Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 143
Chương 143
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Các quỷ thần và quỷ binh nhìn nhau.
Lý Tam Nương vội vàng hỏi: "Thành Hoàng gia muốn đi Âm Phủ tìm Địa Ngục sao? Có mang theo chúng tôi không? Hay là nên mang thêm nhiều người đi?"
Đàm Tố cũng mang theo lo lắng nhìn qua, suy tư: "Thành Hoàng gia cần tích lũy bao nhiêu thần lực mới đi được? Tốt nhất là nên tích lũy nhiều hơn."
Nguyễn Tiêu đối với hai cấp dưới đầu tiên đi theo mình này rất ôn hòa, trả lời: "Chờ thần lực tích lũy được khoảng hai đến ba vạn là có thể đi được. Học trưởng nói, ít nhất phải mang theo hai người các cô."
Lý Tam Nương ngẩn ra, không khỏi nhìn về phía Đàm Tố.
Đàm Tố cũng có chút ngạc nhiên. Hiện tại, Thành Hoàng gia ngay cả chuyện này cũng thảo luận với Tông Tuế Trọng ư? Cô không kìm được nhìn Tông Tuế Trọng thêm vài lần. Dù nhìn anh ta luôn có một loại cảm giác uy h**p mạnh mẽ, khiến cô phải kính sợ từ tận đáy lòng, nhưng có lẽ bản thân Thành Hoàng gia lại không cảm thấy gì? Tuy nhiên, làm Đầu Trâu lâu ngày, cô dần thích nghi và hiểu rằng đây không phải chuyện mình nên hỏi đến.
Chỉ trong một giây, cả hai đều trịnh trọng nói với Nguyễn Tiêu: "Thành Hoàng gia chịu mang thuộc hạ đi, thuộc hạ nhất định sẽ dốc hết sức."
Nguyễn Tiêu gật đầu: "Tôi đương nhiên tin tưởng các chị."
Một bên, Miêu Tiểu Hằng có vẻ ủ rũ nhìn qua. Bé làm Dạ Du Thần lâu như vậy, ở bên cạnh anh trai thì rất vui vẻ, nhưng bé cũng không quên anh Tiểu Thành Hoàng. Có phải vì bé luôn ở bên ngoài nên anh Tiểu Thành Hoàng bây giờ xa cách với bé rồi không?
La Tường Vũ xoa đầu cậu. Y hiểu ý nghĩ của em trai, nhưng y không nghĩ là xa cách. Bởi vì thần chức Nhật Dạ Du Thần và Đầu Trâu Mặt Ngựa vốn dĩ khác nhau. Hai anh em họ không phải hệ chiến đấu, đi theo Thành Hoàng gia xuống Địa Phủ có khi lại trở thành gánh nặng, đương nhiên là không thích hợp. Tuy nhiên, y không dám nói điều này ra, chỉ có thể dùng hành động an ủi em trai.
Nguyễn Tiêu thì rất có cảm tình với Miêu Tiểu Hằng. Bé con Quỷ này làm việc cẩn trọng, lại theo cậu từ đầu, tâm địa thiện lương, hoạt bát đáng yêu... Vì thế, cậu cười với Miêu Tiểu Hằng, chủ động nói: "Nơi đó quá nguy hiểm. Em và Tường Vũ tuần phố tốt chính là sự giúp đỡ lớn nhất cho ta rồi."
Nguyễn Tiêu cười: "Tiểu Hằng yên tâm. Địa Phủ dù nguy hiểm, nói trắng ra vẫn là địa phận của thần linh, chẳng lẽ thật sự có thể làm gì anh được sao? Em và Tường Vũ có thể cảm nhận được tượng thần của mình. Nếu anh thật sự gặp rắc rối gì sẽ thông qua tượng thần liên hệ với hai người. Đến lúc đó, hai người chỉ cần làm theo sự sắp xếp của anh, nhất định sẽ giúp được cho anh."
Miêu Tiểu Hằng nghe xong, nghĩ lại cũng thấy có lý, nụ cười lại rạng rỡ lên.
La Tường Vũ xoa đầu Miêu Tiểu Hằng lần nữa, nói với Nguyễn Tiêu: "Thành Hoàng gia đi Địa Phủ, ngàn vạn lần phải bảo trọng."
Thái độ của Nguyễn Tiêu với y cũng rất tốt, nên cậu đáp: "Yên tâm đi." cậu dừng lại, cười lắc đầu: "Còn lâu mới đi được. Tôi vừa nói rồi đó, muốn đi còn thiếu không ít tín ngưỡng. Các cậu giúp tôi nghĩ cách xem, làm thế nào để gom đủ hai, ba vạn điểm nhanh nhất... Ấn Thành Hoàng hiện tại quỷ mãn vi hoạn (quỷ đầy như tai họa), không thể cứ mãi dùng ấn Thành Hoàng làm nhà tù được? Những kẻ đáng xuống Địa Ngục thì phải nhanh chóng đưa xuống, cũng để lại chỗ cho lớp quỷ đến sau nữa chứ."
Nghe Nguyễn Tiêu nói vậy, các quỷ thần đều nghiêm túc lên.
Miêu Tiểu Hằng, để thể hiện sự quan tâm đến Tiểu Thành Hoàng ca ca, giơ tay nhỏ lên, chủ động nói: "Thành Hoàng ca ca! Em và anh trai tuần phố thấy không ít chuyện đáng ghét, nhưng vì không liên quan đến mạng người, một số lại là việc nhà nên vẫn đang sàng lọc. Hay là chúng ta không chọn lọc nữa, lát nữa báo cáo hết cho ngài, ngài chọn ra vài vụ rồi báo mộng điều giải cho những người đó. Điều này sẽ khiến họ nảy sinh lòng kính sợ, đến lúc đó cúi lạy Thành Hoàng, là có thể cống hiến không ít tín ngưỡng!"
