Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 141
Chương 141: Sống lại
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Giờ phút này, vô số ý tưởng chợt lóe lên trong đầu Nguyễn Tiêu, nhưng dường như cậu lại chẳng nghĩ gì cả, một mảng mông lung. Cậu cảm nhận được những công đức này như hóa thành một nguồn năng lượng khổng lồ, tất cả đều đang dồn về một nơi nào đó—
Tông Tuế Trọng cũng thấy rõ. Những công đức vàng kim đó, sau khi bao bọc quanh thần hồn của tiểu Thành Hoàng, lại biến thành một dòng lũ cuồn cuộn, hướng thẳng lên tầng trên. Hướng đó, chính là nơi thi thể của tiểu học đệ đang nằm.
Thấy tiểu học đệ vẫn còn ngơ ngác, vẻ mặt khó tin, anh lập tức nhắc nhở: “Nguyễn học đệ, mau quay về thân thể của em đi!”
Nguyễn Tiêu giật mình, ba chữ “quay về thân thể” như một tiếng sét nổ vang trong đầu cậu. Dù chưa hoàn toàn phản ứng kịp, thần thân của cậu đã theo bản năng bay thẳng lên lầu. Tông Tuế Trọng nhanh chóng bước theo, lập tức đuổi kịp.
Rất nhanh, một người một thần đã vào đến căn phòng Nguyễn Tiêu thường ở trên tầng hai. Tông Tuế Trọng tận mắt chứng kiến thần hồn Nguyễn Tiêu xông thẳng qua cánh cửa, và nhảy vào thi thể cậu trong khoảnh khắc, hợp thành một thể thống nhất.
Ngay lập tức, dòng lũ vàng kim hình thành từ công đức trực tiếp bao bọc Nguyễn Tiêu, gần như biến cậu thành một cái kén vàng rực.
Tông Tuế Trọng dừng bước, chỉ đứng lặng lẽ canh giữ ở cửa.
Anh hơi lo lắng nhìn về phía cái kén vàng kim đó. Cái kén được đan xen từ vô số lớp kim quang, không ngừng có ánh sáng vàng chảy ra, thẩm thấu vào thi thể đang được bao bọc bên trong.
— Tông Tuế Trọng không biết, cái kén này vốn có khả năng che chắn tầm mắt tò mò của người khác, nhưng không hiểu vì sao, lại không thể ngăn cản tầm mắt của anh.
Thế nên anh thấy rõ, bộ đồ ngủ của thiếu niên bên trong kén nhanh chóng bị một tầng ánh sáng làm tan rã, và những luồng ánh sáng đó xâm nhập vào làn da tái nhợt của cậu, nhuộm cho nó một chút huyết sắc hồng hào khỏe mạnh.
Sau khi hòa nhập với thi thể của chính mình, Nguyễn Tiêu cảm nhận được một lực lượng nóng rực hoàn toàn vây quanh cậu, cải tạo cậu từ trong ra ngoài...
Sau khi chết đi, Nguyễn Tiêu mượn từng chút công đức mỗi ngày để duy trì hình thái con người. Trong một thời gian dài, cậu cứ nghĩ mình đã quen với kiểu cơ thể giả vờ bình thường này, thậm chí nhờ Tông Tuế Trọng mà thường xuyên được ăn ngon, cảm giác cứ như không khác biệt mấy so với trước khi chết. Nhưng giờ đây, cho đến khi cậu thực sự cảm nhận được cơ thể lạnh lẽo, cứng đờ của mình ấm lên từng chút một từ trong ra ngoài, và dưới sự thẩm thấu của một sức mạnh, máu trong mạch máu lại bắt đầu chảy, mang lại cho cậu hơi thở thực sự, lông tóc lại bắt đầu mọc... một loại sinh khí tràn đầy đang nở rộ, từ trong ra ngoài!
Đây mới là cảm giác tồn tại!
Nguyễn Tiêu ngơ ngác nhìn chính mình, sau đó vô cùng cẩn thận, thử nhúc nhích các ngón tay. Nóng hổi, tràn đầy sức sống.
Cậu lại đặt lòng bàn tay lên ngực mình... “Thình thịch! Thình thịch!”
Đây là tiếng tim đập, ngày càng kịch liệt, kéo theo sự chảy xuôi của máu toàn thân, kéo theo toàn bộ sức mạnh sinh cơ, lan tỏa khắp cơ thể!
Nguyễn Tiêu hít sâu, rồi thở ra thật mạnh.
Cậu không kiềm được nở một nụ cười rạng rỡ, mừng rỡ như điên, không thể tự chủ! Cậu muốn vung tay múa chân, nhưng cơ thể còn bị một sức mạnh trói buộc, khiến cậu không thể vui sướng nhảy cẫng lên.
Nhưng dù vậy, Nguyễn Tiêu đã vui sướng đến tột độ.
Cậu sống lại rồi! Cậu thực sự sống lại rồi! Khí linh trong ấn Thành Hoàng nói không sai, chỉ cần cậu nỗ lực kiếm công đức, chỉ cần cậu cẩn trọng làm việc, khi công đức đạt đến mười nghìn điểm, cậu sẽ có thể tái sinh máu thịt, có được thân xác tồn tại ở dương thế!
Nguyễn Tiêu cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.
Chỉ đến bây giờ, cậu mới nhận ra cảm giác tồn tại với tư cách Thành Hoàng và cảm giác bị ép làm Thành HSu khi bị đập chết là hoàn toàn khác nhau. Dù hiện tại cậu đã có ý thức trách nhiệm nhất định, vẫn thích lo chuyện bao đồng, nhưng trước đây luôn có một gông xiềng sống lại trói buộc nội tâm cậu. Còn bây giờ thì khác, cậu lại làm Thành Hoàng, đó là sự tự nguyện từ sâu thẳm nội tâm, chứ không còn là sự miễn cưỡng, vì lợi ích, với ý niệm chưa đủ rõ ràng như trước nữa!
