Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 199
Chương 199: Đi tuần, thưởng cô hồn
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Nam quỷ mặc áo giáp dường như nghe thấy tiếng thì thầm, quay sang nhìn với nụ cười trên môi. Chỉ là nụ cười đó cứng đờ như một chiếc mặt nạ dán chặt lên mặt y, khiến người nhìn không khỏi rùng mình.
Theo sau nam quỷ áo giáp là bảy tám nữ quỷ xinh đẹp yểu điệu, chân cũng không chạm đất, lướt nhẹ nhàng về phía trước. Trong tay họ xách những chiếc giỏ mây, bên trong chất đầy ắp đồ vật. Thoáng nhìn qua, dường như có ánh vàng bạc lấp lánh, lại có những thứ mềm mại như vải vóc, thu hút sự chú ý của chúng quỷ.
Nhóm nữ quỷ vừa rời khỏi cánh cửa, hai gương mặt quỷ lạnh lẽo bỗng thình lình xuất hiện.
Tang phục đen trắng, mũ cao lênh khênh, xích sắt đen kịt buông thõng xuống đất, kéo lê phát ra tiếng leng keng rợn người. Lại thêm chiếc lưỡi đỏ tươi dài thượt thè ra, khẽ rung rung trong màn đêm tĩnh mịch, đặc biệt đáng sợ...
Có đạo sĩ lẩm bẩm: "Hắc Bạch Vô Thường..."
Sau khoảnh khắc hồi hộp ngắn ngủi, họ không kìm được càng nhìn kỹ hơn. Lần này, họ thấy trên vai hai vị quỷ sai này mỗi người vác một đòn khiêng. Sau đó, một góc bảo quang rực rỡ chợt bừng lên. Hóa ra là một cỗ kiệu hoa lộng lẫy, dập dềnh lên xuống, phiêu phiêu hốt hốt, được họ nhẹ nhàng khiêng ra.
Trên kiệu hoa có lọng che, thần quang từ lọng che tỏa ra dày đặc, phiêu tán bốn phương.
Ngồi ngay ngắn giữa kiệu là một đại quỷ mặt xanh, thân mặc quan bào đỏ thẫm, hai cánh chuồn trên mũ quan rung rinh theo nhịp kiệu. Đôi tay quỷ đan chéo đặt trước ngực, dáng vẻ ung dung tự tại nhưng lại toát ra uy nghiêm khó tả.
Cỗ kiệu nhanh chóng được khiêng ra trọn vẹn. Người khiêng phía sau chính là Đầu Trâu Mặt Ngựa với thân hình cường tráng, khuôn mặt dữ tợn. Nhưng cũng giống như Hắc Bạch Vô Thường, dù ngoại hình quỷ dị đến đâu cũng không vương chút tà khí nào.
Thoạt nhìn, tất cả đều là quỷ thần chính thống.
Khi Đầu Trâu Mặt Ngựa bước một chân ra khỏi cánh cửa lớn, toàn bộ cỗ kiệu đã hiện ra. Cùng lúc đó, nam quỷ mặc áo giáp đi đầu — Nhật Du Thần giơ cao lệnh bài, cất giọng quát lớn:
"Thành Hoàng đi tuần —— Bách quỷ tránh đường ——"
"Thành Hoàng đi tuần ——"
"Bách quỷ tránh đường!"
Tiếng hô vang vọng, âm thanh sau cao hơn âm thanh trước. Tất cả quỷ hồn có mặt tại đó đều không tự chủ được mà cúi người vái lạy, run rẩy bần bật.
Tiếp đó, lại có một tiểu quỷ mặc áo giáp đen, lưng đeo lệnh bài đen, tay giương một lá cờ đen lớn nhảy vọt ra. Theo sát phía sau nó là bảy tám nam quỷ vạm vỡ xách những thùng lớn bốc khói nghi ngút, bên trong dường như chứa cháo hoặc cơm. Phía sau cùng là một đám quỷ hồn nam nữ tóc tai bù xù đông nghịt. Tuy không uy phong bằng những quỷ hồn ở giữa đội ngũ, nhưng khí chất vẫn đoan chính hơn hẳn đám quỷ quỳ rạp hai bên đường.
