Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 263: Phiên ngoại 2


Chương 263 (Phiên ngoại 2): Tuyển tập những chuyện vụn vặt


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


1. Hậu truyện ra mắt gia đình


Chưa từng nghĩ sẽ đột ngột ra mắt phụ huynh chính thức như vậy, Nguyễn Tiêu bị chiêu đánh úp của Tông học trưởng làm cho ngơ ngác. Tiếp theo là màn chuẩn bị lễ vật cuống cuồng —— dù trước đó cậu từng đến nhà bái phỏng và chuẩn bị rất kỹ, nhưng lần này tính chất hoàn toàn khác biệt, sao dám qua loa được?


Thế là Nguyễn Tiêu lôi hết những món đồ quý giá tích cóp được ra, đặc biệt là những thứ có thể làm pháp khí hộ mệnh, lại rót thêm thần lực Thành Hoàng vào từng món một, bận rộn đến mức toát mồ hôi hột. Cuối cùng Tông Tuế Trọng nhìn không nổi nữa, phải ra tay ngăn cản sự luống cuống của cậu lại.


Đường đường là Thành Hoàng gia vừa giải quyết xong đại ác nhân nhân gian, giờ bị bạn trai trấn áp một cái, tâm trạng căng thẳng mới dần dịu lại.


Nhưng nói thật, cũng chẳng bình tĩnh được bao nhiêu.


Sau đó, Nguyễn Tiêu thực sự cùng Tông Tuế Trọng đến nhà họ Tông với thân phận mới.


Tuy nhiên...


Khi thực sự bước vào cửa, Nguyễn Tiêu lại nhận được sự tiếp đón nhiệt tình ngoài sức tưởng tượng. Từ già đến trẻ nhà họ Tông không một ai có ý kiến về mối quan hệ giữa cậu và Tông Tuế Trọng, ngược lại còn thân thiết hơn trước, dường như toàn tâm toàn ý chấp nhận cậu là thành viên mới trong gia đình. Điều này khiến cậu không khỏi suy đoán lung tung, không biết bạn trai đã làm công tác tư tưởng cho người nhà thế nào mà cậu mới được đãi ngộ tốt như vậy?


Bề ngoài Nguyễn Tiêu không biểu lộ gì, nhưng Tông Tuế Trọng sao có thể không hiểu cậu? Anh lặng lẽ nắm lấy tay cậu.


"Đừng nghĩ nhiều, họ đều thích em, anh không làm gì cả."



Nguyễn Tiêu không tin lắm, nhưng ngẫm lại cũng không phải không có khả năng. Người nhà họ Tông vốn dĩ rất cởi mở, quan niệm giáo dục con cái của họ là định hướng chứ không phải kiểm soát. Khi học trưởng đã đưa ra quyết định, họ không ngăn cản mà chân thành chấp nhận cậu, đó cũng là điều dễ hiểu.


Hít sâu một hơi, Nguyễn Tiêu thực sự không nghĩ nhiều nữa.


Dù thế nào, được nhà họ Tông chấp nhận, coi như người một nhà, đó là điều may mắn nhất đối với cậu... Điều khiến Nguyễn Tiêu càng bất ngờ hơn là, ngay đêm đó nhà họ Tông đã điền tên cậu vào gia phả với tư cách là bạn đời của đích trưởng tôn. Đồng thời, họ tổ chức một bữa tiệc gia đình để chúc mừng cho hai người, coi như một hôn lễ kín đáo...


Được nhà họ Tông đối đãi như vậy, Nguyễn Tiêu vô cùng cảm động. Đương nhiên cậu cũng càng thêm nghiêm túc với mối quan hệ này —— không phải trước kia cậu không nghiêm túc, mà cậu cảm thấy, về phía mình cũng cần có một nghi thức đàng hoàng.


Vì thế, Nguyễn Tiêu đưa Tông Tuế Trọng về quê một chuyến, tảo mộ cha mẹ, báo cáo với họ chuyện của hai người. Tuy cha mẹ đã đầu thai, nhưng cậu không thể chạy đến trước mặt hai đứa trẻ con (kiếp sau của cha mẹ) để kể chuyện kiếp trước được. Họ cùng nhau quỳ lạy ba lần chín cái trước mộ, bái thiên địa, bái cha mẹ, rồi phu phu giao bái, coi như đã chính thức bái đường.


