Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 251


Chương 251: Tụ hội tại Thần miếu


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Hôm đó là một ngày chủ nhật đẹp trời, rất thích hợp để cúng tế thần linh. Địa điểm được chọn là miếu của Thành Hoàng gia, nằm trong sơn cốc hẻo lánh.


.


Sáng sớm tinh mơ, Nguyễn Tiêu đã thức dậy, nhìn Tông Tuế Trọng đang ngủ bên cạnh, nói: "Học trưởng, chào buổi sáng."


Tông Tuế Trọng cũng đã tỉnh, mở mắt đáp lại: "Học đệ, chào buổi sáng."


Cách xưng hô này nghe có vẻ khuôn phép, cứng nhắc nhưng khi thốt ra từ miệng hai người lại không hề gượng gạo, ngược lại còn toát lên sự ăn ý và dịu dàng kỳ lạ.


Chào hỏi xong, trên mặt cả hai đều nở nụ cười. Một người rạng rỡ, một người nhu hòa. Sau đó, họ không hẹn mà cùng ghé sát vào nhau, trao nụ hôn nhẹ nhàng lên môi đối phương, không mang nặng d*c v*ng, chỉ tràn đầy tình ý nồng nàn.


Hôn xong, Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng lần lượt rời giường.


Tông Tuế Trọng vẫn ăn mặc chỉnh tề như mọi ngày, khoác lên mình bộ vest phẳng phiu. Vừa thắt cà vạt trước gương, anh vừa nói: "Hôm nay tôi không đi cùng em được. Em qua đó cũng đừng quá căng thẳng."



Nguyễn Tiêu cười nói: "Học trưởng yên tâm, giờ em có cả đống cấp dưới trong tay, từ lâu đã không còn biết căng thẳng là gì rồi."


Lông mày Tông Tuế Trọng khẽ nhúc nhích, không phản bác.


Nguyễn Tiêu cười hì hì, nhẹ nhàng gãi mặt rồi nhào tới ôm chầm lấy anh từ phía sau.


"Thôi được rồi, em vẫn hơi căng thẳng một chút xíu, nhưng không sao, em chắc chắn sẽ tự điều chỉnh tốt."


Tông Tuế Trọng vừa vặn thắt xong cà vạt, đặt tay lên mu bàn tay Nguyễn Tiêu.


Nguyễn Tiêu lập tức như được bơm đầy máu sống lại: "Có sự an ủi của học trưởng, em cảm thấy mình càng không thành vấn đề!"


Tông Tuế Trọng vỗ nhẹ lên mu bàn tay cậu.


Sau đó Nguyễn Tiêu buông tay ra, nói: "Học trưởng cứ yên tâm đi làm, em qua đó nói vài chuyện nhanh thôi, trưa là về rồi."


Tông Tuế Trọng lấy chiếc áo khoác bên cạnh đưa cho Nguyễn Tiêu, đáp: "Chờ em về ăn trưa."


Nguyễn Tiêu cười: "Dạ."


Tông Tuế Trọng chào tạm biệt Nguyễn Tiêu rồi ra cửa lái xe đi làm.



Giây tiếp theo, cậu úp bàn tay lên mặt mình. Khi bàn tay nhấc lên, một chiếc mặt nạ quỷ hung tợn đã che kín khuôn mặt. Cùng lúc đó, một luồng thần lực bao bọc toàn thân cậu. Khi thần quang tan đi, thân xác thiếu niên cao gầy nằm yên lặng trên chiếc giường lớn mềm mại trong phòng ngủ chính, còn xuất hiện trước mặt là vị Tiểu Thành Hoàng đầu đội mũ quan, mình mặc quan phục đỏ thẫm.


Tiểu Thành Hoàng lắc mình, thân ảnh lóe lên vài cái rồi biến mất ngoài cửa sổ.


.


Sơn cốc vốn dĩ hoang vu ít người lui tới, hôm nay lại lục tục xuất hiện những nam thanh nữ tú ăn mặc kỳ lạ, có người mặc đạo bào, có người phục trang dị biệt. Họ phát hiện ra nhau nhưng đều giữ khoảng cách, chỉ có vài người gật đầu chào hỏi, sau đó chia nhau tiến vào sơn cốc, không ai đi chung với ai.


Vào trong cốc, họ ngẩng đầu lên, lập tức nhìn thấy hư ảnh của một ngôi miếu nhỏ mờ ảo.


Một lão đạo sĩ phái Mao Sơn có truyền thừa lâu đời lập tức phản ứng lại, vội lấy từ túi bên hông ra một bó nhang, châm lửa rồi thành kính vái lạy hư ảnh ngôi miếu.


Ngay sau đó, trong mắt lão đạo sĩ, hư ảnh ngôi miếu lập tức hóa hư thành thực, trở thành một ngôi miếu thờ rõ ràng, tỏa ra thần uy lẫm liệt. Trên biển hiệu treo cao trước cửa miếu khắc rõ ba chữ mạ vàng bằng thần lực —— "Miếu Thành Hoàng".


Thấy lão đạo sĩ hành lễ, những người khác cũng nhanh chóng làm theo, lần lượt lấy hương ra vái lạy hư ảnh ngôi miếu. Đợi bái xong, ai nấy đều nhìn thấy rõ hình thái thật sự của ngôi miếu.


