Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà

Chương 110: Bánh mì thái lát sư thúc

87@-

Trong rừng cây, nam tử mặc y bào màu sáp ong đang gảy đàn, mục tiêu chính là Sở Tinh Lan.


Khi nhìn thấy một người xa lạ, Sở Tinh Lan đã có thể thông qua những chi tiết và thần thái của đối phương, phân biệt ra người này là ai.


Xin chào bánh mì thái lát sư thúc, tạm biệt thái lát sư thúc.


Sở Tinh Lan giả vờ không nhìn thấy hắn, ngay ngoắt đầu đi về hướng khác, tạm thời không muốn lòng vòng với người này.


Đợi tu vi cậu lên cao rồi, nhất định tìm bản thể băm nát.


Đánh không lại, thì đôi chân dài của Sở Tinh Lan biết chạy.


Sao đâu đâu cũng gặp lát cắt, thế giới này đúng là điên rồi.


"Ấy, sao lại giả vờ nhìn không thấy ta, sư chất à, trốn chạy hiện thực không có tác dụng đâu, dù cho ngươi có chạy đến đâu cũng không thoát khỏi tầm mắt của ta." Tiếng đàn của Tang Lâm Vãn hóa thành lưỡi dao chắn đường Sở Tinh Lan, hắn sử dụng công pháp của tông môn Tiên Âm Các, "Lần trước ngươi đuổi không kịp ta, để ta mang đồ đi, tiếc quá, nếu không tỉ lệ thắng của ngươi đã lớn hơn một chút."


Khoảng cách thực lực bày ra đó, tu sĩ xuất khiếu kỳ trong tu chân giới không nhiều, Sở Tinh Lan chỉ là một tu sĩ nguyên anh, lấy gì mà tranh?


Sở Tinh Lan: "....."


Cái tên này tìm cậu để khoe khoang tu vi à?


Tang sư huynh, sư tôn của huynh chọc người ta ghét thật đấy.


"Rốt cuộc ngươi có bao nhiêu lát cắt? Còn cắt nữa, ta hoài nghi toàn bộ tu sĩ trong tu chân giới đều do ngươi đóng giả diễn kịch cùng ta." Sở Tinh Lan tò mò hỏi một câu, "Đâu đâu cũng là ngươi, điều này khiến ta cảm thấy ngươi thật rảnh rỗi."


Boss nhà ai mà không ở sau màn thao túng, lúc nào cũng lắc lư trước mặt cậu và sư tôn soát độ tồn tại thế này chứ?


Đây là boss sau màn khoa trương nhất mà Sở Tinh Lan từng gặp.


Còn lắm lời, thích trêu chọc người khác.



Tang Lâm Vãn cản được người, bắt đầu thăm dò xem rốt cuộc Sở Tinh Lan biết được bao nhiêu: "Ta lén rảnh trong lúc bận rộn đó, qua đây xem thử ngươi tra ra bao nhiêu rồi, có cần ta làm sư thúc cho ngươi thêm một vài gợi ý không? Nhưng có giá hết đấy nhé."


"Không cần, Tang sư thúc, ta chẳng dám đòi bất cứ thứ gì từ ngươi đâu, đồ của ngươi cho nóng bỏng cả tay, hại ta thật thảm." Sở Tinh Lan có điên đâu mà tin kẻ đầu sỏ bắt cóc cậu đến thế giới này. " Ngươi chưa bao giờ thôi muốn giết ta, sao có thể tốt bụng nhắc nhở ta chứ?"


Lời của Tang Lâm Vãn mà tin được?


Một câu cậu cũng không dám tin, tin là bị lừa chết luôn.


Tang Lâm Vãn nhếch khóe miệng: "Ta tiếc tài nên cố ý nhắc nhở ngươi, không được à? Ngươi xem thiên phú ngươi tốt thế, chết thì tiếc biết bao, người làm sư thúc sư ta đây không nhẫn tâm để thiên chi kiêu tử vẫn lạc."


*Vẫn lạc: chết


Hắn bày ra thái độ như muốn tốt cho Sở Tinh Lan, trông như một tiền bối đức cao vọng trọng trong tông môn.


Ta tin ngươi mới là lạ.


Nếu ngươi không nỡ lúc đầu đã chẳng bắt cóc ta đến đây.


Miệng của Tang Lâm Vãn chỉ toàn lừa dối.


"Để ta đoán thử xem, ngươi không hài lòng về kết cục trăm năm sau của mình, vẫn luôn lợi dụng bí bảo của Vu tộc quay ngược thời gian làm lại từ đầu, muốn thay đổi tất cả. Nhưng dù cho ngươi có nỗ lực thế nào, cũng không thể thay đổi kết quả đã được định sẵn."


Tang Lâm Vãn không cho đi, Sở Tinh Lan đành ở đây đoán bừa mưu đồ của hắn.


