Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 135


Chương 135: Tâm tư vi diệu


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Nguyễn Tiêu chần chừ ba giây, rồi nhận ra ngay: đó chính là Bạch Đình Đình, cô hoa khôi mà cậu từng gặp trước đây.


Khoảnh khắc này, cậu bỗng nhớ lại, kỳ thực lần đầu tiên cậu gặp Tông học trưởng là vì cô gái Bạch Đình Đình này đã đứng chờ ngoài cổng khu chung cư của học trưởng vào đêm khuya. Và cái ấn tượng về sự lạnh lùng, khó gần của học trưởng cũng đến từ việc anh hoàn toàn phớt lờ sự chờ đợi và theo đuổi kiên trì của cô gái, chỉ đáp lại vỏn vẹn ba chữ: "Xin thất lễ."


Trong đầu Nguyễn Tiêu bỗng hiện lên một cơn sóng dữ dội, nhận ra mình lại nhớ rõ mồn một cảnh tượng đó.


Cùng lúc đó, tâm trạng cậu cũng trở nên khó tả.


Lúc đó, cậu chỉ cảm thấy mình nên tỏ vẻ ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị thay cho toàn bộ cánh mày râu đối với học trưởng, thậm chí còn bị k*ch th*ch đến mức phải bỏ chạy. Còn hiện tại... không hiểu tại sao, cậu lại cảm thấy có chút chướng mắt.


Tuy nhiên, Nguyễn Tiêu vẫn giữ phép lịch sự. Cô hoa khôi kia dường như đang trò chuyện với học trưởng, cậu không tiện lập tức tiến tới, rồi... rồi tự chen ngang vào trong xe, phải không? Biết đâu, học trưởng lại không muốn cậu xuất hiện ngay lúc này thì sao?


Nghĩ đến đây, cậu lại lắc đầu.


Không đúng, không đúng. Học trưởng không phải là người trọng sắc khinh bạn. Hơn nữa, ngay cả khi anh ấy có coi trọng tình yêu đi nữa, thì anh ấy cũng đã từ chối cô hoa khôi này rồi còn gì?


.



Tông Tuế Trọng ngồi trong xe, thần sắc bình thản và lạnh lùng.


Bên ngoài cửa sổ xe, một giọng nữ với âm điệu cố ý dịu dàng, mềm mỏng vang lên, khiến anh hơi nhíu mày.


"Ôi, thật là Tông học trưởng! Hôm nay anh về trường có cần lấy tài liệu gì không ạ?" Giọng cô gái cố gắng thể hiện sự vui mừng, "Em vẫn luôn nhớ những giúp đỡ của anh dành cho bọn em, và em rất muốn giúp lại anh. Lần này cuối cùng cũng gặp được, anh cần gì cứ để em hỗ trợ. Sau đó em xin phép mời anh một bữa cơm tối, được không ạ?"


Tông Tuế Trọng tuy không phải là một quý ông kiểu cách nhưng vẫn giữ lễ nghi cơ bản, anh không ngắt lời cô gái, nhưng chờ cô nói xong, anh lập tức đưa ra câu trả lời.


"Xin lỗi, tôi có hẹn."


Bên ngoài cửa sổ xe, giọng cô gái mặc váy trắng khẽ run, trên mặt cô hiện lên vẻ ngỡ ngàng: "...Cái gì?"


Ánh mắt Tông Tuế Trọng dừng lại ở bóng dáng cậu thanh niên cách đó không xa, và anh nói câu thứ hai: "Tôi muốn xuống xe. Phiền cô tránh sang một bên."


Vẻ mặt vốn dịu dàng của thiếu nữ váy trắng cũng đơ lại. Cô luôn tự tin vào sức hấp dẫn của bản thân, nhưng không ngờ lại liên tục bị thất bại trước vị học trưởng này.


Tuy nhiên, điều khiến cô tò mò hơn là cô gái lại quan trọng đến mức khiến người bận rộn như Tông học trưởng phải đích thân đến tận cổng Đại học Đế Đô để chờ cô ta, đón cô ta! Rốt cuộc là tiện nhân nào đã dám nhanh chân hơn cô một bước!


Sau đó, thiếu nữ váy trắng cắn răng lùi lại.


Tông Tuế Trọng bước xuống xe, đóng cửa lại rồi đi thẳng về phía trước một đoạn, cất tiếng: "Ra rồi sao không chịu qua đây?"


Thiếu nữ váy trắng nhìn theo hướng đó, không khỏi ngẩn người.



...Người mà vị học trưởng giàu có và ưu tú này chờ đợi không phải là một trong những hoa khôi nổi tiếng khác mà cô nghĩ, mà lại là một cậu học đệ trắng trẻo, nhìn ổn nhưng xét tổng thể thì không quá xuất chúng.


Một... học đệ?


Ngay sau đó, cô thấy Tông Tuế Trọng tiến tới, cậu học đệ trắng trẻo kia nở một nụ cười, và không khí giữa hai người rất hòa hợp. Tiếp đó họ quay người bước đi, vẻ mặt Tông Tuế Trọng trông cũng ôn hòa hơn so với ngày thường.


Trong lòng thiếu nữ váy trắng tràn ngập sự bất ngờ.


...Sao có thể, sao có thể? Tính hướng của Tông học trưởng chẳng lẽ không phải thích nữ mà là nam sao? Nhưng mà... cũng không đúng, trước đây chưa từng nghe nói Tông học trưởng có sở thích này mà.


Hay là... mối quan hệ giữa họ không phải thế, chỉ là cô hiểu lầm? Nhưng cũng không hẳn, cô không thấy rõ sự mập mờ nào, nhưng thái độ của Tông học trưởng đối với cậu trai này khác hẳn với những người khác...


