Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà

Chương 106: Sao ngọc bội lại nằm trong tay y

72@-

Chỉ cần không mù đều có thể nhìn ra y phục mà Sở Tinh Lan đang mặc có sự thay đổi rất lớn.


Trước giờ cậu luôn mặc màu nhạt, còn màu đỏ rực rỡ thế này Sở Tinh Lan mặc trông cực kỳ bắt mắt, khiến cậu thêm phần diễm lệ.


Tươi tắn hơn so với thường ngày, chỉ trong chốc lát đã thu hút sự chú ý của những người xung quanh, quanh đó có không ít những cặp mắt si mê nhìn qua đây.


Nhưng khi nhận ra Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt mặc đồ tình lữ, và còn rất xứng đôi thì những ánh mắt mờ ám đó cũng biến mất.


Bây giờ mới phát hiện y phục cậu đang mặc rõ ràng là đồ đạo lữ.


Minh Huyền vừa hỏi đến chuyện này, Sở Tinh Lan lập tức nghĩ đến lý do thay y phục, mặt đỏ ửng lên.


Giải xuân dược không nhất thiết phải hợp hoan, còn có nhiều cách khác nhau nữa, thứ mà Minh Tích Nguyệt có là cách có thể khiến cậu sung sướng.


Sở Tinh Lan đã được Minh Tích Nguyệt hôn đến nơi gốc rễ của niềm vui.


"Tích Nguyệt... đừng... "


Đừng nhìn Sở Tinh Lan trúng độc chủ động như vậy, thực ra đến lúc mấu chốt vẫn không thắng được Minh Tích Nguyệt đến từ Hợp Hoan Tông biết nhiều hiểu rộng.


"Ngươi không thích à? Ta thấy ngươi thích lắm mà, yên tâm giao cho ta."


Minh Tích Nguyệt l**m láp bên tay, cực kỳ thích thú nhìn dáng vẻ mặt mũi ửng đỏ này của Sở Tinh Lan.


"Ta không thể nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, nên chỉ đành dùng cách này giúp ngươi thôi."



Trong đầu Sở Tinh Lan lúc này như có bom đạn đang oanh tạc bên trong, cảm giác như cậu tự bê đá về đập chân mình vậy.


Tóm lại sau lần này, mớ y phục đó của Sở Tinh Lan cũng không mặc được nữa, Minh Tích Nguyệt cũng phải đến bên bờ suối rửa ráy một chút.


Vừa nghĩ đến những hình ảnh ấy, đầu cậu lại sắp nổ tung, bắt đầu ăn nói linh tinh, câu trước không khớp câu sau: "Chính là thế này thế kia, sau đó quần áo nó đã ở trên người con rồi."


Chẳng nhẽ nói hai người suýt chút nữa lăn thành một cục trong bí cảnh, rồi trong lúc tay chân lóng ngóng mặc lung tung?


Ngại chết mất.


Minh Huyền: "....."


Được rồi, hắn không muốn hỏi nữa.


Có tình huống nào mà hắn chưa gặp qua, đây vừa nhìn đã biết tu sĩ tuổi trẻ khí thịnh, không chú ý đến thời gian bí cảnh đóng cửa, suýt không ra được.


Đến cả nghi vấn đồ đệ thích mặc nữ trang cũng không muốn hỏi nữ, cậu vui là được.


Lúc này Minh Tích Nguyệt thò đầu ra, khoác tay lên vai Sở Tinh Lan, soát độ hảo cảm trước mặt Minh Huyền.


"Đây gọi là đồ đôi, đẹp không. Ta còn có mấy màu nữa, đỏ sẫm, cam, lam, lục, xanh biếc, đỏ tươi, tím. Mỗi ngày mặc một màu đổi qua đổi lại.


Từ trước lúc mở bí cảnh là Minh Tích Nguyệt đã bắt đầu kế hoạch mặc đồ đôi, cuối cùng cũng được dùng đến như y đã tính toán.


Lần này ai nhìn thấy cũng biết bọn họ là một đôi rồi.


Còn ai dám đào góc tường, Minh Tích Nguyệt sẽ ngang nhiên lườm cho một trận.



Sở Tinh Lan kinh ngạc: "Ngươi sẽ mặc màu khác à?"


Cậu nhìn tới nhìn lui, Minh Tích Nguyệt mặc đi mặc lại cũng chỉ toàn màu đỏ, từ lúc nào chuẩn bị bảy sắc cầu vồng lòe loẹt thế.


Minh Tích Nguyệt: "Ai nói vậy, ta còn có màu khác, ta mặc gì cũng đẹp cả. Lần sau mặc cho ngươi xem thử, mê chết ngươi luôn."


Chẳng phải tại ngươi nói ta mặc màu đỏ nhìn đẹp à.


Lần sau đổi sang màu khác gia tăng một chút cảm giác mới mẻ à? Không quyến rũ được cậu đâu.


Sở Tinh Lan đột nhiên nghĩ đến một chuyện, hỏi sư tôn: "Sư tôn, lúc trước người truy sát ai vậy?"


Minh Huyền: "Một tên đáng ghét, có chém thế nào cũng không chết, cũng chẳng biết chạy đi chỗ nào rồi."


Nói như thế, rõ ràng lại là thái lát sư thúc rồi.


