Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà

Chương 144: Cần ta giúp không?

142@-

"Sư tôn, đừng giận. Con làm vậy là có lý do, người nghe con giảo biện! Không đúng, người nghe con giải thích đã."

Sở Tinh Lan ló ra từ phía sau đại sư huynh, nhìn khuôn mặt quan tâm của sư tôn còn kèm theo vẻ tức giận, bao lời ngụy biện chưa kịp nói ra đã kẹt ngay ở cổ.

Hoàn toàn không biết nên nói như thế nào.

Nếu thành thật khai báo bọn họ theo đuổi cảm giác k*ch th*ch nên chạy đến cấm địa nhà người ta, rồi suýt nữa giao cả mạng quèn vào trong đó luôn, chỉ nói vậy thôi, chắc cây thước cũng đập nát cái đầu cậu luôn rồi.

Trốn trưởng bối gây chuyện suýt nữa mất luôn mạng nhỏ, chuyện này cậu đuối lý.

Minh Huyền nhìn hai đệ tử khiến bọn họ không yên tâm này, ngứa tay muốn đánh cho một trận, nụ cười dịu dàng của hắn khiến người ta không rét mà run: "Vi sư nghe các ngươi từ từ giải thích, giải thích cho rõ, vi sư sẽ không giáo huấn các ngươi."

Cây thước trong tay Minh Huyền là do hắn đích thân luyện chế, năm đó đệ tử quá nhiều, làm ra cây thước cũng dễ bề dạy dỗ đám đệ tử.

Do đại sư huynh hay quậy phá nên bị đánh hơi nhiều, theo như hắn kể thì rất đau, nếu có thể thì tốt nhất đừng để bị đánh.

Đại sư huynh cũng không nói nên lời, cả hai ậm ậm ừ ừ, ta đẩy ngươi ngươi đẩy ta, nửa ngày vẫn không nói ra nổi một lý do.

Minh Tích Nguyệt đứng ở bên cạnh nhìn, không muốn Sở Tinh Lan khó xử nên chủ động đứng ra gánh tội, thân hình đỏ rực nổi bật giữa nền tuyết, Minh Huyền vừa liếc một cái là đã nhận ra y.

"Ta dạy dỗ đệ tử, ngươi qua đây làm gì?"

Minh Tích  Nguyệt giải thích với Minh Huyền: "Chuyện là thế này, ta và Tinh Lan tâm ý tương thông, thấy cảnh tuyết nơi đây đẹp tuyệt vời, không kìm được lòng mà rủ nhau tới chỗ này hẹn hò, ước định chung thân. Là do ta câu dẫn hắn! Mọi lỗi lầm đều do mình ta gây nên, đừng trách bọn họ."

Minh Tích Nguyệt nhắm mắt ôm hết trách nhiệm vào người, giả vờ mình là hồ ly tinh câu dẫn đệ tử tông môn.

Đánh ta là được rồi! Đừng đánh người trong lòng của ta!


Ta không sợ đau!

"Không kìm lòng được đến cấm địa hẹn hò? Cái cớ dở hơi này mà ta cũng tin?" Minh Huyền nghe Minh Tích Nguyệt chẳng  thốt ra được một lời nói thật, suýt nữa bị chọc tức đến bật cười, "Các ngươi hẹn hò còn phải dẫn theo mười mấy người vây xem à? Sao ta lại không biết các ngươi có sở thích này vậy?"

Sở Tinh Lan: "......"

Càng lau càng đen.

Minh Tích Nguyệt, thà ngươi im miệng đi còn hơn.

Sở Tinh Lan đang nghĩ xem còn ai có thể giải cứu bọn họ, nhìn một vòng thì thấy Tang Tịnh Viễn trầm ổn đáng tin bên cạnh.

Nhưng rất nhanh sau đó cậu lại bác bỏ sự lựa chọn này.

Ai cũng được, Tang Tịnh Viễn thì thôi.

Tang Tịnh  Viễn đã không tiếp xúc với Minh Huyền từ rất lâu rồi, dù có gặp trong tông môn, cũng là làm theo việc công gọi một tiếng sư thúc, không có thêm giao lưu gì khác.

