Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà

Chương 170: Ngươi có quan hệ gì với sư tôn?

83@-

Không còn hạn chế bởi an nguy của phàm nhân, bọn họ được tự do thể hiện, đánh đến kinh thiên động địa.


Đủ các loại pháp thuật rời núi lấp biến đồng loạt tung ra.


Lò luyện đan của Minh Tích Nguyệt cuối cùng cũng nổ, chấn động từng đợt.


"Giao Nhân Cốt, ngươi dẫn những người này đi có mục đích gì?" Sở Tinh Lan vừa giao chiến với nàng vừa hỏi, cố gắng moi chút tin tức từ miệng nàng ta, "Trận pháp gần đó có liên quan đến ngươi không?"


Đại sư huynh nói lúc bọn họ điều tra thì phát hiện có trận pháp tương tự như cấm địa Thanh Nguyên Tông, những thứ pháp thuật cổ quái này đang âm thầm cắn nuốt người và tu sĩ, rốt cuộc có liên quan đến nàng không?


Hay đây chỉ là kế đánh lạc hướng?


Dùng yêu ma thu hút sự chú ý của tu sĩ, mặt khác dùng pháp thuật âm thầm tác quái.


"Muốn biết? Đánh thắng ta trước đã."


Giao Nhân Cốt dơ tay nhắm đến trái tim của Sở Tinh Lan, Minh Tích Nguyệt bay qua ngăn cản đòn công kích của nàng: "Đừng có ra tay với đạo lữ của ta hay trước mặt ta."


Sở Tinh Lan lập tức vung kiếm, Giao Nhân Cốt liên tiếp lùi về sau vài bước.


"Hay cho đôi tình nhân, tình cảm thật cảm động trời đất." Xương của giao nhân phát ra tiếng cọt kẹt, "Chi bằng để ta làm các ngươi thành nhạc khí, gắn xương vào với nhau!"


Sở Tinh Lan lắc đầu từ chối: "Thôi thôi, xương của hai ngươi lắp vào cùng nhau cấn lắm."


Trong lúc nói truyện, Giao Nhân Cốt đã lại một lần nữa sáp đến gần Sở Tinh Lan.


Lại móc?


Sở Tinh Lan tê dại hết cả người, sao lại có lắm kẻ thèm muốn thân thể cậu đến vậy, hết móc cái này lại móc cái kia.



Tu chân giới tốt thật, ai ai cũng muốn móc tim, móc thận, móc kim đan của cậu.


Giao nhân duỗi tay đến gần người Sở Tinh Lan, ngay lúc ấy, những tu sĩ ở gần đó đã chú ý đến động tĩnh bên này.


Minh Huyền vừa điều tra vừa tìm người ở trấn Thu Thực, thần thức bao trùm xung quanh, nhìn thấy Sở Tinh Lan bọn họ đang giao đấu với yêu ma, lập tức gọi ra linh kiếm.


"Muốn làm tổn thương đồ đệ ta? Gan cũng lớn thật!"


Kiếm của sư tôn từ trên trời rơi xuống, từ trấn Thu Thực bay qua đây, dù yêu ma có thực lực lớn đến đâu, có tránh né thế nào cũng không thể thoát, trong chớp mắt đã bị chém gãy mấy khúc xương, suýt nữa đã một kiếm trảm yêu trừ ma.


Sở Tinh Lan: "Là sư tôn."


Cách một khoảng xa mà còn suýt chém chết yêu ma, thực lực của sư tôn đúng thật là ghê gớm.


Tu sĩ luyện hư kỳ đã mạnh thế này rồi, vậy tu vi phi thăng còn mạnh cỡ nào nữa?


Sở Tinh Lan lại càng hóng ngày phi thăng.


Một kiếm này khiến cho fan only nào đó sáng cả mắt: "Không hổ là Minh Huyền chân nhân! Các xa như vậy mà còn có thể mạnh đến thế!"


Hắn sắp được nhìn thấy thần tượng của mình rồi sao?