Dần dần, khi con quỷ cuối cùng bước ra, cánh cửa lớn rầm một tiếng đóng lại, rồi biến mất trong chớp mắt.
Đội ngũ mênh mông cuồn cuộn, bước chân của tất cả quỷ hồn đều tề chỉnh nhịp nhàng. Đại quỷ quan phục ngồi trên kiệu tư thái nhàn nhã. Dù hai cánh chuồn trên mũ quan luôn rung động nhẹ, nhưng cỗ kiệu lại đi rất êm, không hề xóc nảy chút nào.
Đi được một đoạn, vị đại quỷ quan phục đảo mắt sang trái phải một lượt, giọng nói trầm ồm vang lên:
"Thưởng."
Ở phía trước nhất, Nhật Du Thần lập tức giương giọng hô:
"Cô hồn dã quỷ —— dậy ——"
"Tiếp —— thưởng ——"
Tiếng quỷ ngân dài vừa dứt, những nữ quỷ xinh đẹp phía sau Nhật Du Thần liền đưa bàn tay trắng muốt vào trong giỏ, bốc lấy từng nắm đồ vật rải về phía đám quỷ hai bên đường.
Đám đông quỷ hồn nghe lệnh, nhao nhao đứng dậy, chen lấn xô đẩy muốn tiến lên phía trước. Nhưng dù không có bất kỳ quỷ sai nào ra mặt ngăn cản, họ cũng không dám mạo phạm. Kẻ chen chúc không lên được cũng đành thành thật đứng yên, không dám vượt qua ranh giới.
Những thứ được rải ra, một phần biến thành tiền vàng bạc lấp lánh rơi xuống giữa bầy quỷ. Đám quỷ tranh nhau nhảy lên chộp lấy. Tuy nhiên vì đây là ban thưởng nên dù có tranh đoạt, nhưng một khi đã có quỷ cầm được trong tay thì không ai cướp lại nữa. Một phần khác biến thành quần áo, có dày có mỏng. Dày là áo bông, mỏng là vải bông, cũng được vô số cánh tay quỷ chộp lấy, chia nhau ôm vào lòng...
Nhóm nữ quỷ xinh đẹp vừa đi vừa bốc rải liên tục. Điều kỳ lạ là dù họ bốc ra rất nhiều, nhưng đồ trong giỏ dường như chẳng vơi đi chút nào. Đi bao xa thì bấy nhiêu cô hồn dã quỷ đều nhận được chút ít lộc lá, dù nhiều hay ít cũng không ai phải chịu thiệt thòi.
Phía sau, theo hiệu lệnh của tiểu quỷ giáp đen, những nam quỷ vạm vỡ một tay xách thùng, một tay cầm gáo hồ lô, múc từng gáo hắt về phía hai bên đường.
Kỳ lạ thay, nhìn thì thấy hắt ra từng mảng nước canh, nhưng khi đám quỷ hồn vươn tay ra hứng, rơi vào tay họ lại là từng bát cháo cơm trắng ngần, đặc sánh và thơm phức, khiến ai ngửi thấy cũng bụng đói cồn cào. Nhiều quỷ hồn vừa nhận được đã vội vàng ngửa cổ nuốt chửng. Cháo vào bụng dường như sinh ra một luồng nhiệt lượng chạy khắp quỷ thân. Ngay cả những con quỷ đói chết vì cơ khát, sau khi ăn một bát cháo này cũng cảm thấy no nê thỏa mãn.
Cũng giống như những chiếc giỏ trong tay nữ quỷ, thùng cháo cơm của nam quỷ dường như lấy mãi không hết, dùng mãi không cạn. Từng bát từng bát được ban phát, từng bát từng bát được quỷ hồn đón lấy ăn ngấu nghiến, vui như ngày tết —— mà vốn dĩ cũng chẳng sai, hôm nay chính là Quỷ tiết, Thành Hoàng thưởng cô hồn, chẳng phải là cho họ ăn tết sao?
