Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 174
Chương 174: Lại thấy chó săn
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Cỗ quan tài bị đá văng, lật nghiêng sang một bên. Ít nhất mấy chục món đồ lớn nhỏ từ bên trong rơi ra, lăn lóc trên đất. Trong số đó có cả đồ sứ lẫn hũ sành, nhưng kỳ lạ là chẳng cái nào bị vỡ.
Ánh mắt Nguyễn Tiêu dừng lại trên những chiếc bình gốm hũ sứ kia, mày khẽ nhíu lại.
Có chút không đúng, trông quen mắt quá...
Nguyễn Tiêu mặc kệ cái xác khô kia, bước nhanh đến trước đống đồ vật, tùy tay vớ lấy một cái, dò xét bên trong. Đồng tử cậu lập tức co rút lại.
Yêu quỷ! Yêu Đấu Trường?!
Thứ đồ cậu từng thấy ở chỗ gã Bính đạo nhân, không ngờ lại xuất hiện ở đây. Muốn nói giữa bọn chúng không có quan hệ gì thì ai mà tin cho được? Nhưng một kẻ là ác quỷ sống mấy trăm năm, một kẻ là tên b*nh h**n vọng tưởng được Thần dắt đi phi thăng, mối liên hệ duy nhất có khả năng tồn tại giữa bọn chúng, hơn phân nửa là vì chúng đang làm việc cho cùng một người.
Phụng Sơn đạo nhân! Chắc chắn là cái tên khốn kiếp này!
Nguyễn Tiêu hít sâu một hơi, kiểm tra toàn bộ đống chai lọ vại bình. Tất cả đều là "Yêu Đấu Trường", lũ yêu quỷ bên trong vẫn đang cắn xé lẫn nhau. Hơn nữa, không có con nào là yêu vật sống bị ném vào, mà ngay từ khi bị đưa vào đây, chúng đã là hồn ma của yêu vật.
Ánh mắt cậu theo bản năng liếc về phía những tấm thảm da lông treo trên vách đá. Có thể tưởng tượng ra cảnh tượng những yêu vật này bị ác quỷ bắt được, lột da sống sờ sờ khiến chúng chết trong đau đớn tột cùng, từ đó biến thành yêu quỷ tràn ngập oán hận. Sau đó, kẻ thủ ác lại bắt những yêu quỷ này chém giết lẫn nhau, giống như nuôi cổ trùng, để luyện ra một con yêu quỷ hung ác nhất có thể đưa lên Bách Yêu Đồ.
Như vậy... liệu con ác quỷ này có phải là một tay sai tâm phúc khác của gã Phụng Sơn kia không?
Nguyễn Tiêu rốt cuộc cũng đi tới trước cái xác khô, cúi đầu lạnh lùng quan sát.
Ác quỷ đã bị tiêu diệt thì chẳng còn sức đâu mà bận tâm đến thi thể của mình nữa. Nếu là người khác, Nguyễn Tiêu sẽ cố gắng tôn trọng xác chết, nhưng đối với con ác quỷ này, cậu chỉ thấy ghê tởm. Cậu tùy tiện nhặt một cành cây khô khá cứng, thô bạo khều cái xác ra.
Thi thể được bọc trong ba lớp gấm vóc rách nát, đã chẳng còn nhìn ra màu sắc hay hoa văn gì. Tuy nhiên, qua những lỗ thủng trên vải, lờ mờ có thể thấy cảm giác chen chúc của những chiếc đầu thú, như thể chúng đang muốn giãy giụa thoát khỏi sự trói buộc.
Nguyễn Tiêu nén cảm giác khó chịu, dùng cành cây gạt bỏ mấy lớp gấm rách, sau đó liền phát hiện có một lớp đồ vật mỏng như vải dính sát vào th*n th* tr*n tr** của cái xác nữ khô quắt. Trông thật sự đau mắt.
Quả nhiên có Bách Yêu Đồ. Vậy thì không còn nghi ngờ gì nữa, ả ta chắc chắn là một trong những tâm phúc của hắn.
Đúng là đi đâu cũng gặp cái tên khốn Phụng Sơn này...
Nguyễn Tiêu thở hắt ra, không biết nên xuống tay với cái xác nữ này thế nào. Do dự một giây, cậu quyết định triệu hồi Đầu Trâu Mặt Ngựa và Hắc Bạch Vô Thường.
