Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 240
Chương 240: Phó Quân
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Tuy tạo hình có phần thảm hại, nhưng Nguyễn Tiêu liếc mắt một cái đã nhìn thấy lớp công đức kim quang dày đặc trên người sinh hồn này. Trong lòng cậu khẽ động.
"Vào đi."
Sinh hồn lặng lẽ bước vào, vẻ mặt trầm mặc ít lời.
Hồn thể không dính nước, nên dù hắn trông như vừa dầm mưa to, nhưng khi bước vào, sàn nhà vẫn khô ráo, không hề có chút vết nước nào.
Cửa đóng lại, Nguyễn Tiêu bắt đầu cẩn thận quan sát người này.
Nói là kẻ lưu lạc cũng không hẳn, chỉ là trông quá mức lôi thôi lếch thếch mà thôi. Râu ria xồm xoàm, quần áo tả tơi —— bộ dạng này dù không phải ăn mày thì cũng là kẻ khốn cùng thất vọng. Một người bị cuộc đời vùi dập đến mức này mà vẫn còn tâm trí giúp đỡ một nữ quỷ tình cờ gặp trên đường? Vậy thì luồng kim quang công đức đầy người kia cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
Chưa đợi Nguyễn Tiêu nói gì, Tông Tuế Trọng đã lên tiếng trước.
"Phó Quân."
Sinh hồn người đàn ông thất vọng kia run lên, đột ngột ngẩng đầu.
"Tông đổng, ngài biết tôi sao?"
Nguyễn Tiêu cũng tò mò, nhưng đầu óc cậu xoay chuyển rất nhanh, lập tức kết nối một đoạn ký ức với người đàn ông này.
Trên giá sách trong văn phòng của bạn trai có một số dự án bị hủy bỏ, trong đó có một hạng mục liên quan đến biên kịch kiêm đạo diễn tên là "Phó Quân". Đó là một đoàn phim chuẩn bị thành lập. Vì Tông Tuế Trọng rất coi trọng kịch bản đó và cũng đánh giá cao tài năng của Phó Quân, nên định trực tiếp bỏ vốn đầu tư, làm một bộ phim nghệ thuật tranh giải để nâng cao vị thế của Huyền Hoàng Giải Trí. Nhưng không ngờ, ngay khi cấp dưới đang bàn bạc với Phó Quân, anh ta bỗng nhiên rút lui vì lý do nào đó rồi bặt vô âm tín, kịch bản kia cũng coi như bỏ dở. Sau này, người mang kịch bản đó đến lại là một gã đạo diễn trung niên ngạo mạn, tự xưng là đạo diễn mới. Nhưng qua điều tra, Tông Tuế Trọng cảm thấy gã này không đủ trình độ làm phim nghệ thuật nên muốn mua lại kịch bản để mời đạo diễn khác, nhưng gã kia không chịu. Cuối cùng chuyện không đi đến đâu, kịch bản cũng không lọt vào tay công ty giải trí lớn nào, có quay xong hay không cũng chẳng ai biết, tóm lại là chìm nghỉm không sủi tăm, càng không có chuyện tranh giải thưởng gì cả.
Dự án có kế hoạch bị hủy bỏ đột ngột này từng được đưa cho Nguyễn Tiêu xem như một ví dụ thất bại điển hình. Lúc đó Nguyễn Tiêu còn nghi ngờ đạo diễn Phó Quân gặp chuyện gì, sau đó cũng có chỉ thị tìm kiếm tung tích của anh ta nhưng không thấy... Không ngờ, Phó Quân hiện tại lại xuất hiện trước mặt họ với hình tượng và "công việc" như thế này.
Vô Thường sống... hóa ra chính là Phó Quân.
Bên này Nguyễn Tiêu đã nhớ ra, bên kia Tông Tuế Trọng nhàn nhạt nói: "Tôi từng xem qua kịch bản của anh."
Tông Tuế Trọng khẽ gật đầu, không nói thêm gì nữa —— dù sao nhân vật chính hiện tại không phải là anh, mà là tiểu học đệ.
Quả nhiên Phó Quân cũng không quên sự hiện diện của Nguyễn Tiêu. Thần uy cuồn cuộn tỏa ra khắp phòng, nếu không phải vì quá sốc khi bị Tông Tuế Trọng gọi tên thì hắn đã chú ý ngay từ đầu rồi.
Lập tức, hắn cúi người hành lễ: "Bái kiến Thành Hoàng gia."
Hành lễ xong, tâm trạng Phó Quân vô cùng phức tạp. Hắn chưa từng nghĩ trên đời này lại có thần linh tồn tại. Thậm chí hắn còn nghĩ, nếu sớm biết có thần linh, thì năm đó hắn đã chẳng đến nông nỗi này... Đau đớn nhắm mắt lại, hắn im lặng, không nói thêm gì nữa.
Đã có Thành Hoàng gia ở đây, hắn không cần phải lo lắng cho cô bé đáng thương kia nữa.
Triệu Hiểu An lo lắng nhìn vị Vô Thường sống tốt bụng, lại nhìn sắc mặt nghiêm túc của Thành Hoàng gia, cảm thấy không khí có chút căng thẳng. Cô hé miệng định nói gì đó nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.
Nguyễn Tiêu quan sát Phó Quân xong, thấy hắn đã chào hỏi, liền nói: "Phó Quân, bản quan triệu ngươi đến là có chuyện muốn hỏi, mong ngươi thành thật trả lời."