Đội ngũ tiếp tục tiến lên. Quỷ hồn hai bên đường tuy có trật tự nhưng lòng tham không đáy, nhận được rồi vẫn muốn thêm, nên không tránh khỏi việc đi theo đoàn tuần tra. Nếu may mắn cướp được thêm chút gì đó thì ai nấy đều hớn hở, vui mừng khôn xiết.
.
Chứng kiến đoàn tuần tra đi qua hơn nửa con phố với tốc độ không nhanh không chậm, các đạo sĩ thiết lập pháp đàn gần quỷ môn đều trố mắt đứng nhìn hồi lâu, kinh ngạc đến mức không kịp phản ứng.
Tại đây có đông đảo đạo quan, đạo sĩ, giữa họ đều có sự liên hệ. Phái Mao Sơn từ lâu đã nhắc đến việc có thần linh chân chính —— Thành Hoàng gia hiển linh. Nhưng bí mật về sự sụp đổ của thần linh thì các đại phái đều biết, chưa tận mắt chứng kiến nên độ tin cậy ít nhiều bị giảm sút.
Nhưng đêm nay, giờ khắc này, tất cả các đạo sĩ đã tận mắt chứng kiến Thành Hoàng đi tuần, thưởng cô hồn, không còn chút nghi ngờ nào nữa.
... Hóa ra, thực sự có Thành Hoàng gia mới nhậm chức!
Trong cơn chấn động, các đạo sĩ không dám có phản ứng thất lễ, đều cung kính đứng trong phạm vi pháp đàn của mình, cung tiễn Thành Hoàng gia đi tuần. Đặc biệt là cảnh tượng thưởng cô hồn, cơm áo vàng bạc rợp trời đều điểm xuyết chút thần lực, cuồn cuộn không dứt. Phàm là quỷ hồn nhận được ân huệ đều không kìm được tiếng kêu ríu rít, vui mừng nhảy nhót.
Cũng chính vì sự xuất hiện của Thành Hoàng gia, các đạo sĩ vốn dĩ phải làm phép đưa quỷ hồn siêu độ vào quỷ môn lúc này lại không dám quấy rầy nghi thức của thần linh. Đồng thời, đạo sĩ của Bạch Vân Quán cũng hiểu ra tại sao quỷ hồn trong hồ lô tím dù đã được triệu hồi cũng không dám ló mặt ra. Chính là vì so với đạo sĩ, chúng nhạy cảm với thần lực của Thành Hoàng gia hơn nhiều. Thành Hoàng gia là quan phụ mẫu, ngài đang đi tuần, con quỷ nào dám thò đầu ra? Đó là đại bất kính!
Vì vậy, khi Thành Hoàng gia thưởng cô hồn, bách quỷ vui mừng, quỷ hồn trong pháp khí của các đạo sĩ cũng xao động nhưng vẫn không dám ra ngoài —— rốt cuộc, họ tuy muốn gặp Thành Hoàng gia nhưng không cần tranh giành phần thưởng. Sau khi được siêu độ, họ đã buông bỏ chấp niệm, việc cần làm chỉ còn là xuống Âm phủ đầu thai mà thôi.
.
Trong chiếc siêu xe đậu khiêm tốn bên đường, Tông Tuế Trọng lặng lẽ nhìn đoàn người dài dằng dặc đi qua trước mặt. Nhìn những quỷ thần, quỷ binh, quỷ hồn với biểu cảm khác nhau, khí chất khác biệt so với ngày thường, trong lòng anh có chút chấn động. Tuy nhiên, ánh mắt anh chủ yếu tập trung vào Nguyễn Tiêu. Tiểu học đệ ngày thường cần cù nghiêm túc, người luôn khiến lòng anh gợn sóng, giờ đây khi đi tuần thưởng cô hồn lại uy phong lẫm liệt, khí độ đoan trang uy nghiêm đến lạ... Sự thay đổi quá lớn này khiến anh gần như bị chấn động.