Thấy rõ thần miếu, họ cũng cảm nhận được sự chấp thuận của nơi này, trong lòng đều thở phào nhẹ nhõm, lần lượt tiến về phía cửa miếu. Càng đến gần, uy áp từ ngôi miếu càng khiến người ta kinh sợ, tim đập chân run. Tuy nhiên sau khi tự trấn an, họ vẫn lấy hết can đảm bước vào trong.


Vẫn không có gì ngăn cản. Chỉ là khi vào trong, nhìn thấy bức tượng Thành Hoàng cao lớn ở chính giữa, xung quanh là các tượng quỷ thần uy nghi bất phàm như Đầu Trâu Mặt Ngựa, Hắc Bạch Vô Thường, Văn Võ Phán Quan, Nhật Dạ Du Thần và các quỷ binh, họ lại một lần nữa lấy nhang ra, kính cẩn dâng lên Thành Hoàng trước rồi mới bái các quỷ thần khác, lễ nghi vô cùng chu đáo.


Một đạo sĩ Mao Sơn thấp giọng nói: "Quả không hổ là miếu thờ của thần linh chân chính. Bên ngoài nhìn nhỏ bé, vào trong mới thấy là có động thiên. Chúng ta đến đây cũng phải mấy chục người, thế mà đều chứa hết được, lại chẳng thấy chật chội chút nào."



Đạo sĩ kia lập tức im bặt.


Thế là tất cả mọi người đều yên lặng chờ đợi trong miếu Thành Hoàng.


Không lâu sau, lại có thêm người đến. Thấy những người đi trước đều an phận thủ thường, họ cũng nhanh chóng tìm người quen tụ tập lại, không dám làm ra hành động thất lễ hay tán gẫu ồn ào.


Mắt thấy giờ G sắp đến, một đạo sĩ hơi mập mạp với mái tóc bạc phơ và khuôn mặt hồng hào bước vào. Ông ta cười thân thiện chào hỏi mọi người, sau đó quy củ đứng dưới tượng thần, vẻ mặt nghiêm trang không dám cợt nhả.


Ba phút, hai phút, một phút...


Đã đến giờ.


Gần như cùng lúc, từng trận gió âm thổi thốc vào, đập mạnh vào cửa miếu. Gió âm như cơn lốc xoay một vòng trong miếu, sau đó tách thành nhiều luồng nhỏ, bao bọc lấy các bức tượng quỷ thần rải rác dưới bệ thờ, xoay tròn không ngớt.


Mọi người nhìn đến trợn mắt há hốc mồm. Chỉ vài giây sau, gió âm như bị các tượng thần hấp thụ hết, nhanh chóng biến mất. Lộ ra sau làn gió không còn là những bức tượng đất sống động nữa, mà là những quỷ thần bằng da bằng thịt, linh hoạt tự nhiên.


Đầu Trâu dậm mạnh cây cương xoa xuống đất, âm thanh vang lên lanh lảnh, giòn tan khiến tim mấy đạo sĩ và Bảo Gia Tiên đập thót. Mặt Ngựa dậm chân bình bịch.


Bạch Vô Thường thè lưỡi cười khằng khặc vài tiếng. Hắc Vô Thường xóc xóc xiềng xích trong tay kêu leng keng. Nhật Dạ Du Thần trông có vẻ bình thường hơn chút, nhưng không hiểu sao, dù họ đang cười hòa nhã nhưng vẫn mang lại cảm giác rợn người...


Văn Võ Phán Quan, một người mặt hoa da phấn phong thái văn nhã (Mục Triết), một người mặt sắt đen sì người sống chớ gần (Phó Quân?). Hai đôi mắt quỷ đồng loạt quét qua đám người trong miếu, khiến ai nấy đều rùng mình.



"Người đã đến đông đủ chưa?"


Người trong miếu nhìn nhau, kiểm tra lại người phe mình.


Tộc trưởng chi Hồ tiên của Bảo Gia Tiên nhanh chóng bước lên, nói: "Hồ tiên của chúng tôi đều đã tới đủ."


Các Bảo Gia Tiên khác cũng nhao nhao hưởng ứng, sợ chậm chân hơn người khác, vội vàng báo cáo nhân sự đã đủ.


Người bên Huyền môn phản ứng chậm hơn một nhịp nhưng cũng nhanh chóng điểm danh, xác nhận những người có tiếng nói và đáng tin cậy của phe mình đều đã có mặt.


Văn Phán Quan lúc này mới nói: "Nếu người đã đến đông đủ, vậy thì ——" Giọng hắn cao lên, "Đóng cửa thần miếu, nghênh đón Thành Hoàng gia thần giá!"


Dứt lời, tất cả người và yêu có mặt đều biểu lộ sự cung kính tột độ.


"Cung nghênh Thành Hoàng gia thần giá ——"


Trong nháy mắt, một cơn lốc xoáy ập thẳng vào. Ngay khi nó tiến vào, cửa miếu ầm ầm đóng lại!


Cơn lốc bay nhanh đến bệ thờ, xoay tròn quanh tượng Thành Hoàng gia. Tiếp đó, bức tượng Thành Hoàng chớp mắt một cái, lập tức biến thành một đại quỷ mặt xanh, mặc quan phục uy nghiêm.


—— Thành Hoàng gia, quả nhiên đã đến đúng giờ.


Hết chương 251.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 251
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...