Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Chương 112: Tu tiên ma sói
73@-
Trò chơi ma sói : một trò chơi nhập vai và suy luận ai là dân làng ai là ma sói.
Bình thường Sở Tinh Lan rất ít khi quay đầu lại với người khác, như Lư Ngọc Thành lần đầu gặp mặt thì là người đầu tiên.
Ẩn ý trong lời nói của hắn khiến trái tim Sở Tinh Lan triệt để trầm xuống.
"Lời này của Lư sư huynh có ý gì? Người bên cạnh ta rất nhiều, ai trong số họ có vấn đề?"
Sở Tinh Lan đang nghĩ, đáng lẽ ra cậu xuyên việt vào một thế giới tu tiên, nhưng tu tiên lại biến thành ma sói rồi.
Bên cạnh cậu có một con sói đang ẩn nấp, đợi đêm xuống mở mắt hại người.
Sở Tinh Lan điểm danh hết một lượt những người thân quen bên mình, trong lúc ở chung với họ, cậu cảm thấy ai cũng chân thành cả, không giống kiểu người hai mặt.
Sở Tinh Lan khá nhạy cảm, ít nhiều cũng có thể cảm nhận được cảm tình của người khác đối với mình, tình cảm gắn bó với nhau trong lúc sinh tử hoạn nạn đâu thể làm giả.
Rốt cuộc Lư Ngọc Thành đang nói ai?
Lẽ nào bên người cậu thực sự có người sở hữu kỹ năng diễn xuất đến mức thượng thừa rồi? Vậy thì phải nghe thử xem, rốt cuộc căn cứ vào đâu mà nói ra như vậy.
Lư Ngọc Thành trầm ngâm chốc lát, rồi thong thả nói: "Ta cảm thấy ít nhiều có điểm đáng nghi. Ta từng nhìn thấy một vài mảnh ký ức ngắn trong quá khứ của ngươi và những người quanh ngươi. Đa phần bọn họ đều có chuyện giấu giếm ngươi, không giống như những ký ức khác mà ta từng thấy. Đáng tiếc là bọn họ đã sớm phát hiện ra ta có khả năng nhìn về quá khứ, nên lúc nào cũng mang theo pháp bảo lớn để che giấu. Nhưng ta vẫn cảm nhận được, trong đám người chính trực kia chắc chắn có kẻ đang diễn kịch, mà còn diễn rất giỏi."
Minh Huyền hay vô duyên vô cớ gặp phải người lạ mặt, mối dây dưa ân oán giữa hai người bọn họ rất kỳ lạ, trông có vẻ quan hệ không tốt, nhưng lại cảm giác như thù hận không sâu đến thế.
Kẻ lạ mặt đó cứ mỗi lần nhìn thấy Minh Huyền là lại nổi điên.
Dù sao cũng là tu sĩ có tu vi cao thâm, Lư Ngọc Thành chỉ nhìn được một chút là nhãn thần đã phát ra cảnh cáo rồi, không thể tiếp tục nhìn nữa.
Ngoài mặt thì hai phong không qua lại, nhưng hình như đại sư huynh Cát Kiếm Bình và Tang Tịnh Viễn vẫn đang bí mật tính toán gì đó, hai người lén la lén lút, động thái kỳ lạ.
Hễ có người hỏi đến chuyện này, là lại giãy nảy lên, trông không bình tĩnh như thường ngày.
Đa số những người mà Sở Tinh Lan từng tiếp xúc, đều có chỗ bất thường.
Sở Tinh Lan nghe xong mà váng hết cả đầu.
Một bên là ân sư ơn nặng như núi, một bên là đồng môn gắn bó sinh tử, bây giờ lại đột nhiên có người nói với cậu trong số bọn họ có thể có người không bình thường, điều này khiến cậu trầm mặc một hồi lâu.
Suy đoán của một người mới chỉ gặp lần đầu, Sở Tinh Lan sẽ không hoàn toàn tin tưởng, có thật lòng hay không còn phải do chính bản thân cậu nghiệm chứng.