Phó Quân nghe giọng điệu văn vẻ cổ đại này cảm thấy uy nghiêm hơn hẳn so với lời nói thông thường, dừng một chút rồi đáp: "Thành Hoàng gia cứ hỏi, tôi xin biết gì nói nấy."
Nguyễn Tiêu gật đầu: "Vậy trước tiên ngươi hãy kể lại những điểm bất thường khi gặp Triệu Hiểu An đi."
Phó Quân đã chuẩn bị tâm lý từ trước, biết đây là điều đối phương muốn biết nhất nên không hề giấu giếm.
"Việc chết đột ngột như Hiểu An, hồn phách bị tà pháp đánh dấu rồi bị lôi kéo về một hướng cố định, đây không phải lần đầu tiên tôi gặp." Biểu cảm của hắn rất ngưng trọng, "Chỉ tính riêng những trường hợp tôi phát hiện trong phạm vi hoạt động của mình ở Đế đô, đã có không dưới bảy người." hắn bổ sung, "Đều phát hiện trong vòng hai năm gần đây."
Nguyễn Tiêu sững sờ —— Bảy người? Cậu không ngờ lại nhiều đến thế.
Phó Quân cười khổ: "Thời nay áp lực cuộc sống lớn, mỗi năm số người chết đột ngột rất nhiều. Chỉ riêng năm ngoái, số người chết đột ngột ở Đế Đô đã lên tới hơn hai ngàn. Trong số đó, rất nhiều người lao lực thành bệnh, có người không liên lạc được người thân nên bị hỏa táng vội vàng, có người gia đình ở xa không đến kịp, có người có gia đình nhưng không ai quan tâm... Con số bảy người cỏn con chìm nghỉm trong biển người chết đột ngột đó, chẳng gợn lên chút bọt sóng nào."
Nguyễn Tiêu nghẹn lời.
Đúng là vậy. Tuy cậu không đặc biệt chú ý, nhưng Nhật Dạ Du Thần dưới trướng cậu mỗi ngày đi tuần đều báo cáo không ít vụ tử vong bất thường. Vô Thường sống phát hiện ra bảy người cũng không có gì lạ.
Phó Quân tiếp tục: "Trong bảy người này, có ba người mất một quả thận, một người mất lá lách. Vốn dĩ chuyện này cũng bình thường, người ta mất những nội tạng này vẫn sống được, tôi cũng không để ý mãi. Nhưng còn ba người kia... Họ lần lượt mất đi tim, gan, phổi. Không có gan thì sẽ chết trong thời gian ngắn, nhưng người kia sống được ít nhất ba tháng mới đột tử. Không có tim phổi thì chết ngay lập tức, nhưng người này cũng sống thêm được mấy tháng. Hiểu An chính là người bị mất gan." Nói đến đây, hắn liếc nhìn Triệu Hiểu An, "Lúc đó tôi đã cố ý đi xem thi thể. Gan biến mất hoàn toàn, nhưng thi thể lại có biểu hiện như vừa mới chết, giống hệt như đột ngột mất gan mà chết. Nhưng nhờ kinh nghiệm mấy lần trước, tôi đợi đến khi thi thể được đưa vào lò hỏa thiêu để quan sát kỹ. Quả nhiên, khi ngọn lửa vừa l**m vào xác, thi thể đột nhiên biến đổi thành hình dạng đã chết từ mấy tháng trước..."
Đồng tử Nguyễn Tiêu co rút mạnh.
—— Vậy nghĩa là, Triệu Hiểu An cũng đã dùng cái xác không hồn để đi lại suốt mấy tháng sau khi mất gan mà không hề hay biết?
Phó Quân gật đầu: "Đúng vậy."
Triệu Hiểu An mặt đầy hoảng loạn. Cô chưa bao giờ nghĩ mình không phải trường hợp đặc biệt. Vậy... vậy cô là cái gì? Còn có rất nhiều người giống cô sao? Cô... cô thực ra đã chết từ rất lâu rồi?
Khi quỷ khí trên người cô cuộn trào dữ dội, đôi mắt quỷ sắp chuyển sang màu đỏ như máu vì kích động, đột nhiên một tiếng hừ nhẹ vang lên, quét sạch mọi tạp niệm trong đầu cô.
Triệu Hiểu An hoàn hồn, mới phát hiện vừa rồi là Thành Hoàng gia đã đánh thức mình.
Sau khi trấn an Triệu Hiểu An, Nguyễn Tiêu quay sang nhìn Phó Quân.
"Nói tiếp đi."
Phó Quân tiếp tục: "Lần đầu tiên tôi gặp trường hợp người mất tim mà vẫn sống là khoảng hơn một năm trước..."
.
Hơn hai năm trước, Phó Quân vẫn là một phó đạo diễn kiêm biên kịch tràn đầy hy vọng. Vì muốn mang lại cuộc sống tốt đẹp cho vợ con, và cũng vì giấc mơ đạo diễn của mình, hắn đã lấy hết can đảm gửi kịch bản cho Huyền Hoàng Giải Trí. Khi đó hắn nghĩ, chủ tịch Huyền Hoàng còn rất trẻ, có nhuệ khí, lại đang cần nâng cao nội hàm văn hóa cho công ty, biết đâu có thể giúp hắn hiện thực hóa giấc mơ làm đạo diễn chính thức.
Hết chương 240.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 240
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 240