Bái đường xong, Nguyễn Tiêu dẫn Tông Tuế Trọng đi thăm bà cụ Lý ở đối diện, mang theo quà cáp biếu bà. Đối với Nguyễn Tiêu, dù cậu còn người thân trên đời nhưng không liên lạc được thì thôi, không muốn liên lạc cũng chẳng cần liên hệ, thân thích huyết thống còn không bằng người dưng. Hiện tại ở phía cậu, người lớn tuổi thực sự quan tâm cậu chân thành chỉ có bà cụ Lý - người đã nhìn cậu lớn lên, mỗi lần gặp đều không quên làm bánh bao đậu đỏ cho cậu ăn.


Tặng cho bà cụ Lý trái linh quả giúp thân thể khỏe mạnh, lại tra Sổ Sinh Tử của bà, Nguyễn Tiêu khẽ thở phào.


Bà cụ Lý là người thiện lương, tích được chút công đức nhỏ, kiếp này tuổi già an nhàn, kiếp sau sẽ đầu thai vào gia đình tử tế. Dù không đại phú đại quý nhưng tiểu phú tức an, nhất định sẽ không khổ sở.


Nguyễn Tiêu yên tâm, cùng Tông Tuế Trọng rời đi.


Từ nay về sau, cậu có lẽ sẽ thường trú ở Đế đô —— không phải vì sự phồn hoa nơi đó, mà vì cậu làm việc ở đó, bạn trai cậu và cả đại gia đình mới của cậu đều ở đó.


Cuộc sống sau này của Nguyễn Tiêu, tất cả đều sẽ ở nơi đó.


2. Hậu quả vụ án Phụng Sơn


Sau khi gặp gỡ gia đình, tâm Nguyễn Tiêu không hiểu sao càng thêm an ổn. Trở về biệt thự, cậu lấy Khí Vận Châu ra, dùng thần lực ném lên không trung ——



Số khí vận này sẽ trở về với từng gia đình bị cướp đoạt. Nếu gia đình bị hại đến mức nhà tan cửa nát mà vẫn còn con cháu sống sót, khí vận quay về sẽ giúp họ hết xui xẻo. Đời này không được thì còn đời sau, dần dần sẽ phát triển hưng thịnh như vốn có. Nếu khí vận quá thịnh, cuồn cuộn không dứt và chưa bị ảnh hưởng quá lớn, khi quay về sẽ giúp khí vận gia tộc càng thăng hoa, phú quý trong phú quý. Còn nếu gia đình đó đã tuyệt tự, khí vận sẽ tự động tan vào thiên địa, đợi khi người đó chuyển thế đầu thai sẽ tự động bám theo, bù đắp lại sự thiếu hụt của kiếp trước... Tóm lại, vị Thành Hoàng gia Nguyễn Tiêu này không giữ lại chút nào, để chúng trở về nơi cần đến.


Khi tất cả khí vận rời đi, cơ thể Nguyễn Tiêu khẽ run lên, đột nhiên cảm nhận được một luồng sức mạnh nóng rực lan tỏa khắp toàn thân.


"...Công đức?" cậu lẩm bẩm nhìn chính mình. Kim quang rực rỡ bao phủ gần như biến cậu thành một tượng vàng nhỏ. Bức tượng thần trong Ấn Thành Hoàng của cậu cũng dần được mạ vàng, dường như đang chuyển từ tượng đồng sang tượng vàng kim thân.


Ban đầu chỉ là mạ vàng, nhưng chỉ với việc mạ vàng này, Nguyễn Tiêu cũng hoảng hốt phát hiện, mình thế mà lại trực tiếp thăng cấp thành Đô Thành Hoàng?! Giỡn hả trời!


Nhưng ngay lập tức Nguyễn Tiêu hiểu ra. Đây là công đức thiên địa ban thưởng cho cậu sau khi diệt trừ Phụng Sơn và hoàn trả khí vận. Chỉ là cậu không ngờ, diệt trừ một tên Phụng Sơn thôi mà lại giúp cậu vượt qua cả quá trình tích lũy công đức đằng đẵng, một bước lên mây trở thành Đô Thành Hoàng?!


