Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 214


Chương 214: Tróc nã nam quỷ


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Hai luồng khói quỷ tách ra lao về phía Thôi Nghĩa Xương và Lữ Doanh Thúy để giải cứu, trong khi luồng thứ ba dày đặc nhất hung hãn quấn lấy nam quỷ.


Nam quỷ không ngờ trong đám người giấy của mình lại có kẻ trà trộn vào, bất ngờ không kịp đề phòng nên bị luồng khói quỷ quấn chặt. Quỷ hồn vốn dĩ dễ dàng tác động lên con người, Thôi Nghĩa Xương và Lữ Doanh Thúy còn tưởng mình sắp chết đến nơi, bỗng nhiên bị khói quỷ bao bọc, ngay lập tức bị dịch chuyển đến một nơi cách xa nam quỷ. Hơn nữa khói quỷ vẫn chưa tan, mà tụ lại bao quanh hai người, như đang bảo vệ họ.


Thôi Nghĩa Xương miễn cưỡng đứng vững, ho sặc sụa.


Lữ Doanh Thúy cũng đang ngơ ngác, vội vàng đỡ lấy y, vỗ lưng giúp y thuận khí.


Hai người nhìn thấy con nam quỷ đang vật lộn với một luồng khói đen. Sau vài cú va chạm, luồng khói đen biến thành một hình người quen thuộc khá rõ nét.


Lúc này, họ đồng thanh thốt lên: "Mục Triết?"


Đặc biệt là Thôi Nghĩa Xương, y kinh ngạc tột độ: "Sao lại là Mục Triết?"


Lữ Doanh Thúy là bạn gái của Thôi Nghĩa Xương, tuy không giao tiếp nhiều với bạn cùng phòng của y nhưng cũng từng gặp qua. Mục Triết và Bác Dương thân thiết như vậy, cô đương nhiên biết mặt. Vốn tưởng lần này đã đi vào ngõ cụt, chỉ mong dù chết cũng không để tà ma đạt được mục đích, nào ngờ tình thế xoay chuyển quá nhanh, lại có một con quỷ đến cứu họ! Nhưng cô không hiểu, tại sao Mục Triết lại đến cứu họ? Mục Triết đáng lẽ không biết chuyện xảy ra với họ mới đúng chứ...


Thôi Nghĩa Xương và Lữ Doanh Thúy đều không thể ngờ người quen bên cạnh mình lại là Thành Hoàng gia, nên hoàn toàn mù tịt. Tuy nhiên, có một con quỷ trông có vẻ ngang sức ngang tài với tà ma đến giúp đỡ, trong lòng họ cũng thoáng nhẹ nhõm hơn.


Có lẽ... sẽ được cứu... chăng?



Nhưng ngay giây tiếp theo, nam quỷ gầm lên một tiếng như dã thú, kéo theo từng đợt gió âm rít gào.


Mục Triết vội dùng quỷ khí tóm lấy nam quỷ. Nam quỷ nhanh nhẹn nhảy lên né tránh, vung tay đánh trả thẳng thừng, lao vào đánh giáp lá cà với Mục Triết. Người biến thành quỷ sức mạnh cũng tăng lên, nhưng sở trường của nam quỷ không nằm ở đánh đấm, mà là ở tiếng gầm rú ban nãy.


Chính vì thế Mục Triết mới muốn ngăn cản gã, đáng tiếc là không kịp.


Gió âm ngày càng dữ dội. Bên ngoài cửa đột nhiên truyền đến rất nhiều tiếng bước chân sột soạt. Mọi người quay đầu lại nhìn đều chết lặng. Hóa ra đám người giấy bên ngoài hỉ đường bỗng dưng cử động, cứng đờ bước vào bên trong!


Giây phút này, Thôi Nghĩa Xương và Lữ Doanh Thúy nổi cả da gà.


Cảnh tượng trước mắt thực sự khiến người ta rợn tóc gáy, tê dại cả da đầu...


