm.


Xem bọn họ làm sao thoát hỏi hiểm cảnh.


Sở Tinh Lan nhìn thấy thân hình của Tạ Linh Hoa, lập tức cảnh giác: "Ầy, đi chậm một bước, vẫn bị ngươi đuổi kịp, tiểu b**n th** âm hồn bất tán."


Lần nào cậu gặp phải Tạ Linh Hoa cũng rất bực mình, tên này có thể làm được các chủ của Cực Lạc Các, thực lực đương nhiên không tệ, nhân phẩm dưới đáy xã hội lại còn thích chơi đánh lén, rất khó đối phó.


Đánh cũng đánh không chết, đánh nhiều còn sợ hắn sướng.



Lần trước đấu pháp với tiểu tử này còn ném xuân dược vào người cậu, loại người này không thể không phòng.


Tạ Linh Hoa nhìn thấy Sở Tinh Lan, trong khoảnh khắc, tâm trạng đang tức giận chuyển thành vui mừng, lập tức nở một nụ cười, lửa giận vừa nãy đã bị hắn ném lên chín tầng mây.


"Là ngươi, Sở Tinh Lan. Ta đã nói ta ngửi thấy mùi của ngươi ở đây mà, ngươi đúng là ở đây thật, vẫn là mũi của ta thính."


Sở Tinh Lan trước mặt lại giả trang thành nữ tu, nhưng hắn vẫn nhận ra.


Tuy hắn không quen biết nữ tu che mặt bên cạnh, nhưng không sao cả, người này không quan trọng.


Tạ Linh Hoa có hơi kinh ngạc khi gặp được Sở Tinh Lan tại hội đấu giá, thấy cậu không dẫn người quen theo, trong lòng bắt đầu nảy ra ý nghĩ bắt người về ngay lúc này.


Mấy lần trước đi bắt cóc người không gặp Minh Huyền thì sẽ gặp phải Minh Tích Nguyệt, nếu không hắn đã bắt được người về từ lâu rồi.


Đến cũng đến rồi, không bắt người về thì lần sau sẽ không còn cơ hội nào tốt thế này nữa.


"Đừng có nói kiểu b**n th** như vậy! Trên người ta làm gì có mùi." Sở Tinh Lan nghe lời nói mập mờ của Tạ Linh Hoa, da gà da vịt nổi hết cả người, "Ta cực kỳ dị ứng với tên b**n th** như ngươi, tránh xa ra một chút."


Cậu là một đại nam nhân, đừng có nói ngửi thấy mùi gì đó!


Cậu làm gì có mùi!


Nói cứ như muốn hít tới hít lui trên người cậu ấy.


b**n th** tránh xa ra!



Minh Tích Nguyệt ở ngay bên cạnh, đợi về rồi con tôm hùm đất ngâm giấm này chắc chắn sẽ quấn lấy cậu đòi bồi thường cho mà xem.


Vẫn nên cho Minh Tích Nguyệt đi cày ruộng thì tốt hơn, đừng có lãng phí sức trâu ở trên người cậu.


"Này? Trên người ngươi có thứ gì vậy?"


Tạ Linh Hoa mắt tinh, bỗng nhìn thấy chỗ y phục của Sở Tinh Lan chưa che kín lộ ra từng vết đỏ tím đỏ sẫm, như họa một bức tranh phong tình trên nền giấy trắng.


Tạ Linh Hoa lớn lên ở nơi hỗn loạn như Cực Lạc Các, đương nhiên cũng đã nhìn thấy rất nhiều thứ, ngay sau đó hắn đã ý thức được đó là thứ gì.


Đó là những dấu hôn và những vết tích mờ ám khi l*m t*nh.


Nói không chừng dưới lớp quần áo ấy còn nhiều hơn nữa.


Xem ra kẻ để lại dấu vết trên người Sở Tinh Lan có h*m m**n chiếm hữu mạnh đến đáng sợ, như thể muốn in lên người cậu từng lớp từng lớp dấu ấn, tuyên bố quyền sở hữu của mình.


Có thể chắc chắn rằng, Sở Tinh Lan vừa cùng người khác quấn quýt cách đây không lâu.


Đến cả dấu vết chưa hoàn toàn tan biến mà Sở Tinh Lan cũng không để ý, có thể thấy là đôi bên tình cảm mặt nồng, trong lòng vui thích không thôi.


Tạ Linh Hoa mãi không đạt được mục đích nghĩ đến đây bỗng cảm thấy không vui, trong chốc lát không kịp để ý đến Vân Châu nữa, lên tiếng chất vấn Sở Tinh Lan rốt cuộc là thế nào.


"Chẳng phải ngươi nói ngươi không thích nam nhân sao? Vậy những dấu vết trên người ngươi là thế nào? Hắn cắn sao? Hay là nữ nhân bên cạnh đó?"


