Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 145
Chương 145: Ẩu đả đầu đường
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Bác Dương đau đến tê dại, lập tức ôm lấy trán, tay vừa sờ vào đã thấy máu tuôn ra!
Đây là cái quái gì vậy!
Chỉ là đi ăn xiên nướng thôi mà, có cần phải đến mức này không?
Nguyễn Tiêu và những người khác gần như nhảy dựng lên ngay lập tức. Chuyện vừa rồi xảy ra quá nhanh, chỉ trong nháy mắt, Bác Dương đã chảy máu. Nhìn kỹ, chai bia bay tới vốn đã bị vỡ nửa chừng, đúng lúc phần nhọn lướt qua thái dương, tạo ra một vết rách khoảng ba đến bốn centimet, máu me be bét trông rất đáng sợ.
Thôi Nghĩa Xương xắn tay áo, trừng mắt nhìn về hướng chai bia bay tới. Tất cả đều là thanh niên máu nóng, nếu là vô tình, còn có thể nói chuyện. Nhưng nếu là cố ý, họ tuyệt đối sẽ không bỏ qua!
Nhan Duệ là người từ trước đến nay luôn dĩ hòa vi quý, cũng đứng cạnh Thôi Nghĩa Xương, không hề nói một lời khuyên can. Y nói với Bác Dương: “lão nhị, mày mau vào trong rửa vết thương, tìm chủ quán xin ít thuốc bôi lên, đi nhanh lên.”
Bác Dương biết vết thương ở trán cần xử lý gấp, nghe Nhan Duệ nhắc nhở liền chạy nhanh vào trong.
Nguyễn Tiêu cũng nhìn về phía đám người gây sự bên kia, biểu cảm nhanh chóng lạnh băng.
Nếu có ai đang nghiêm túc chú ý đến cậu lúc này, họ sẽ nhận ra khí trường trên người cậu đặc biệt khác lạ, mang theo cảm giác lãnh khốc, cao ngạo của kẻ đứng trên vạn vật.
Nguyễn Tiêu thật sự phẫn nộ. Họ cho rằng ký túc xá của cậu mềm yếu sao, hay cho rằng vị Thành Hoàng như cậu không thể nhấc chân? Đang yên đang lành ăn xiên nướng, mọi người đang vui vẻ mà lại xảy ra chuyện! Điều khiến cậu bực bội hơn là bên kia rõ ràng đã làm người bị thương, nhưng vẫn cứ tiếp tục đánh nhau, không một ai đến xin lỗi! Nói là không nhìn thấy? Chai bia bay tới đập trúng người, làm sao có ai không thấy?!
Thôi Nghĩa Xương và Nhan Duệ cũng nhận ra đám người gây sự kia căn bản không thèm để mắt đến họ, nên càng tức giận tột độ. Thôi Nghĩa Xương lập tức nắm lấy một cái ghế, xông thẳng về phía nơi chai bia bay tới. Ở hướng đó đang có hai nhóm người đánh nhau. Y không cần quan tâm là ai, đều dùng ghế đánh mạnh vào lưng họ! Nhan Duệ sức lực yếu hơn, y không cầm ghế không tiện tay, mà nhặt chính chai bia đã đập trúng Bác Dương, nắm lấy miệng chai, để phần sắc nhọn hướng ra ngoài, đi theo sau lưng Thôi Nghĩa Xương, mượn cơ thể cường tráng của bạn để yểm hộ và đánh lén đám người gây rối.
Nguyễn Tiêu thì giống Thôi Nghĩa Xương, đầu tiên cầm một cái ghế, tiếp theo chạy đà vài bước, dùng sức đánh mạnh vào lưng một tên côn đồ! Dù không lường trước được sự cố, nhưng khi nó xảy ra, cậu nhanh chóng xác định được kẻ cầm đầu là ai!
Sự gia nhập của ba người trong chớp mắt biến trận hỗn chiến hai phe thành ba phe. Một bên mới đến mặc kệ bên nào cũng xuống tay hung ác, khiến hai nhóm người đang đánh nhau kia không hiểu ra sao, nhưng bị kích động nên lại càng đánh nhau dữ dội hơn.
Khác với Thôi Nghĩa Xương máu nóng xông thẳng và Nhan Duệ đánh lén bất ngờ, Nguyễn Tiêu đánh nhau dùng mọi thủ đoạn. Cậu dùng ghế đập ngã kẻ ném chai bia, sau đó bất ngờ đá mạnh vào bụng một tên khác, rồi lại trở tay dùng ghế đập choáng tên đang lao tới từ bên cạnh. Tiếp theo, một thanh sắt rít lên lao đến, nhắm vào sau gáy cậu. Cậu không hề sợ hãi, vừa nghiêng người tránh được, chiếc ghế lập tức đập gọn lên thanh sắt, khiến cánh tay kẻ cầm thanh sắt tê dại. Không dừng lại, cậu phủi tay tát mạnh qua làm rụng một chiếc răng của người đó, rồi lại đá thêm một cú vào hạ bộ.