Nguyễn Tiêu cũng chứng kiến cảnh này. Nhưng cậu là Thành Hoàng, trong ký ức thừa kế còn có vô vàn thứ ghê tởm hơn, đám người giấy này chỉ là trò trẻ con. Cậu im lặng dùng một đạo thần lực bảo vệ quanh người Thôi Nghĩa Xương và Lữ Doanh Thúy. Nếu sức mạnh Mục Triết để lại không đủ bảo vệ họ thì vẫn còn chiêu bài của Thành Hoàng gia. Tuy nhiên đối với đám người giấy, cậu tạm thời chưa định ra tay. Tình quỷ vốn là loại quỷ rất lợi hại, đây là cơ hội tốt để xem thực lực của Mục Triết mạnh đến đâu, từ đó đánh giá tiềm năng của hắn khi có thêm thần chức Phán Quan hỗ trợ.


Thôi Nghĩa Xương im lặng kéo Lữ Doanh Thúy vào lòng.


Lữ Doanh Thúy vốn gan dạ, nhưng vừa trải qua nỗi đau mất cha lại suýt mất mạng, ít nhiều cũng hoảng sợ. Được bạn trai an ủi, cô dần cảm thấy khá hơn.


Nhưng an ủi thì an ủi, khi đám người giấy ùa vào, Thôi Nghĩa Xương lập tức đẩy Lữ Doanh Thúy ra sau lưng mình, che chắn cô vào góc chết của hỉ đường. Như vậy, chỉ cần y còn đứng đó, người giấy muốn hại cô phải bước qua xác y trước.


Lữ Doanh Thúy kéo tay y: "Chúng ta cùng nhau đối mặt."


Thôi Nghĩa Xương lắc đầu: "Anh khỏe hơn em, em đừng nghĩ nhiều. Chúng ta cứ ở đây tự bảo vệ mình cho tốt, đừng qua đó gây thêm phiền phức cho Mục Triết. Đặc biệt em là mục tiêu của nam quỷ, nếu bị hắn bắt được là xong đời."


Lữ Doanh Thúy hiểu rõ đạo lý này, vội vàng gật đầu: "Em biết rồi."



Bên kia, Mục Triết đang giao chiến thấy nụ cười dữ tợn trên mặt nam quỷ, lại thấy đám người giấy lục tục kéo vào, sắc mặt lập tức biến đổi. Đám người giấy vào cửa xong tốc độ đột ngột tăng nhanh, ào ạt vây lấy Mục Triết, nhanh chóng nhấn chìm hắn! Nam quỷ thấy thế cười lạnh một tiếng, đảo mắt tìm kiếm tung tích Lữ Doanh Thúy. Gã không tự mình qua đó mà điều khiển một nhóm người giấy khác tấn công về phía góc tường để bắt cô.


Thôi Nghĩa Xương vẻ mặt nghiêm trọng, vớ lấy cái ghế gãy gần đó, cảnh giác nhìn đám người giấy đang chậm rãi ép tới...


Mục Triết cau mày, thân hình nhanh chóng luồn lách giữa đám người giấy. Mỗi khi lướt qua một con, đầu người giấy lại "rắc" một tiếng đứt lìa, hóa thành tro bụi rơi xuống.


Tuy nhiên, người giấy quá nhiều. Từng đám tro bụi bay lả tả nhưng lớp sau lại tiếp tục vây tới, nhất thời không thể giải quyết hết được.


Và hiện tại, khoảng cách đến chính Tý —— tức 12 giờ đêm, giờ lành mà nam quỷ mong đợi chỉ còn ba phút.


Nam quỷ cười khằng khặc quái dị, không thèm dây dưa với Mục Triết nữa. Đám người giấy căn bản không làm gì được gã, gã cứ thế xuyên qua giữa chúng. Một lần, hai lần, ba lần xuyên qua, thân ảnh gã thoắt ẩn thoắt hiện, trong chớp mắt đã đến trước mặt Thôi Nghĩa Xương và Lữ Doanh Thúy. Cánh tay gã rung lên, từ độ dài bình thường bỗng chốc dài ra vài mét, bàn tay phóng to, chộp thẳng về phía Lữ Doanh Thúy ——


"Phụt phụt phụt!"


