Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 138
Chương 138: Phán quyết liên tiếp
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Tông Tuế Trọng có chút ngạc nhiên— những đốm sáng này là gì? Anh trầm tư. Mặc dù không biết chính xác đây là thứ gì, nhưng chắc chắn chúng mang lại lợi ích rất lớn cho anh. Thậm chí, dù đứng cách xa, anh vẫn cảm thấy mơ hồ rằng, nếu hấp thu được toàn bộ những đốm sáng đó, chúng sẽ giúp anh bù đắp được điều gì đó...
Giờ phút này, Tông Tuế Trọng theo bản năng nghĩ đến hố đen phía sau lưng mình.
Kể từ khi mở mắt Âm Dương, anh thường xuyên cảm nhận về hố đen này. Mặc dù chưa thể kiểm soát hoàn toàn, nhưng anh đã có một sự chắc chắn, hố đen này là một phần của anh! Chỉ là tại sao một phần cơ thể anh lại có hình dạng như vậy, và rốt cuộc bản thân anh là gì, anh tin rằng không lâu nữa anh sẽ hiểu rõ.
Còn hiện tại, đây không phải là lúc để nghiên cứu sâu xa. Anh cần phải thuận theo tự nhiên.
Thu hồi tâm trí, Tông Tuế Trọng không nghĩ ngợi thêm.
Mặc dù anh biết những đốm sáng có tác dụng lớn và muốn biết chúng là gì, nhưng anh sẽ không mở lời lúc này để làm phiền cậu học đệ đang bận rộn thẩm vấn.
Vì thế, Tông Tuế Trọng chỉ lặng lẽ quan sát, làm nhiệm vụ trấn giữ khu vực cho cậu học đệ.
Chính anh cũng không nhận ra, cái hố đen vẫn luôn lơ lửng sau lưng anh đang khẽ đóng mở, như thể đang khẩn cấp muốn nuốt chửng thứ gì đó, thể hiện sự khao khát của nó, lại dường như nó cũng đang thực hiện nguyện vọng sâu thẳm của anh, mang đến một loại uy áp khó nhận thấy nhưng tuyệt đối tồn tại trong không gian này.
Nguyễn Tiêu nhìn vào mấy tên lính phản quân đầy rẫy tội ác giết người trước mặt, vẻ mặt âm trầm lắng nghe bọn chúng biện minh.
“Thành Hoàng gia, làm sao ngài có thể kết tội vì chuyện đó? Tiểu tướng chỉ là nghe lệnh hành sự. Huống hồ, hai quân giao chiến, làm gì có chuyện không chết người? Nếu ngài vì chuyện này mà kết tội bọn ta, những người đã chém giết với bọn ta lại vì chuyện đó mà được tha thứ? Nếu ngài thật sự làm như vậy, cách xử lý này quá bất công, e rằng thiên địa cũng sẽ không đồng tình với quyết định của ngài? Mong Thành Hoàng gia suy xét kỹ, đừng để bị lời lẽ ngon ngọt của tiểu nhân lừa gạt mà đưa ra phán quyết sai lầm.”
“Quan trên nói đúng, Thành Hoàng gia, ngài không thể chỉ nghe lời một phía từ đám tiện dân đó!”
“Đúng thế, đúng thế. Thành Hoàng gia không biết, hồn thể của nhiều huynh đệ ta đã bị cắn xé. Đám người Li Thành đó cực kỳ hung tàn, tuyệt đối không đáng thương như lời chúng nói. Ngài ngàn vạn lần đừng bị chúng lừa!”
“Bọn ta tôn kính Thành Hoàng gia nhất, nguyện ý cống hiến cho ngài...”
Nguyễn Tiêu lẳng lặng theo dõi màn trình diễn của bọn chúng.
Vặn vẹo, tham lam, oán độc, tự lừa dối... và cả sự sợ hãi lẫn căm hận đối với Thành Hoàng là cậu.
Khẩu phật tâm xà, trong ngoài bất nhất.
Chờ những tên lính này gào khóc cầu xin tha thứ xong, Nguyễn Tiêu mới phát ra một tiếng cười lạnh “Hừ.”
Ngay lập tức, những tên lính phản quân này nhận ra điều bất thường, đều im bặt, cảnh giác nhìn về phía Nguyễn Tiêu.
Nguyễn Tiêu nói: “Tra tấn đến chết trẻ già là thật, cưỡng h**p phụ nữ là thật, chủ động gây ra giết chóc là thật, và ép buộc bá tánh Li Thành phải phẫn nộ chống cự cũng là sự thật. Trên đầu ba tấc có thần linh, các ngươi đứng trước mặt thần linh mà còn nghĩ có thể nói dối sao? Các ngươi lấy cớ thượng quan ra lệnh nên không thể không tuân theo. Chưa cần đề cập đến việc thượng quan của các ngươi có thực sự ra lệnh làm những việc ác đó hay không, nếu không có lệnh, tội của các ngươi chết chưa hết tội. Còn nếu có lệnh, thì cả thượng quan lẫn các ngươi đều đáng chết! Thế mà còn dám biện minh, thật sự coi Thành Hoàng ta đây là kẻ mù lòa sao!”
Nghe Nguyễn Tiêu nói, những tên phản quân đã quen với sự tàn ác nhảy dựng lên, muốn thừa lúc Nguyễn Tiêu mất cảnh giác mà bắt lấy Thành Hoàng này rồi nói tiếp! Bọn chúng đều là những kẻ liều mạng, căn bản không nói lý lẽ. Lúc trước, bọn chúng chỉ cố gắng biện minh vì thân phận Thành Hoàng của Nguyễn Tiêu, trên thực tế, trong lòng luôn sẵn sàng phản loạn.
Tuy nhiên, kể từ lần đầu tiên bị ác quỷ tấn công khi chiêu hồn, Nguyễn Tiêu luôn duy trì sự cảnh giác cao độ khi thẩm vấn, cả nhóm nữ quỷ dưới quyền cậu cũng vậy.
Vì thế, ngay khi những tên phản quân này vừa nảy sinh ác ý, Đầu Trâu và Mặt Ngựa đã giống như hai bức tường cao, cùng nhau chắn trước mặt Nguyễn Tiêu. Móc sắt và cương xoa trong tay đồng thời xuất động. Một người dùng móc sắt xâu những ác quỷ như xâu hồ lô, người kia dùng xoa chặt ngang chúng, khiến bọn chúng phát ra những tiếng quỷ gào thê lương, nhưng bị thần lực khống chế, hoàn toàn không thể giãy giụa.
Đương nhiên, nếu những ác quỷ này muốn tấn công Nguyễn Tiêu hiện tại, cậu cũng có hàng trăm cách để khiến chúng thất bại. Nhưng vì thần lực hiện tại không còn nhiều, hai vị cấp dưới đã rất thiện giải nhân ý đảm nhiệm công tác bảo vệ, không để Thành Hoàng gia bị hao tổn thêm.
Mấy tên ác quỷ bị thu thập chỉ trong nháy mắt. Nguyễn Tiêu chỉ hỏi: “Các ngươi thành thật khai báo đi, có thể bớt chút đau khổ.”
Trong lúc nói chuyện, mấy quỷ binh mỗi người cầm một cây đình trượng, nhắm vào tư thế bị xâu và bị chặt ngang của những ác quỷ này mà giáng xuống một trận đòn thẳng tay. Mỗi lần đánh xuống, nỗi đau đều thấu tận quỷ thể, khiến chúng kêu thảm thiết không ngừng, càng lúc càng đau. Ngay cả ác ý tràn đầy cũng bị đánh tan một cách thô bạo.
Những tên ác quỷ này khinh thiện sợ ác. Nếu không như vậy, khi còn sống chúng đã không gây ra nhiều tội nghiệt với bá tánh tay không tấc sắt đến thế. Hiện tại, vốn định phản công nhưng bị trấn áp ngay lập tức, biết không còn hy vọng xoay chuyển, chúng bắt đầu biết điều mà lớn tiếng cầu xin tha thứ trong vô vàn đau đớn. Lần này, xem như có ba bốn phần sự thật trong lời cầu xin.
Thế nhưng, những quỷ binh quỷ thần đã quá quen thuộc với phong cách làm việc của Nguyễn Tiêu, nào có thể dễ dàng dừng tay chỉ vì lời cầu xin đó? Thấy Nguyễn Tiêu không lên tiếng, họ tiếp tục dùng sức quật mạnh. Tất cả đều bị đánh trước tám mươi gậy lớn, khiến quỷ khí quỷ lực trên người chúng không ngừng tan rã, hồn thể suy yếu. Sau đó, họ mới giảm bớt lực đạo.
Nguyễn Tiêu lúc này mới lên tiếng: “Có nhận tội hay chưa?”
Những ác quỷ, với thực lực đã suy yếu đến cực điểm, không dám ngang bướng nữa, đều vội vàng nhận tội.
Nguyễn Tiêu hừ lạnh một tiếng, đưa ra phán quyết.
“Các ngươi khi còn sống làm đủ điều ác, sau khi chết vẫn không hối cải. Bản quan phán các ngươi giam giữ trước. Đợi sau khi Địa Ngục mở cửa trở lại, sẽ bị đày xuống ba tầng Địa Ngục: Đao Sơn, Thạch Ma, Chảo Dầu! Giam lại!”
Nói xong, một quỷ binh tinh ranh mang một cái bình gốm từ điện thờ ra, đặt xuống đất.
Nguyễn Tiêu dùng tay chỉ vào đó. Cái bình liền nghiêng sang một bên, miệng bình nhắm thẳng vào mấy ác quỷ, hút chúng vào bên trong “vèo vèo”. Tiếp theo, nắp bình được đóng chặt. Cái bình lại được dựng đứng lên— vì đây không phải là những con quỷ duy nhất được nhét vào, nên cái bình này sẽ không lập tức được thu vào ấn Thành Hoàng.
Tiếp theo, thêm mấy quỷ hồn phản quân bị áp giải ra quỳ trên đất, tất cả đều đầy rẫy tội ác giết người để tiếp nhận thẩm vấn của Nguyễn Tiêu.
Phong cách hành xử của nhóm phản quân rất đồng nhất: đầu tiên là kêu oan, đổ lỗi, cầu xin tha thứ, sau đó là ý định đánh lén. Đánh lén không thành lại cầu xin. Nhưng cũng giống như lần trước, Nguyễn Tiêu căn bản không cho họ cơ hội xoay chuyển. Tất cả đều bị đánh từ tám mươi đến một trăm gậy, đánh cho đủ suy yếu rồi mới thu vào bình, chuẩn bị cho hình phạt ở Địa Ngục sau này.
Dần dần, tất cả phản quân đều được thẩm phán gần hết. Thời gian trôi qua không ngừng, cứ như vậy, đã bước sang sáng sớm.
Chờ bên ngoài rạng đông, Nguyễn Tiêu mới hoàn hồn. Tiếp đó, cậu mệt mỏi ngả người về phía sau, không tiếp tục phóng thích quỷ hồn để thẩm vấn nữa.
Tông Tuế Trọng hơi dừng lại, đứng dậy đi đến. Anh khẽ cúi người hỏi: “Nguyễn học đệ, em không sao chứ?”
Nguyễn Tiêu thở ra một hơi, lắc đầu nói: “Thần lực em vẫn còn giữ lại một chút, thần thể không sao.” Sau đó cậu cười khổ, “Nhưng việc thẩm vấn này rất mệt mỏi tinh thần.”
Tông Tuế Trọng có thể thông cảm với tâm trạng của Nguyễn Tiêu. Anh thức suốt đêm bên cạnh, chứng kiến toàn bộ quá trình thẩm vấn lặp đi lặp lại của cậu. Mặc dù Thần thể chỉ cần có thần lực sẽ không thấy mệt mỏi về thể chất, nhưng việc thẩm vấn lặp lại là một công việc vô cùng nhàm chán và phức tạp. Nếu toàn là người thiện lương thì không sao, nhưng phải nghe những chuyện dơ bẩn mà bá tánh thiện lương bị hại phải kể, rồi những hành vi phạm tội của phản quân, cùng với những gương mặt ghê tởm như vậy—cho dù không suy nghĩ sâu xa, cũng đủ khiến người ta buồn nôn.
Trước đó, Tông Tuế Trọng cảm thấy dưới ánh quan phục đỏ thẫm, cậu học đệ trông trắng trẻo và thanh tú hơn. Nhưng ngay lúc này, vẫn khuôn mặt đó, anh lại cảm thấy sắc mặt cậu học đệ tái nhợt bất thường.
Anh theo bản năng đưa tay ra, định sờ trán cậu học đệ— nhưng lại sờ trượt.
Tông Tuế Trọng hoàn hồn. Cậu học đệ hiện tại đang ở Thần thể. Nếu không cố ý hiện hình, anh là người sống, không thể chạm vào được.
Nguyễn Tiêu cũng tỉnh táo lại, nhìn ra sự quan tâm trong mắt Tông Tuế Trọng, liền mỉm cười. Sau đó, cậu nhớ ra Thần thể của mình thì không sao, nhưng đối phương là người phàm đã thức trắng đêm cùng cậu, vội vàng hỏi: “Học trưởng, anh ổn không? Anh đã thức cả đêm rồi.”
Tông Tuế Trọng thấy Nguyễn Tiêu trong tình trạng đó vẫn còn quan tâm đến mình, ánh mắt ấm áp hơn, nói: “Tôi không sao. Lát nữa sẽ ngủ bù một chút.”
Nguyễn Tiêu nghe anh nói vậy, cũng yên tâm hơn.
Tông Tuế Trọng dứt khoát ngồi xuống bên cạnh cậu, hơi do dự, rồi mở lời hỏi: “Lúc trước em thẩm vấn bá tánh Li Thành, sau khi đưa họ vào quỷ môn, luôn có những đốm sáng màu vàng rơi xuống người em, đó là gì vậy?”
Nguyễn Tiêu sững sờ, kinh ngạc nói: “Học trưởng có thể thấy sao?”
Tông Tuế Trọng gật đầu: “Ở khu nghỉ dưỡng suối nước nóng, tôi thấy hương khói từ nhang đèn lan ra, bay về phía ngọn núi. Lần này tôi cũng nhìn thấy những đốm sáng vàng rơi xuống thần thể của em.”
Nguyễn Tiêu nghe xong, hít sâu một hơi.
Không ngờ, thật sự không ngờ rằng học trưởng lại có thể thấy những thứ này— theo cậu biết, ngay cả một số đạo sĩ Huyền môn với đạo pháp cao thâm cũng không thể thấy được. Trên người học trưởng lại có hố đen, mở mắt Âm Dương ngay cả Thành Hoàng là cậu cũng không đóng lại được, hơn nữa mắt Âm Dương này lại còn sắc bén đến thế... Điều này khiến cậu không thể không nghi ngờ lai lịch của học trưởng.
Nguyễn Tiêu dừng lại một chút, cuối cùng vẫn nói: “Học trưởng, em cảm thấy anh không phải là người bình thường.”
Tông Tuế Trọng: “...”
Nguyễn Tiêu đột nhiên nhận ra mình đã vội vàng nói sai nên nhanh chóng bổ sung: “Em không có ý đó, ý em là học trưởng có lẽ không phải phàm nhân bình thường, mà là loại phi thường.”
Tông Tuế Trọng hiểu ý Nguyễn Tiêu. Trong lòng anh cũng có nghi ngờ tương tự, chỉ là, lai lịch của anh rốt cuộc là gì? Kiếp trước anh là ai, hay thậm chí là xa hơn nữa?
Nguyễn Tiêu nhất thời không dám đoán mò. Thấy Tông Tuế Trọng nhíu mày, liền an ủi anh: “Mặc kệ học trưởng trước kia như thế nào, học trưởng vẫn là học trưởng mà? Có thêm cái hố đen cũng chỉ là làm học trưởng có thêm khả năng tự bảo vệ thôi. Những chuyện khác không cần phải nghĩ nhiều, không quan trọng đâu— dù sao học trưởng hiện tại sống tốt, cũng chưa gặp phải thứ gì có thể đe dọa đến anh cả.”
Tông Tuế Trọng vốn dĩ không hề có bất kỳ suy nghĩ kỳ lạ nào về việc mình có thể khác với người thường. Nhưng nghe thấy cậu học đệ chủ động an ủi và quan tâm, trong lòng anh vẫn cảm thấy vui vẻ.
Nguyễn Tiêu nhớ đến câu hỏi của học trưởng lúc nãy, liền giải đáp ngay: “À đúng rồi học trưởng, anh hỏi đốm sáng vàng kia là gì phải không? Thật ra đó là công đức. Em đã nói với anh rồi, mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ bản chức thì sẽ được phát lương. Cái này chính là lương đó.” Nói đến đây, cậu không nén được sự hào hứng: “Lần này công đức về rất nhiều! Chờ em hoàn thành toàn bộ vụ án này xong, biết đâu em có thể gom đủ một vạn công đức để phục hồi huyết nhục, trở lại làm người!”
Tông Tuế Trọng nhìn thấy sự vui vẻ, phấn khích của Nguyễn Tiêu, cũng vì cậu mà hạnh phúc, liền nói: “Vậy chúc mừng học đệ trước nhé.” Sau đó anh trầm ngâm một chút, chia sẻ phát hiện của mình với Nguyễn Tiêu: “...Công đức hữu dụng với học đệ, dường như cũng hữu dụng với tôi. Hố đen trên người tôi rất khao khát công đức. Nguyễn học đệ, nếu là tôi, thì nên tích lũy công đức bằng cách nào?”
Nguyễn Tiêu chợt nhìn qua. Sau đó cậu nhớ lại, ban đầu khi thấy hố đen của học trưởng, quả thực cậu đã thấy những đốm sáng vàng tan vỡ bay vào hố đen... Hóa ra đó là vì hố đen khao khát sao?
Cậu suy nghĩ, không hề giấu giếm, trả lời thẳng thắn: “Giống như bọn em có thần chức, công đức là tiền lương. Nhưng học trưởng, bất kể lai lịch trước đây của anh như thế nào, hiện tại anh vẫn là người sống. Mà người sống muốn tích lũy công đức, thì chính là làm việc thiện.”
Hết chương 138.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 138
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 138