Chỉ trong chưa đầy một phút, Nguyễn Tiêu đã hạ gục bốn năm tên. Thôi Nghĩa Xương và Nhan Duệ phối hợp tốt, cả hai cùng nhau cũng hạ gục được ba tên, khiến cả ba người trông như hung thần ác sát.
Nguyễn Tiêu nhìn là biết hai nhóm này là hai nhóm côn đồ không ưa nhau tình cờ gặp ở quán nướng. Làm sao cậu có thể nương tay với họ? Mỗi nhóm đều mười mấy tên, lúc này mới ngã xuống được bảy tám tên, chưa thấm vào đâu!
Tiếp theo, Nguyễn Tiêu không chút do dự xông vào nhóm bốn năm người đang đánh nhau gần đó. Cậu không dùng ghế nữa, mà giật lấy thanh sắt của tên vừa bị đánh, múa may đột ngột, giáng xuống tới tấp vào đám người kia. Cậu đập đến khi đám côn đồ mũi miệng chảy máu, chật vật ngã xuống đất, rồi đá thêm mỗi tên một cú khiến chúng không thể đứng dậy. Xử lý xong những tên đó, cậu lại chạy về phía mấy tên côn đồ khác đang đánh nhau mắt đỏ ngầu, thanh sắt lại đến, hai chân đá mạnh, hạ gục từng tên một.
Thôi Nghĩa Xương và Nhan Duệ cũng cùng nhau đối phó thêm hai ba người nữa, nhưng đã rất mệt. Họ thấy xung quanh mình không còn ai đứng vững, kết quả vừa ngẩng đầu lên, liền thấy Nguyễn Tiêu bình tĩnh đá văng một tên côn đồ, rồi dùng gậy đánh gục một tên khác. Khóe miệng cả hai không khỏi giật giật.
Họ đã sớm biết lão tứ này rất mạnh, không ngờ lão tứ đánh nhau còn hung tàn hơn, quả thực mẹ nó không phải người! Mới được bao lâu? Tổng cộng được năm phút chưa? Cộng lại hai ba chục tên côn đồ tóc màu, trừ những tên tự ‘giết hại lẫn nhau’ nằm bất tỉnh ra, ít nhất mười mấy tên còn lại, tất cả đều bị một mình cậu ta hạ gục.
Nguyễn Tiêu thấy xung quanh không còn tên côn đồ nào đứng dậy, liền cười lạnh một tiếng, cầm thanh sắt quay lại.
Nhan Duệ thấy trên người anh không dính một chút bẩn nào, thanh sắt dính một chút vết máu, mà cậu thì vẫn ung dung như không có chuyện gì, không khỏi cạn lời.
Phải nói thế nào đây, cảnh tượng này rất ngầu, nhưng nhìn khuôn mặt trắng trẻo thư sinh kia, lại thấy rất khó chịu!
Nguyễn Tiêu đặt thanh sắt xuống cái bàn bên cạnh, nở một nụ cười với bạn cùng phòng, nói: “Chúng ta tiếp tục ăn xiên nướng đi.”
Thôi Nghĩa Xương: “Hả?”
Nhan Duệ: “Ồ…”
Cả hai đều nghĩ, tâm lý lão tứ thật sự quá lớn.
Nhưng họ nghĩ lại, cũng không sao. Dù sao đám côn đồ bây giờ sẽ không còn quấy rầy nữa phải không? Anh em họ khó khăn lắm mới gặp nhau một lần, vậy thì cứ tiếp tục ăn xiên nướng thôi.
Rất nhanh, cả nhóm trở lại bàn.
“Chủ quán, cho thêm hai mươi xiên thịt dê nữa, tôi cần bồi bổ cơ thể.”
Tất cả mọi người chứng kiến cảnh đó: “......”
Bác Dương sau khi bị chai bia cứa trúng, nhanh chóng vào trong rửa vết thương. Máu me be bét trên mặt rất khó chịu. Rửa xong, cậu nhìn thấy vết thương ở trán đã hơi trắng ra, nhưng không quá sâu, về nhà bôi thuốc tốt vào chắc không đến mức hủy dung. Dù trong lòng suy đoán như vậy, cậu vẫn tỉ mỉ nhìn mình trong gương một lần, rồi tìm chủ quán xin ít thuốc chống viêm bôi lên, rồi vội vàng đi ra ngoài. Vừa rồi thấy bị thương cậu đã lo lắng, chậm trễ một lúc lâu, không biết anh em mình thế nào rồi? Dù sao họ đứng ra là vì cậu, việc cậu ở lại xử lý vết thương đã thấy rất có lỗi với họ, bây giờ phải lập tức ra ngoài giúp đỡ mới được.