"Ngươi dùng bí bảo Vu tộc bắt ta đến đây, ý muốn ta trở thành một mắt xích trong kế hoạch thay đổi kết cục của ngươi, Thường Vũ Thư và Trang Hạ cũng là một mắt xích quan trọng trong số mệnh ban đầu. Ta đoán đúng không?"


Sở Tinh Lan căn cứ vào những gì mình gặp phải trong suốt chặng đường này, đưa ra một giả luận táo bạo.


Tang Lâm Vãn bắt cậu đến thế giới này không phải không có lý do, có thể là có mấu chốt gì đó bên trong, hắn biến Sở Tinh Lan trở thành một con cờ thay đổi kết cục.


Con cờ trong bàn cờ đương nhiên sẽ được dùng theo mục đích của hắn, hắn cố ý để cậu và Trang Hạ, Thường Vũ Thư tích trữ ân oán nhiều năm, sau cùng trở thành kẻ thù không đội trời chung, Sở Tinh Lan hoài nghi tất cả đều là âm mưu của Tang Lâm Vãn.


Thường Vũ Thư quyết đấu với cậu tự tìm đường chết có bóng dáng của tên gian xảo này.



Tiếp theo đây, chính là ân oán sinh tử của cậu và Trang Hạ rồi.


Quan trọng là, trong hai người đó, một tên có mạch não không bình thường, một tên là trà xanh, rốt cuộc thì họ giữ vai trò gì trong bàn cờ của hắn?


Cái mối quan hệ phức tạp này, Sở Tinh Lan rất muốn lấy bút vẽ ra sơ đồ quan hệ cho rõ ràng.


"Thông minh, không ngờ ngươi lại có thể suy đoán đến hai người bọn họ, không hổ là con cờ của ta." Tang Lâm Vãn tán thưởng trí thông minh của Sở Tinh Lan, "Nhiều hơn nữa, ngươi có thể dạo qua những tông môn khác, du lịch nhiều một chút, nói không chừng có thể hiểu rõ được toàn bộ đấy."


Tâm trạng hiện giờ của Tang Lâm Vãn rất tốt, cũng không chắn đường Sở Tinh Lan nữa.


"Ngươi muốn đi ngự thú phong à? Ta khuyên ngươi đừng đi." Vừa thấy Sở Tinh Lan chuẩn bị đi đến ngự thú phong, sắc mặt của Tang Lâm Vãn trông hơi mất tự nhiên, "Tên đó sao vẫn còn sống vậy, đáng ra ta nên cắt luôn lưỡi của hắn mới đúng, để hắn muốn nói cũng nói không ra câu nào."


Sở Tinh Lan: "....."


Vị sư huynh đó của ngự thú phong, ngươi đã làm cái gì vậy?


Sao thái lát sư thúc lại có ác ý với ngươi đến thế.


Chuyện mà thái lát sư thúc không cho làm, chắc chắn là không nghe rồi, nhất định phải làm ngược lại.


"Không cho ta đi, ta cứ phải đi đấy. Sư tôn còn chẳng quản ta, ngươi quản được chắc?"


Thái lát mau tránh ra!


Vừa nhắc đến sư tôn Minh Huyền, Tang Lâm Vãn lại bị chọc tức, tâm trạng không tốt là lại muốn đánh Sở Tinh Lan.


"Ngỗ nghịch! sư thúc là trưởng bối trong tông môn vẫn có thể dạy dỗ ngươi thư thường!"


Hắn không nương tay với Sở Tinh Lan, chỉ trong chớp mắt, đủ kiểu công pháp của các tông môn tuôn ra hướng về phía Sở Tinh Lan.


Đối mặt trước sự tấn công của Tang Lâm Vãn, Sở Tinh Lan lập tức rút kiếm ra, vận dụng kiếm pháp mới học hóa giải đòn công kích, tung ra sát chiêu.


Tang Lâm Vãn cũng vô cùng ngạc nhiên trước kiếm pháp của Sở Tinh Lan, không gặp một thời gian mà đã giống hệt Minh Huyền.



Hắn lại bắt đầu giở giọng ẩm ương ra nói.


"Sư tôn truyền thụ công pháp cho đệ tử là điều đương nhiên, chả liên quan đến ngươi."


"Nói vậy không đúng đâu, đáng tiếc thân phận trong tông môn của chết mất tiêu rồi, nếu không cũng có thể chỉ giáo ngươi vài điều." Tang Lâm Vãn đột nhiên nhớ đến chuyện gì đó, ném cho Sở Tinh Lan một bộ công pháp, "Nhưng cũng không thể ngăn cản ta làm sư thúc tặng đồ cho sư chất."


Sở Tinh Lan ngồi không mà cũng có được một công pháp từ kẻ địch, đúng là không thể đoán được mục đích của hắn.


Sở Tinh Lan nhìn thử, là kiếm pháp của Tang Lâm Vãn, so với kiếm pháp của Minh Huyền còn quỷ quyệt khó lường hơn, hệt như con người hắn, vừa nhìn thì trông có vẻ vô hại, sau đó lại đột nhiên trở mặt cáu gắt đánh người lung tung, không cần biết là địch hay ta.


