Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả

Chương 24


Kể từ khi Ôn tiên sinh biến thành quái đàm xuất hiện đã trôi qua năm ngày. Lâm Tĩnh một ngày ba bữa không thiếu bữa nào, bữa nào cũng là Ôn tiên sinh ra nhận đồ ăn.


Bà cố tìm cách nhìn qua khe cửa xem cậu chủ nhỏ có an toàn hay không, nhưng anh canh giữ quá nghiêm ngặt, đến một sợi tóc cô cũng không thấy được.


Sau một lần thất bại nữa, cô áy náy đứng trước mặt Ân Ly Muội: “Thật xin lỗi Ân tiểu thư, tôi...”


Ân Ly Muội xua tay: “Bỏ đi, cũng không thể hoàn toàn trách bà, chủ yếu là do Ân Thù căn bản không có ý định rời xa Ôn Nghiên.”


Lâm Tĩnh: “Vậy chúng ta cứ để mặc họ như vậy sao?”


Ân Ly Muội: “Dĩ nhiên là không.”


Ân Ly Muội híp mắt, cái tên Ôn Nghiên kia trông chẳng giống người có thần trí bình thường chút nào, ai biết anh ta sẽ làm ra chuyện gì ở bên trong, mà Ân Thù cũng không phải người bình thường, chỉ sợ cậu ấy căn bản sẽ không kháng cự khi bị anh ta làm tổn thương.


Hai người này ở cạnh nhau không chừng sẽ xảy ra chuyện lớn.


Phải nghĩ cách tách họ ra thôi.


*


Ngày đêm luân chuyển, chẳng mấy chốc lại qua một ngày nữa. Ánh nắng xuyên qua khe rèm, để lại một vệt sáng ấm áp trong phòng.


"Cộc cộc!", tiếng gõ cửa vang lên, lại đến giờ cơm trưa.


Ôn Nghiên tùy ý khoác áo ngủ đứng dậy đi mở cửa. Vừa bước đến cửa, đồng tử anh chợt co rụt lại, sương mù màu đỏ trong mắt cuộn trào như thể gặp phải kẻ thù truyền kiếp.


Anh mạnh tay kéo cửa ra, cùng lúc đó, một chiếc ô đen rít gió lao về phía anh. Mặt ô phập phồng như muốn hút anh vào trong.


Ôn Nghiên nghiêng người né tránh, một tay nắm lấy cán ô, trở tay đâm nó vào vai người đàn ông ngoài cửa.


"Phụt!", chàng trai mặc đồng phục của Cục quản lý Quái đàm khẽ rên, vị trí bả vai nhanh chóng loang lổ sắc đỏ.


Cậu ta ngạc nhiên trong chốc lát rồi lập tức nổ súng về phía Ôn Nghiên.


Ôn Nghiên nhẹ nhàng tránh thoát, đồng thời rút nan ô ra định tiếp tục tấn công. Chàng trai kia không ham chiến, ném xuống một quả bom khói rồi biến mất tại chỗ.


Ân Thù đã mở mắt, dựa vào đầu giường lặng lẽ nhìn Ôn Nghiên. Thực ra người vừa rồi cậu biết, đó là đội trưởng đội hai, trước đây quan hệ với Ôn Nghiên khá tốt.


Cậu cụp mắt nhìn chiếc ô đen đang nhỏ máu, lông mi khẽ run.


Ôn Nghiên chẳng thèm liếc nhìn đồ ăn vương vãi một cái, anh đóng sập cửa lại, túm lấy cổ tay Ân Thù ấn l*n đ*nh đầu, dồn dập ép hỏi: “Người đó là ai? Em thích hắn ta à?”


Ân Thù không hiểu nổi vì sao anh lại đi đến kết luận đó, nhưng cậu thích nhìn bộ dạng tức giận này của Ôn Nghiên.


Biểu hiện sự để ý như thế này vẫn tốt hơn là vẻ thô bạo lạnh lùng.


Thế là cậu cố tình nói: “À, anh ta trông cũng đẹp trai đấy.”


Ôn Nghiên: “Đẹp hơn tôi?”


Ân Thù ra vẻ nghiêm túc suy nghĩ, rồi nói lời tìm đường chết: “Đẹp hơn.”


Ánh hồng quang trong mắt Ôn Nghiên càng hiện rõ, anh siết chặt tay Ân Thù, lực đạo lớn đến mức gần như muốn bóp nát xương cậu.


Ân Thù lại nở nụ cười khiêu khích nhìn anh.


*



Thân thể Ân Thù vốn đã yếu, mấy ngày trước lại bị giày vò không ít nên căn bản không chịu nổi sự thô bạo này của Ôn Nghiên, đến đêm thì cậu phát sốt cao.


Ôn Nghiên tìm thuốc hạ sốt cho cậu uống. Mặt cậu đỏ bừng vì nóng, ý thức có chút mơ hồ nhưng vẫn nhìn Ôn Nghiên cười.


“Nghe nói khi phát sốt nhiệt độ cơ thể tăng cao, trải nghiệm sẽ thoải mái lắm, A Nghiên muốn thử không?”


