Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Chương 104: Lật ngược tình thế
74@-
Sở Tinh Lan tò mò cầm dây thừng lên ước lượng thử, bình thường cũng chẳng nhìn ra Minh Tích Nguyệt thích chơi k*ch th*ch thế này.
"Ngươi thích kiểu này à? Nhìn không ra nha."
Lúc này Sở Tinh Lan đã bị phế liệu màu vàng lấp não, hiểm lầm nghiêm trọng tình huống trước mắt.
Nghĩ đến việc giải dược khiến tâm trí Sở Tinh Lan trở nên vàng kè.
Minh Tích Nguyệt hơi nhướng mày, lời nói lẳng lơ tuôn ra liên tục: "Đúng, hôm nay ta phải trói ngươi lại, ta có muốn làm gì ngươi cũng không thể phản kháng, dù hôm nay ngươi có kêu thấu trời cũng chẳng có ai qua đây cứu ngươi."
Dù trong hoàn cảnh này, Minh Tích Nguyệt cũng vẫn không quên lẳng lơ một phen.
"Nơi đây xung quanh không một bóng người, sẽ không có con kỳ đà nào đến làm phiền chúng ta nữa rồi."
Minh Tích Nguyệt như đang cầm vũ khí tiến đến gần bao vây kẻ địch là Sở Tinh Lan, dứt khoát hành động ném dây thừng về phía đối phương.
"Trói!"
Dây thừng đỏ thẫm nghe thấy pháp quyết, lập tức trói Sở Tinh Lan chặt cứng, dây thừng đỏ hiện trên nền da trắng của cậu, trông cực kỳ bắt mắt.
Sau khi xác nhận cậu không thể tiếp tục làm bậy được nữa, lúc này Minh Tích Nguyệt mới thở phào nhẹ nhõm.
"Bây giờ chúng ta có thể bắt đầu rồi."
Kế tiếp, Sở Tinh Lan từ trong hoảng hốt nhìn thấy Minh Tích Nguyệt đặt cậu sang một bên, sau đó lập tức cách xa vài mét, móc ra một quyển sách bắt đầu niệm chú.
Minh Tích Nguyệt hệt như kẻ địch bị dẫn dụ vào tròng, từng bước đến gần chỗ chết, nhưng lại tìm được cơ hội phải công, lật ngược tình thế.
Giọng nói của Minh Tích Nguyệt rất hay, đọc nghe rất êm tai, tựa như dòng suối chảy trong khe núi, chảy qua đầu trái tim của Sở Tinh Lan, nhưng Sở Tinh Lan nghe không lọt tai.
Cậu không muốn nghe cái thứ này đâu.
Sở Tinh Lan: "....."
Trong ý thức mơ hồ, Sở Tinh Lan cảm giác được mình không thể động đậy, thứ mát lạnh mà cậu ôm nửa ngày đã bỏ cậu mà đi, nhìn y ngồi bên kia trông còn trấn định hơn cả phật tu, là một thiếu niên không chút tạp niệm, Sở Tinh Lan chợt hoảng hốt.
Trong lòng cậu hiện giờ vô cùng phức tạp, bao nhiêu lời muốn nói biến thành cạn lời.
Minh Tích Nguyệt, ngươi đang làm cái gì?
Có phải ngươi không được không?
Bình thường thì tìm đủ mọi cách bám dính, sờ mó, chỉ ngóng trông đến ngày gạo nấu thành cơm, còn bây giờ, y đang làm cái gì vậy?
Tôm hùm đất háo sắc thay đổi rồi.
Minh Tích Nguyệt đã biến thành tôm hùm đất vô tình đạo rồi, cậu chủ động sà vào lòng mà vẫn có thể ngồi vững không loạn, đúng là quân tử!
Bây giờ cậu không cần Minh Tích Nguyệt làm quân tử.
Lúc này Minh Tích Nguyệt càng thanh tâm quả dục không chịu làm chút chuyện xấu với cậu, dù cho có bị dây thừng trói chặt cứng cậu cũng phải nghĩ cách làm gì đó.
Này~ Ta không vui rồi đấy~
Dù sao thì quanh năm rước họa, bình thường bị bắt cũng luyện ra được kỹ năng sinh tồn, da thịt của tu sĩ cũng đâu phải người thường, ai ai cũng có sức lực rời núi lấp biển, chỉ là một sợi dây thừng cỏn con mà thôi, chẳng đáng kể.
Thứ Sở Tinh Lan có chính là sức lực và thủ đoạn.
Sợi dây thừng trong tay cậu bị gỡ bỏ, chẳng mấy chốc cậu đã thoát khỏi sự trói buộc của nó.
