Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 234


Chương 234: Chuyện cũ nhà họ Tông


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Một sự im lặng kéo dài bao trùm căn phòng.


Tông Tuế Trọng chậm rãi mở lời: "Chuyện xa xưa hơn nữa thì ông nội không kể nhiều, nhưng bắt đầu từ đời bà cô út, mỗi khi có đứa cháu nào chào đời, ông đều kể lại một lần để con cháu không được quên ân tình của bà. Mỗi lần tế tổ, ông cũng đặc biệt cúng tế cho bà cô út nhiều hơn, mong bà có cuộc sống tốt đẹp hơn ở Âm phủ."


Tuy hiện tại Tông Tuế Trọng đã biết Âm phủ không còn giữ lại linh hồn, người chết đều tự động chuyển thế, nhưng trước đây cả nhà họ Tông đều rất coi trọng việc này. Ngay cả khi anh từng không tin vào quỷ thần, anh vẫn dùng cách cúng tế này để bày tỏ lòng biết ơn và gửi gắm nỗi nhớ thương của cả gia đình đối với bà cô út.


Nguyễn Tiêu vô thức ngồi thẳng dậy, chăm chú lắng nghe.


Tông Tuế Trọng tiếp tục:


"Phải kể từ lúc ông cố cưới người vợ thứ hai, tức bà cố kế. Khi đó ông cố đã 57 tuổi, tuổi cao sức yếu, đều biết chuyện con cái phải dựa vào vận may, chỉ biết cố gắng hết sức. Ba năm sau, ông nội tôi mới ra đời. Vận may khá tốt, hai năm sau nữa, ông chú út cũng chào đời. Lúc này con cái đề huề, cụ cố rất an lòng. Nhưng có lẽ vì trút được gánh nặng trong lòng nên sức khỏe cụ cố suy sụp rất nhanh, qua đời năm 65 tuổi."



"Sau khi cụ cố mất, bà cô út gắng gượng chống đỡ gia nghiệp. Lúc đó ông nội và ông chú út còn rất nhỏ, bà cô út vừa nỗ lực gánh vác việc kinh doanh, vừa phải nuôi nấng hai đứa em thơ dại, gần như ngày nào cũng phải uống thuốc. May mà ông nội tuy nhỏ nhưng cũng biết giúp đỡ trông em. Cụ cố bà kế tuy vì cuộc sống an ổn mới gả vào, nhưng cũng biết chăm sóc con cái. Chỉ là sau khi sinh liên tiếp hai đứa con, bà cũng thường xuyên ốm đau nên phần lớn thời gian phải tịnh dưỡng, không giúp được gì nhiều cho bà cô út."


"Cứ thế trôi qua bảy tám năm, người dượng út ở rể nhà họ Tông bắt đầu thay lòng đổi dạ. Ban đầu ông ta chịu ở rể là vì yêu bà cô út từ cái nhìn đầu tiên, và cũng vì quá nghèo. Sau này khi bà cô út nắm quyền, bà có chút dựa dẫm vào chồng nên để ông ta tham gia vào một số công việc của Tông gia. Ông ta nhận thấy trong nhà toàn người già yếu trẻ nhỏ, lại dần bị lóa mắt bởi gia sản khổng lồ của Tông gia nên âm thầm liên kết với người ngoài hòng chiếm đoạt tài sản. Bà cô út có tình cảm với chồng, khi phát hiện sự việc, bà chỉ muốn ly hôn. Nhưng dượng út bị ma quỷ ám ảnh, lại muốn hại chết cả ông nội và ông chú út. Bà cô út không có con, coi hai đứa em như con ruột. Trong lúc tranh chấp kịch liệt, bà cô út cuối cùng cũng phải hạ quyết tâm, nổ súng bắn chết chồng mình."


Đồng tử Nguyễn Tiêu co rút lại, tim đập mạnh một cái.