Nguyễn Tiêu như đang trong mơ, nhất thời chưa hoàn hồn.


Cái này gọi là gì? Phụng Sơn ngã ngựa, Nguyễn Tiêu ăn no sao?


Thật đúng là... quá, quá sung sướng.


Chức vị cao nhất của Thành Hoàng cũng chỉ đến Đô Thành Hoàng. Nếu còn muốn lên cao hơn nữa, e rằng... thần chức thăng đến kịch trần sẽ xảy ra biến dị. Khi tượng thần từ trong ra ngoài đều hóa thành kim thân, có lẽ Nguyễn Tiêu sẽ có cơ hội lột xác, tiến vào Địa phủ, trở thành... Diêm Vương.


Hiện tại Địa phủ không có thần linh. Một khi Nguyễn Tiêu tiến vào, khả năng cao nhất là đảm nhận thần chức Tần Quảng Vương của điện thứ nhất, cai quản sinh tử nhân gian, thẩm phán công tội quỷ hồn, đồng thời sai quỷ thần đưa linh hồn đi luân hồi, coi như kiêm nhiệm một phần chức năng của Chuyển Luân Vương điện thứ mười. Từ đó về sau chỉ cần không phạm sai lầm, hắn có thể ở lại Địa phủ mãi mãi.


Ngoài ra...


Nguyễn Tiêu còn có một suy tính. Tông học trưởng - người bạn đời của cậu - là tàn hồn chuyển thế của Đông Nhạc Đại Đế. Sau này anh cần bổ khuyết linh hồn, còn phải trải qua nhiều kiếp luân hồi tích lũy công đức cho đến khi trọn vẹn. Đến lúc đó, liệu cậu có thể để học trưởng đại diện cho các thần chức của Bát Điện Diêm Vương khác không? Học trưởng trấn áp địa ngục, cai quản địa ngục. Thần chức của Bát Điện kia khá đơn giản, chỉ là cai quản các tầng địa ngục khác nhau... Học trưởng không thể trở thành Đông Nhạc Đại Đế hoàn chỉnh nữa, nhưng kiêm nhiệm các chức năng này tại Địa phủ thì chưa chắc không được.


Đến lúc đó, Nguyễn Tiêu phê duyệt phán quyết, học trưởng nhà cậu thi hành án, hỗ trợ lẫn nhau. Có lẽ... không, trong cõi u minh cậu hiểu rằng sự tồn tại của Địa phủ rốt cuộc vẫn là cần thiết. Học trưởng của cậu hẳn cũng có thể tìm được chốn dung thân tại Địa phủ, biết đâu cũng sẽ trở thành một vị Diêm Vương cai quản tất cả các tầng địa ngục.



Đương nhiên, tất cả chỉ là dự định, muốn đạt được còn cần vô số năm tháng nữa.


Sinh sinh tử tử, thọ mệnh vô hạn.


Nguyễn Tiêu mỉm cười. Cậu tin vào chính mình, cũng tin vào học trưởng, rồi sẽ có ngày nhìn thấy viễn cảnh đó.


3. Sau này


Sau cái chết của Phụng Sơn, cuộc sống trở lại bình yên. Ít nhất không còn tên boss cấp trùm âm thầm gây chuyện nữa, gánh nặng trên vai các quỷ thần cũng giảm đi nhiều.


Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng cuối cùng cũng bắt đầu cuộc sống yêu đương thực sự. Ví dụ như đường đường chính chính dọn về sống chung tại biệt thự quen thuộc, Nguyễn Tiêu thực sự trở thành "tiểu thư ký tùy thân" của Tông Tuế Trọng, hay mối quan hệ giữa hai người được công khai minh bạch trong công ty. Lại ví dụ như sau khi tốt nghiệp đại học, vào một đêm trăng thanh gió mát, Thành Hoàng gia không phải ra ngoài làm việc, mà bất ngờ bị học trưởng nhà mình đè xuống giường, ăn sạch sành sanh từ trong ra ngoài...


Tóm lại, cuộc sống phu phu thực sự bắt đầu từ trên giường. Tiểu Tông đổng bề ngoài cấm dục nhưng lên giường thì hoàn toàn khác. Thành Hoàng gia sau phút ngỡ ngàng cũng thản nhiên hưởng thụ. Đời sống vợ chồng thuận theo tự nhiên, lúc thì hai lần, lúc thì ba lần... Tuy bề ngoài không biểu lộ nhiều nhưng trong mắt người ngoài cũng coi như ngọt ngào như mật.