Vội vàng đi đến bên cạnh chủ quán đang nướng xiên, Bác Dương vội vàng cảm ơn. Kết quả, cậu phát hiện, chủ quán sau khi nhận lời cảm ơn của cậu, nhìn cậu với ánh mắt hơi kỳ quái.
Cậu đi ra vài bước, những người đang ăn xiên nướng thấy cậu, một số thì thì thầm to nhỏ, một số nhìn cậu với ánh mắt cũng rất kỳ lạ, khiến cậu không khỏi bồn chồn trong lòng — chuyện gì đã xảy ra vậy? Cậu vừa rồi cũng đâu làm gì kỳ quái, sao lại như đã có chuyện gì cậu không biết xảy ra vậy?
Nhưng khi Bác Dương đi ra, cậu thấy ba người bạn cùng phòng đang thảnh thơi ngồi ngoài bàn ăn xiên nướng, cứ như không có chuyện gì. Thế là cậu dụi mắt, cảm giác không đúng lắm, nhưng vẫn không kìm được nhìn sang bên cạnh.
Ở bên kia, rất nhiều “thi thể” nằm ngang dọc tứ tung. Chủ quán khác, người xui xẻo tiếp đón hai nhóm côn đồ này, đành bất đắc dĩ kêu người kéo họ sang một bên, và nhanh chóng gọi điện thoại báo cảnh sát để xử lý vụ việc tiếp theo.
Nguyễn Tiêu vừa ngước mắt lên, thấy Bác Dương mặt đần thối, liền vẫy tay gọi: “Lão nhị, mau lại đây! Mới gọi thêm xiên thịt dê, vết thương của mày ăn cái này được không?”
Bác Dương bước nhanh tới, nói: “Bị thương này không thể ăn cay, tao chỉ có thể nhìn bọn bay ăn. Đúng rồi, vừa rồi sao vậy, bọn mày...”
Nguyễn Tiêu cười: “Đánh xong rồi.”
Bác Dương: “Hả?”
Nhan Duệ bật cười: “Lão tứ một mình đánh mười tên, tao với lão đại góp lại đánh thêm mấy tên nữa. Bên kia đánh nhau ngã xuống mấy tên, đó, giải quyết xong thì tiếp tục ăn xiên nướng thôi.”
Bác Dương nuốt nước miếng.
Cậu nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Nguyễn Tiêu, không tự chủ nhớ lại lần đầu gặp mặt và những lần buột miệng trêu chọc đã bị lão tứ ký túc xá ấn xuống đất cọ xát trong sợ hãi... Chỉ là lúc đó, cậu chỉ nghĩ mình quá yếu, nên mới bị lão tứ cọ xát như vậy. Bây giờ xem ra, có lẽ không phải cậu quá yếu, mà là lão tứ quá... mẹ nó không phải người? Chẳng qua, lão tứ với cái thân hình nhỏ nhắn như vậy, làm sao có thể như thế, như thế... Xem ra, trước đây cậu trêu chọc lão tứ là luôn thử thách ranh giới sinh tử! Sau này không dám làm như vậy nữa đâu hu hu!
Bác Dương cẩn thận nhìn Nguyễn Tiêu.
Nguyễn Tiêu: “?”
Bác Dương lắc đầu mạnh: Không có gì! Cái gì cũng không có!
Thôi Nghĩa Xương và Nhan Duệ liếc nhau, đều thấy buồn cười.
Quả nhiên, sau này lão nhị sẽ càng nhát gan trước mặt lão tứ, haha!
Trong khi Bác Dương đang cố gắng trấn tĩnh, Nguyễn Tiêu và hai người kia nỗ lực ăn xiên nướng, thì cảnh sát cuối cùng cũng kịp thời đến nơi.
Họ lái xe cảnh sát đến. Nhiều người lớn ngã trên đường như vậy, không thể bỏ mặc. Mặc dù đám côn đồ trông thê thảm, đầy mình vết bầm tím, nhưng phần lớn họ đều là khách quen của đồn cảnh sát, nên các cảnh sát cũng cảm thấy bực mình với họ.
Đồng thời, sau khi hỏi thăm những người xung quanh, các cảnh sát đi về phía bàn của Nguyễn Tiêu.
Một số cảnh sát có vẻ mặt rất vi diệu—
— Nhìn bốn người đang ăn xiên nướng: một người bị thương, hai người trông gầy gò, chỉ có một người thân hình cường tráng. Không giống như những người có khả năng đánh đấm như vậy! Huống chi, họ còn nghe nói người gầy nhất trong số đó đã hạ gục đại đa số.
Hết chương 145.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 145
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 145