Cậu biết ở thời đại đó chuyện chết chóc là thường tình, vì tự vệ nhiều người buộc phải nhuốm máu tay. Nhưng lấy mạng kẻ ác và tự tay g**t ch*t người đầu ấp tay gối là hai chuyện hoàn toàn khác nhau...


Tông Tuế Trọng thở dài, tiếp tục kể:


"Sau chuyện này, bà cô út an táng chồng xong thì không tái giá nữa. Sức khỏe bà vốn đã yếu, nay lại chịu cú sốc tình cảm lớn nên càng tệ hơn, ngất đi suýt không tỉnh lại. Có lẽ nếu không vì lo lắng cho hai đứa em, bà đã buông xuôi rồi. Ông nội kể, lúc đó ông mới là cậu thiếu niên mười ba tuổi. Dù bà cô út khi xử lý công việc không giấu giếm ông, cũng dần chỉ bảo ông, nhưng muốn ông nắm giữ toàn bộ sản nghiệp gia tộc là điều không thể. Ông lúc đó rất hoảng loạn và lo lắng, quỳ trước giường bà cô út gọi suốt một đêm mới khiến bà cố gắng tỉnh lại."


"Tỉnh lại nhưng tinh thần bà cô út rất kém. Một nửa thời gian bà phải nằm trên giường, nhưng vẫn không quên dạy dỗ ông nội và ông chú út. Nửa thời gian còn lại bà xử lý công việc. Sức khỏe ngày càng suy kiệt, chỉ dựa vào thuốc thang cầm cự. Bốn năm sau, bà cố kế qua đời. Bà cô út và mẹ kế có tình cảm tốt nên tinh thần càng suy sụp. Thêm ba năm nữa, bà hoàn toàn không thể rời giường. Cũng may lúc này ông nội đã hai mươi tuổi, bà cô út bèn giao lại sản nghiệp cho ông nội toàn quyền tiếp quản. Khi đó, ông nội phần lớn thời gian bận rộn bên ngoài, ông chú út vừa giúp đỡ ông nội, vừa dành nhiều thời gian chăm sóc bà cô út. Mỗi khi ông nội về cũng đều đến bầu bạn với bà. Nhưng dù vậy, bà cô út cũng chỉ cầm cự được thêm 5 năm rồi qua đời..."


Nghe Tông Tuế Trọng kể, dù không phải người nhà họ Tông, Nguyễn Tiêu cũng cảm thấy Tông Mỹ Ngôn thật đáng kính phục, đồng thời tâm trạng cũng trở nên nặng nề. Thảo nào lão chủ tịch Tông Thắng Khải chịu ơn sâu nặng của chị gái, luôn nhắc nhở con cháu không được quên. Rốt cuộc, Tông Mỹ Ngôn không để lại hậu duệ nào, khiến họ muốn báo đáp ân tình lên con cháu bà cũng không được. Vậy thì ít nhất, phải để tất cả hậu bối đời đời ghi nhớ người trưởng bối này.


Tông Mỹ Ngôn chỉ sống đến 52 tuổi, chịu đựng bệnh tật đau đớn bao năm, liên tục mất đi người thân, lại còn phải tự tay g**t ch*t người chồng mình yêu thương... Cuộc đời bà quá đỗi gian truân.



Tông Tuế Trọng trầm giọng nói tiếp: "Bà cô út qua đời là cú sốc lớn với ông nội và ông chú út. Đúng lúc này, những người họ hàng chi phụ từng được chi chính giúp đỡ lại như hổ rình mồi, bắt đầu dòm ngó gia sản Tông gia. Ông nội và ông chú út buộc phải xốc lại tinh thần, dốc toàn lực giữ gìn sản nghiệp. Ông nội là anh cả, một lòng lo công việc, không màng chuyện hôn nhân. Còn ông chú út trong lúc phụ giúp anh trai xử lý công việc đã quen biết một cô gái người nước ngoài rất hoạt bát tên là Kelly, họ yêu nhau và nhanh chóng kết hôn."


Khi nhắc đến cái tên "Kelly", biểu cảm của Tông Tuế Trọng có chút bất thường.