Trong lúc nhất thời, thiếu nữ váy trắng như bị đả kích, đứng chôn chân tại chỗ, không thể nào hiểu nổi.


Còn Tông Tuế Trọng thì mở cửa xe, đưa Nguyễn Tiêu lên xe, rồi đạp chân ga lái đi nghêng ngang.


.


Về phần Nguyễn Tiêu, cậu đang phân vân không biết có nên tiến lên để ngắt lời hay không, thì chưa kịp quyết định đã thấy Tông học trưởng nhìn về phía này. Sau đó, học trưởng lạnh lùng nhưng lịch thiệp mời cô gái tránh ra, rồi bước về phía cậu.


Tâm trạng Nguyễn Tiêu càng lúc càng khó tả, và sự khó tả đó lại thiên về cảm giác vui vẻ.


Vì thế cậu không kìm được mỉm cười, bước chân đi tới đón:



"Em mới ra tới," Nguyễn Tiêu nói, "Thấy học trưởng có vẻ đang bận, nên em không qua làm phiền."


Tông Tuế Trọng đáp: "Không có việc gì. Không quen biết."


Nguyễn Tiêu ngớ ra, kinh ngạc hỏi: "...Không quen biết?"


Tông Tuế Trọng nghĩ một lát rồi nói: "Chắc là đàn em cùng trường."


Khóe mắt Nguyễn Tiêu hơi giật:


Người ta đã kiên trì theo đuổi anh không ngừng nghỉ, còn anh thì trả lời... Chắc là đàn em.


Nhưng không hiểu sao, cậu lại càng thấy vui hơn.


Nguyễn Tiêu không hề biết rằng, điều này không phải là do Tông Tuế Trọng cố ý làm ra vẻ hay là người dễ quên, mà là vì tâm trí anh chưa bao giờ đặt vào những chuyện này. Anh hoàn toàn không có ý định chủ động tìm hiểu về cô hoa khôi Bạch Đình Đình.


Trước đây, dù Tông Tuế Trọng đã từng gặp Bạch Đình Đình ở Đại học Đế đô hay bị cô chờ đợi trước cổng, cô ấy chưa bao giờ chính thức giới thiệu tên với anh. Nếu chưa biết tên, làm sao Tông Tuế Trọng có thể xem là quen biết cô?


Hơn nữa, Bạch Đình Đình không phải người duy nhất tiếp cận Tông Tuế Trọng với những ý đồ khác nhau. Vì anh thường xuyên gặp phải những trường hợp tương tự, anh không cảm thấy bất kỳ ai trong số họ là đặc biệt hay đáng để ghi nhớ sâu sắc. Anh đối xử với tất cả họ bằng thái độ như nhau.


Việc Tông Tuế Trọng có thể nói "Chắc là đàn em cùng trường" cũng chỉ là vì cô ấy đang đứng ngay cổng Đại học Đế đô và đã chủ động gọi anh là "Học trưởng" mà thôi.


Đi đến trước xe, Nguyễn Tiêu liếc nhanh cô hoa khôi bằng khóe mắt. Cô ấy hiện tại đang cố gắng giữ nụ cười nhưng lộ rõ vẻ hoài nghi, không biết đang suy diễn điều gì trong đầu.



Cậu có chút bất lực, nhưng thấy Tông Tuế Trọng đã mở cửa xe, cậu không bận tâm chuyện khác nữa, cứ lên xe rồi nói sau.


.


Trên xe, Nguyễn Tiêu ngồi ở ghế phụ, thắt dây an toàn.


Tông Tuế Trọng nói: "Chúng ta đi ăn bữa tối trước. Sau khi về, tôi sẽ xử lý chuyện của em."


Nguyễn Tiêu đương nhiên đồng ý, chỉ nói: "Vậy tối nay phiền học trưởng, dùng hố đen để trấn áp giúp em."


Tông Tuế Trọng đáp: "Tôi sẽ cố gắng hết sức."


Sau khi chia sẻ sự thật với Tông Tuế Trọng, Nguyễn Tiêu cần đến sự giúp đỡ của hố đen vì thần lực hiện tại của mình chưa đủ. Chuyện oan hồn cần giải quyết nhanh chóng, không thể cứ để họ bị giam giữ trong Ấn Thành Hoàng mãi được. Vì thế, việc có hố đen ở đó để răn đe uy h**p phòng trường hợp oan hồn có ý định bỏ trốn là hoàn toàn cần thiết.


Tông Tuế Trọng chỉ xem qua đoạn Nguyễn Tiêu thẩm vấn trước đó chứ không xem kỹ. Lần này Nguyễn Tiêu chủ động mời anh tham gia, anh cũng có chút hứng thú. Chẳng qua, nhớ đến vẻ mặt tội nghiệp của tiểu học đệ trước đó... So với việc thẩm vấn ngay lập tức, thì cứ ăn uống để thư giãn một chút đã, rồi mới đối mặt với một lượng lớn oan hồn kia.


Dù Nguyễn Tiêu không biết suy nghĩ trong lòng Tông Tuế Trọng, nhưng biết sắp có thức ăn ngon thì cũng thấy được an ủi phần nào.


Không lâu sau, Tông Tuế Trọng đưa Nguyễn Tiêu đến một nhà hàng cao cấp gần đó, thưởng thức một bữa tiệc hải sản thịnh soạn.


Nguyễn Tiêu vô cùng thỏa mãn – Mấy con tôm cua tự nuôi thì không mấy ngon miệng, nhưng hải sản vận chuyển bằng đường hàng không thì lại khác, thật sảng khoái!


"Xong! Ăn uống no nê rồi! Giờ thì quay về thẩm án thôi!"


Hết chương 135.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 135
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...