Nếu là Minh Tích Nguyệt thì giết Minh Tích Nguyệt!



Nếu là 'nữ nhân' bên cạnh thì giết luôn 'nữ nhân' này!


Hắn còn chưa ăn được, dựa vào đâu mà kẻ khác lại được ăn trước!


Tạ Linh Hoa đột nhiên nhớ đến lần trước hắn hạ xuân dược cho Sở Tinh Lan ở trong bí cảnh, hắn không đạt được mục đích, ngược lại còn bị Minh Tích Nguyệt chặn ngang.


Hắn tốn biết bao nhiêu công sức mà lại để Minh Tích Nguyệt, cái tên mù đó được lợi, vừa nghĩ tới đây hắn liền cảm thấy vô cùng đau đớn.


Càng nghĩ càng tức.


Tạ Linh Hoa không tin, thứ mà hắn nhắm trúng đều có thể nghĩ cách lấy được đến tay, vì sao người lại không được?


"Không cần biết. Tinh Lan, ngươi đừng theo tên mù Minh Tích Nguyệt đó nữa, chọn ta đi. Nhân lúc hai kẻ phá hoại là Minh Tích Nguyệt và sư tôn ngươi không ở, để ta đưa ngươi và Vân Châu cùng về Cực Lạc Các."


Với thiên phú của Sở Tinh Lan, nếu cứ tiếp tục mặc kệ cậu, có khả năng mấy chục năm nữa sẽ vượt xa hắn, đến cũng đó muốn hạ thủ với cậu cũng khó.


Thiên thời địa lợi nhân hòa, lúc này không trùm bao bắt về Cực Lạc Các còn đợi đến bao giờ?


Thuộc hạ của Tạ Linh Hoa lập tức xông về phía Sở Tinh Lan, tay cầm khốn tiên tác, tính nhân cơ hội bắt cóc về ép hôn, gạo nấu thành cơm, chờ khi Thiên Diễn Tông và Hợp Hoan Tông phát hiện ra cũng không kịp nữa rồi!


"Đi theo ta đi, Sở Tinh Lan. Một thằng mù như Minh Tích Nguyệt thì có gì tốt?"


Sở Tinh Lan quả quyết rút kiếm ngăn cản Tạ Linh Hoa, không cho tên b**n th** này đến gần: "Mơ tưởng! Ngươi có điểm nào so được với y? Y tốt hết chỗ nói!"


Đánh hắn trước rồi nói.



Bây giờ cậu tốt xấu gì cũng là một tu sĩ phân thần kỳ, đã không còn là Sở Tinh Lan mặc người xâu xé của ngày xưa nữa.


Minh Tích Nguyệt ở cạnh vui đến nở hoa.


Sở Tinh Lan nói y tốt hơn Tạ Linh Hoa nhiều, y biết y đẹp trai thế này, nhất định sẽ làm cho Sở Tinh Lan mê mẩn đến thần hồn điên đảo mà!


"Hay cho câu tốt hết chỗ nói!" Tạ Linh Hoa vừa nghe đến Sở Tinh Lan nói về Minh Tích Nguyệt, lửa giận bốc lên đầu, lập tức ép gần Sở Tinh lan, "Vậy ta sẽ khiến ngươi không bao giờ nhớ ra hắn nữa!"


Tạ Linh Hoa còn chưa đến gần Sở Tinh Lan, mười mấy lò luyện đan từ trên trời rơi xuống nổ ngay trước mặt bọn họ!


Tiếng lò luyện đan nổ vang vọng đất trời, chấn động khắp cả hội trường đấu giá, ngăn cách toàn bộ người của Cực Lạc Các.


"Cút xa ra! Còn nói ta mù, ta ở ngay đây mà ngươi còn không nhận ra." Minh Tích Nguyệt thấy Tạ Linh Hoa chết không đổi tính, bỏ quạt che mặt xuống, không nói nhiều lời trực tiếp ném lò luyện đan, "Hôm nay phế ngươi luôn, xem ngươi còn dám dòm ngó đạo lữ của ta nữa không!"


Tạ Linh Hoa qua đáng ghét!


Cả ngày nhớ mong đạo lữ của y!


Nói xong, y ném thêm nhiều lò luyện đan, nổ mấy người của Cực Lạc Các bay ra ngoài.


Lò luyện đan của Minh Tích Nguyệt nổ ra, người chủ trì của hội đấu giá nhìn thấy cảnh tượng phá nhà quen thuộc ấy thì lập tức chạy trốn.


"Không xong rồi! Lại có người đến phá hội đấu giá rồi! Lần này còn thêm một Tạ Linh Hoa của Cực Lạc Các, hội đấu giá của chúng ta sắp sập rồi!"


Như thường lệ, hội đấu giá lại bị người ta phá.


Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà Story Chương 185: Chẳng phải ngươi nói ngươi không thích nam nhân sao?
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...