Lớp khói đen Mục Triết để lại bảo vệ bị quỷ thủ xé toạc. Bàn tay quỷ tiếp tục lao tới, nhanh chóng tiếp cận Lữ Doanh Thúy, nhắm thẳng vào cánh tay cô mà bóp chặt!


Thôi Nghĩa Xương vung ghế đập mạnh tới.


"Rầm!" Chiếc ghế nện vào tay quỷ nhưng chẳng gây chút tổn thương nào.


—— Điều này cũng không lạ. Chiếc ghế Thôi Nghĩa Xương cầm thực chất là đồ hàng mã do vợ chồng Lữ Đại Phúc đốt xuống theo yêu cầu của nam quỷ. Trong ảo cảnh nấm mồ do nam quỷ tạo ra, nó biến thành thực thể, nhưng bản chất vẫn là đồ giả. Người sống cầm cái ghế như vậy đánh quỷ thì có khác gì đánh vào không khí đâu?


Thôi Nghĩa Xương không ngờ cú đánh toàn lực của mình vô dụng, đành đẩy Lữ Doanh Thúy ra sau lưng, che chắn cô chặt hơn, tay không ngừng đấm đá vào bàn tay quỷ kia.


Sức mạnh của tay quỷ cực lớn, Thôi Nghĩa Xương căn bản không lay chuyển được. Cuối cùng, tay quỷ vẫn tóm được cánh tay của Lữ Doanh Thúy.



Tay quỷ run lên bần bật, nam quỷ đau đớn đến méo xệch mặt mày.


Khi gã chạm vào Lữ Doanh Thúy, cảm giác như chạm phải tấm sắt nung đỏ, đau thấu tim gan —— Chuyện gì thế này? Cái tên khốn kiếp kia đã làm gì!


Bên kia Mục Triết cũng sớm phát hiện hành động của nam quỷ, không dám chậm trễ. Ai biết nam quỷ bắt được Lữ Doanh Thúy sẽ gây ra chuyện gì? Thế là toàn thân hắn phình to, há cái miệng quỷ khổng lồ hít mạnh một hơi rồi phun ra. Đám người giấy đang vây quanh hắn bị luồng quỷ khí này thổi trúng, đồng loạt hóa thành tro bụi.


Mục Triết nhanh chóng thu nhỏ lại. Lúc này ai cũng có thể nhận thấy hắn đã uể oải đi nhiều, rõ ràng chiêu vừa rồi tiêu hao hơn nửa sức lực của hắn. Nhưng hắn không dừng lại, lao thẳng về phía nam quỷ, hai cánh tay cũng dài ra nhanh chóng, tóm chặt lấy cổ nam quỷ, dùng sức kéo gã giật ngược lại phía sau ——


Nam quỷ điên cuồng cào cấu bàn tay đang siết cổ mình. Vừa rồi triệu hồi nhiều người giấy như vậy, gã cũng tiêu hao không ít. Giờ bị Mục Triết tóm cổ, gã vừa lùi lại vừa phát ra tiếng rít chói tai, đâm thẳng vào màng nhĩ Thôi Nghĩa Xương và Lữ Doanh Thúy như bị dao cứa, khiến hai người đau đến tái mặt.


Mục Triết cũng chịu ảnh hưởng, nhưng thân là tình quỷ, hắn không có kỹ năng tiếng thét quỷ, lại là tân quỷ nên không nhiều thủ đoạn bằng nam quỷ. Hắn chỉ biết cố nén, dồn toàn bộ quỷ khí vào tay, siết chặt lấy gã... Tuy nhiên, mọi người đều là quỷ, hơn nữa Mục Triết đang là Phán Quan dự bị trong kỳ khảo hạch, đương nhiên không thể dùng thủ đoạn tàn độc như đánh tan hồn phách hay nuốt chửng đối phương. Vì vậy sau khi bắt được, hắn chỉ có thể từng ngụm từng ngụm nuốt lấy quỷ khí trên người nam quỷ, áp chế sức mạnh của gã xuống mức thấp nhất.


