Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà

Chương 173: Sư tôn biết huynh lén làm chuyện này sau lưng người không?

117@-

Nghe xong, Sở Tinh Lan sửng sốt.

Khi bản thảo rơi vào tay cậu, lúc ấy đã nghĩ rằng chắc phải có tám chín phần là Tang Tịnh Viễn lén làm chuyện này, nhưng lời này của Tang Tịnh Viễn lại khiến cho Sở Tinh Lan trở tay không kịp.

Tang Tịnh Viễn nói thẳng, thư pháp của hắn tốt, được người khác nhờ, nhưng chỉ giúp viết và trau chuốt lại câu chữ, chứ đây không phải tác phẩm của hắn, hắn không phải là tác giả gốc của bản thảo này.

Vậy tức là, còn có người khác.

Sở Tinh Lan vội dò hỏi, mong có thể nhìn thấy được một góc của tảng băng chìm: "Tang sư huynh, vậy rốt cuộc người đó là ai? Chuyện này rất quan trong với ta, xin hãy nói cho tại hạ biết."

Danh tính giả của vị tác giả thần bí này như củ hành tây vậy, lột hết lớp này đến lớp khác.


Bóc cái thân phận giả thôi mà cũng khó khăn.

Tang Tịnh Viễn giúp chép lại và sửa lỗi, vậy chắc chắn hắn biết thân phận thận của người này.

Minh Tích Nguyệt: "Ta cũng vậy, ta cũng có chuyện gấp cần tìm hắn, ta có một khoản làm ăn lớn muốn tìm hắn."

Câu chuyện tình yêu cảm động trời đất của y và Sở Tinh Lan phải được lưu truyền khắp tu chân giới, để mọi người biết bọn họ là một đôi, đừng có viết ba cái thứ thiếu tông chủ bá đạo cưỡng ép, làm hỏng hết thanh danh của y!

Minh Tích Nguyệt cảm thấy mình không hề bá đạo với Sở Tinh Lan chút nào.

Đoạn y cưỡng ép đưa Sở Tinh Lan đang thoi thóp về Hợp Hoan Tông thì không tính.

"Cũng đâu phải chuyện lớn gì, người này ngươi cũng quen."


Tang Tịnh Viễn mở miệng như muốn nói ra tên của người này, nhưng hình như thấy gì đó sau lưng Sở Tinh Lan, đột nhiên ngậm miệng lại.

"Chuyện này, tất nhiên là..... ngươi cứ coi như ta viết đi."

Sở Tinh Lan nương theo ánh mắt của Tang Tịnh Viễn nhìn qua thì thấy đại sư huynh đang ngồi bệt dưới đất.

Ánh mắt đại sư huynh có chút chột dạ, không ngừng ra hiệu cho Tang Tịnh Viễn đừng để lộ hắn ra. Nhưng khi thấy Sở Tinh Lan đang nhìn sang, lập tức vội quay đầu, giả vờ như đang ngắm phong cảnh.

Sở Tinh Lan nhớ đến chuyện Vượng Tài nói nhìn thấy hai bọn họ xúm lại viết chữ, mà đại sư huynh lại chẳng có sở thích viết chữ, giờ nhìn dáng vẻ chột dạ này của đại sư huynh thì lập tức sinh lòng nghi ngờ.

Mỗi lần đại sư huynh có ánh mắt này, đều là những lúc sắp bị bắt quả tang!

Tám chín phần rồi.

Cậu quyết định thử lừa đại sư huynh một lần.

"Đại sư huynh, huynh to gan thật. Sư tôn biết huynh lén làm chuyện này sau lưng người không? Đến cả sư tôn mà huynh cũng dám viết bậy, sư tôn mà biết chắc chắn sẽ đánh chết huynh."

Đại sư huynh là tu sĩ biết tìm đường chết nhất  mà Sở Tinh Lan từng gặp, lúc nào cũng lén la lén lút gây chuyện sau lưng sư tôn, mỗi lần gây chuyện là phải ra chuyện lớn.

"Tịnh Viễn, ta đã nói rồi, phải bày kết giới! Ngươi xem, giờ thì bị người quen nhận ra rồi đấy, ngươi xem ta biết giấu mặt vào đâu!"