Nguyễn Tiêu nhận ra điều này, trong lòng không khỏi nghi hoặc: Có vấn đề gì với bà thím Kelly này sao?


Tông Tuế Trọng tiếp tục:


"Thời gian đó chính sách trong nước bắt đầu thay đổi. Ông nội luôn nhớ nhà họ Tông bị ép phải ra nước ngoài, cụ cố đến lúc chết vẫn mong lá rụng về cội, nên ông luôn chú ý tình hình trong nước, dự định khi thế cục ổn định sẽ về nước phát triển. Ông nội vô cùng bận rộn, liên tục mở rộng kinh doanh và nỗ lực kết nối với trong nước. Ông chú út là trợ thủ đắc lực của ông nội nên cũng bận tối mặt tối mũi. Dù đã cố gắng dành thời gian cho vợ nhưng vẫn là quá ít, hai vợ chồng mãi không có con. Sau này, tình hình trong nước cuối cùng cũng ổn định, ông nội chớp thời cơ về nước, giao toàn bộ sản nghiệp ở nước ngoài cho ông chú út quản lý."


"Về nước một năm, ông nội nắm bắt cơ hội tích lũy được khối tài sản lớn, đồng thời quen biết một người phụ nữ độc lập cũng khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng, chính là bà nội tôi. Tuy hai người chênh lệch 12 tuổi nhưng sau một năm tìm hiểu đã tiến tới hôn nhân. Bà nội gia nhập công ty giúp đỡ ông nội, có thể nói sự phát triển rực rỡ sau này của Tông gia có công lao không nhỏ của bà. Nhưng họ không ngờ rằng, chỉ một năm sau khi họ kết hôn, ông chú út lại muốn ly hôn với vợ."


Đến đây, Tông Tuế Trọng dừng lại một chút.


Nguyễn Tiêu cảm thấy bạn trai mình dường như có chút khó mở lời...


Tông Tuế Trọng vẫn nói tiếp: "Chuyện của ông chú út và vợ, người trong nhà đều giữ kín như bưng, nhưng khi nhắc lại chuyện xưa cũng không tránh khỏi, nên chúng tôi lờ mờ biết được đôi chút. Vốn dĩ chuyện của trưởng bối không nên để phận con cháu bàn tán, nhưng vì có liên quan đến Phụng Sơn nên cũng không tiện giấu giếm."



Nguyễn Tiêu hiểu ý Tông Tuế Trọng, vội vàng đảm bảo: "Học trưởng yên tâm, lọt vào tai em là dừng lại ở đó, sẽ không truyền ra ngoài đâu."


Tông Tuế Trọng gật đầu, bình tĩnh kể: "Nguyên nhân ly hôn dường như là do ông chú út bắt quả tang vợ ngoại tình với một người đàn ông khác. Trong lúc ông chú bận rộn, vợ ông ấy đã ngã vào vòng tay kẻ khác. Sau đó vợ ông chú không đồng ý ly hôn, ông chú cũng không muốn vì chuyện này mà ảnh hưởng đến việc kinh doanh của gia tộc nên sự việc cứ dùng dằng hơn một năm. Trong thời gian đó, vợ ông chú vẫn không cắt đứt với người đàn ông kia. Ông chú út tình cảm rất sâu đậm với vợ, sau khi quyết định ly hôn thì cả hai đều rất đau khổ. Trong lúc tâm hoảng ý loạn, ông chú bị đối thủ cạnh tranh lợi dụng sơ hở, bắn chết."


Nguyễn Tiêu nghe đoạn này, tuy chỉ vài câu ngắn gọn nhưng lại cảm thấy bên trong ẩn chứa sự kinh tâm động phách. Lờ mờ, cậu cảm thấy sự việc không đơn giản như vẻ bề ngoài...