Lỡ như hiểu lầm người ta, vậy chẳng phải đã phụ bạc lòng tốt của người quan tâm đến cậu sao?
Cậu tin vào trực giác của bản thân khi cảm nhận tình cảm.
"Ta chỉ phỏng đoán thôi, suy cho cùng, ai mà không có một chút bí mật cần che giấu." Lư Ngọc Thành vỗ vào chỗ cẳng chân trống rỗng của mình, không khỏi cảm thán, "Sư đệ thiên phú xuất chúng, nhưng lòng người khó lường, tốt nhất nên cẩn thận. Cũng bởi ta tin người khác, nên mới tàn tật nhiều năm, để hắn trào phúng ta bao lâu nay."
Từ thần đàn rơi xuống bùn lầy chỉ cần một nhát đâm sau lưng của người mình hết lòng tin tưởng.
Cảm giác thống khổ khi bị phản bội, đau thấu tâm can.
Lư Ngọc Thành nhìn Sở Tinh Lan đang độ niên thiếu nhiệt huyết, không nhẫn tâm nhìn cậu đi vào vết xe đổ của mình, lên mới tiếng nhắc nhở cậu chủ ý những người có hành vi bất thường xung quanh mình.
Sở Tinh Lan: "Quân đến tướng chặn, nước đến đất ngăn. Ta sẽ cẩn thận."
Người nào có vấn đề, chỉ đành tự mình tìm ra.
"Ngươi không hỏi gì về Minh đạo hữu à? Ta có thể giúp ngươi nói xem y có tâm tư gì." Đột nhiên Lư Ngọc Thành nhắc đến Minh Tích Nguyệt với vẻ mặt hóng hớt.
Lư sư huynh, sao ta lại cảm thấy ngươi chẳng chút thay đổi, cứ không chịu yên phận vậy nhỉ?
Sở Tinh Lan: "Ta tin y, y thì có tâm tư gì được, có sắc tâm không có gan làm."
Sở Tinh Lan có thể khẳng định rằng, Minh Tích Nguyệt và cậu quen biết nhau hoàn toàn là ngoài ý muốn, người này còn là chiến thần yêu đương thuần khiết nữa chứ.
Tôm hùm đất của cậu chẳng có ý đồ gì hết.
Nếu y thực sự có mục đích, thì cũng chẳng đến nỗi mù mặt không phân biệt được người, đánh giá cao y quá rồi đấy.
Sở Tinh Lan nhớ đến dáng vẻ của y, chỉ một ánh nhìn của mình cũng đủ khiến Minh Tích Nguyệt sáng bừng hai mắt, chạy thẳng về phía cậu. Đó tuyệt không phải ánh mắt của kẻ ôm dã tâm.
Hôm đó là một ngày lễ rất quan trọng của tu chân giới, là một ngày đẹp để tu sĩ và bạn bè hoặc người yêu ra ngoài dạo chơi.
Những người xung quanh đều có đôi có nhóm ra ngoài, riêng Sở Tinh Lan chỉ có một mình.
Sở Tinh Lan chỉ có kẻ thù, không có bạn bè, khoác lên thân phận giả, cậu lặng lẽ dạo bước giữa phố phường ồn ã, nhìn thiên hạ cười cười nói nói, dưới muôn sắc hoa đăng uống rượu một mình.
Cậu trông thấy Minh Tích Nguyệt đang trò chuyện cùng vài tu sĩ quen thân, giữa hai người là một dòng sông ngăn cách, vời vợi không thể bước qua.
Sở Tinh Lan cũng đã quen với việc cứ hễ ra cửa là lại gặp nghiệt duyên Minh Tích Nguyệt.
Tựa như tâm linh tương thông, Minh Tích Nguyệt nhìn về phía Sở Tinh Lan trong giữa đám đông, Sở Tinh Lan liếc y một cái, cầm vò rượu xoay người rời khỏi, biến mất giữa biển người mênh mông.
Trong khoảnh khắc, trong mắt Minh Tích Nguyệt không còn nhìn thấy một ai khác nữa, vượt qua biển người, bay qua dòng sông đến trước mặt Sở Tinh Lan, tặng cho cậu chiếc hoa đăng đang cầm trong tay.