Vốn dĩ các vị quỷ thần này vẫn đang bận rộn bên ngoài để phát triển tín đồ, nhưng sau khi nhận được lời triệu hoán, họ nương theo phương hướng của thần lực mà tìm đến rất nhanh. Chẳng bao lâu sau, tất cả đã có mặt trong ngôi mộ cổ.
Dọc đường đi, các vị quỷ thần đương nhiên cũng nhìn thấy oán khí, âm khí, huyết khí nồng nặc cùng vô số xương trắng rải rác. Khi vào đến chủ mộ thất, những tấm da lông và xác người treo trên bốn bức tường khiến ai nấy đều hồi hộp và phẫn nộ —— đặc biệt là Hắc Bạch Vô Thường, những người đã trải qua sự kiện Bính đạo nhân, bản thân lại xuất thân từ yêu quỷ, nên khi nhìn thấy đám da lông kia thì càng thêm căm hận. Còn đối với Đàm Tố và Lý Tam Nương, khi chứng kiến nhiều xác chết nữ giới trẻ trung xinh đẹp như vậy, trong lòng họ cũng bùng lên ngọn lửa giận dữ.
Tuy nhiên, mọi người không quên lập tức hành lễ với Nguyễn Tiêu.
Sau khi nói sơ qua về phát hiện tại đây, Nguyễn Tiêu ra lệnh: "Vẫn làm theo cách cũ, phân loại và xử lý đám yêu quỷ trong mấy cái Yêu Đấu Trường này. Cũng như trước, có thể giữ lại một ít nếu chúng có thể cải tạo và tình nguyện ở lại làm trợ thủ cho mọi người."
Các vị quỷ thần rầm rập đáp lời, chia nhau nhặt những chiếc bình gốm lên, bắt đầu thẩm vấn và xử trí từng cái một.
Không giống lần trước còn có Bạch Hằng là kẻ tỉnh táo, có thể khai ra chuyện này chuyện kia, lũ yêu quỷ lần này căn bản đều ngây thơ vô tri, trong lòng chỉ tràn ngập thù hận, sự khó hiểu và bản năng chém giết lẫn nhau.
Các quỷ thần xử lý đám yêu quỷ này nhanh hơn lần trước rất nhiều, bởi vì đại đa số chúng đều đã mất hết thần trí. Một số ít còn tỉnh táo thì cũng đã gây nhiều nghiệp chướng. Sau khi thẩm vấn và liệt kê tội trạng, chúng tạm thời bị ghi danh, phong ấn vào các bình khác nhau rồi đưa vào Ấn Thành Hoàng chờ ngày xuống địa ngục. Vì vậy, chẳng tìm được yêu quỷ nào đủ tư cách giữ lại làm trợ thủ.
Xong xuôi đâu đấy, Nguyễn Tiêu lôi từ trong Ấn Thành Hoàng ra một con ác quỷ.
Con ác quỷ này huyết khí đầy mình, chính là nữ quỷ búi tóc hai bên lúc nãy đã ra mở cửa và dẫn Nguyễn Tiêu vào ảo thuật trước khi cậu bước vào ngôi mộ cổ.
Khi bị thu vào, nữ quỷ này vẫn còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Giờ được Nguyễn Tiêu tạm thời thả ra, nhìn thấy chàng trai trẻ măng, có vẻ ngoài ngốc bạch ngọt giống hệt lúc trước nhưng giờ đây ánh mắt lại sắc lạnh, ả không khỏi trừng lớn quỷ nhãn. Lúc trước ả nghe lệnh tấn công người sống, nào ngờ chỉ mới một lần chạm mặt, chưa đầy hai hiệp đã bị thu phục. Đến giờ ả vẫn khó tin rằng một thằng nhãi miệng còn hôi sữa thế này lại có thể chế ngự được chủ nhân, đồng bọn và cả chính ả!
Nguyễn Tiêu chẳng thèm quan tâm nữ quỷ này nghĩ gì, chỉ ra hiệu cho thuộc hạ.
Ngay lập tức, Đầu Trâu Mặt Ngựa cùng bước tới, kẻ cầm cương xoa, người cầm móc sắt, ấn nữ quỷ đang không tình nguyện quỳ rạp xuống đất, trán dập mạnh xuống sàn mấy cái kêu "cốp cốp".