Tông Tuế Trọng: "Ông nội biết tin vô cùng đau đớn, lập tức ra nước ngoài để lo liệu hậu sự cho em trai. Nhưng ông không ngờ, khi đến nơi, ông không chỉ khâm liệm cho em trai mà còn cả em dâu. Lúc đó ông mới biết, vợ ông chú út đã tuẫn tình, tự sát theo chồng. Hơn nữa khi chết, bà ấy đã mang thai ba tháng. Qua xét nghiệm chứng minh, đứa bé là con của ông chú út."


Mắt Nguyễn Tiêu trợn tròn.


Quá kỳ quái! Nếu đã ngoại tình, tại sao còn vì chồng mà tuẫn tình? Hơn nữa theo những gì cậu thấy, người nhà họ Tông rất có cốt khí. Đã quyết định ly hôn, tại sao còn để vợ mang thai con mình? Ông chú út chắc không phải kiểu người đã quyết ly hôn mà vẫn tiếp tục quan hệ với người vợ phản bội chứ...


Nói đến đây, biểu cảm của Tông Tuế Trọng trở nên khó coi.


"Sau này, ông nội tìm thấy cuốn nhật ký vợ ông chú giấu dưới gối. Trong đó ghi chép tình yêu của bà dành cho chồng. Vì cô đơn nên bà đi quán bar, bị thu hút bởi một người đàn ông có tính cách giống ông chú út. Ban đầu bà chỉ muốn tìm sự an ủi tinh thần, nhưng cuối cùng lại bị gã đàn ông kia bỏ thuốc. Từ đó về sau, bà dường như không thể từ chối lời mời của gã, càng lún càng sâu. Sau khi bị ông chú bắt gặp, bà biết mình không thể ở bên chồng nữa nhưng vẫn yêu ông sâu sắc nên cứ dây dưa mãi. Trong nhật ký, bà tự sỉ vả bản thân, một mặt yêu chồng, một mặt không thể cưỡng lại gã đàn ông kia. Cuối cùng bà không muốn để chồng thấy mình quá tồi tệ nên đồng ý ly hôn. Nhưng bà đã tìm mọi cách để mang thai con của chồng trước khi chia tay, cốt để có đứa con làm niềm an ủi. Bà không ngờ việc này lại tạo cơ hội cho đối thủ hại chết chồng mình. Khi ông chú chết, bà tuyệt vọng cùng cực, không chút lưu luyến gã tình nhân kia, mang theo các con trong bụng đi tìm chồng để tạ tội."


Đầu óc Nguyễn Tiêu ong ong. Thảo nào khó mở miệng, đây... đây là kịch bản cẩu huyết gì thế này!



Nhưng Tông Tuế Trọng lại nói tiếp một câu chấn động: "Tôi cảm thấy cần phải nói với cậu điều này: Trong nhật ký, bà ấy viết là mang theo các con đi tìm chồng, nhưng khi chết, trong bụng bà ấy chỉ có một đứa bé."


Nguyễn Tiêu như bị sét đánh, đột nhiên bừng tỉnh.


Có thể người nhà họ Tông chỉ nghĩ đây là một câu chuyện bi kịch cẩu huyết: Vợ ngoại tình tư tưởng lẫn thể xác nhưng vẫn yêu chồng, muốn có con để níu kéo, chồng chết thì ân hận tự sát. Ngay cả việc viết "các con" cũng có thể do nhầm lẫn hoặc bà ấy không rõ tình trạng thai nghén.


Nhưng đối với cậu và học trưởng, khi liên kết với sự xuất hiện của Phụng Sơn từ thời điểm sớm hơn, nếu đổi một hướng suy nghĩ... thì lại ra một khả năng hoàn toàn khác.


Có lẽ, cái gọi là "không thể từ chối" của Kelly không phải do tình cảm, không phải bà tự tìm cớ, mà là... bà thực sự bị trúng tà thuật, bị điều khiển nên không thể từ chối!


... Thảo nào học trưởng lại cảm thấy chuyện này nhất định phải nói ra.


Hết chương 234.


____________________________


2 chương này nếu có lỗi nhỏ mong mọi người bỏ qua nha, đã đọc beta lại mà vẫn nhức đầu gia phả quá :((( 


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 234
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...