Một lúc lâu sau, Nguyễn Tiêu mới khống chế được cảm xúc bùng nổ của mình, bình tĩnh trở lại. Cậu nhéo nhéo cánh tay, cảm nhận làn da ấm áp, săn chắc, rồi nhìn vào ấn Thành Hoàng của mình.
Cậu cũng nhớ rõ, khi công đức vượt qua một vạn, anh sẽ không còn là Huyện Thành Hoàng phẩm cấp thấp nhất nữa, mà sẽ được thăng chức, đạt được quyền hạn của Châu Thành Hoàng.
Vốn dĩ ở thời cổ, mỗi Thành Hoàng có một phạm vi nhiệm vụ riêng, giống như quan viên triều đình, là Thành Hoàng xác định của một châu, một huyện. Nhưng hiện tại chỉ còn lại một mình cậu, chức quan Thành Hoàng đại diện cho sức mạnh mà Nguyễn Tiêu có thể điều động, thuộc về thần chức Thành Hoàng.
Lấy một ví dụ thiết thực nhất: khi là Huyện Thành Hoàng, số lượng chức vị Quỷ Thần và Quỷ Binh cậu có thể sắc phong và sử dụng rất hạn chế so với Châu Thành Hoàng. Ví dụ: Huyện Thành Hoàng có thể sắc phong một Phán Quan, một tổ Đầu Trâu Mặt Ngựa, Hắc Bạch Vô Thường và Nhật Dạ Du Thần chỉ có một tổ; còn khi lên Châu Thành Hoàng, Phán Quan có thể tăng lên ba người, Đầu Trâu Mặt Ngựa tăng lên mười tổ, nhưng các Thần chức như Hắc Bạch Vô Thường và Nhật Dạ Du Thần là cố định, trước sau chỉ có một tổ. Khi tiến thêm một bước nữa, số lượng Đầu Trâu Mặt Ngựa có thể tăng thêm, còn số lượng Phán Quan thì không thể tăng thêm. Ngoài ra, còn có phạm vi chiêu mộ quỷ hồn bái tế, tổng số quỷ thần quỷ binh trong tay... tất cả đều có quyền hạn khác biệt.
Điều làm Nguyễn Tiêu tâm động nhất là, có lẽ vì sự thay đổi lớn của trời đất, khi trở thành Châu Thành Hoàng, cậu đã có thể chủ động đi đến Địa Ngục. Dù là chủ động đi, nhưng cũng chỉ có thể đến để quan sát thôi, chứ không thể làm được nhiều việc.
Nhưng đối với Nguyễn Tiêu hiện tại, việc có thể đến tận nơi xem tình hình âm phủ, tìm cách mở lại địa ngục cũng tốt rồi, còn hơn là cứ mãi mông lung như bây giờ.
Nguyễn Tiêu tiếp tục kiểm tra các năng lực khác của mình, biểu cảm trên mặt không ngừng thay đổi, suy nghĩ về những việc cần làm trong tương lai.
Trong lúc mải suy tư như vậy, cậu đã quên bẵng đi việc quần áo của mình đã biến mất từ lâu. Cậu cũng quên mất rằng cái kén công đức vàng kim hình thành trên người cậu khi cải tạo chỉ có tác dụng bảo vệ cho quá trình biến đổi. Sau khi huyết nhục tái sinh hoàn tất, công đức chỉ kiểm tra trong ngoài vài lần, phát hiện quá trình đã hoàn thành và thần lực vận chuyển tự nhiên, thì cái kén cũng từ từ biến mất...
Và thế là...
Nguyễn Tiêu tr*n tr**ng nằm trên giường.
Tháng này, mùa hè đã không còn xa, nhiệt độ rất cao nên cậu không cảm thấy lạnh. Cậu vẫn hoàn toàn không phát hiện ra điều gì bất thường.
Tông Tuế Trọng nhìn thiếu niên trong kén vàng dần trở nên khỏe mạnh, lòng cảm thấy rất an ủi. Nhưng sau đó anh nhận ra, thiếu niên đầu tiên là mừng rỡ tột độ, rồi sau đó biểu cảm liên tục thay đổi, dường như lại nhập thần suy nghĩ điều gì.
Ban đầu, vì cái kén vàng đang tiến hành cải tạo, và Tông Tuế Trọng tập trung quan tâm đến cơ thể Nguyễn Tiêu, anh không nảy sinh bất kỳ ý nghĩ phức tạp nào. Nhưng ánh sáng trên cái kén càng lúc càng mờ, kim quang thấm vào cơ thể thiếu niên càng ngày càng ít, làn da trắng nõn, thân hình thon gầy của thiếu niên cũng theo đó mà lộ rõ một cách tự nhiên trong mắt anh.
Tông Tuế Trọng: “......”
Giây tiếp theo, kim quang hoàn toàn biến mất, cái kén vàng cũng biến mất hoàn toàn.
Cậu thiếu niên quen thuộc vô tư nằm đó, cơ thể tr*n tr**, không có một mảnh vải che thân nào, cứ thế mà bày ra.
Hơn nữa, em ấy vẫn đang nhập thần.
Tông Tuế Trọng im lặng, cởi áo khoác của mình, đi đến, và khoác lên người thiếu niên.
Thiếu niên dường như tỉnh lại, ngước mắt lên, và bốn mắt họ nhìn nhau.
Hết chương 141.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 141
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 141