Từ hơn một trăm năm trước, khi Tang Lâm Vãn huyết tẩy Chiêu Dương Phong, hai phong trở mặt từ đó, Tang Tịnh Viễn thân là đồ đệ của Tang Lâm Vãn cũng hiếm khi xuất hiện trước mặt Minh Huyền.

Sở Tinh Lan sợ sư tôn giận chó đánh mèo lên Tang sư huynh, nên mặc y đứng bên cạnh làm người tàng hình.

Không thấy sư tôn còn chẳng thèm để ý đến Tang Tịnh Viễn sao?

Nhưng khi thấy bọn họ bị trách phạt, Tang Tịnh Viễn vẫn đứng ra nói đỡ giúp mọi người.

"Sư thúc, là ta không quản kỹ, để cho bọn họ xông vào cấm địa, người đừng trách họ, phạt một mình con là đủ rồi."


Đại sư huynh lẩm bẩm trong lòng: 'Sư đệ! Vẫn là ngươi có nghĩa khí! Chừng nào về ta mời ngươi uống rượu!'

Đã lâu lắm rồi Minh Huyền không nhìn kỹ sư điệt Tang Tịnh Viễn này, hắn nhìn thân hình kiếm tu càng ngày càng cao lớn của Tang Tịnh Viễn, bất giác nhớ lại chuyện xưa, sắc mặt trở nên phức tạp.

Hồi còn chưa trở mặt, Tang Tịnh Viễn vẫn thường hay ghé qua Chiêu Dương Phong, đứng ở một bên dè dặt gọi hắn một tiếng sư thúc.

Từ trước đến nay, Tang Tịnh Viễn và Cát Kiếm Bình luôn có quan hệ rất tốt, hai người thường hẹn nhau luyện kiếm.

Hai phong thành ra như vậy đúng thật là tạo hóa trêu ngươi.

Minh Huyền nhìn Tang Tịnh Viễn đã trưởng thành, thở dài một hơi.

"Tịnh Viễn, ta không trách ngươi, có trách thì chỉ trách có quá nhiều chuyện ta không thể nghĩ thông suốt, tự dày vò bản thân, tổn thương trái tim của biết bao người xung quanh."

Giọng điệu này rất kỳ lạ, chẳng biết không trách tội bọn họ, hay là không trách hắn vì có sư tôn là Tang Lâm Vãn.

Có thể là cả hai.

Sở Tinh Lan cảm thấy quan hệ của bọn họ sắp loạn thành nồi cám heo rồi.

Minh Huyền dơ tay quất cho Minh Tích Nguyệt một roi, tiếng đánh vào da thịt ròn rã vang vọng khắp trời tuyết.

"Áuu!"

Cây thước ấy không quất lên thân người khác, mà chỉ quất mỗi Minh Tích Nguyệt, trên mu bàn tay xuất hiện một vệt đỏ nóng rực: "Sao cuối cùng chỉ đánh mỗi mình ta?"

Minh Huyền: "Ngươi gánh tội thay bọn họ, vậy thì nhát roi này cũng do ngươi nhận nốt."

Minh Tích Nguyệt có lí do chính đáng để nghi ngờ Minh Huyền chỉ muốn đánh y!



Sở Tinh Lan thấy sư tôn đã xả bớt giận, nhanh chóng bắc thang cho hắn xuống: "Sư tôn, bọn con sai rồi, thật sự sai rồi, sau này không dám làm loạn nữa. Bọn con bị thương rồi, linh khí cạn kiệt, chuyện gấp trước mắt là đi trị thương, tránh để sư tôn thêm phiền lo."

Trạng thái của Minh Tích Nguyệt càng lúc càng không ổn, lúc này nhiều người, Sở Tinh Lan cũng không tiện giải quyết, vẫn nên mau chóng quay về.

Dù sao cũng đang ở Thanh Nguyên Tông, giả vờ làm bộ trách một hai câu cho người ta thấy là xong. Minh Huyền phất tay bảo bọn họ giải tán.

"Các ngươi về trị thương trước, không bao lâu nữa đại hội sẽ lại tiếp tục, chuẩn bị cho cẩn thận, đừng làm mất mặt Thiên Diễn Tông."


"Vâng."

