Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả

Chương 26


Cúp điện thoại, Ôn Họa lặng lẽ che mặt.


Kể từ khi biết được tin tức đó vào ngày hôm qua, cô vẫn luôn không được nghỉ ngơi.


Về lý trí, cô biết không nên nói chuyện này cho Ân Thù. Người kia vốn dĩ đã điên điên khùng khùng, đột ngột chịu đả kích như vậy, chẳng biết sẽ làm ra chuyện gì.


Nhưng về tình cảm, cô lại không cách nào ngừng trách cứ Ân Thù.


Giọng nói đầy hận thù của Ân Thù tuyên bố muốn Ôn Nghiên không được yên giấc ngàn thu vẫn còn văng vẳng bên tai. Chuyện cậu ta mang theo một tên trai bao đại náo linh đường dường như mới chỉ vừa xảy ra hôm qua.


Cô không thể giả vờ như mình không biết gì cả.


"Có bao giờ nghĩ là do cậu hại chết nó không?"


Sau khi nói ra câu đó, cảm giác đầu tiên cô thấy là sảng khoái, nhưng theo sau đó là sự hối hận và chột dạ không thể kìm nén.


Nếu A Nghiên biết cô làm vậy chắc chắn sẽ buồn lắm. Anh đương nhiên chẳng nỡ trách cô, anh chỉ tự trách mình tại sao lại bỏ mạng ở nơi như thế.


Nếu mẹ biết cô làm vậy, bà sẽ nhìn cô bằng ánh mắt không đồng tình, khẽ lắc đầu bảo: "Họa Họa, con vẫn còn xốc nổi quá."



Ôn Họa ngồi thẫn thờ trước cửa sổ sát đất rất lâu, từ lúc mặt trời mọc ở phương đông cho đến khi hoàng hôn buông xuống phía tây.


Cuối cùng cô cũng hạ quyết tâm, cầm điện thoại gọi cho mẹ: "Mẹ ơi, hôm nay con đã làm một việc tồi tệ."


Giọng nói dịu dàng của mẹ truyền qua ống nghe: "Có thể cứu vãn được không con?"


Ôn Họa im lặng vài giây: "Con không biết."


Cô chợt nhận ra mình đã bỏ lỡ thời điểm tốt nhất để giải quyết chuyện này.


Cô lập tức cúp máy, run rẩy bấm lại số của Ân Thù.


Điện thoại kết nối.


Cô nói năng lộn xộn để xin lỗi, Ân Thù chỉ im lặng lắng nghe. Đợi cô nói xong, cậu mới ngơ ngác hỏi: "Tại sao phải xin lỗi? Chị nói có sai đâu."


Ôn Họa: "Cậu đang làm gì đó? Đừng làm chuyện dại dột, A Nghiên sẽ không vì chuyện này mà trách cậu đâu."


Ân Thù cười nhẹ một tiếng: "Chị yên tâm, tôi không tìm cái chết đâu."


Cửa phòng vang lên tiếng gõ, Lâm Tĩnh mang bữa tối đến.



Ân Thù: "Được rồi, tôi đi ăn tối đây, chào chị."


Giọng điệu của cậu không chút oán hận, thậm chí còn mang theo vẻ ngoan ngoãn quen thuộc.


Cứ như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.


Thực ra lúc cậu nắm tay Ôn Họa tự đâm dao vào bụng mình, cậu cũng dùng giọng điệu như thế.


Ôn Họa muộn màng cảm thấy có chút quái dị. Người này giống như một robot đang vụng về bắt chước cách xã giao của con người, vì không biết biến báo nên dù đổi sang cảnh tượng nào cũng chỉ dùng một tông giọng duy nhất.


Cô lắc đầu, gạt phắt cái ý nghĩ không đâu đó ra khỏi đầu.


Ân Thù dùng xúc tu quấn chặt lấy Ôn Nghiên thành nhiều lớp, gần như bao thành một cái kén, sau đó mới xỏ dép ra mở cửa nhận đồ ăn.


Cậu đặt khay cơm lên bàn nhỏ, chậm rãi ăn.