Minh Huyền chân nhân phát giác bên này yêu khí nồng đậm, ngự kiếm phi hành đến đây, chốc nữa sẽ tới nơi.


Giao Nhân Cốt: "Không ngờ lại dẫn theo tu sĩ luyện hư kỳ theo, đám tu sĩ các ngươi tốn nhiều công sức đối phó ta thật đấy."


Cỏ thể cảm nhận được nàng không thể giải quyết được người này, Giao Nhân Cốt cũng không máu chiến, bèn tìm đường lui thân.


Đoạn Trình Tuyết: "Đứng lại! Ngươi còn chưa trả lời câu hỏi của ta, và cả người mất tích đi đâu rồi!"


Bỗng nhiên, có một bóng hình âm thầm xuất hiện, uy áp cường đại ngăn cản bọn họ đuổi theo.



Người ngồi dưới ánh trăng máu trông có vài phần nguy hiểm.


Giao Nhân Cốt không sợ hắn: "Ngươi đến rồi."


"Cô nương, theo như thỏa thuận ban đầu, ta đến dọn dẹp hậu quả, đi."


Không ngờ người này lại là một tu sĩ tàng thâm bất lộ.


Tên điên ấy công khai xuất hiện, ra tay giúp Giao Nhân Cốt rời đi, chẳng rõ mục đích của hắn là gì.


Sở Tinh Lan: "Ban ngày ngươi diễn kịch cho bọn ta xem? Huynh trưởng và vị hôn thê cũng là giả?"


Kẻ kia lộ vẻ bi ai, trong đôi mắt thương xót ấy lại ẩn giấu sự phấn khích điên cuồng.


"Đúng là diễn kịch, diễn những cuộc đời khác nhau rất thú vị. Nhưng cuộc đời của bọn họ không phải là giả, chỉ là tên điên đó rơi xuống nước chết rồi, ta đến thay hắn một khoảng thời gian. Câu chuyện này đẹp mà bi thương, ta nhìn mà không kìm được giúp bọn họ diễn ra một vở kịch."


Sở Tinh Lan: "Lại là ngươi, thái lát sư thúc! Ngươi đúng thật là âm hồn bất tán, đâu đâu cũng thấy ngươi."


Sở Tinh Lan nhận ra người này qua giọng điệu quen thuộc ấy.


"Là ta. Sư điệt, đã lâu không gặp. Công pháp ta tặng ngươi đã học xong chưa, nếu không học cho đàng hoàng, thì để ta đích thân dạy dỗ một trận, đến khi ngươi không dám lười biếng nữa mới thôi."


Thái lát sư thúc vừa đến đã thả yêu ma đi, tiện thể qua đây kiểm tra công pháp của cậu.


Sở Tinh Lan đột nhiên cảm thấy cạn lời trước cách kiểm tra công pháp này của hắn.


Có tên phản diện nào rảnh rỗi lại chạy đến gây khó dễ cho cậu, cho chút công pháp xong lại muốn đánh người thế này chứ?


Cho cậu một roi rồi lại thêm viên kẹo.


Hai người bắt đầu đánh nhau.



Minh Tích Nguyệt và Đoạn Trình Tuyết muốn giúp đỡ, Tang Lâm Vãn dùng thuật pháp tạo ra vài ảo ánh đến giữ chân bọn họ.


Tu vi của thái lát sư thúc vẫn không thể nhìn thấu được, cậu cũng không nắm chắc.


"Những chuyện ở mấy trấn này đều là do ngươi gây ra?" Sở Tinh lan cảm nhận được khí chất đặc biệt trên người Tang Lâm Vãn, trong lòng vang lên hồi chuông cảnh báo, bắt đầu nghi ngờ. Cậu không nén nổi sự tò mò, thấp giọng hỏi, "Còn nữa, Tang sư thúc. Ngươi và sư tôn có quan hệ gì?"


Cậu nén xuống nghi hoặc trong lòng.


Vì sao và sư tôn và Tang Lâm Vãn luôn khiến cậu có một loại cảm giác quen thuộc?


