Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 131


Chương 131: Chiến đấu kịch liệt với đậu mặt người 


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


“Thành Hoàng?” Người kia hỏi.


Giám đốc Trương cho rằng đối phương không tin –– trên thực tế nếu hắn không đích thân trải qua cũng rất khó tin –– thế nên hắn mang theo vài phần cay đắng nói: “Vị đại quỷ mặt xanh mới xuất hiện kia nói như vậy.”


“Vị ấy cho các ông đi rồi, tự mình ở lại một mình?”


Giám đốc Trương nói: “Đúng vậy.”


“Các ông từ lúc rời đi đến trở về, tổng cộng dùng bao lâu?”


Giám đốc Trương ngẫm nghĩ, vẫn thành thật trả lời: “Không chú ý xem thời gian, đại khái không đến một giờ.”


Tiếp đó, không còn câu hỏi nào nữa. Giám đốc Trương liền nhanh chóng đi làm việc.



Nhìn theo bóng dáng giám đốc Trương, Tông Tuế Trọng đóng cửa lại, khẽ nhíu mày ngồi ở mép giường.


Tiểu học đệ dễ dàng hiện hóa thần thân như vậy, chỉ sợ là chuyện đậu mặt người rất khó giải quyết... Nghĩ lại cũng đúng, có mấy ngàn đậu mặt người ở đó, giải quyết nhất định phiền phức.


Tông Tuế Trọng không đi ra ngoài tìm kiếm. Anh biết nhiệm vụ của mình là ở lại phòng, chăm sóc cho cơ thể xác thân của cậu. Một khi anh đi, lỗ đen chỉ che chở cho anh còn chưa tính, nhưng nếu bị động nuốt chửng những đậu mặt người kia vào thì chưa chắc là giúp tiểu học đệ.


... Theo thời gian trôi qua, Tông Tuế Trọng đã trải qua nhiều chuyện quỷ thần hơn, ngầm cũng tiêu tốn thời gian sưu tập một ít truyền thuyết thượng cổ và dân gian. Mỗi tối trước khi ngủ, anh đều dành thời gian đọc, cộng thêm tài liệu mà người trong nhà anh từng chuẩn bị cho chuyện bị quỷ ám trước đây, anh cũng đã xem qua hơn nửa. Hiện tại cũng coi như là rất thông hiểu nhiều kiến thức liên quan thường gặp và không thường gặp.


Hiện tại suy nghĩ một chút, anh cũng nhớ lại một số chức trách của Thành Hoàng trong truyền thuyết.


Ít nhất là khi đối mặt với oan hồn, điều Thành Hoàng phải làm không phải là đàn áp, mà là làm rõ oan tình từ đâu tới, giải quyết oan tình, rồi xét xử mọi việc thiện ác trong cuộc đời của quỷ hồn.


Cho nên Tông Tuế Trọng cảm thấy, anh vẫn là không nên tùy tiện hành động, để tránh gây thêm phiền phức cho tiểu học đệ.


Trong lĩnh vực không đủ quen thuộc, điều kiêng kỵ nhất là tự cho mình là đúng.


Chẳng qua, Tông Tuế Trọng nghĩ là như vậy, nhưng bất tri bất giác đã hơn hai giờ trôi qua, cách hừng đông không còn bao lâu mà Nguyễn Tiêu vẫn chưa trở về... Lông mày anh dần dần khóa chặt, sự lo lắng trong lòng như cỏ dại, sinh sôi hỗn độn.


Tiểu học đệ thân là Thành Hoàng, có thần chức trong người, hẳn là sẽ không xảy ra chuyện mới đúng. Nhưng tuổi cậu không lớn, sợ là một Thành Hoàng mới sinh, liệu lực lượng có đủ để giải quyết những đậu mặt người kia không?



Tông Tuế Trọng nhìn thi thể tái nhợt của Nguyễn Tiêu trên giường, chậm rãi đi dạo vài vòng trong phòng, rồi gọi điện thoại nội bộ cho khu nghỉ dưỡng, hỏi có tượng Thành Hoàng không.