"Tiên tử, trùng hợp quá, không ngờ lại có thể gặp tiên tử ở chỗ này, Sao bên cạnh tiên tử không có ai vậy?"
Minh Tích Nguyệt là người không có cơ hội thì tự mình tạo ra cơ hội.
Tuy vào dịp quan trọng như ngày lễ hôm nay, bên cạnh Ngưng Hương Tiên Tử lại không có ý trung nhân là Sở Tinh Lan thì có hơi kỳ lạ, nhưng không có mới tốt! Không có mới hay!
Y lại có cơ hội đào góc tường rồi.
Ánh đèn chiếu rọi vào đôi mắt lấp lánh của Minh Tích Nguyệt, trong con ngươi như chứa cả dải ngân hà lấp lánh, trông cực kỳ chân thành.
"Trùng hợp?" Nhiều năm trước Sở Tinh Lan từng nghi ngờ về mục đích của Minh Tích Nguyệt, đưa rượu đã bỏ thêm thuốc cho y, "Ngươi tiếp cận ta có mục đích gì? Ngươi thực sự không nhận ra ta?"
Trong rượu này bỏ thuốc sẽ làm cho y phải nói ra lời thật lòng.
Không có lực sát thương, chỉ có công dụng làm người khác nói ra lời thật lòng.
Người trong lòng đưa đến bên miệng, không cần biết bên trong có độc gì, Minh Tích Nguyệt cũng một ngụm uống hết, càng trở nên thật thà: "Ta muốn đào góc tường, tuy nàng đã có người trong lòng, nhưng không ngăn được ta muốn kết đạo lữ cùng nàng!"
Mọi người xung quanh đồng loạt quay đầu lại, bị tuyên bố giật gân của Minh Tích Nguyệt thu hút.
Tào Tháo chuyển thế à?
*Tào Tháo đã từng cướp vợ người khác, nên câu này dùng để chỉ những người cướp người yêu, vợ của người khác.
Chậc, thiếu niên áo đỏ này trông quen mắt thật đấy.
Nhìn sao cũng thấy giống thiếu tông chủ Hợp Hoan Tông Minh Tích Nguyệt.
Lãng phí một phần thuốc.
Chuyện cũ không nỡ nhớ lại.
Lư Ngọc Thành có cảm giác như đã bị nhìn thấu ý đồ.
Sở Tinh Lan: "Sao ngươi lại đột nhiên nhắc đến y? Chẳng lẽ ngươi muốn nói y có vấn đề?"
"Không, ta chỉ thuận miệng nói một câu thôi, muốn xem xem còn có tin tức gì mới không ấy mà." Lư Ngọc Thành rót cho cậu một ly trà, "Mù mặt gặp phải nam giả nữ, nên cảm thấy rất thú vị thôi."
Sở Tinh Lan: "...."
Hay là ám sát hắn đi?
Dân hóng chuyện chuyên săn lịch sử đen tối của người khác.
Sở Tinh Lan quyết định về sẽ luyện chế một pháp bảo phòng ngừa người khác đọc ký ức của mình, không thể để quá khứ của mình bị phơi bày một cách tr*n tr** thế được.
Hai người đã nói chuyện được một lúc, thời khắc này, nơi bị người khác vạch trần ký ức đã không thể ở thêm được nữa, Sở Tinh Lan nói lời tạm biệt thêm lần nữa.
"Lư sư huynh, ta cũng có một chuyện muốn nhắc nhở."
"Ồ? Chẳng hay là chuyện gì."
Sở Tinh Lan hết sức chân thành: "Lư sư huynh, bớt nói lại, huynh bảo kín miệng như bình, bình của huynh chắc là cái bình miệng rộng rồi. Nói nhiều quá, sớm muộn gì cũng chết vì cái tật này."
Lư Ngọc Thành sống được đến bây giờ đúng là kỳ tích.
Coi như mạng lớn.
Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Trò chơi ma sói : một trò chơi nhập vai và suy luận ai là dân làng ai là ma sói.
Bình thường Sở Tinh Lan rất ít khi quay đầu lại với người khác, như Lư Ngọc Thành lần đầu gặp mặt thì là người đầu tiên.
Ẩn ý trong lời nói của hắn khiến trái tim Sở Tinh Lan triệt để trầm xuống.
"Lời này của Lư sư huynh có ý gì? Người bên cạnh ta rất nhiều, ai trong số họ có vấn đề?"
Sở Tinh Lan đang nghĩ, đáng lẽ ra cậu xuyên việt vào một thế giới tu tiên, nhưng tu tiên lại biến thành ma sói rồi.
Bên cạnh cậu có một con sói đang ẩn nấp, đợi đêm xuống mở mắt hại người.
Sở Tinh Lan điểm danh hết một lượt những người thân quen bên mình, trong lúc ở chung với họ, cậu cảm thấy ai cũng chân thành cả, không giống kiểu người hai mặt.
Sở Tinh Lan khá nhạy cảm, ít nhiều cũng có thể cảm nhận được cảm tình của người khác đối với mình, tình cảm gắn bó với nhau trong lúc sinh tử hoạn nạn đâu thể làm giả.
Rốt cuộc Lư Ngọc Thành đang nói ai?
Lẽ nào bên người cậu thực sự có người sở hữu kỹ năng diễn xuất đến mức thượng thừa rồi? Vậy thì phải nghe thử xem, rốt cuộc căn cứ vào đâu mà nói ra như vậy.
Lư Ngọc Thành trầm ngâm chốc lát, rồi thong thả nói: "Ta cảm thấy ít nhiều có điểm đáng nghi. Ta từng nhìn thấy một vài mảnh ký ức ngắn trong quá khứ của ngươi và những người quanh ngươi. Đa phần bọn họ đều có chuyện giấu giếm ngươi, không giống như những ký ức khác mà ta từng thấy. Đáng tiếc là bọn họ đã sớm phát hiện ra ta có khả năng nhìn về quá khứ, nên lúc nào cũng mang theo pháp bảo lớn để che giấu. Nhưng ta vẫn cảm nhận được, trong đám người chính trực kia chắc chắn có kẻ đang diễn kịch, mà còn diễn rất giỏi."
Minh Huyền hay vô duyên vô cớ gặp phải người lạ mặt, mối dây dưa ân oán giữa hai người bọn họ rất kỳ lạ, trông có vẻ quan hệ không tốt, nhưng lại cảm giác như thù hận không sâu đến thế.
Kẻ lạ mặt đó cứ mỗi lần nhìn thấy Minh Huyền là lại nổi điên.
Dù sao cũng là tu sĩ có tu vi cao thâm, Lư Ngọc Thành chỉ nhìn được một chút là nhãn thần đã phát ra cảnh cáo rồi, không thể tiếp tục nhìn nữa.
Ngoài mặt thì hai phong không qua lại, nhưng hình như đại sư huynh Cát Kiếm Bình và Tang Tịnh Viễn vẫn đang bí mật tính toán gì đó, hai người lén la lén lút, động thái kỳ lạ.
Hễ có người hỏi đến chuyện này, là lại giãy nảy lên, trông không bình tĩnh như thường ngày.
Đa số những người mà Sở Tinh Lan từng tiếp xúc, đều có chỗ bất thường.
Sở Tinh Lan nghe xong mà váng hết cả đầu.
Một bên là ân sư ơn nặng như núi, một bên là đồng môn gắn bó sinh tử, bây giờ lại đột nhiên có người nói với cậu trong số bọn họ có thể có người không bình thường, điều này khiến cậu trầm mặc một hồi lâu.
Suy đoán của một người mới chỉ gặp lần đầu, Sở Tinh Lan sẽ không hoàn toàn tin tưởng, có thật lòng hay không còn phải do chính bản thân cậu nghiệm chứng.
Lỡ như hiểu lầm người ta, vậy chẳng phải đã phụ bạc lòng tốt của người quan tâm đến cậu sao?