Kể từ lần bị Ôn Nghiên hạ thuốc, cậu không bao giờ để anh chạm vào đồ ăn của mình nữa.


Lần đó trông cậu có vẻ tỉnh táo nhưng thực ra đã trúng chiêu, ý thức mơ hồ. Nếu chậm một chút nữa thôi là đã để Ôn Nghiên chạy mất rồi. May mà ý chí cậu mạnh mẽ nên mới kịp thời tỉnh lại.


Tất nhiên cậu cũng lo Lâm Tĩnh sẽ hạ thuốc vào thức ăn, nhưng vì không biết nấu nướng nên cậu chẳng còn cách nào để phòng bị.



Thế là mỗi khi ăn cơm, cậu lại quấn chặt Ôn Nghiên lại. Như vậy cho dù cậu có lỡ trúng thuốc mê thì anh cũng không cách nào chạy trốn được.


Dùng bữa xong, Ân Thù l**m đôi môi hơi khô khốc. Ngoại trừ lúc ăn có uống chút nước, giờ cậu hầu như không đụng vào nước uống.


Vì sợ Ôn Nghiên hạ thuốc vào máy lọc nước, chỉ khi nào quá khát, cậu mới hứng nước trực tiếp từ vòi để uống.


Ôn Nghiên từng tỉnh lại giữa chừng và hứa với cậu sẽ không hạ thuốc nữa.


Ân Thù ngoài mặt gật đầu nhưng thực tâm chẳng tin.


Trong mắt cậu, Ôn Nghiên đã có "tiền án tiền sự", uy tín bằng không, lời anh nói chẳng đáng tin chút nào.


Trong nhà vệ sinh, Ân Thù vừa rửa mặt xong, mái tóc dài ướt sũng dính bết vào khuôn mặt tái nhợt gầy gò. Cậu vốc nước uống một ngụm, đến khi ngẩng đầu lên thì cảnh tượng trong gương đã thay đổi.


Một người phụ nữ với mái tóc xoăn dài xinh đẹp, đôi môi đỏ rực đang ngồi trong một đại sảnh lộng lẫy, đung đưa ly rượu vang đỏ nhìn sang.


Thấy rõ dáng vẻ của Ân Thù, ả hơi ngạc nhiên: "Mới không gặp nửa tháng mà sao ngươi lại thành cái dạng ma quỷ này rồi?"


Ân Thù mất kiên nhẫn: "Cút!"


Bên cạnh người phụ nữ chen vào một thiếu niên mặc tây trang, đội mũ cao.



Cậu thiếu niên cười hì hì chào hỏi: "Hello, tôi là Giang Lễ. Nghe Bạch Triều Nhan bảo dạo này cậu mới mất chồng, đang buồn lắm hả? Có cần giúp không, năng lực của tôi vừa hay có thể giúp được cậu đó."


Ân Thù kinh ngạc hỏi: "Cậu có thể khiến quái đàm giữ được lý trí con người sao?"


Giang Lễ lắc đầu: "Không được."


"Có thể hồi sinh người chết không?"


Giang Lễ lại lắc đầu: "Không thể."


Ân Thù mất sạch hứng thú: "Cút!"


Giang Lễ đột ngột áp sát, chiếc gương trong nháy mắt bị chiếm trọn bởi một con mắt chứa đầy những hình trái tim li ti.


Trái tim lớn lồng trái tim nhỏ, tầng tầng lớp lớp khiến người ta nhìn vào mà hoa mắt chóng mặt.


"Hồi sinh người chết thì có ý nghĩa gì chứ. Chỉ cần là người sống trên đời thì đều có khuyết điểm. Còn tôi, tôi có thể giúp cậu tạo ra một người tình hoàn mỹ trong lý tưởng."


Ân Thù đấm một phát thẳng vào gương, mặt kính vỡ tan tành. Giang Lễ ôm lấy con mắt đang chảy máu lùi lại vài bước.


"Đau quá đau quá đi mất! Cậu thật là chẳng lịch sự gì cả, tôi có lòng tốt giúp cậu mà cậu lại đánh tôi!"


Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả Truyện Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả Story Chương 26
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...