Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Chương 183: Cực Lạc Các Tạ Linh Hoa lại xuất hiện
Ngày hôm đó, trong trấn Đăng Dương xuất hiện rất nhiều tu sĩ muốn đến cướp Vân Châu, tất cả đều hướng về phía hội đấu giá.
Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt chỉnh đốn lại một lượt, tinh thần sảng khoái khoác lên lớp hóa trang bước ra ngoài.
Tiểu nhị còn đang lo lắng hai bọn họ ở trong mấy ngày rồi vẫn chưa ra, có phải là xảy ra chuyện rồi không, nếu có chuyện gì, tông môn và bằng hữu của họ đến tìm thì nhà trọ này chắc chắn sẽ bị san bằng.
Cửa đã mở, hai vị tuyệt thế đại mỹ nhân bước ra, để lại linh thạch rồi rời đi.
Tiểu nhị kinh hãi!
Sao lúc ra lại biến rồi!
Tiểu nhị: "....."
Nghĩ cho cái mạng nhỏ của mình, hắn biết càng ít càng tốt, biết nhiều dễ chết.
Sở Tinh Lan vẫn trang điểm như những lần trước, dung mạo thanh thoát, tựa như bông sen vừa mới nở, không nhìn kỹ còn chẳng nhận ra cậu.
Minh Tích Nguyệt trang điểm thành một hồng y mỹ nhân cao ráo rực rỡ, trông có vài phần e thẹn, lúc này còn có thể nhìn ra bóng hình của Minh tông chủ trên người y.
Minh Tích Nguyệt cầm quạt che khuôn mặt mình, mặt đỏ đến sắp nhỏ ra máu: "Tinh Lan, hai chúng ta thế này thật sự không có vấn đề gì à? Sao bọn họ cứ nhìn mãi thế?"
Lớp ngụy trang của bọn họ phải là không chê vào đâu được, ngay cả yết hầu cũng dùng trang sức để che lấp rồi, trước khi ra cửa còn cẩn thận kiểm tra mấy lần.
Lẽ nào có người nhìn ra thân phận thật của bọn họ rồi?
Đợi lấy được Vân Châu, y phải nhanh chóng đổi lại!
"Yên tâm đi, bọn họ thấy ngươi đẹp đấy." Sở Tinh Lan kéo tay Minh Tích Nguyệt vào trong hội đấu giá. "Chúng ta lấy được đồ thì thay luôn, sẽ chẳng ai biết Vân Châu ở chỗ chúng ta đâu."
Bọn họ cứ thể thản nhiên đi vào.
Không khí trong hội đấu giá rất náo nhiệt, không ai phát hiện ra Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt có gì bất thường, chỉ là thỉnh thoảng cảm thấy cô nương này nhìn đẹp mắt, thân hình cao ráo, nên nhìn nhiều thêm mấy lần thôi.
Chỉ là trong đó có một người trông có vẻ ngượng ngùng, cứ cầm quạt che nửa mặt mãi, không chịu để bọn họ nhìn gương mặt hoàn chỉnh.
Tu sĩ thế này trong tu chân giới cũng không phải hiếm gặp, nên chẳng ai thấy lạ.
Bọn họ được dẫn vào một gian phòng riêng, bên trong có một tấm rèm che chắn tầm nhìn, có sẵn ghế ngồi mềm mại và hạt dưa. Từ đây, Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt có thể ngồi nhìn thấy toàn cảnh cuộc đấu giá, thuận tiện ra giá bất cứ lúc nào.
"Chuẩn bị cũng chu đáo thật đấy."
Hai người ngồi xuống ghế, vừa mới thành công trà trộn vào trong, tâm trạng nơm nớp lo sợ cũng dần được thả lỏng.
Hai người vừa ngồi xuống, móng vuốt của con tôm hùm đất nào đó lại không yên phận sờ đến eo cậu.
Sở Tinh Lan liền vỗ xuống tay y đang lén lút mò đến eo mình, giữ lấy cái tay không biết an phận ấy: "Tích Nguyệt, ngươi lại muốn làm gì? Ta sợ nhột, đừng có mà sờ lung tung."
Minh Tích Nguyệt hình như đặc biệt yêu thích tay và eo của cậu, mỗi lần không phải lén lút v**t v* tay thì cũng là sờ eo.
Minh Tích Nguyệt nghiêm túc: "Tinh Lan, mấy ngày nay ngươi vất vả rồi, kỹ năng xoa bóp của ta cũng rất tốt, để ta xoa giúp ngươi."
"Đây là lỗi của ai, ta bảo ngươi dừng ngươi không nghe."
"Lúc đó đang giữa chừng thì sao mà dừng được."
Kỹ thuật xoa bóp của Minh Tích Nguyệt đúng là khiến người ta thoải mái, Sở Tinh Lan cuối cùng cũng không ngăn cản nữa, mặc y tiếp tục.
"Tinh Lan, lần này ta hi sinh lớn rồi." Minh Tích Nguyệt tủi thân, nhìn dáng vẻ hiện giờ của hai bọn họ, trong lòng sinh ra ý tưởng mới: "Hay là, hôm nào chúng ta thử thế này đi?"
Sở Tinh Lan: ?"
Không! Ta từ chối!
Minh Tích Nguyệt, sao lúc này mà y còn nghĩ ra được cách chơi mới vậy? Chẳng trách người của tu chân giới lúc nào cũng nói tu sĩ Hợp Hoan Tông biết nhiều cách chơi.
"Lần sau rồi nói, bây giờ là lúc nào việc nghiêm túc. Chuyện trước mắt là lấy được Vân Châu."
Buổi đấu giá bắt đầu rồi.