Thế là, như những người trưởng thành có người yêu bên cạnh, hai người họ một người học cách cân bằng cuộc sống, không còn là kẻ cuồng công việc thường xuyên tăng ca, chuyển hướng "xuất lực" sang chỗ khác rất mượt mà. Người còn lại thì ngày nào cũng rạng rỡ, tinh thần gấp trăm lần, buổi tối vui vẻ là vui vẻ thật sự, thần thân mà, áp lực không lớn.


Cặp đôi này thi thoảng còn đi hưởng tuần trăng mật, dạo khắp cả nước rồi lại ra nước ngoài. Có điều Nguyễn Tiêu là Thành Hoàng gia, so với nước ngoài, tình cảm cậu dành cho trong nước vẫn sâu đậm hơn. Đi chơi chưa được bao lâu đã nhớ nhà da diết, thường chưa đến nửa tháng đã quay về tiếp tục hoàn thành công việc bản chức.


Hai người không có những màn biểu lộ tình cảm quá mức phô trương hay sến súa, cứ thế lặng lẽ hòa nhập vào cuộc sống của nhau, giữa họ gần như không còn bí mật nào, cùng nhau trải qua những tháng ngày tiếp theo một cách ăn ý vô cùng...


Cùng lúc đó, các quỷ thần cũng có cuộc sống riêng.


Đầu tiên là Đầu Trâu Mặt Ngựa Lý Tam Nương và Đàm Tố. Hai người họ cơ bản đã mất niềm tin vào đàn ông, kể cả nam quỷ. Vì vậy họ chẳng màng đến việc hủy dung, cam tâm tình nguyện trở thành quỷ thần xấu xí. Những ngày sau đó, hai người như hình với bóng cùng làm việc. Đặc biệt sau khi tiêu diệt Phụng Sơn và nhận được khoản công đức lớn, họ bàn bạc với nhau, không biết nghĩ thế nào mà lại thuyết phục được nhóc anh quỷ đang điên cuồng muốn ép Lữ Diễm Hồng phá thai. Họ đạt được thỏa thuận với quỷ anh: Đợi nó ra đời, muốn trả thù Lữ Diễm Hồng thế nào cũng được, đó là nhân quả mẹ con họ tích tụ mấy đời, nhưng không được làm hại người vô tội. Hai nữ quỷ xin Thành Hoàng gia bảo lãnh, nhận nhóc con quỷ anh làm con nuôi, hứa sẽ yêu thương nó như con đẻ. Quỷ anh thực lực cường đại, đợi tâm trí trưởng thành thì quỷ thể cũng sẽ lớn lên. Khi đó nếu thực lực đủ mạnh, làm việc nhanh nhẹn, biết đâu còn có hy vọng giành được vị trí Võ Phán Quan cuối cùng —— Đúng vậy, một suất đã thuộc về Phó Quân. Ban ngày hắn liều mạng quay phim văn nghệ và thuận lợi đoạt giải, đem lại vinh quang cho Huyền Hoàng Giải Trí. Đồng thời hắn cũng dựa vào năng lực nghiệp vụ xuất sắc được Thành Hoàng gia công nhận, sắc phong làm Võ Phán Quan, trở thành một trong ba đại Phán quan dưới trướng Thành Hoàng.


Quỷ anh bị phá thai nhiều lần, nhìn thì giống trẻ con nhưng thực chất không nhỏ, tuy tâm tính còn phần đơn thuần nhưng không có nghĩa là không biết tính toán lợi hại. Sau này, nó bị tình thương và điều kiện của hai nữ quỷ làm cảm động. Sau khi trả thù Lữ Diễm Hồng, khiến cô ta nếm trải nỗi đau đớn bị lôi sống ra khỏi bụng mẹ nhiều lần, nó mặc kệ bản thân trở thành lệ quỷ trong các lệ quỷ. Nhưng hai nữ quỷ không hề ghét bỏ mà ôm lấy nó, khiến nó dần tìm thấy cảm giác an tâm.