Lúc Minh Tích Nguyệt còn đang kinh ngạc thì Sở Tinh Lan đã ép sát đến trước mặt y, tay giật quyển sách ném qua một bên.
"Lộp bộp------"
Trước mắt Minh Tích Nguyệt chỉ còn đôi mắt ngập tràn xuân ý của Sở Tinh Lan, cậu đến gần như muốn hôn môi cùng y, từ góc độ này có thể nhìn thấy hàng mi dài cong và lớp lông tờ mịn màng trên gương mặt cậu
Đôi môi căng mọng của Sở Tinh Lan gần trong gang tấc, chỉ cần y muốn là có thể hôn lên đôi môi ấy bất cứ lúc nào, một nụ hôn ngọt ngào.
Sở Tinh Lan câu lên cằm dưới của Minh Tích Nguyệt, ngữ khí nhiều thêm mấy phần ngả ngớn so với ngày thường, mỉm cười quan sát Minh Tích Nguyệt.
"Thiếu tông chủ, ngươi đọc thứ này để làm gì? Thanh tâm quả dục thể này không giống xuất thân từ Hợp Hoan Tông đâu, trái lại giống đám phật tu tu vô tình đạo không gần sắc dục hơn đấy. Chẳng phải ngày thường ngươi rất muốn làm vậy sao? Sao đến lúc này thì ngươi lại sợ rồi?"
Bầu không khí đã thế này rồi ngươi còn niệm thanh tâm chú làm gì nữa.
Cũng đâu phải theo đạo phật ăn chay niệm phật.
Lúc này còn niệm thanh tâm chú, ngươi có phải tu sĩ Hợp Hoan Tông chính cống không thế?
Chắc không bị tu sĩ vô tình đạo đoạt xá đấy chứ?
Trái hẳn với những lần bình thường Minh Tích Nguyệt sàm sỡ cậu, thì hôm nay Sở Tinh Lan lại được đà lấn tới, s* s**ng khắp người Minh Tích Nguyệt, trêu chọc con tôm hùm háo sắc này, so với vẻ lạnh lùng thường ngày của một tu sĩ, hôm nay Sở Tinh Lan nhiệt tình hơn nhiều.
'Tôm hùm đất nhỏ' này lại cực kỳ thân thiết với cậu.
"Đừng sờ lung tung."
Gương mặt Minh Tích Nguyệt trở nên đỏ bừng, trong lòng sắp nổ tung rồi.
Tuy rằng không trúng thuốc, nhưng trong tình huống này y cũng không dễ chịu. Người trong lòng đang ở phía trước hẹn y mây mưa trên đỉnh vu sơn, y cũng đâu phải Liễu Hạ Huệ, sao có thế không có chút phản ứng nào chứ!
Minh Tích Nguyệt không làm thế được.
Y không thể biến thành loại người tranh thủ lúc người ta gặp nạn được.
Minh Tích Nguyệt thở hổn hển ngăn cản Sở Tinh Lan: "Tinh Lan, ngươi nghe ta nói. Bây giờ ngươi bị người khác bỏ thuốc nên ý thức không được tỉnh táo, bản thân ngươi cũng không biết mình đang làm cái gì, ta càng không thể thừa cơ cướp hủy hoại sự trong sạch của ngươi được."
Đúng là y muốn lên giường với Sở Tinh Lan, nhưng không phải lúc này.
Nhiều lần Minh Tích Nguyệt bày tỏ lòng mình với Sở Tinh Lan, nhưng vì cứ mãi không đợi được câu trả lời khiến lòng y hoang mang, vẫn luôn thắc mắc rốt cuộc Sở Tinh Lan có tình cảm gì với y không.
Y không phải loại người sẽ ra tay với cậu, trong khi bản thân cậu còn không biết mình đang làm cái gì.
Y sợ từ đây về sau Sở Tinh Lan sẽ cảm thấy y cũng chẳng khác gì những người dòm ngó cậu ngoài kia, rồi không bao giờ để ý đến y nữa.
Linh lực của Sở Tinh Lan bị phong tỏa, vì bị Minh Tích Nguyệt ngăn cản nên không thể tiếp tục lấn tới.
"Không biết đâu, ta sắp chết rồi. Ngươi mau nghĩ cách đi, trừ phi ngươi nghĩ cách giúp ta giải quyết."
Minh Tích Nguyệt: "Có ngay. Đợi ta nghiên cứu xong phương thuốc này là ngươi có thể lập tức được giải thoát rồi."