Vừa mới lừa có vài câu mà đại sư huynh đã kêu than tự bạo lộ, chỉ muốn đào một cái hố để chui xuống, ôm lấy trâu lớn gào khóc, trâu cũng rất phối hợp nêu mo mo liên tục.

"Sư đệ tốt, đệ không được nói lung tung với sư tôn đâu đấy, bị sư tôn mà biết ta sẽ lập tức bị bắt lại nhốt vào phòng giam mười năm, quan hệ của chúng ta tốt như vậy, đệ không thể đẩy ta vào hố lửa được!"

Hắn sai rồi, nhưng hắn thật sự không sửa được.

Đại sư huynh mãi mãi không sửa được cái tật ỉ vào mạng mình cứng mà đi gây chuyện khắp nơi.

Sở Tinh Lan: "....."

Giả vờ nói có mấy câu mà đại sư huynh cũng nhận thật.


Danh tính thật của người thần bí viết ra những thoại bản s*c t*nh ấy hóa ra lại là huynh, đại sư huynh.

Lúc trước cậu đoán tới đoán lui, còn chẳng dám nghĩ đến đại sư huynh, tu chân giới có mấy ai dám viết truyện của sư tôn mình và đồng môn chứ!

Cậu đã xem nhẹ bản lĩnh lén gây chuyện của đại sư huynh.

"Vậy rốt cuộc các ngươi làm vậy là có mục đích gì?" Cuối cùng cậu cũng tóm được hai người họ, Sở Tinh Lan nhất định phải hỏi rõ ràng: "Hôm nay ta nhất định phải hỏi cho ra lẽ."

Tang Tịnh Viễn giải thích: "Đây là phương pháp tu hành mới của bọn ta, Kiếm Bình đang hỗ trợ ta tu vô tình đạo, hắn tốt lắm."

Sở Tinh Lan: "Tang sư huynh đừng nghe đại sư huynh ta lừa."

Ngươi còn thế này, người ta nói bậy ngươi cũng tin, ta thật sự hoài nghi có một ngày nào đó ngươi bị người ta bán đến quặng than để đào than mất.

 Sở Tinh Lan nghe bọn họ đầu đuôi ngọn ngành xong, lúc này mới biết rốt cuộc là thế nào.

Đại sưu huynh được nghe không ít câu chuyện lịch sử thú vị từ chỗ Tang Tịnh Viễn, lại còn đi khắp tông môn ăn dưa, bình thường luyện khí rảnh không biết làm gì nên nảy ra chút sở thích mới.

Viết truyện s*c t*nh kèm một chút dưa để giải tỏa áp lực.

Mà đại sư huynh lại không thích viết chữ, thế là hắn quyết định tìm người đến giúp mình chép sách và sửa lại câu chữ.

Viết thể loại này không phải cứ tùy tiện tìm một người là xong, hắn phải chọn thật kỹ.

Đại sư huynh điểm danh lại một lượt những người hắn quen biết, rất nhanh đã nhớ đến Tang Tịnh Viễn có thư pháp tốt mà lại còn kín miệng, thế là đi tìm Tang Tịnh Viễn.

Sau khi Tang Tịnh Viễn nghe xong lời đề nghị của đại sư huynh liền dứt khoát từ chối.

"Kiếm Bình, ngươi quên ta tu vô tình đạo à? Sao ta có thể giúp ngươi viết rồi chỉnh sửa mấy thứ này? Bỏ đi, ta không đồng ý."

"Đây là một phương thức tu hành mới." Đại sư huynh ra vẻ nghiêm túc lừa hắn: "Chẳng phải ngươi muốn tu vô tình đạo sao? Gặp cảnh t*nh d*c mà phản ứng mạnh như vậy, chứng tỏ trong lòng ngươi vẫn còn tình. Sao mà tu luyện cho được? Hay là, để ta giúp ngươi, ngộ đạo trong chốn hồng trần náo nhiệt, đối mặt với tình ái và cám dỗ mà không đ*ng t*nh, lòng ôm thiên hạ và thương sinh, đây chẳng phải thứ mà ngươi theo đuổi sao?"