Gã trai trẻ thường xuyên qua lại với cô ta đã đưa cô ta vào bệnh viện tâm thần, dùng số tiền cô ta tích cóp bao năm để đóng viện phí, sau đó... không bao giờ đến thăm nữa.


Tiếp theo là Nhật Dạ Du Thần - La Tường Vũ và Miêu Tiểu Hằng. Hai anh em dính nhau như sam, ngày đêm bầu bạn. Họ còn hẹn nhau đợi khi La Tường Vũ chết sẽ không đi đầu thai nữa, hai người cùng nhau làm một đôi huynh đệ vui vẻ chốn âm ty. Sự chờ đợi này chắc còn phải kéo dài vài chục năm nữa, đợi thân xác La Tường Vũ chết đi mới thực hiện được.


Kế đến là Hắc Bạch Vô Thường - vợ chồng Bạch Hằng. Họ vốn là đôi vợ chồng thỏ khổ mệnh, làm việc cực nhọc chỉ để chữa bệnh cho con. Lần này thì tốt rồi, họ nhận được không ít công đức, đứa con đã hồi phục hơn một nửa, ngày khỏi hẳn cũng đang đến gần, khiến hai vợ chồng mừng rỡ khôn xiết...


Văn Phán Quan Mục Triết, hắn và Bác Dương tình quỷ chưa dứt, ngoài giờ làm việc là dính lấy nhau. Bí mật không thể giấu cả đời, cuối cùng Bác Dương cũng biết chân tướng Nguyễn Tiêu là Thành Hoàng gia. Tuy nhiên cậu ta tâm hồn rộng mở, sau cú sốc ban đầu liền mặt dày đến chào hỏi Nguyễn Tiêu, nhờ lão tứ chiếu cố người đàn ông của mình.


Nguyễn Tiêu: "......"


Còn về nhóm bạn cùng phòng của Nguyễn Tiêu...


Bác Dương không cần nói nữa, đã bị Mục Triết tha về ổ.


Thôi Nghĩa Xương kết hôn với Lữ Doanh Thúy. Nguyễn Tiêu và học trưởng cùng đến dự, tặng tiền mừng và bùa hộ mệnh giúp cả nhà khỏe mạnh trừ tà. Đôi vợ chồng trẻ này vận khí tốt, sau đó sinh được cặp long phụng thai. Nguyễn Tiêu lại tặng thêm bùa hộ mệnh, hy vọng có thể dốc sức bảo vệ hai đứa trẻ bình an trưởng thành.


Riêng Nhan Duệ, y cứ học, học nữa, học mãi, sau đó dứt khoát đi làm người đại diện cho Bác Dương. Không cần nói cũng biết, y cũng tìm đến Mục Triết và biết được thân phận thật của Nguyễn Tiêu. Nhưng Nhan Duệ không làm gì, không nói gì, cũng chẳng hỏi gì, cứ coi như mình không biết gì cả.


Mãi đến hơn bốn mươi tuổi, Nhan Duệ vẫn không kết hôn. Y từng gặp một cô gái trẻ trên đường, cô bé rất xinh đẹp, khiến Nhan Duệ cảm thấy quen mắt, nhưng y vẫn dần dần xa cách. Hai người chênh lệch hơn hai mươi tuổi, quá không xứng đôi. Cô bé kia mới chỉ tình đầu chớm nở, không tiến tới thì kịp thời dập tắt manh mối. Nhan Duệ luôn cảm thấy cô bé xứng đáng có một tình yêu tốt đẹp hơn. Hai người có lẽ có chút duyên phận, nhưng gặp một lần là nên chấm dứt.


Nhan Duệ thầm thở dài. Thực ra mà nói, tuổi tác không phải vấn đề lớn, cô bé kia cũng chẳng có điểm nào không tốt. Nhưng xét cho cùng, tuy y có chút động lòng nhưng lại không yêu cô bé... Vậy thì đúng là duyên phận chưa tới rồi.


Cứ thế, Nhan Duệ độc thân cả đời. Đợi sau khi chết, y cũng không chọn đầu thai mà đi làm công cho Nguyễn Tiêu.


Còn duyên phận của y? Ngày tháng sau này còn dài mà, y có thời gian đằng đẵng vô tận, không vội.


Hết chương 263.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 263: Phiên ngoại 2
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...