Tuy nhiên, nơi này là khu nghỉ dưỡng suối nước nóng, ặc dù vì nhiều khách hàng đến chơi trò chơi quỷ quái nên có cúng bái tượng Phật, Đạo, cũng có lư hương, hương nhang... nhưng tượng Thành Hoàng thì không có. Anh hơi suy nghĩ, liền bảo nhân viên phục vụ đưa tới giấy bút, lư hương và nhang đèn.


Tông Tuế Trọng nhanh chóng phác họa một bức tượng Thành Hoàng, dán lên tường bên ngoài phòng, lại đặt lư hương. Anh liên hệ với giám đốc Trương, bảo những nhân viên phục vụ còn trực và từng đi lên núi đến đây thắp nhang. Anh nhớ rõ em họ Tông Tử Nhạc đã từng ngày đêm thắp nhang cho Thành Hoàng, có thể thấy nhang khói này rất quan trọng đối với thần linh. Chuyện khác thì anh sợ mình làm nhiều sai nhiều, nhưng huy động những người này đến thắp nhang, tuyệt đối sẽ không sai.


Giám đốc Trương không rõ nguyên do, nhưng hắn ta vốn dĩ đã đi bái tượng Phật rồi, hiện tại bái thêm Thành Hoàng cũng chẳng sao. Những công nhân khác đều ôm tâm lý tương tự, thật sự rất thành kính dâng hương, cầu xin Thành Hoàng gia phù hộ.


Mà ở nơi mắt thường không nhìn thấy, từng đợt từng đợt tín ngưỡng mỏng manh liền hội tụ về phía trong núi...


Tông Tuế Trọng nheo mắt lại, nhìn theo phương hướng của những luồng tín ngưỡng đó.


Đây hẳn là hương khói mà tiểu học đệ cần. Nhưng vì sao anh lại có thể nhìn thấy? Chẳng lẽ tất cả những người mở mắt Âm Dương đều có thể nhìn thấy, hay là lại có liên quan đến lỗ đen trên người anh?


Những ý niệm này lướt qua, anh thu hồi tâm thần, không nhìn thêm nữa.


Anh nhớ rõ, tiểu học đệ đặc biệt nhắc nhở không cho anh quỳ lạy kính hương Thành Hoàng. Nhưng hiện tại anh chỉ là vẽ một bức tượng Thành Hoàng, hẳn là không có vấn đề gì.


·



Khi hai luồng đậu mặt người cắn xé ập tới, nội tâm Nguyễn Tiêu cự tuyệt. Cho dù cậu đã quen giao tiếp với quỷ, nhưng nhìn thấy chuỗi đầu người lớn như vậy thì tâm lý vẫn hơi sụp đổ.


Nhưng mà, việc cần làm cậu tất nhiên vẫn phải làm.


Nguyễn Tiêu biểu cảm nghiêm túc, hai tay chưởng đẩy thẳng về phía trước. Chỉ trong nháy mắt liền phát ra lượng lớn thần lực, hình thành một khiên pha lê bảo vệ che chắn trước mặt cậu.


Khoảnh khắc nhóm đầu người lao tới, chúng cứng rắn đâm vào khiên pha lê, va chạm ầm ầm, thần lực chấn động!


Cùng lúc đó, những cái đầu người xông lên tuyến đầu cũng đều choáng váng.


Nguyễn Tiêu đánh giá được lực lượng của đầu người từ cú va chạm này. Thế là quan phục trên người cậu được rót đầy thần lực, tỏa ra đạo đạo thần quang, bảo vệ cậu chặt chẽ. Gần như cùng lúc đó, ấn Thành Hoàng hiện lên từ tay cậu, không ngừng bay lên, lơ lửng ở vị trí ba thước phía trên đầu cậu. Ngay giây tiếp theo, trong tay cậu xuất hiện hai thanh loan đao tụ bằng thần lực. Cậu nắm chặt chúng, rồi hít mạnh một hơi, chịu đựng cảm giác kinh hãi mà những cái đầu người mang lại, trực tiếp xông vào giữa chúng!


“Xoẹt xoẹt xoẹt!”


Tiếng xé gió sắc bén và dứt khoát vang lên. Thần quang rạng ngời trên loan đao, mỗi nhát chém lướt qua, đều có một viên đậu mặt người bị mổ làm đôi, giải phóng khói trắng cuồn cuộn bên trong.


Những khói trắng đó vốn dĩ muốn phi tán khắp nơi, nhưng ấn Thành Hoàng lại phun ra một tia thần quang, định trụ luồng khói trắng kia, rồi chợt thu lại, khiến khói trắng hình thành bóng người bị hút vào trong ấn.


Lúc này, tất cả đậu mặt người đều xem Nguyễn Tiêu là đao phủ sát hại đồng loại của chúng. Chúng thậm chí từ bỏ cuộc đấu tranh dai dẳng hàng năm, mà dồn hết phẫn nộ vào Nguyễn Tiêu. Và Nguyễn Tiêu cũng chỉ có thể đối mặt với công kích song trọng của chúng, liên tục không ngừng…



Sau nhiều lần như vậy, giống như Nguyễn Tiêu đã lo lắng ban đầu, thần lực tiêu hao rất lớn. Mặc dù cậu tích tụ cũng không tính là ít, nhưng nơi cần tiêu hao quá nhiều, liền dẫn đến thần quang trên người Nguyễn Tiêu lập lòe không ổn định…


Nguyễn Tiêu trong lòng có chút nôn nóng. Trước đây cậu chưa từng gặp tình huống như vậy. Cậu cần thiết phải rút lui nhanh chóng, không thể để đậu mặt người vây công mình. Nghĩ như vậy, cậu đột nhiên nhớ lại lối ra hẹp hòi của nhất tuyến thiên. Thế là cậu vừa đánh vừa lui, cực nhanh rút về nhất tuyến thiên, dùng thần quang phong bế phía trước, chỉ để lại khoảng hở đủ để đối mặt với chút ít đậu mặt người.


Trên vách núi đá của nhất tuyến thiên, vô số bùa Trấn Áp vẫn có tác dụng khắc chế đối với đậu mặt người. Khi Nguyễn Tiêu phòng thủ ở đây, nhóm đậu mặt người cũng không thể quá làm càn.


Dần dần, đậu mặt người giảm bớt rất nhiều, số lượng oan hồn trong ấn Thành Hoàng cũng càng lúc càng nhiều.


Đồng thời, thần lực trên người Nguyễn Tiêu từ mấy vạn xuống mấy ngàn, hiện tại đã chỉ còn mấy trăm...


Nguyễn Tiêu nhìn còn một nửa đậu mặt người chưa được xử lý, lại nhìn thần lực sắp cạn kiệt của mình, bất đắc dĩ rót toàn bộ thần lực còn lại vào vách núi, tăng cường sức mạnh cho vô số bùa Trấn Áp!


Bùa Trấn Áp sau khi tiếp nhận lực lượng này, nở rộ ra từng đốm thần quang. Và khi Nguyễn Tiêu đi sâu vào bên trong nhất tuyến thiên, nhóm đậu mặt người muốn va chạm vào, nhưng đều bị một lực lượng bật ngược trở lại, hoàn toàn không thể tiến vào nơi này.


Chỉ là, Nguyễn Tiêu vẫn có thể cảm giác được, tượng đất phó ấn của mình có chút lung lay sắp đổ.


Cậu đột nhiên nhớ lại, tượng đất tuy đã nặn thành, nhưng cần thiết phải bảo đảm có một chút thần lực tồn trữ. Nếu không, một khi tượng đất bị tổn hại, mọi thứ của cậu đều phải bắt đầu lại từ đầu. Hơn nữa, điều đó còn gây tổn thương cực lớn cho cậu...


Sắc mặt Nguyễn Tiêu, lập tức thay đổi.


Hết chương 131.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 131
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...