Sức giãy giụa của nam quỷ ngày càng yếu. Thời gian trôi qua, giờ lành cũng đã đến.


Quỷ khí của nam quỷ cuộn trào điên cuồng, nhưng gã muốn bắt Lữ Doanh Thúy bái đường lúc này đã là không thể. Đến đây, nam quỷ đã hoàn toàn thất bại.


Tới bước này, bài khảo sát cũng coi như hoàn thành.


Tiếp theo, hai bóng quỷ xuất hiện tại hỉ đường. Tiếng xích sắt va vào nhau lanh lảnh vang lên, khiến cả người lẫn quỷ trong hỉ đường đều chấn động, quay đầu nhìn lại.


Thôi Nghĩa Xương sững sờ: "Hắc Bạch Vô Thường?"


Lữ Doanh Thúy kinh hãi nắm chặt tay Thôi Nghĩa Xương, cổ họng nghẹn lại: "Họ ——"


Thôi Nghĩa Xương vội vỗ vỗ tay trấn an cô: "Đừng lo, chắc không phải đến bắt chúng ta đâu."



Ngược lại với hắn là nam quỷ mặt đầy hoảng sợ, quỷ khí đã bị nuốt đi đáng kể.


Hắc Vô Thường rung tay, từ lòng bàn tay phóng ra một sợi xích đen dài ngoằng. Chỉ trong chớp mắt, sợi xích đã bay đến trước mặt nam quỷ, trói gô gã lại, khiến gã không thể cựa quậy.


Bạch Vô Thường thè chiếc lưỡi đỏ lòm, gằn từng chữ: "Phán Quan dự bị Mục Triết, thuận lợi tróc nã nam quỷ, khảo hạch tạm thời kết thúc. Việc có thông qua hay không, cung thỉnh Thành Hoàng gia quyết đoán!"


Mục Triết vội vàng đứng thẳng người, nghiêm túc đáp: "Vâng, Mục Triết đã rõ."


Bên cạnh, Thôi Nghĩa Xương và Lữ Doanh Thúy há hốc mồm kinh ngạc.


Cái gì mà Phán Quan dự bị? Cái gì mà khảo hạch? Rồi cái gì là Thành Hoàng gia?!


Thôi Nghĩa Xương còn muốn hỏi cho rõ, nhưng Hắc Vô Thường sau khi trói nam quỷ và kéo gã về phía mình lại mở miệng lần nữa:


"Người dương thế Thôi Nghĩa Xương, Lữ Doanh Thúy bị lệ quỷ hãm hại, may mắn chưa mất mạng, có thể thả về."


Dứt lời, Thôi Nghĩa Xương cảm thấy mình bị một lực lượng vô hình cuốn lấy. Y vội vàng xoay người ôm chặt Lữ Doanh Thúy. Cả hai bị luồng sức mạnh này cuốn đi, gió thổi cát bay mù mịt. Chỉ vài giây sau, hai người đã đứng vững vàng trên mặt đất. Nhìn quanh thì thấy mình đang đứng dưới gốc cây hòe cổ thụ, cách đó không xa chính là cái gò đất - nấm mồ của nam quỷ.


Thôi Nghĩa Xương thở phào nhẹ nhõm, ôm Lữ Doanh Thúy đi xuống núi.


"Chúng ta về thôn trước đã, ba mẹ em bên kia..."


Sắc mặt Lữ Doanh Thúy biến đổi. Cô cũng chẳng còn tâm trí đâu mà lo chuyện Phán Quan hay quỷ thần nữa, vội vã cùng bạn trai chạy xuống núi.


Cùng lúc đó, nam quỷ cũng chuẩn bị phải chịu sự phán xét thích đáng... Tội danh của gã không chỉ dừng lại ở việc ép cưới Lữ Doanh Thúy đâu.


Hết chương 214.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 214
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...