Vượt qua được một kiếp, cả đám rối rít tản đi về phòng trị thương.

Ngoại trừ Minh Tích Nguyệt bị ăn một roi ra, mọi người chẳng ai bị ăn đòn, tổng thể vẫn rất tốt.

Sau khi bọn họ đi khỏi, Minh Huyền về phía rừng hoa mai phía sau bọn họ, mái tóc dài như tuyết khiến hắn gần như hòa vào với đất trời.

"Ra đây đi, là ngươi giở trò thả chúng nó vào trong đúng không? Phong ấn mà ta dựng lên chẳng có mấy ai có thể dễ dàng giải được nó."

Cảm giác âm hồn bất tán này, chỉ có một người

----- Tang Lâm Vãn

Gió lạnh thổi qua, dưới cánh hoa mai rơi rụng, một thân ảnh chậm rãi hiện ra, chính là tu sĩ kỳ lạ của Thanh Nguyên Tông.


"Minh Huyền, bị ngươi phát hiện rồi. Chứng tỏ ngươi rất muốn gặp ta, vậy ta sẽ thỏa mãn ước muốn của ngươi."

Giữa rừng mai, hai thân ảnh đứng đối diện, khí cơ sát phạt lạnh lẽo bao phủ toàn xung quanh.

"Vậy thì đã sẵn sàng bị ta giết lần nữa chưa? Tang Lâm Vãn."

Minh Huyền rút kiếm, tiến lên giao chiến với kẻ đang mỉm cười trước mặt, đến nay, ân oán giữa hai người vẫn chưa có kết quả.

"Nếu ngươi có thể giết ta, vậy thì giết đi, nhưng ngươi không làm được, ta sẽ không biến mất, sẽ luôn bám theo ngươi, cho đến khi hai chúng ta cùng biến mất giữa đất trời."

"Hỗn xược, ta không cần sự đeo bám của ngươi."


"Ngươi không thoát khỏi ta đâu.

Giữa rừng mai, pháp thuật như mưa lửa giáng xuống, đao kiếm đan xen, trận chiến sinh tử lập tức bùng nổ.

----------

Sở Tinh Lan đưa Minh Tích Nguyệt về phòng khách, bố trí tầng tầng lớp lớp cấm chế như thiên la địa võng, rồi mới quay người nhìn nam nhân đang nằm trên giường.

Áp chế lâu như vậy, cuối cùng cũng bộc phát rồi.

Minh Tích Nguyệt mặt đỏ như lửa, nằm nghiêng trên giường, bao năm đè nén như núi lửa phun trào, nhấn chìm y  trong dung nham, thiêu đốt thần trí mơ màng.

Qua tầng tầng màn lụa, ánh mắt mờ mịt kia nhìn thấy thân ảnh Sở Tinh Lan đang dần tiến lại gần, hơi thở trong lành mát lạnh toả ra từ cậu khiến người ta chỉ muốn lại gần hơn nữa.

Ánh mắt của Minh Tích Nguyệt khóa chặt thân hình Sở Tinh Lan, lòng nghĩ thầm muốn đến gần ngươi này thêm một chút nữa.

"Tinh Lan, ngươi ra khỏi chỗ này trước."

Minh Tích Nguyệt không muốn bản thân mình làm ra hành vi mất khống chế.

Sở Tinh Lan tiến lên phía trước, ngồi xuống bên cạnh y, chăm chú nhìn Minh Tích Nguyệt như đang tẩu hỏa nhập ma.

"Không, ta không đi, hay là, ngươi tự mình đuổi ta ra khỏi đây đi?"

Sở Tinh Lan không đi, ngược lại còn sáp lại gần y hơn, mùi hương thanh mát ấy càng lúc càng gần, khiến y càng khó khống chế d*c v*ng trong lòng.

Minh Tích Nguyệt: "Sao ta làm ra chuyện ấy được? Tinh Lan, đừng nghịch ngợm nữa."

Có đôi khi Sở Tinh Lan bướng bỉnh quá mức, người người ta khó lòng nắm bắt.

Sở Tinh Lan đã bắt đầu hành động.

"Cần ta giúp ngươi không?"


Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà Story Chương 144: Cần ta giúp không?
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...