Người chủ trì lần lượt giới thiệu từng vật phẩm đấu giá, khéo léo k*ch th*ch tâm lý người tham dự, khiến bầu không khí trở nên vô cùng náo nhiệt.
Sở Tinh Lan cũng tranh thủ đấu được mấy loại liệu luyện khí không tệ, định bụng mang về tặng cho sư tôn và đại sư huynh. Mấy món luyện khí tương đối ít người tranh, cậu cũng mua được với giá tốt.
Hy vọng lúc quay về, sư tôn nhìn thấy quà sẽ nguôi giận phần nào.
Đại sư huynh nhìn thấy những thứ này chắc chắn sẽ thích.
Buổi đấu giá tuy dài nhưng sôi nổi.
Cuối cùng là vật phẩm đấu giá nổi bật nhất, Vân Châu.
Người chủ trì nhiệt tình giới thiệu vật phẩm áp trục lần này: "Đây là Vân Châu cực phẩm, tu sĩ của hội đấu giá chúng tôi đã lấy được nó trong bí cảnh, thông qua kiểm tra, xác nhận đây đúng thật là Vân Châu. Hiện nay, trong tu chân giới chỉ có một viên duy nhất! Kính mời các vị chiêm ngưỡng!"
Tấm lụa đỏ từ từ được kéo xuống, một viên châu chỉ lớn chừng trứng chim cút liền hiện ra trước mắt mọi người. Nó trong suốt như lưu ly, bên trong như có mây mù vờn quanh cùng cảnh núi non ẩn hiện, trông cực kỳ tinh xảo.
Ngay khi xuất hiện, linh khí thuần khiết từ Vân Châu lập tức lan tỏa, thu hút ánh nhìn của tất cả tu sĩ có mặt tại hiện trường.
Vừa nhìn thấy vật này, người có kiến thức liên quan lập tức nhận ra đây là một vật phẩm cao cấp!
Bọn họ nhất định phải có được.
Đám đông lập tức trở nên náo động!
Còn chưa bắt đầu ra giá đã có người dùng quyền thế chèn ép người khác rồi.
"Đây là Vân Châu, có duyên với lão phu, ta là trưởng lão của phái Thương Hải! Lão phu khuyên các người cẩn thận, đừng tranh với lão phu!"
"Phì! Vật này thuộc về Trích Tinh Các bọn ta! Nếu các ngươi dám tranh với ta, sau buổi đấu giá ta nhất định sẽ lấy mạng các ngươi!"
"Đây là của ta! Không cần biết các ngươi ra bao nhiêu linh thạch, ta cũng sẽ ra gấp đôi!"
"Kẻ dám tranh với bổn thiếu gia vẫn chưa ra đời đâu!"
Lần đầu tiên Sở Tinh Lan nhìn thấy nhiều thế lực tranh giành thiên tài địa bảo đến vậy, suýt nữa đã động thủ ngay tại chỗ.
Bỗng giữa đám đông vang lên một giọng nói ngang ngược, trong sự ngông cuồng lại mang theo vẻ lười nhác và nguy hiểm:
"Vân Châu là thứ mà Cực Lạc Các muốn, nếu không muốn đắc tội bọn ta thì đừng có mà tranh, nếu không, thủ đoạn của Cực Lạc Các, các ngươi sẽ không muốn nếm thử đâu."
Vừa nghe đến danh xưng Cực Lạc Các khét tiếng, đám người vừa nãy còn ồn ào bỗng chốc trở nên im lặng, thầm suy xét xem có nên tranh với hắn không.
Thứ mà Cực Lạc Các muốn có được nhất định sẽ dùng mọi thủ đoạn để lấy về tay, dù có giành được trong hội đấu giá, ra ngoài cũng phải cẩn chuẩn bị sẵn tâm lý bị bọn họ giết người đoạt bảo.
Một khi không cẩn thận rơi vào tay bọn họ, sống không bằng chết.
Có mạng tranh không có mạng hưởng.
Không ít người rút lui khỏi cuộc tranh đấu.
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Minh Tích Nguyệt cau mày: "Giọng nói của người này thật quen thuộc."
Sao giống giọng của tên b**n th** có ý mưu đồ bất chính với Sở Tinh Lan thế nhỉ?
Máy dò tình địch của Minh Tích Nguyệt đã hoạt động.
Sở Tinh Lan thò đầu ra nhìn, xuyên qua góc vải bị gió cuốn lên, nhìn thấy dáng vẻ của người vừa nói chuyện.
Đây chẳng phải là bên b**n th** Tạ Linh Hoa của Cực Lạc Các sao?
Tạ Linh Hoa ngồi đối diện bọn họ, nhìn dáng vẻ cực kỳ ngạo mạn.
Đã lâu không thấy hắn âm thầm trùm bao cậu, thì ra là chạy đến chỗ này rồi.
Sở Tinh Lan đang hoài nghi, nếu cậu lộ mặt ở chỗ này, thì rất có thể tên tiểu tử này sẽ lập tức chạy đến trùm bao tải, bỗng cảm thấy nhức đầu.
"Tinh Lan, không sao đâu, còn có ta mà." Minh Tích Nguyệt vừa nhìn thấy tình địch Tạ Linh Hoa là thấy ghét, "Nếu hắn dám qua đây tìm chúng ta gây phiền phức, thì chúng ta có thể giết hắn, nhân lúc không ai nhìn thấy hủy thi diệt tích."
Minh Tích Nguyệt nhớ đến lần trước kẻ này bỏ thuốc Sở Tinh Lan, suýt chút nữa đã để hắn thành công rồi.
Chi bằng giết quách đi.
Sở Tinh Lan: "Đi một bước tính một bước, tóm lại không thể nhường Vân Châu cho hắn."
Không cần biết thế nào, cậu nhất định phải có được Vân Châu!
Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà