Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 93


Chương 93: Đại hỗn chiến


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa. - Edit: KaoruRits


Mấy đạo sĩ Huyền môn thấy đám quỷ quái đánh sâu vào càng dữ dội, vòng tránh quỷ bị bọn chúng đánh sâu vào chỉ e cũng không kiên trì được bao lâu, trong lòng đều có chút nôn nóng.


“Hoàng đạo hữu, làm sao bây giờ? Chu sa không đủ.”


“Đến cửa hàng gần đây lấy một chút lại đây đi. Nếu thật bị quỷ quái phá vòng, hại mất mạng người thì phiền toái lắm.”


“Thật ra bần đạo cũng muốn đi ra, đáng tiếc có quá nhiều quỷ quái chặn đường, dù muốn đi cũng đi không được đó.”


“Hai đạo hữu này cũng không biết sao lại muốn xung đột ở chợ quỷ nữa, bọn họ tự làm tự chịu, bị quỷ quái ăn cũng không đáng tiếc, nhưng một khi đám quỷ quái này nuốt ăn thiên sư, dù không phải ác quỷ cũng sẽ trở nên cực kỳ hung lệ, mấy người chúng ta cũng không thể thu phục hết. Chờ chợ quỷ kết thúc, bọn chúng đi ra ngoài quấy phá, không phải sẽ làm hại làm khổ vô số người thường sao?”


“Chính là lo lắng cái này đó! Hầy, nhưng cũng không thể trách Dương thiên sư, nghe nói là dã đạo sĩ đó cướp đồ của cố chủ anh ta, còn suýt nữa hại chết cố chủ, anh ta đương nhiên muốn ra tay……”


Trong lúc nhất thời, các đạo sĩ Huyền môn đều có chút sầu não.


Cuối cùng có một đạo sĩ nói: “Bằng không chúng ta cùng nhau động thủ, trước tiên chế phục dã đạo kia đi rồi lại nói?”


Lại có đạo sĩ rất do dự: “Đấu pháp có quy tắc là người khác không được nhúng tay vào. Hơn nữa một khi chúng ta nhúng tay thì sẽ kết thù oán khó hiểu với dã đạo sĩ kia, chỉ e cũng không tốt lắm……”


“Hiện tại còn lo lắng thù oán cái gì nữa? Vừa rồi chúng ta cũng nói rồi, nếu không xử lý chuyện này thì phiền toái lớn!”



“Nhưng nếu chúng ta nhúng tay, cái vòng này……”


“Thôi, tôi đi giúp Dương thiên sư đi, các anh duy trì cái vòng. Tôi thấy Dương thiên sư tuy rằng yếu hơn dã đạo sĩ đó một bậc, nhưng nếu thêm tôi thì cũng có thể áp chế dã đạo sĩ.”


Vội vàng nói mấy câu, mắt thấy sự việc càng nghiêm túc, các đại sư Huyền môn cũng không dám chậm trễ, nhanh chóng tách ra hành động.


·


Nguyễn Tiêu nghe xong nữ yêu nói, còn thấy Dương Hạo Nhiên lại đổ máu, sợ lũ quỷ quái gây ra chuyện, cậu rất do dự có nên lập tức ra tay hay không. Nhưng trong một khắc tiếp theo, các đạo sĩ Huyền môn động trước, cậu cũng thoáng nhẹ nhàng thở ra.


Lời những đạo sĩ kia nói cũng lọt vào tai cậu, có chút cảm khái.


Xem ra, tuy hiện tại tà thuật sĩ rất nhiều, kẻ làm ác cũng nhiều, nhưng là người trong Huyền môn đứng đắn đại đa số vẫn là một lòng vì dân, cũng làm cậu thấy rất vui mừng.


Nếu đạo sĩ ra tay, Nguyễn Tiêu cũng tạm thời đứng xem.


Cậu không phát hiện, chính mình mang biểu cảm từ chần chờ đến nghiêm túc, từ nghiêm túc đến vui mừng, từ vui mừng lại đến hòa hoãn, tất cả đều bị Tông Tuế Trọng xem ở trong mắt……


Tông Tuế Trọng suy nghĩ.


Tiểu học đệ này chắc chắn còn có bí mật…… Anh chung quy cảm thấy, tiểu học đệ giống như có một loại ý thức trách nhiệm mãnh liệt. Nếu là cảm xúc đồng tình, khẩn trương, lo lắng vân vân đều có thể lý giải, nhưng vì cái gì là ý thức trách nhiệm?


Ôm ý nghĩ như vậy, Tông Tuế Trọng nhìn về phía trước, anh không có truy nguyên, chỉ là thấp giọng hỏi: “Học đệ, cậu cảm thấy mấy đại sư Huyền môn đó có thể giải quyết chuyện này sao?”


Nguyễn Tiêu cau mày nói: “Hy vọng có thể giải quyết đi.”



Sau khi nói xong cậu nghĩ nghĩ, nói cảm ơn với nữ yêu, lại lôi kéo Tông Tuế Trọng chen vào đám người bên kia. Sau đó, cậu tìm hai cái mặt nạ từ mớ đồ Tông Tuế Trọng mua, nhỏ giọng nói: “Học trưởng Tông, để ngừa chẳng may, chúng ta mang cái này lên trước đi.”


—— Tông Tuế Trọng đeo cái túi to sau lưng, bên trong có không ít đồ vật đã trao đổi về tay.


Trong đầu Tông Tuế Trọng hơi xoay chuyển, liền hiểu ý của Nguyễn Tiêu, mang mặt nạ lên.


Nguyễn Tiêu nhìn nhìn Tông Tuế Trọng, còn cảm thấy chưa đủ, bèn tìm thêm một lần nữa, tìm ra một ít quần áo sa tanh do nhện yêu dệt thành. Cậu lấy ra đồ nam cho hai người mặc vào, cả hai hoàn toàn thay đổi hình tượng.


Đối với hành động của Nguyễn Tiêu, Tông Tuế Trọng không có cự tuyệt.


Nguyễn Tiêu làm xong mới gãi gãi mặt, nói: “Học trưởng xin lỗi, chờ trở về rồi em trả tiền mặt nạ và quần áo em dùng qua cho anh nhé. Nếu kết thúc chuyện này mà còn thời gian, em cùng anh đi tìm mua lại đồ mới.”


Tông Tuế Trọng khẽ lắc đầu, tỏ vẻ không ngại.


Nguyễn Tiêu nhe răng cười, còn chưa cười xong, trong vòng xuất hiện động tĩnh lớn hơn nữa.


Vòng tránh yêu bị phá rồi!


·


Vài đạo sĩ Huyền môn tách ra hành động, một số giữ gìn vòng một số giúp Dương Hạo Nhiên, bọn họ vẫn không thể ngăn chặn tình thế dần ngả về hướng nghiêm túc. 


Nguyên nhân không đâu xa, là dã đạo sĩ kia thấy có người trợ giúp Dương Hạo Nhiên, trong lòng khó chịu nên đã lấy ra một lá cờ trăm quỷ, phóng xuất ra vài con anh quỷ* hung lệ!


(*quỷ do trẻ con tạo thành, đa số là trẻ sơ sinh, bào thai hoặc trẻ nhỏ chưa rõ sự đời)



Các đại sư Huyền môn đột nhiên không kịp phòng ngừa, chỉ có thể nhanh chóng đi đến phía trước Tào Hạc bảo vệ cho y. Mà Dương Hạo Nhiên cùng một đạo sĩ khác vẫn đang hợp lực đối kháng dã đạo sĩ, nhưng mà lũ anh quỷ của dã đạo sĩ chạy trở về, giúp đỡ dã đạo sĩ công kích bọn họ, lại ép bọn họ một đầu.


Trong lúc nhất thời, trường hợp rất căng thẳng.


Các đại sư Huyền môn không có biện pháp, lại phân ra một người giúp đỡ Dương Hạo Nhiên, để tránh lũ lão quỷ cắn nuốt hắn. Đồng dạng, mùi người sống từ Tào Hạc cũng vô cùng hấp dẫn, hơn nữa không có sức phản kháng, vì bảo vệ y, lại có đạo sĩ Huyền môn bị móng vuốt của lão quỷ cào thương, chảy máu ra—— Sau đó là một vòng tuần hoàn ác tính, lũ lão quỷ càng bị hấp dẫn.


·


Trong mắt Nguyễn Tiêu hiện lên một tia kinh hãi.


Chỉ một khoảng ngắn cậu lôi kéo học trưởng Tông cải trang một chút thôi, sự việc liền trở nên một phát không thể vãn hồi! Cậu hít sâu một hơi, nói với Tông Tuế Trọng: “Học trưởng, không thể làm sự tình tiếp tục như vậy, em phải đi qua, anh ở yên đây chờ được không?”


Tông Tuế Trọng cau mày: “Cậu đi một mình? Bên kia rất nguy hiểm.”


Anh không phải không tin thực lực của tiểu học đệ, nhưng bên kia tràn ngập ác quỷ và đều tàn bạo, tiểu học đệ qua đó chỉ sợ cũng sẽ có nguy hiểm.


Nguyễn Tiêu thở dài: “Không có biện pháp, em không thể không đi. Học trưởng yên tâm, nếu em không có biện pháp là lập tức về liền.”


Tông Tuế Trọng nghe cậu bảo đảm như vậy, cũng không khuyên nhiều nữa, chỉ nói: “Cậu cẩn thận.” Anh dừng một chút, “Tôi đi cùng cậu đi, cậu nói lỗ đen có tác dụng làm kinh sợ……”


Nguyễn Tiêu vội vàng cự tuyệt: “Không được, cho dù học trưởng có lỗ đen, ai biết nó dung lượng là bao nhiêu? Anh rốt cuộc không phải người trong Huyền môn, chuyện như vậy không thể liên lụy anh. Học trưởng ở bên cạnh chờ em, nghỉ ngơi dưỡng sức, nếu em dùng hết sức lực rồi chạy không ra, anh cũng có thể kéo em một phen không phải sao? Đến lúc đó lỗ đen của anh nói không chừng chính là trợ lực để hai ta chạy trốn đó.”


Tông Tuế Trọng hơi suy tư, gật gật đầu: “Cậu cẩn thận, tôi sẽ trông cậu.”


Nguyễn Tiêu quyết đoán nói: “Ừm, em đi đây! Học trưởng cẩn thận nhiều nha.”



Sau khi nói xong, cậu lại không ở lâu, lập tức liền vọt vào trong vòng hỗn chiến.


Trên đường, Nguyễn Tiêu hiện hóa thần thân.


Bởi vì bên ngoài khoác quần áo sa tanh, quan phục thuộc về Thành Hoàng bị che lấp ở dưới, trên mặt cậu mang theo mặt nạ, mà trên đầu thì thật cẩn thận mà khống chế không cho mũ quan chui ra ngoài.


Dù không có mũ quan, cậu cũng có thể phát huy ra chín thành thực lực, cũng là đủ dùng……


Ở phía sau Nguyễn Tiêu, Tông Tuế Trọng vẫn luôn nhìn theo bóng dáng cậu.


Anh đột nhiên phát hiện, quần áo của tiểu học đệ giống như chảy qua một sóng ánh đỏ, nhưng là bóng đêm quá đen tối, anh cũng không thể nhìn quá rõ ràng, nhìn lại thì có vẻ như không có biến hóa gì…… Đại khái là anh bị hoa mắt đi.


·


Sau khi Nguyễn Tiêu vọt vào đám lão quỷ liền lấy ra Ấn Thành Hoàng, phía trên bao phủ thần lực, đập về hướng mấy con quỷ lâu năm hung hãn nhất.


Ấn Thành Hoàng vẽ ra một đường cong giữa không trung, một hai ba liên tiếp đập vào đầu ba con lão quỷ, thoáng chốc làm đầu chúng choáng váng, sau đó thân thể bị một lực không tự nhiên mạnh mẽ hút lấy, thân bất do kỷ mà bay vào Ấn Thành Hoàng.


Lúc này, Nguyễn Tiêu vẫy tay một cái, Ấn Thành Hoàng nháy mắt bay về, một lần nữa dừng lại trong lòng bàn tay cậu. Cậu không chút do dự lại lần nữa tung ra Ấn Thành Hoàng, rất nhanh lại có hai con lão quỷ dữ tợn trúng chiêu, đồng dạng bị thu vào Ấn Thành Hoàng.


Năm lần bảy lượt, Nguyễn Tiêu chỉ tốn vài phút đã hút đi hơn hai mươi con lão quỷ, những lão quỷ này gần như đều trong một cái đối mặt cũng đã bị thần lực bắt giữ, bị Ấn Thành Hoàng bắt lấy.


Vì thế, Nguyễn Tiêu cũng thuận lợi mà đi tới phía trước Tào Hạc, đứng cùng những đại sư Huyền môn khác.


Nhóm đại sư Huyền môn chỉ cảm thấy thấy hoa mắt, bên người cũng đã nhiều thêm một người. Khi bọn họ đang muốn dò hỏi lai lịch của đối phương thì kinh dị phát hiện, đối phương thế nhưng tung ra một thứ như con dấu, đập vào lão quỷ nhào đến đây, nuốt luôn bọn chúng!


Đồng tử bọn họ co rút lại, đây là ——


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 93
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...