La Tường Vũ xác nhận đúng là có những chuyện như vậy, bổ sung: "Phần lớn là chuyện lông gà vỏ tỏi vặt vãnh thôi. Ngày thường vì Thành Hoàng gia ngài bận học và giải quyết các vụ án lớn liên quan đến mạng người, nên những việc này được chúng tôi gác lại. Nhưng giờ ngài muốn tích lũy thêm tín ngưỡng, thuộc hạ nghĩ rằng, muốn tín ngưỡng chưa chắc phải giải quyết đại sự; một số việc nhỏ báo mộng cũng rất linh nghiệm. Đối với những người tin vào quỷ thần, như vậy đã đủ để họ dâng hương cúi lạy tại nhà. Đặc biệt là những nhà vốn dĩ đã thờ cúng các vị yhần linh khác — Thần linh từ xưa đến nay, càng linh nghiệm càng được tin tưởng. ngài báo mộng như vậy, họ không nói là sẽ lập tức dẹp bỏ tượng thần cũ, nhưng chỉ cần họ thêm một bức họa tượng của ngài, cùng nhau dâng hương, cũng có thể mang lại một ít tín ngưỡng. Tích tiểu thành đại, miệng truyền miệng, tín đồ của ngài cũng sẽ tăng lên rất nhiều..."
Lý Tam Nương đồng tình với ý này, nhưng lại nói: "Thành Hoàng gia, ngài bây giờ còn phải học tập. Những việc này chúng tôi có thể xử lý được thì sẽ đi xử lý. Chúng tôi cũng có thể báo mộng. Tôi và em Đàm là quỷ sai, chỉ cần chúng tôi tự xưng danh khi báo mộng, nói là thay mặt Thành Hoàng gia trăm công ngàn việc đến đây, họ tự nhiên sẽ quỳ lạy ngài, dâng tín ngưỡng cho ngài."
Đàm Tố thì suy nghĩ lâu hơn một chút rồi đề xuất: "Trước đây, chúng tôi làm việc đều cố gắng né tránh đám đông, vì lo lắng thân phận ngài bại lộ sẽ gây phiền phức. Nhưng bây giờ khác rồi, ngài đã huyết nhục tái sinh, tiến khả công, lui khả thủ. Cho dù bị người khác cẩn thận quan sát, thần hồn và cơ thể ngài đã hợp nhất, sẽ không bị tìm ra bất kỳ nhược điểm nào. Vì vậy, thuộc hạ nghĩ..." Cô không chần chừ, chậm rãi nói: "... Ngài có nên hiển linh thần tích ở một số nơi không? Tôi nhớ ngài đã chọn địa điểm cho thần miếu rồi, không bằng đưa Thần miếu về vị trí đó. Sau đó, báo mộng tập thể cho những gia đình ngài từng giúp đỡ trước đây, để họ đến xem Thần miếu của ngài. Đặc biệt là mấy vị Đạo sĩ kia, họ chắc chắn rất tin tưởng ngài. Họ đến Thần miếu, sẽ càng thêm tin tưởng không nghi ngờ, và những người làm quan chủ, có tín đồ... chỉ cần họ thêm một bức tượng của ngài vào đạo quán của mình, cũng có thể mang lại không ít tín ngưỡng... Mặt khác, khi tôi và Mặt Ngựa đi tuần tra thôn trấn, thấy không ít người rất sùng bái thần linh, thậm chí có người còn tin tưởng cả Thổ Địa Công đã biến mất từ lâu. Ngài không bằng phó thác giấc mộng cho họ, để họ chủ tế ngài trong các buổi hiến tế của làng, cũng có thể mang lại rất nhiều tín ngưỡng..."
Đông đảo quỷ thần mồm năm miệng mười đưa ra một loạt đề xuất, mang lại cho Nguyễn Tiêu rất nhiều linh cảm.
Các quỷ binh đứng bên cạnh thành thật, vài người cũng muốn tiến lên mở lời, nhưng vì mình chỉ là quỷ binh, không có tư cách can dự, những điều họ nghĩ lại bị quỷ thần nói trước hết, đành phải buồn bã im lặng.
Nguyễn Tiêu suy nghĩ một lúc lâu, rồi nói: "Kiến nghị của mọi người tôi sẽ nghiên cứu kỹ. Thế này đi, lời Đầu Trâu nói có lý. Thần miếu của tôi đã chọn địa điểm xong, không khai trương cũng không được. Tôi sẽ tìm thời gian phó thác giấc mộng cho các tín đồ đó, bảo họ đến Thần miếu bái tế. Họ dâng hương ở đó mang lại tín ngưỡng càng nhiều, mặt khác... tôi cũng có thể tiếp xúc nhiều hơn với các đạo sĩ."
Tiếp theo, Nguyễn Tiêu định trò chuyện thêm với các quỷ thần để tăng thêm sự gắn kết, rồi nói: "Được rồi, tôi sẽ sắp xếp lại. Đã tối rồi, mọi người ai bận việc nấy đi thôi." Nói đến đây, cậu lại dặn dò: "Nhật Dạ Du Thần ở lại trước. Kể cho tôi nghe những chuyện lông gà vỏ tỏi mà hai ngươi vừa nói, nếu có thể, tôi sẽ xử lý những chuyện này trước."
Đàm Tố và Lý Tam Nương đáp lời, sau đó mang theo quỷ binh nhanh chóng rời đi. La Tường Vũ và Miêu Tiểu Hằng thì ở lại, sắp xếp lại suy nghĩ rồi bắt đầu báo cáo cho Nguyễn Tiêu.
Hết chương 143.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 143
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 143