Chỉ là một con ác quỷ tép riu mà dám bất kính với Thành Hoàng gia! Hừ!
Bị áp chế bởi sức mạnh khủng khiếp, quỷ khí trên người nữ quỷ tán loạn. Lúc này ả mới nhận ra, dù là rơi vào tay thuộc hạ của người này thì ả cũng chỉ là kẻ bất kham một kích. Ả bắt đầu sợ hãi, không dám vọng động nữa, cũng không dám để lộ chút ý khinh miệt nào với Nguyễn Tiêu.
Nguyễn Tiêu lạnh lùng nhìn con nữ quỷ làm nhiều việc ác, chỉ hỏi một câu: "Ngươi biết Phụng Sơn không?"
Nữ quỷ sững sờ.
"Bùm." Ả nổ tung.
Nguyễn Tiêu nheo mắt. Quả nhiên, "Phụng Sơn" chính là từ khóa chết. Chỉ cần nhắc tới cái tên đó, bất kể là người hay quỷ có liên quan đến hắn đều sẽ tự phát nổ. Tên Phụng Sơn này quả thực quá cẩn trọng.
Tuy nhiên, vạn sự vô tuyệt đối. Dù sao lũ này cũng chẳng phải thứ tốt lành gì, cứ thử từng đứa một xem sao, chẳng có gì phải tiếc.
Nguyễn Tiêu lại thả ra một con ác quỷ khác, vẫn câu hỏi cũ: "Ngươi biết Phụng Sơn không?"
Con quỷ kia ngẩn ra.
"Bùm." Lại nổ tung.
Nguyễn Tiêu thả con thứ ba, con thứ tư, con thứ năm...
Liên tiếp bảy tám con, rồi lại thêm vài con nữa. Cho đến khi tất cả ác quỷ, trừ chủ nhân ngôi mộ, đều đã bị hỏi cùng một câu và không ngoại lệ đều phát nổ, cậu mới dừng tay.
Hắc Bạch Vô Thường nhìn cảnh tượng này đều vô cùng khiếp sợ.
Cứ thế... tất cả đều nổ tung? Hơn nữa trước khi chúng nổ, Thành Hoàng gia thế mà không làm theo quy trình như mọi khi là thẩm vấn trước phán quyết sau.
Lý Tam Nương có chút khó hiểu.
Đàm Tố lại nhàn nhạt nói: "Mộ chủ nhân tàn nhẫn độc ác, thủ đoạn khiến người ta sôi máu. Phàm là tay sai ả nuôi dưỡng đều là ác quỷ, chúng nuốt sống người, nuốt cả hồn phách. Cho nên, dù có người bị chúng hại chết biến thành hồn ma cũng không thể chạy thoát, vẫn sẽ trở thành thức ăn trong miệng lũ ác quỷ này... Hoặc giả nếu không bị ăn thịt thì vì sợ hãi mà quy phục mộ chủ nhân, trở thành chó săn cho ả."
Khi Nguyễn Tiêu gọi từng con ác quỷ ra để tra hỏi, có đến hai ba kẻ dung mạo giống hệt những cái xác treo trên tường. Bất kể ban đầu chúng bị ép buộc hay bản chất vốn xấu xa, hoặc do quá yếu đuối mà thông đồng làm bậy, thì việc chúng sau này làm ác đều là sự thật, hoàn toàn không cần đồng tình.
Vậy nên có gì đâu mà phải thẩm vấn? Đã không còn giá trị cứu vớt thì thà tận dụng phế phẩm, làm vật thí nghiệm cho Thành Hoàng gia còn hơn. Còn về quả báo ư? Trơ mắt nhìn mình tự bạo mà bất lực cũng coi như là quả báo rồi.
Nhưng không ngoài dự đoán, Nguyễn Tiêu chẳng nhận được chút công đức nào.
Rốt cuộc, cách làm này của cậu cũng không thể gọi là xứng chức cho lắm.
Bản thân Nguyễn Tiêu cũng hiểu điều đó. Lần đầu tiên đặt câu hỏi, cậu có chút xúc động, nhưng khi thấy chúng tự bạo, cậu dần trở nên tê liệt. Dường như cậu đang suy tính điều gì, lại như chẳng nghĩ gì cả mà tiếp tục lần thứ hai, lần thứ ba, rất nhiều lần...
Cách làm này không tốt, nhưng suy cho cùng cậu vẫn chưa phải là loại thần linh hoàn mỹ, không thể làm việc như một cái máy không sai sót, cũng không thể hoàn toàn vứt bỏ thất tình lục dục để xử lý mọi việc...
Thu hồi tâm trí, Nguyễn Tiêu thả chủ nhân ngôi mộ ra.
Con ác quỷ này rất mạnh, vừa thoát ra lập tức hóa thành một luồng khí đen định bỏ trốn. Nhưng Đầu Trâu Mặt Ngựa và Hắc Bạch Vô Thường đã sớm có chuẩn bị. Kẻ phong tỏa mộ đạo, người chặn đứng phương hướng, thế là luồng hắc khí kia chỉ nhảy loạn được một chốc đã bị xiềng xích, cương xoa và móc sắt ập tới, đập mạnh xuống đất, hiện nguyên hình là con nữ quỷ khô quắt xấu xí.
Nguyễn Tiêu mặt vô cảm nhìn ả, đột nhiên hỏi: "Ngươi còn nhớ mình đã hại chết bao nhiêu người không?" cậu cố gắng bình tĩnh lại, cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi một câu.
Chỉ là...
Nữ quỷ khô quắt như nhớ tới điều gì đó thú vị, cười âm trầm: "Ai mà thèm nhớ mấy thứ nhàm chán đó chứ?"
Nguyễn Tiêu: "Những người bị ngươi hại chết, bị ngươi nuốt chửng, hồn phách của bọn họ..."
Nữ quỷ khô quắt dường như rất thích thú khi thấy biểu cảm hiện tại của Nguyễn Tiêu, lại nói: "Đương nhiên là ăn sạch rồi."
Nguyễn Tiêu nhắm mắt lại.
Quả nhiên là thế, nhưng cậu vẫn thấy thất vọng.
Lúc này, cậu thà rằng cách làm thực nghiệm võ đoán ban nãy của mình là sai, hy vọng có thể hỏi ra được vài linh hồn may mắn còn sót lại từ miệng con ác quỷ này. Đáng tiếc, đối với lũ ác quỷ, thật sự không bao giờ chừa lại chút thức ăn thừa nào.
"Ngươi đang làm việc cho Phụng Sơn phải không? Trong đám tâm phúc của hắn, ngươi xếp hạng mấy? Phụng Sơn là kẻ nào, sào huyệt hắn ở đâu? Ngoài ngươi ra còn có những ai nữa?"
Hàng loạt câu hỏi được tung ra, mục đích chỉ là để k*ch th*ch tiềm thức của nữ quỷ.
Nữ quỷ khô quắt không biết mục đích của Nguyễn Tiêu, sắc mặt ả ngày càng khó coi.
Tên này, tại sao lại biết nhiều bí mật đến thế? Rốt cuộc ai là gian tế, sao lại để lộ thông tin?
Nữ quỷ khô quắt ngậm chặt miệng không chịu nói, Nguyễn Tiêu cuối cùng cũng mất kiên nhẫn.
Hắc Bạch Vô Thường một trái một phải, xách gậy lên ra sức đánh.
Năm sáu mươi gậy giáng xuống, quỷ khí trên người nữ quỷ bị đánh tan hơn một nửa. Ả trơ mắt nhìn bản thân ngày càng yếu đi, nghiến răng nghiến lợi, nhưng vẫn nhất quyết không dám hé răng nửa lời.
Nguyễn Tiêu chợt hiểu, kẻ này biết mình bị trù ếm, căn bản là không dám nói.
Nhưng mà...
Nguyễn Tiêu bình tĩnh hỏi: "Ngươi biết Phụng Sơn không?"
Trong phút chốc, quỷ khí trên người nữ quỷ vặn vẹo dữ dội. Quỷ thể của ả như bị thứ gì đó thao túng, có cái gì đó đang ẩn nấp và xao động bên trong cơ thể ả.
Nữ quỷ thét lên thê lương: "Không! Phụng Sơn! Ngài không thể làm thế với tôi ——"
"Bùm."
Nữ quỷ này cũng chỉ kiên trì lâu hơn đám thuộc hạ kia chưa đến nửa phút.
Cũng nổ tung.
Nguyễn Tiêu nhanh chóng ra tay, chộp lấy vài sợi hồn khí còn sót lại.
Hết chương 174.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 174
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 174