Sát khí nặng nề.


Chỉ muốn giết sạch hết tất cả mọi người xung quanh.


Tang Lâm Vãn: "Bộ kiếm pháp này của ta được tạo ra trong lúc khắc chế sư tôn ngươi, không có gì làm thì luyện thử. Nói không chừng học được rồi có thể giết Trang Hạ, hoặc có thể giết cả ta."


Sở Tinh Lan nghĩ thầm, chẳng biết người này lại làm cái trò quỷ gì?


Đang yên đang lành cho cậu công pháp.


Chồn vàng đến chúc Tết gà, chẳng tốt lành gì.


Sở Tinh Lan cảnh giác nhìn hắn: "Sao không truyền thụ cho Tang sư huynh? Ngươi muốn hại ta?"


Tang sư huynh có sư tôn kiểu gì thế?


"Sát khí của bộ kiếm pháp này quá nặng, tu nhiều rất dễ tẩu hỏa nhập ma, ban đầu cũng định cho nó, nhưng nó tu vô tình đạo rồi, công pháp này và kinh mạch nó đi ngược nhau, tu là đi luôn tại chỗ. Ta đây làm sư tôn, cũng thương xót đồ đệ, không nỡ cho luyện."


Tang Lâm Vãn nói như chuyện đương nhiên.


Sở Tinh Lan: "....."


Cạn lời, bây giờ cậu rất cạn lời.



Sợ đồ đệ mình luyện chết, nên thẳng thừng ném cho sư chất mình không ưa đúng không?


Tuy biết ngươi thật sự muốn giết ta, nhưng ngươi đừng có thẳng thắn thế chứ!


Điều làm Sở Tinh Lan kinh ngạc là, cái người khắc chữ người xấu lên mặt này lại thật sự từng suy nghĩ đến an nguy tính mạng của Tang sư huynh!


Khóm tre xấu như ngươi mà cũng còn có chút nhân tính.


Tang Lâm Vãn: "Ánh mắt gì thế? Tốt xấu gì cũng là đồ đệ mà ta khổ cực nuôi nấng! Đến nuôi con chó còn có tình cảm, chả nhẽ nó ngỗ nghịch không nghe lời thì ta phải một phát tát chết nó à? Tuy rằng thỉnh thoảng ta cũng muốn làm thế."


"Bỏ đồ đệ cho tông chủ dạy dỗ mà cũng cực khổ nuôi nấng?"


"Đừng có lắm lời, để ta xem xem công pháp ngươi học được từ chỗ Minh Huyền ra sao." Có vẻ như chọc trúng chỗ đau của hắn, Tang Lâm Vãn không vui lại lao đến đánh Sở Tinh Lan.


Hai người lao vào đánh nhau trong rừng cây nhỏ, lúc Tang Lâm Vãn thi triển công pháp cứ nhất quyết dùng tu vi áp chế đánh Sở Tinh Lan lùi lại vài bước.


"Nhìn cho kỹ, đây là kiếm pháp dùng để giết người, ngươi học cho đàng hoàng." Tang Lâm Vãn cảm thấy nhàm chán thu kiếm lại, "Ngươi bây giờ quá yếu đuối, mau trở nên lớn mạnh trước khi bị ta g**t ch*t đi, đừng có để ta dễ dàng giết được ngươi. Vậy thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa."


Dễ chết quá, vậy cũng chẳng có gì khác biệt với những người đã từng chết dưới tay hắn.


"Ở khoảng cách này, Chiêu Dương Phong nghe rõ mồn một, sư tôn sẽ qua đây giết ngươi nhanh thôi."


Tang Lâm Vãn thu lại kiếm và đàn, trông chẳng khác gì đang nhàn nhã dạo chơi.


"Ta biết chứ, ta chặn đường đánh ngươi là vì cố ý dẫn hắn qua đây, đáng tiếc, hắn không mắc câu, đoán được bây giờ ta sẽ không giết ngươi. Vậy thì hôm nay ta ở lại đây cũng chẳng còn ý nghĩa gì, sư chất, ngày khác gặp lại, hi vọng khi ấy ngươi có thể khiến ta kinh ngạc thêm đôi chút."


Bóng dáng của Tang Lâm Vãn thoáng cái biết mất giữa rừng cây, không thấy tăm hơi, giống như tiếng đàn vừa nãy chẳng qua chỉ là hoa trong gương, trăng dưới nước, thoáng qua rồi vụt mất.


Giống hệt con người hắn.


Xuất thần nhập quỷ, chẳng biết bản thể giấu ở chỗ nào.


Không có sự ngăn cản từ Tang Lâm Vãn, Sở Tinh Lan đi đến ngự thú phong, nơi mà cậu chưa từng đặt chân đến. Diệp Khinh Chu đang chăn linh thú, trên người dính một đống lông lá.


"Sở sư đệ, cuối cùng cũng đợi được ngươi, mau vào đi."


Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà Story Chương 110: Bánh mì thái lát sư thúc
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...