Cuối cùng thì lò luyện đan tùy thân của Minh Tích Nguyệt cũng được lên sàn rồi.
Sở Tinh Lan thấy Minh Tích Nguyệt lại bày ra mấy thứ linh đan đó của y, thậm chí còn lấy lò luyện đan và linh thảo ra, tính luyện đan ngay tại chỗ cho cậu nếm thuốc giải mà y luyện chế, cậu vội vàng tiến lên phía trước đè lại tay y.
"Tích Nguyệt! Lúc này không cho phép ngươi luyện đan cho ta! Còn thế nữa, ta sẽ lập tức lên linh võng công bố với toàn tu chân giới ngươi không được, ta nhịn hết nổi muốn hòa li với ngươi! Ta phải tìm người khác!"
Sở Tinh Lan cảm thấy mình bây giờ chính là Khoa Phụ.
Đang theo đuổi mặt trời.
(Bắt nguồn từ truyền thuyết cổ trong văn hóa Trung Hoa, Khoa Phụ là một người khổng lồ với ý chí phi thường. Một ngày nọ, ông quyết định đuổi theo mặt trời vì muốn bắt kịp nó và mang ánh sáng, hơi ấm đến cho nhân gian. Ông chạy không ngừng nghỉ, vượt qua núi đồi, sông ngòi, nhưng do quá khát và kiệt sức, cuối cùng ông chết trên đường trước khi đuổi kịp mặt trời.)
Câu này quả nhiên có tác dụng.
Sắc mặt của Minh Tích Nguyệt đen sì ngay tức khắc, dừng lại động tác luyện chế thuốc giải, vừa nghiến răng vừa tủi thân nói:
"Ngươi muốn tìm ai? Ta không cho ngươi đi tìm người khác."
Lẽ nào y vẫn chưa đủ tốt? Lúc này rồi mà còn muốn đi tìm người khác.
Để y xem kẻ đó rốt cuộc là ai!
Ám sát! Ám sát hết!
Sở Tinh Lan kéo Minh Tích Nguyệt lại, chăm chú đôi môi đã lâu lắm rồi cậu chưa được hôn.
"Tích Nguyệt, hôn ta trước đã, biết đâu lại có tác dụng."
Sở Tinh Lan lại một lần nữa dụ Minh Tích Nguyệt vào tròng.
Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Sở Tinh Lan tò mò cầm dây thừng lên ước lượng thử, bình thường cũng chẳng nhìn ra Minh Tích Nguyệt thích chơi k*ch th*ch thế này.
"Ngươi thích kiểu này à? Nhìn không ra nha."
Lúc này Sở Tinh Lan đã bị phế liệu màu vàng lấp não, hiểm lầm nghiêm trọng tình huống trước mắt.
Nghĩ đến việc giải dược khiến tâm trí Sở Tinh Lan trở nên vàng kè.
Minh Tích Nguyệt hơi nhướng mày, lời nói lẳng lơ tuôn ra liên tục: "Đúng, hôm nay ta phải trói ngươi lại, ta có muốn làm gì ngươi cũng không thể phản kháng, dù hôm nay ngươi có kêu thấu trời cũng chẳng có ai qua đây cứu ngươi."
Dù trong hoàn cảnh này, Minh Tích Nguyệt cũng vẫn không quên lẳng lơ một phen.
"Nơi đây xung quanh không một bóng người, sẽ không có con kỳ đà nào đến làm phiền chúng ta nữa rồi."
Minh Tích Nguyệt như đang cầm vũ khí tiến đến gần bao vây kẻ địch là Sở Tinh Lan, dứt khoát hành động ném dây thừng về phía đối phương.
"Trói!"
Dây thừng đỏ thẫm nghe thấy pháp quyết, lập tức trói Sở Tinh Lan chặt cứng, dây thừng đỏ hiện trên nền da trắng của cậu, trông cực kỳ bắt mắt.
Sau khi xác nhận cậu không thể tiếp tục làm bậy được nữa, lúc này Minh Tích Nguyệt mới thở phào nhẹ nhõm.
"Bây giờ chúng ta có thể bắt đầu rồi."
Kế tiếp, Sở Tinh Lan từ trong hoảng hốt nhìn thấy Minh Tích Nguyệt đặt cậu sang một bên, sau đó lập tức cách xa vài mét, móc ra một quyển sách bắt đầu niệm chú.
Minh Tích Nguyệt hệt như kẻ địch bị dẫn dụ vào tròng, từng bước đến gần chỗ chết, nhưng lại tìm được cơ hội phải công, lật ngược tình thế.
Giọng nói của Minh Tích Nguyệt rất hay, đọc nghe rất êm tai, tựa như dòng suối chảy trong khe núi, chảy qua đầu trái tim của Sở Tinh Lan, nhưng Sở Tinh Lan nghe không lọt tai.
Cậu không muốn nghe cái thứ này đâu.
Sở Tinh Lan: "....."
Trong ý thức mơ hồ, Sở Tinh Lan cảm giác được mình không thể động đậy, thứ mát lạnh mà cậu ôm nửa ngày đã bỏ cậu mà đi, nhìn y ngồi bên kia trông còn trấn định hơn cả phật tu, là một thiếu niên không chút tạp niệm, Sở Tinh Lan chợt hoảng hốt.
Trong lòng cậu hiện giờ vô cùng phức tạp, bao nhiêu lời muốn nói biến thành cạn lời.
Minh Tích Nguyệt, ngươi đang làm cái gì?
Có phải ngươi không được không?
Bình thường thì tìm đủ mọi cách bám dính, sờ mó, chỉ ngóng trông đến ngày gạo nấu thành cơm, còn bây giờ, y đang làm cái gì vậy?
Tôm hùm đất háo sắc thay đổi rồi.
Minh Tích Nguyệt đã biến thành tôm hùm đất vô tình đạo rồi, cậu chủ động sà vào lòng mà vẫn có thể ngồi vững không loạn, đúng là quân tử!
Bây giờ cậu không cần Minh Tích Nguyệt làm quân tử.
Lúc này Minh Tích Nguyệt càng thanh tâm quả dục không chịu làm chút chuyện xấu với cậu, dù cho có bị dây thừng trói chặt cứng cậu cũng phải nghĩ cách làm gì đó.
Này~ Ta không vui rồi đấy~
Dù sao thì quanh năm rước họa, bình thường bị bắt cũng luyện ra được kỹ năng sinh tồn, da thịt của tu sĩ cũng đâu phải người thường, ai ai cũng có sức lực rời núi lấp biển, chỉ là một sợi dây thừng cỏn con mà thôi, chẳng đáng kể.
Thứ Sở Tinh Lan có chính là sức lực và thủ đoạn.
Sợi dây thừng trong tay cậu bị gỡ bỏ, chẳng mấy chốc cậu đã thoát khỏi sự trói buộc của nó.
Lúc Minh Tích Nguyệt còn đang kinh ngạc thì Sở Tinh Lan đã ép sát đến trước mặt y, tay giật quyển sách ném qua một bên.
"Lộp bộp------"
Trước mắt Minh Tích Nguyệt chỉ còn đôi mắt ngập tràn xuân ý của Sở Tinh Lan, cậu đến gần như muốn hôn môi cùng y, từ góc độ này có thể nhìn thấy hàng mi dài cong và lớp lông tờ mịn màng trên gương mặt cậu
Đôi môi căng mọng của Sở Tinh Lan gần trong gang tấc, chỉ cần y muốn là có thể hôn lên đôi môi ấy bất cứ lúc nào, một nụ hôn ngọt ngào.
Sở Tinh Lan câu lên cằm dưới của Minh Tích Nguyệt, ngữ khí nhiều thêm mấy phần ngả ngớn so với ngày thường, mỉm cười quan sát Minh Tích Nguyệt.
"Thiếu tông chủ, ngươi đọc thứ này để làm gì? Thanh tâm quả dục thể này không giống xuất thân từ Hợp Hoan Tông đâu, trái lại giống đám phật tu tu vô tình đạo không gần sắc dục hơn đấy. Chẳng phải ngày thường ngươi rất muốn làm vậy sao? Sao đến lúc này thì ngươi lại sợ rồi?"
Bầu không khí đã thế này rồi ngươi còn niệm thanh tâm chú làm gì nữa.
Cũng đâu phải theo đạo phật ăn chay niệm phật.
Lúc này còn niệm thanh tâm chú, ngươi có phải tu sĩ Hợp Hoan Tông chính cống không thế?
Chắc không bị tu sĩ vô tình đạo đoạt xá đấy chứ?
Trái hẳn với những lần bình thường Minh Tích Nguyệt sàm sỡ cậu, thì hôm nay Sở Tinh Lan lại được đà lấn tới, s* s**ng khắp người Minh Tích Nguyệt, trêu chọc con tôm hùm háo sắc này, so với vẻ lạnh lùng thường ngày của một tu sĩ, hôm nay Sở Tinh Lan nhiệt tình hơn nhiều.
'Tôm hùm đất nhỏ' này lại cực kỳ thân thiết với cậu.
"Đừng sờ lung tung."