Trong sâu thẳm ký ức, Tông Tuế Trọng nhớ lại vài hình ảnh mơ hồ. Dường như anh đã từng thấy cảnh tượng này ở một thời rất xa xưa. Khi đó, người ta cũng cử hành các nghi thức cầu phúc, khẩn cầu thần linh che chở, và anh cũng từng giáng xuống thần uy bảo vệ bốn phương. Cảm giác khi đó và cảm giác hiện tại khi nhìn thấy tiểu học đệ có sự khác biệt rất lớn, nhưng nếu ngẫm kỹ lại thấy có điểm tương đồng.
Đó có lẽ là... tấm lòng yêu thương đối với chúng sinh...
Rất nhanh, Tông Tuế Trọng gạt bỏ suy nghĩ về quá khứ, tập trung vào hiện tại.
Quá khứ là quá khứ. Anh có cảm giác rằng thiên địa thần linh sẽ không sống lại, sau này cũng sẽ chỉ có duy nhất một vị Thành Hoàng này mà thôi. Thế giới này có thể dung nạp một Thành Hoàng thuận theo thiên mệnh, tâm tồn thiện niệm, nhưng không thể dung nạp thêm nhiều thần linh hiện thế. Hơn nữa, anh lờ mờ cảm nhận được, sự tồn tại của vị thần linh duy nhất lấy thành thị làm gốc này chính là để diệt trừ mọi thế lực tà ác mưu toan làm loạn thế gian, cứu vớt vạn dân khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng.
Cảm giác tâm huyết dâng trào này cho anh biết, chỉ cần tiểu học đệ trước sau hành xử ngay thẳng thì sẽ không bị coi là khối u ác tính mà bị các thần linh mới thai nghén loại bỏ...
Còn Điền Bảo Thành đứng cạnh xe từ đầu đến cuối chỉ biết trợn mắt há mồm, không thốt nên lời, lòng tràn đầy chấn động.
Đây là Thành Hoàng gia! Đây là Thành Hoàng lão gia mà ông đang phụng sự! Đây là một vị thần linh sống sờ sờ tồn tại trên thế gian!
Thật là... quá lợi hại!
.
Đội ngũ đi tuần đi thẳng từ đầu phố đến cuối phố. Khi đi ngang qua chỗ quỷ môn mở ra trên phố cũ, vị Thành Hoàng gia kia đột nhiên giơ tay lên.
Trong phút chốc, vài luồng thần lực b*n r*, lao vút về phía các pháp đàn.
Điều nằm ngoài dự đoán của mọi người là, ngay khoảnh khắc đó, các đạo sĩ cảm thấy pháp khí đựng quỷ mình mang theo đều rung lên bần bật. Trong cơn chấn động ấy, nút lọ, nắp hũ, bùa niêm phong đồng loạt bật tung lên trời. Giây tiếp theo, từng luồng khói nhẹ tranh nhau trào ra từ các pháp khí với tốc độ cực nhanh, khiến các đạo sĩ trở tay không kịp!
Các đạo sĩ kinh hãi, định làm phép thu lại, nhưng ngay sau đó họ phát hiện những làn khói nhẹ kia lao thẳng ra, tụ lại trước quỷ môn rồi nhanh chóng biến thành những quỷ hồn dày đặc.
Sau đó, đại quỷ mặt xanh lại vẫy tay áo một cái.
Tất cả quỷ hồn nhanh chóng xếp hàng ngay ngắn. Dưới sự dẫn dắt của một luồng thần quang, họ tuy bước đi lảo đảo nhưng đầu óc lại vô cùng tỉnh táo, hướng thẳng về phía quỷ môn.
Từng bóng quỷ biến mất trong con đường hẹp quanh co, quỷ môn trào ra từng tầng sương trắng bao phủ lấy tất cả... Chẳng cần các đạo sĩ nhọc công làm phép, chỉ bằng một cái phất tay tùy ý, vị Thành Hoàng gia này đã đưa toàn bộ quỷ hồn trong pháp khí xuống Âm phủ.
Hết chương 199.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 199
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 199