Cậu tin vào trực giác của bản thân khi cảm nhận tình cảm.
"Ta chỉ phỏng đoán thôi, suy cho cùng, ai mà không có một chút bí mật cần che giấu." Lư Ngọc Thành vỗ vào chỗ cẳng chân trống rỗng của mình, không khỏi cảm thán, "Sư đệ thiên phú xuất chúng, nhưng lòng người khó lường, tốt nhất nên cẩn thận. Cũng bởi ta tin người khác, nên mới tàn tật nhiều năm, để hắn trào phúng ta bao lâu nay."
Từ thần đàn rơi xuống bùn lầy chỉ cần một nhát đâm sau lưng của người mình hết lòng tin tưởng.
Cảm giác thống khổ khi bị phản bội, đau thấu tâm can.
Lư Ngọc Thành nhìn Sở Tinh Lan đang độ niên thiếu nhiệt huyết, không nhẫn tâm nhìn cậu đi vào vết xe đổ của mình, lên mới tiếng nhắc nhở cậu chủ ý những người có hành vi bất thường xung quanh mình.
Sở Tinh Lan: "Quân đến tướng chặn, nước đến đất ngăn. Ta sẽ cẩn thận."
Người nào có vấn đề, chỉ đành tự mình tìm ra.
"Ngươi không hỏi gì về Minh đạo hữu à? Ta có thể giúp ngươi nói xem y có tâm tư gì." Đột nhiên Lư Ngọc Thành nhắc đến Minh Tích Nguyệt với vẻ mặt hóng hớt.
Lư sư huynh, sao ta lại cảm thấy ngươi chẳng chút thay đổi, cứ không chịu yên phận vậy nhỉ?
Sở Tinh Lan: "Ta tin y, y thì có tâm tư gì được, có sắc tâm không có gan làm."
Sở Tinh Lan có thể khẳng định rằng, Minh Tích Nguyệt và cậu quen biết nhau hoàn toàn là ngoài ý muốn, người này còn là chiến thần yêu đương thuần khiết nữa chứ.
Tôm hùm đất của cậu chẳng có ý đồ gì hết.
Nếu y thực sự có mục đích, thì cũng chẳng đến nỗi mù mặt không phân biệt được người, đánh giá cao y quá rồi đấy.
Sở Tinh Lan nhớ đến dáng vẻ của y, chỉ một ánh nhìn của mình cũng đủ khiến Minh Tích Nguyệt sáng bừng hai mắt, chạy thẳng về phía cậu. Đó tuyệt không phải ánh mắt của kẻ ôm dã tâm.
Hôm đó là một ngày lễ rất quan trọng của tu chân giới, là một ngày đẹp để tu sĩ và bạn bè hoặc người yêu ra ngoài dạo chơi.
Những người xung quanh đều có đôi có nhóm ra ngoài, riêng Sở Tinh Lan chỉ có một mình.
Sở Tinh Lan chỉ có kẻ thù, không có bạn bè, khoác lên thân phận giả, cậu lặng lẽ dạo bước giữa phố phường ồn ã, nhìn thiên hạ cười cười nói nói, dưới muôn sắc hoa đăng uống rượu một mình.
Cậu trông thấy Minh Tích Nguyệt đang trò chuyện cùng vài tu sĩ quen thân, giữa hai người là một dòng sông ngăn cách, vời vợi không thể bước qua.
Sở Tinh Lan cũng đã quen với việc cứ hễ ra cửa là lại gặp nghiệt duyên Minh Tích Nguyệt.
Tựa như tâm linh tương thông, Minh Tích Nguyệt nhìn về phía Sở Tinh Lan trong giữa đám đông, Sở Tinh Lan liếc y một cái, cầm vò rượu xoay người rời khỏi, biến mất giữa biển người mênh mông.
Trong khoảnh khắc, trong mắt Minh Tích Nguyệt không còn nhìn thấy một ai khác nữa, vượt qua biển người, bay qua dòng sông đến trước mặt Sở Tinh Lan, tặng cho cậu chiếc hoa đăng đang cầm trong tay.
