Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 133


Chương 133: Nói hết


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Nguyễn Tiêu nhấp môi nói: “Em về trong thân thể trước đã.”


Tông Tuế Trọng nhìn ra tiểu học đệ dường như có chút căng thẳng. Anh cũng không nói thêm gì, chỉ gật đầu: “Được.”


Sau đó, Nguyễn Tiêu ngồi thẳng lên thân thể của mình trước mặt Tông Tuế Trọng. Cậu trượt xuống một cái, bóng người trong quan phục màu đỏ liền hoàn toàn biến mất vào bên trong cơ thể thiếu niên.


Giây tiếp theo, thiếu niên trắng nõn mở mắt ra, chớp chớp nhẹ, hướng về phía Tông Tuế Trọng nở một nụ cười.


Ánh mắt Tông Tuế Trọng hơi dịu dàng.


Nguyễn Tiêu thở ra một hơi, dứt khoát nói: “Học trưởng, em kể chuyện cho anh nghe nha.”



Tông Tuế Trọng đi đến mép giường của mình, ngồi xuống, nhìn về phía Nguyễn Tiêu. Thái độ của anh rất nghiêm túc, thần sắc cũng rất đoan chính, ngữ khí lại trầm ổn, nói: “Được.”


Nguyễn Tiêu không bận tâm đến ngôn ngữ ngắn gọn của Tông Tuế Trọng, ngược lại còn vì đối phương biểu hiện ra thái độ coi trọng như vậy mà bình tĩnh hơn không ít.


Tiếp theo, cậu liền nói thẳng: “Chuyện em làm Thành Hoàng này, thật ra phải nói từ tiết Thanh minh tảo mộ trước kia. Khi đó, em về quê tảo mộ cho cha mẹ, trên đường về có một vật từ trên trời giáng xuống, rớt thẳng vào trán em, sau đó em đã chết mất...”


·


Theo lời kể của Nguyễn Tiêu, thần sắc Tông Tuế Trọng hơi hơi biến đổi, tâm trạng cũng có chút chập chùng.


Trước đó, khi anh nhận ra năng lực của tiểu học đệ và cố ý chiêu mộ cậu về công ty mình, anh đã điều tra sơ qua tình hình của cậu. Mặc dù không đụng chạm đến một số thứ riêng tư, nhưng mơ hồ cũng biết được rất nhiều.


Nguyễn Tiêu trước 16 tuổi có một gia đình hạnh phúc hòa thuận, cha mẹ cũng tình cảm sâu đậm. Cha cậu là một chủ hộ nuôi trồng trong thôn, mẹ là một người làm công ăn lương bình thường. Gia đình không tính là giàu có, nhưng đạt chuẩn khá giả. Tuy nhiên, cha mẹ cậu đều yêu đời, ngày thường ngoại trừ để lại quỹ giáo dục và sinh hoạt phí cho con trai, số tiền còn lại đều dùng để du lịch trong các kỳ nghỉ, tuần trăng mật không biết bao nhiêu lần.


Trong hoàn cảnh như vậy, Nguyễn Tiêu cũng là người yêu đời, ở trường phẩm hạnh ưu tú và luôn vô ưu vô lo.


Cho đến khi Nguyễn Tiêu sắp tròn 16 tuổi, cha mẹ cậu gặp tai nạn máy bay, chỉ còn lại mình cậu. Cuộc sống của Nguyễn Tiêu lúc đó có thể nói là trời sụp đất nứt. Hơn nữa, vì mười mấy năm trước đó cậu luôn được bảo vệ tốt, tính cách đơn thuần, dẫn đến việc cậu chìm đắm trong bi thương, hoàn toàn không nghĩ đến vấn đề bồi thường tai nạn máy bay. Ngay cả trong tang lễ cũng mơ mơ hồ hồ. Đến khi cậu tỉnh táo lại hoàn toàn, mới phát hiện công ty hàng không đã bồi thường, nhưng vì chính cậu không tự làm, khoản tiền bồi thường chỉ phù hợp với tiêu chuẩn cơ bản mà thôi. Lại vì cậu chưa thành niên, ông bà ngoại trọng nam khinh nữ đã lợi dụng thân phận người giám hộ để lách luật, cầm đi khoản bồi thường này.



Tình cảm của người thiếu niên luôn quật cường và thuần túy. Nguyễn Tiêu không hề làm ầm ĩ, cũng không đi tìm nhà bà ngoại, chỉ là mượn cớ chuyện này để cắt đứt quan hệ với nhà cậu (em của mẹ), từ đó không còn bất kỳ qua lại nào với họ. Sau đó cậu tự mình làm công học tập, ôm lấy nỗi nhớ và kỳ vọng của cha mẹ, xuất sắc trên mọi mặt, trở thành sinh viên Đế Đại.


Lại sau này, Nguyễn Tiêu học đại học, ổn định rồi chuẩn bị tiếp tục tìm việc làm thêm, vẫn là vừa học vừa làm. Kết quả chính là một lần về quê, đã bị ấn Thành Hoàng từ trên trời giáng xuống đập cho chết tươi, tiếp đó không trâu bắt chó đi cày bị trở thành Thành Hoàng mới nhậm chức, cũng là Thành Hoàng duy nhất.


Nghe xong toàn bộ lời Nguyễn Tiêu nói, Tông Tuế Trọng nhăn chặt mày.


Làm Thành Hoàng, có thần chức, lại đạt được những năng lực mà trước kia không có. Điều này nghe có vẻ là một chuyện tốt, nói không chừng còn là chiếm đại tiện nghi, nhưng chỉ có người thật sự trải qua mới có thể biết, đó là bị buộc phải hiểu biết một thế giới khác, bị buộc phải phấn đấu vì sinh mạng của chính mình. Thậm chí ở giai đoạn đầu tiên, nếu chọn sai một lần, vận may không tốt một chút, chút tín ngưỡng còn sót lại của ấn Thành Hoàng hao phí sạch sẽ, tiểu học đệ với thân phận một quỷ hồn bình thường, căn bản không cách nào thi triển thần tích, nói không chừng cũng chỉ có thể trở thành cô hồn dã quỷ.


Cho dù đến tận bây giờ, tiểu học đệ vẫn còn rất gian nan.


Mặt Tông Tuế Trọng trầm như nước.


Trước kia anh chỉ cảm thấy thân thể của tiểu học đệ trở nên lạnh băng mỗi khi sinh hồn rời xác là rất kỳ quái, bên trong có lẽ có duyên cớ gì đó. Nhưng anh không hề nghĩ rằng, đó thật ra không phải kỳ quái. Tiểu học đệ ấm áp vào ban ngày mới là giả. Tiểu học đệ chân chính, hiện tại cũng chỉ là một khối thi thể lạnh băng mà thôi.


Khi Tông Tuế Trọng nhìn về phía Nguyễn Tiêu, trong lòng thật sự không đành lòng.


“Cho nên, bình thường em căn bản không thể ăn gì, ăn vào miệng hoàn toàn không có vị...” Anh dừng lại một chút, “Chỉ có thông qua tay tôi, hoặc tôi mời, em mới có thể ăn được hương vị?”



Nguyễn Tiêu có chút ngượng ngùng, gật gật đầu: “Đúng vậy.”


Tông Tuế Trọng liền hiểu ra, vì sao khi lần đầu tiên anh mời ăn, tiểu học đệ căn bản không kiểm soát được mình, gần như thất thố. Bởi vì lúc đó, tiểu học đệ đã lâu lắm không ăn qua bất cứ thứ gì, cho dù không đói cũng rất khó chịu khi phải đựng sự khổ sở như vậy.


Nguyễn Tiêu thì thật ra không cảm thấy gì. Đúng, cậu đã chịu khổ lúc ban đầu, nhưng kể từ khi quen biết Tông học trưởng, cậu không còn vấn đề gì về phương diện này. Mỗi lần đi theo học trưởng ăn tiệc lớn, cậu vui sướng tột độ. Còn về trước kia? Chẳng phải mọi thứ đều đã qua sao. Hiện tại cậu mọi thứ đều tốt, hy vọng đang ngay trước mắt.


Tông Tuế Trọng thưởng thức thái độ này của Nguyễn Tiêu, nhưng càng như vậy, lại càng cảm thấy cậu không dễ dàng.


Mà Nguyễn Tiêu, sau khi trút hết mọi chuyện trong lòng ra thì giống như bỏ xuống một cục đá, nụ cười cũng càng thêm trong sáng lên.


Một lát sau, Tông Tuế Trọng nói: “Về sau tùy thời qua đây ăn cơm.”


Nguyễn Tiêu có thể cảm nhận được ý an ủi trong lời nói này, cười cong mắt nói: “Ừm!”


Tiếp theo, Nguyễn Tiêu lại lần lượt kể cho Tông Tuế Trọng nghe một số chuyện về cấp dưới của mình, ví dụ như trước kia làm thế nào tìm được Đầu trâu Mặt ngựa, chân thân của Đầu Trâu Mặt Ngựa là gì, mình gặp phải một số vụ án lung tung lộn xộn, bị làm cho khó chịu bao nhiêu lần, có lúc cảm thấy sống không còn gì luyến tiếc. Mặt khác, có rất nhiều quỷ binh, nhưng hiện tại thuộc hạ thì nữ nhiều nam ít, lại còn có bé tiểu quỷ đáng yêu tìm được anh trai. Nhật Dạ Du Thần dùng rất thuận tay, chỉ tiếc vì sao đến nay không tìm được Phán Quan phù hợp, ngay cả Hắc Bạch Vô Thường cũng chưa nhìn thấy người đáng tin cậy. Chuyện này đặc biệt buồn bực...


Cuối cùng, Nguyễn Tiêu chống cằm nói: “Hay là, học trưởng về sau giúp em một tay nha?”


Hết chương 133.



Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 133
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...