Gương mặt Minh Tích Nguyệt trở nên đỏ bừng, trong lòng sắp nổ tung rồi.
Tuy rằng không trúng thuốc, nhưng trong tình huống này y cũng không dễ chịu. Người trong lòng đang ở phía trước hẹn y mây mưa trên đỉnh vu sơn, y cũng đâu phải Liễu Hạ Huệ, sao có thế không có chút phản ứng nào chứ!
Minh Tích Nguyệt không làm thế được.
Y không thể biến thành loại người tranh thủ lúc người ta gặp nạn được.
Minh Tích Nguyệt thở hổn hển ngăn cản Sở Tinh Lan: "Tinh Lan, ngươi nghe ta nói. Bây giờ ngươi bị người khác bỏ thuốc nên ý thức không được tỉnh táo, bản thân ngươi cũng không biết mình đang làm cái gì, ta càng không thể thừa cơ cướp hủy hoại sự trong sạch của ngươi được."
Đúng là y muốn lên giường với Sở Tinh Lan, nhưng không phải lúc này.
Nhiều lần Minh Tích Nguyệt bày tỏ lòng mình với Sở Tinh Lan, nhưng vì cứ mãi không đợi được câu trả lời khiến lòng y hoang mang, vẫn luôn thắc mắc rốt cuộc Sở Tinh Lan có tình cảm gì với y không.
Y không phải loại người sẽ ra tay với cậu, trong khi bản thân cậu còn không biết mình đang làm cái gì.
Y sợ từ đây về sau Sở Tinh Lan sẽ cảm thấy y cũng chẳng khác gì những người dòm ngó cậu ngoài kia, rồi không bao giờ để ý đến y nữa.
Linh lực của Sở Tinh Lan bị phong tỏa, vì bị Minh Tích Nguyệt ngăn cản nên không thể tiếp tục lấn tới.
"Không biết đâu, ta sắp chết rồi. Ngươi mau nghĩ cách đi, trừ phi ngươi nghĩ cách giúp ta giải quyết."
Minh Tích Nguyệt: "Có ngay. Đợi ta nghiên cứu xong phương thuốc này là ngươi có thể lập tức được giải thoát rồi."
Cuối cùng thì lò luyện đan tùy thân của Minh Tích Nguyệt cũng được lên sàn rồi.
Sở Tinh Lan thấy Minh Tích Nguyệt lại bày ra mấy thứ linh đan đó của y, thậm chí còn lấy lò luyện đan và linh thảo ra, tính luyện đan ngay tại chỗ cho cậu nếm thuốc giải mà y luyện chế, cậu vội vàng tiến lên phía trước đè lại tay y.
"Tích Nguyệt! Lúc này không cho phép ngươi luyện đan cho ta! Còn thế nữa, ta sẽ lập tức lên linh võng công bố với toàn tu chân giới ngươi không được, ta nhịn hết nổi muốn hòa li với ngươi! Ta phải tìm người khác!"
Sở Tinh Lan cảm thấy mình bây giờ chính là Khoa Phụ.
Đang theo đuổi mặt trời.
(Bắt nguồn từ truyền thuyết cổ trong văn hóa Trung Hoa, Khoa Phụ là một người khổng lồ với ý chí phi thường. Một ngày nọ, ông quyết định đuổi theo mặt trời vì muốn bắt kịp nó và mang ánh sáng, hơi ấm đến cho nhân gian. Ông chạy không ngừng nghỉ, vượt qua núi đồi, sông ngòi, nhưng do quá khát và kiệt sức, cuối cùng ông chết trên đường trước khi đuổi kịp mặt trời.)
Câu này quả nhiên có tác dụng.
Sắc mặt của Minh Tích Nguyệt đen sì ngay tức khắc, dừng lại động tác luyện chế thuốc giải, vừa nghiến răng vừa tủi thân nói:
"Ngươi muốn tìm ai? Ta không cho ngươi đi tìm người khác."
Lẽ nào y vẫn chưa đủ tốt? Lúc này rồi mà còn muốn đi tìm người khác.
Để y xem kẻ đó rốt cuộc là ai!
Ám sát! Ám sát hết!
Sở Tinh Lan kéo Minh Tích Nguyệt lại, chăm chú đôi môi đã lâu lắm rồi cậu chưa được hôn.
"Tích Nguyệt, hôn ta trước đã, biết đâu lại có tác dụng."
Sở Tinh Lan lại một lần nữa dụ Minh Tích Nguyệt vào tròng.
Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Đánh giá:
Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Story
Chương 104: Lật ngược tình thế
10.0/10 từ 12 lượt.