Tang Tịnh Viễn nghe vậy cũng cảm thấy có lý, đây quả thật là một kiểu tu hành, thế là ma xui quỷ khiến gật đầu đồng ý.

Hai người bọn họ lấy cớ huynh đệ tốt cùng ra ngoài chơi, thực tế là cả hai đang lén lút chong đèn viết thoại bản.

Đại sư huynh ở cạnh đọc ra những gì hắn nghĩ, giọng nói nhiệt tình khiến người ta cảm thấy thoải mái, Tang Tịnh Viễn vừa nghe vừa viết vừa sửa chữa.

Đây đúng là một kiểu tra tấn.

Khi mới bắt đầu, Tang Tịnh Viễn nghe đại sư huynh hồn nhiên đọc những câu chữ xấu hổ kia thì mặt đỏ tai hồng, thường vì phân tâm mà viết sai chữ.

Đây đúng thật là thử thách với vô tình đạo, suýt nữa đã phá luôn cả đạo.

Tang Tịnh Viễn nghĩ, vô tình đạo là do hắn tự chọn, có ra sao cũng không thể để đạo tâm sụp đổ ngay lúc này được, thế là lại bắt đầu tìm cách làm sao đối mặt với t*nh d*c mà lòng vẫn không lay động.

Hắn vừa ngộ vừa tu luyện.

Giờ đây, Tang Tịnh Viễn có thể nhìn nội dung s*c t*nh của những quyển thoại bản này mà lòng không gợn sóng, dường như đã nhìn thấu hồng trần, hoàn toàn ngộ đạo, một lòng muốn cứu vớt thiên hạ thương sinh, đạt được bước ngoặt lớn trên con đường vô tình đạo.

Thế mà cũng thu hoạch được chút gì đó thật.



Sau này, đại sư huynh cảm thấy bọn họ không nên hưởng thụ một mình, thế là hắn lén liên hệ với nhà xuất bản sách, in sách bán ra ngoài thị trường, cả hai kiếm được một khoản lớn.

Sau khi Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt nghe xong thì cạn lời: "....."

Cách tu vô tình đạo thật khác biệt.

Không hổ là các ngươi, cách tu luyện khác người thế mà cũng nghĩ ra được, lại còn tu được thật nữa chứ.

Sở Tinh Lan: "Đại sư huynh, huynh đúng là làm bậy. Nếu con đường tu hành của Tang sư huynh mà bị huynh làm cản trở, tổ sư gia mà biết được chắc cũng phải hiện thân đánh cho một trận."

Một người nói bừa, một người tin sái cổ, thế mà tu được thật.

"Gì mà làm bậy? Trước khi ta làm chuyện này ta đến trước mặt tranh vẽ tổ sư khai phát hỏi trước rồi, lại còn bói một quẻ nữa." Đại sư huynh hậm hực, cảm thấy cách tu luyện của mình rất có lý, "Ngài không lên tiếng phủ nhận, chẳng phải là đồng ý rồi sao? Không thể làm trái ý trời được!"

"Tổ sư khai phái đã phi thăng bao nhiêu năm rồi, nói gì được mới lạ." Sở Tinh Lan rất khâm phục cái lý lẽ ngược đời này của đại sư huynh, "Mệnh số tu tiên thay đổi liên tục, làm gì có ai tu tiên mà còn xem bói, chẳng đáng tin gì cả."

Minh Tích Nguyệt thì lại nhớ đến một chuyện khác: "Tinh Lan, này thì có là gì, đâu phải chúng ta chưa từng thử xem bói, ngươi còn rất vui vẻ nữa kìa."

Sở Tinh Lan nhớ lại quá khứ, bỗng cảm thấy xấu hổ: "Người tu tiên ai lại tin số mệnh, những cái đó không tính."

Minh Tích Nguyệt sát đến bên Sở Tinh Lan, thủ thỉ bên tai.

"Nhưng hắn nói chúng ta sẽ thành đôi, ta đã tin rồi."


Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà Story Chương 173: Sư tôn biết huynh lén làm chuyện này sau lưng người không?
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...