Thỉnh thoảng cậu sẽ nhìn thấy khí chất tương tự trên người bọn họ, quen thuộc đến đáng sợ.


Chỉ là sư tôn dịu dàng ôn hòa hơn, còn Tang Lâm Vãn là một kẻ điên.


Xong rồi, chắc không phải sư tôn là lát cắt đấy chứ!


Đừng mà!


"Đừng nghĩ lung tung, sư tôn ngươi không phải phân thân gì hết, ta cũng đâu chi phối được quyết định của hắn, hắn không ưa ta, đã muốn giết ta bao nhiêu lần rồi." Tang Lâm Vãn nhìn ra suy nghĩ của Sở Tinh Lan, lần đầu tiên phủ nhận suy đoán của cậu, cau mày không chấp nhận cách nói này, "Hắn là một cá thể độc lập, hắn chưa bao giờ là phân thân của ai cả. Phải nói, ta cũng vậy."


Tang Lâm Vãn rất ít khi chủ động thanh minh chuyện gì đó.


Sở Tinh Lan: "Ngươi?"


Phân thân của Tang Lâm Vãn nhiều đến nỗi tới giờ cậu vẫn chưa bắt được đuôi cáo của hắn.


Gương mặt thật của người này rốt cuộc là ai?


"Ta chỉ nhiều phân thân thôi, thú vị biết bao nhiêu, ta có thể thông qua những cặp mắt khác nhau theo dõi khác ngươi."


Tang Lâm Vãn sẽ luôn dõi theo bọn họ.



Lời nói lúc đó của Lư sư huynh đã khiến cậu suy nghĩ rất lâu.


Tang Lâm Vãn ngăn lại vài chiêu, cảm nhận được Minh Huyền sắp đến gần, dường như nghĩ đến ý tưởng xấu xa nào đó, khóe miệng nhếch lên, bỏ mặc bọn họ thoắt cái đã biến mất ngay tại chỗ.


"Sở Tinh Lan, ta tìm sư tôn ngươi chơi đây, đang rảnh đưa mạng đi vậy, có thời gian thì luyện công pháp ta đưa cho nhiều vào. Tiếp theo phải làm thế nào do ngươi tự chọn, đừng đến làm phiền bọn ta."


Tang Lâm Vãn muốn ngăn cản Minh huyền đến đây.


Nói xong, Tang Lâm Vãn biến mất ngay tại chỗ.


Để lại ba người ngơ ngác nhìn nhau.


Đoạn Trình Tuyết nhỏ giọng lẩm bẩm: "Cái người trông hơi có bệnh thần kinh này là ai vậy? Vì sao lại tìm Minh Huyền chân nhân?"


Vốn dĩ hắn tưởng rằng mình đã sùng bái Minh Huyền chân nhân lắm rồi.


Nhìn người này còn hơn cả hắn, sự cố chấp hiện rõ trong mắt, trông không giống người bình thường cho lắm.


Trong đầu Đoạn Trình Tuyết bất giác hiện lên đủ loại thoại bản kỳ quái, bất giác thầm đổ mồ hôi vì hai người kia.


"Là một tên b**n th** siêu mạnh, đây mới là fan only chân chính này!" Sở Tinh Lan tranh thủ lúc thái lát sư thúc không ở mà mỉa mai một câu, "Đừng so với hắn, hắn không bình thường đâu."


Một tên điên vì sư tôn thân thiết với phân thân của mình mà tự giết luôn chính mình.


Đúng lúc ấy, thái lát sư thúc đột nhiên truyền âm đến.


"Ta nghe thấy rồi, đừng có nói xấu sau lưng ta, nếu không, ta sẽ khâu cái miệng của tiểu quỷ ngươi lại."


Chính sự không thể kéo dài, mọi người cần phải giải quyết xong vấn đề trước khi lối vào của kết giới đóng lại.


Trăng máu lần tới không biết là lúc nào, Sở Tinh Lan quyết định đuổi theo xem xét tình hình.


"Đuổi theo!"


Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà Story Chương 170: Ngươi có quan hệ gì với sư tôn?
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...