Sở Tinh Lan cảm thấy thái lát sư thúc chẳng khác gì con gián, đập tới đập lui không hết bao giờ.


Đúng là gián thành tinh.


Sở Tinh Lan không hỏi được thêm gì nhiều từ chỗ sư tôn, bèn đi qua phía đại sư huynh hỏi chuyện liên quan đến hắc bào nhân.


Lúc này mới biết, khi hắc bào nhân không nhìn thấy Sở Tinh Lan bọn họ thì đột nhiên biến mất ngay tại chỗ, giống như trước đó chỉ là hắn cố ý trêu đùa bọn họ vậy.


Nhóm đại sư huynh không thấy người thì quay lại chỗ cũ, nhưng không còn thấy hai người bọn họ nữa, đá truyền tin cũng không liên lạc được, trước mắt bí cảnh sắp đóng lại, đành phải đi ra.


Đại sư nhìn một lượt đám người đang xì xào bàn tán, nhắc nhở Sở Tinh Lan một câu.



Từ lúc nãy đến giờ, có không ít ngươi đang âm thầm quan sát bọn họ, ánh mắt của bọn chúng không bình thường.


Sở Tinh Lan nhìn quanh một lượt, nhìn thấy mấy gương mặt cũ từng yêu thầm Thường Vũ Thư, cậu đột nhiên tò mò trà xanh Thường Vũ Thư này đã làm cái gì ở bên ngoài, sao còn nhiều người chung tình với hắn như vậy.


Có lẽ nào là do đầu tư quá nhiều không nỡ buông bỏ chăng?


Sở Tinh Lan nhìn về phía những kẻ có ánh mắt không thân thiện ấy, khiêu khích từng người một.


"Chẳng trách từ lúc ra khỏi bí cảnh, ta cứ cảm thấy sau lưng lạnh toát, còn tưởng bị thứ dơ bẩn trong bí cảnh bám vào người rồi cơ. Vấn đề không lớn, đến một đánh một."


Không phục? Vậy phải đánh cho bọn chúng phục!


Sở Tinh Lan thích nhất là đánh những kẻ không phục mình, thích nhìn bọn họ chẳng làm gì được cậu.


Hôm đó Sở Tinh Lan phát trực tiếp trên linh võng, hình ảnh vượt cấp giết địch bày ra trước mắt, đến nay trên linh võng vẫn còn thảo luận vì sao cậu làm được điều đó.


Thậm chí còn tạo ra cả bảng xếp hạng sức chiến đấu.


Sở Tinh Lan xếp trước những tu sĩ có cùng mức tu vi, thuộc thể loại không có chuyện gì thì đừng chọc tới, lỡ mà đụng phải lôi thì sẽ rất dễ nhận vé luân hồi.


Không ít người e ngại trước thực lực càng đánh càng mạnh này của Sở Tinh Lan, vậy nên dù có người không ưa cậu, thì cũng chẳng dám manh động.


Tu sĩ nguyên anh mà đánh được cỡ này, chẳng biết sau này còn ra sao nữa.


Tang Tịnh Viễn: "Thời gian đến ngày các đại tông môn tỷ võ không còn mấy năm nữa, đến lúc đó ngươi sẽ bị người ta nhắm vào đấy."


Không cần biết là ghen ghét hay đơn giản chỉ là muốn thăm dò thực lực của cậu, Sở Tinh Lan đều không tránh khỏi phiền phức.



"Tại hạ phụng bồi."


Đến thì cậu vẫn đánh như thường.


Sở Tinh Lan có kinh nghiệm phong phú trong lĩnh vực đánh, thậm chí là giết những tu sĩ không có ý tốt với cậu.


Mọi người nhìn về phía Trang Hạc đứng giữ đám đông, từ lúc Thường Vũ Thư thân tử đạo tiêu, hắn vẫn luôn trầm mặc, trông có vẻ đã chịu phải đả kích lớn.


Trang Hạ nghĩ đến cái chết của Thường Vũ Thư, cả người bỗng sa hút hẳn, hắn chẳng thể ngờ rằng những lần dung túng của mình sẽ khiến Thường Vũ Thư chết dưới tay của Sở Tinh Lan.


Hắn nhìn bóng dáng ngày càng mạnh mẽ rực rỡ ấy của Sở Tinh Lan, đã chẳng nói rõ được rốt cuộc mình có cảm giác gì.


Là hối hận? Là căm thù? Hay là có ý nghĩ khác.


Bây giờ hắn chẳng nghĩ gì nữa, hắn chỉ muốn đến gần Sở Tinh Lan hơn một chút nữa.


Mọi người nhìn qua nhìn lại giữa hai người bọn họ, bắt đầu ăn dưa.


Một bên là thù giết đồ đệ, một bên là thù móc kim đan, giữa hai sư đồ cũ chắc chắn phải có một trận chiến!


Trang Hạ bước về phía Sở Tinh Lan.


Câu chất vấn chưa kịp nói ra đã nhìn thấy ngọc bội xấu xí bên hông của Minh Tích Nguyệt, vì thay quần áo mới mà bị lộ ra ngoài.


Là nó!


Trang Hạ đột nhiên nhớ đến chuyện cũ, buột miệng hỏi ra.


"Ngọc bội này sao lại ở chỗ y?"


Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà Story Chương 106: Sao ngọc bội lại nằm trong tay y
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...