"Tiên tử, trùng hợp quá, không ngờ lại có thể gặp tiên tử ở chỗ này, Sao bên cạnh tiên tử không có ai vậy?"
Minh Tích Nguyệt là người không có cơ hội thì tự mình tạo ra cơ hội.
Tuy vào dịp quan trọng như ngày lễ hôm nay, bên cạnh Ngưng Hương Tiên Tử lại không có ý trung nhân là Sở Tinh Lan thì có hơi kỳ lạ, nhưng không có mới tốt! Không có mới hay!
Y lại có cơ hội đào góc tường rồi.
Ánh đèn chiếu rọi vào đôi mắt lấp lánh của Minh Tích Nguyệt, trong con ngươi như chứa cả dải ngân hà lấp lánh, trông cực kỳ chân thành.
"Trùng hợp?" Nhiều năm trước Sở Tinh Lan từng nghi ngờ về mục đích của Minh Tích Nguyệt, đưa rượu đã bỏ thêm thuốc cho y, "Ngươi tiếp cận ta có mục đích gì? Ngươi thực sự không nhận ra ta?"
Trong rượu này bỏ thuốc sẽ làm cho y phải nói ra lời thật lòng.
Không có lực sát thương, chỉ có công dụng làm người khác nói ra lời thật lòng.
Người trong lòng đưa đến bên miệng, không cần biết bên trong có độc gì, Minh Tích Nguyệt cũng một ngụm uống hết, càng trở nên thật thà: "Ta muốn đào góc tường, tuy nàng đã có người trong lòng, nhưng không ngăn được ta muốn kết đạo lữ cùng nàng!"
Mọi người xung quanh đồng loạt quay đầu lại, bị tuyên bố giật gân của Minh Tích Nguyệt thu hút.
Tào Tháo chuyển thế à?
*Tào Tháo đã từng cướp vợ người khác, nên câu này dùng để chỉ những người cướp người yêu, vợ của người khác.
Chậc, thiếu niên áo đỏ này trông quen mắt thật đấy.
Nhìn sao cũng thấy giống thiếu tông chủ Hợp Hoan Tông Minh Tích Nguyệt.
Lãng phí một phần thuốc.
Chuyện cũ không nỡ nhớ lại.
Lư Ngọc Thành có cảm giác như đã bị nhìn thấu ý đồ.
Sở Tinh Lan: "Sao ngươi lại đột nhiên nhắc đến y? Chẳng lẽ ngươi muốn nói y có vấn đề?"
"Không, ta chỉ thuận miệng nói một câu thôi, muốn xem xem còn có tin tức gì mới không ấy mà." Lư Ngọc Thành rót cho cậu một ly trà, "Mù mặt gặp phải nam giả nữ, nên cảm thấy rất thú vị thôi."
Sở Tinh Lan: "...."
Hay là ám sát hắn đi?
Dân hóng chuyện chuyên săn lịch sử đen tối của người khác.
Sở Tinh Lan quyết định về sẽ luyện chế một pháp bảo phòng ngừa người khác đọc ký ức của mình, không thể để quá khứ của mình bị phơi bày một cách tr*n tr** thế được.
Hai người đã nói chuyện được một lúc, thời khắc này, nơi bị người khác vạch trần ký ức đã không thể ở thêm được nữa, Sở Tinh Lan nói lời tạm biệt thêm lần nữa.
"Lư sư huynh, ta cũng có một chuyện muốn nhắc nhở."
"Ồ? Chẳng hay là chuyện gì."
Sở Tinh Lan hết sức chân thành: "Lư sư huynh, bớt nói lại, huynh bảo kín miệng như bình, bình của huynh chắc là cái bình miệng rộng rồi. Nói nhiều quá, sớm muộn gì cũng chết vì cái tật này."
Lư Ngọc Thành sống được đến bây giờ đúng là kỳ tích.
Coi như mạng lớn.
Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Đánh giá:
Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Story
Chương 112: Tu tiên ma sói
10.0/10 từ 12 lượt.