Ôn Nghiên đứng cách xa ở góc đối diện giường, ánh mắt vẫn lạnh băng, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy toàn thân anh đang run rẩy như đang kháng cự điều gì đó.


Cơ thể anh lúc thì hóa thành sương đen, lúc lại ngưng tụ thành hình người.


Ân Thù nghiêng đầu khó hiểu, không biết anh bị làm sao, chỉ nghĩ là anh thiếu năng lượng nên tỏa ra một chút sức mạnh quái đàm.


“Trông anh không ổn lắm, hấp thụ chút sức mạnh trên người tôi sẽ tốt hơn đấy.”


Ôn Nghiên không động đậy.


Ân Thù hiểu ý nói: “Để vậy quả thực hơi khó hấp thụ, hay là ăn vào cho tiện nhé?”


Cậu hơi rướn người lên: “A Nghiên muốn lại đây thử không?”


Ôn Nghiên trực tiếp quay lưng về phía cậu. Ân Thù đầu óc choáng váng, khẽ ho một tiếng khiến máu trào ra khóe miệng, nhưng cậu chẳng bận tâm mà lau đi.


“Vẫn còn giận sao? Vừa nãy em lừa anh thôi, thật ra anh ta xấu lắm, chẳng bằng một góc của anh.”


Ôn Nghiên vẫn không nhúc nhích, Ân Thù nhíu mày: “Anh lại đang dỗi chuyện gì vậy?”


“Có phải giận vì vừa nãy em ngất đi không đáp lại anh không? Lần này sẽ không thế nữa đâu, lại đây ôm em một cái được không?”


Ân Thù tự cho là mình đang dịu dàng khuyên bảo, nhưng Ôn Nghiên chẳng chút lay động, thế là cậu lại nổi giận.


“Có phải anh nhìn em đến phát chán rồi, lại muốn rời bỏ em phải không? Em nói cho anh biết, em sẽ không để anh đi đâu. Cho dù có chết em cũng phải kéo anh chết cùng, anh vĩnh viễn đừng hòng thoát khỏi em.”


Cậu nghiến răng hung hăng, nhưng vì thói quen trước đây, khi tủi thân nước mắt lại vô thức rơi xuống chờ Ôn Nghiên dỗ dành.


Lúc nhận ra, cậu lại lau đi một cách thô bạo.


Cậu lặp lại từng chữ: “Em sẽ không buông tha anh, vĩnh viễn không.”


Ôn Nghiên quay người lại, khẽ lau nước mắt trên mặt cậu rồi lại quay đi, không có ý định để tâm đến cậu nữa.


Ân Thù không hiểu sao Ôn Nghiên đột nhiên lại lãnh đạm như vậy. Cậu chỉ biết mình không thể chịu nổi sự phớt lờ này. Cậu ôm lấy Ôn Nghiên từ phía sau, khẽ hôn lên cổ anh.


“A Nghiên, đừng lờ em mà.”


Có lẽ vì động tác lau nước mắt vừa rồi của Ôn Nghiên khiến cậu nhen nhóm chút hy vọng, hốc mắt cậu cay xè, nước mắt lại lã chã rơi xuống.


Từng giọt lệ rơi trên cổ Ôn Nghiên rồi lăn xuống vạt áo.


Vũ khí luôn bách chiến bách thắng của cậu trước đây, giờ chỉ đổi lại được một tấm lưng cứng đờ, lạnh lẽo.


Ôn Nghiên không hề ngoảnh lại nhìn cậu.


*


Nửa đêm, dưới cửa sổ phòng ngủ, có người lén lút ló đầu ra. Anh ta vừa đẩy khẽ cửa sổ đã chạm ngay phải một đôi mắt đỏ rực.


Người đàn ông cười gượng: “Tôi đi, tôi đi ngay đây.”


Anh ta chưa kịp nhảy xuống đã bị người ta ấn vai đẩy một cái.



May mà Ôn Nghiên không có ý định đuổi cùng giết tận.


Dưới lầu, hai người rón rén đi tới vực người đàn ông kia đi. Ân Ly Muội vẫn đứng trên cây quan sát, thấy người kia thất bại thì lắc đầu suy nghĩ.


Đây đã là người thứ mười ba rồi, cả nam lẫn nữ, có người quen với Ôn Nghiên, có người không thân lắm, nhưng tất cả đều bị đuổi đi ngay khi vừa tiếp cận.


Ân Ly Muội cảm thấy trạng thái của anh khi đối mặt với những người này rất lạ.


Giống như là... giống như đang đối mặt với tình địch vậy.


Mỗi khi có người lại gần, ý chí chiến đấu của anh lại trỗi dậy.


Mà thực tế thì Ôn Nghiên không phải là người hay ghen tuông.


Anh giống như một vị thánh nhân bước ra từ cổ tích, luôn nhiệt tình đưa Ân Thù đi tiếp xúc với thế giới, kết giao bạn bè, như thể muốn dạy cho cậu cách hòa nhập với xã hội này vậy.


“Là do ảnh hưởng của quái đàm sao?”


Ân Ly Muội nhớ lại quái đàm A1164 bị mất tích ở ngã tư đường, cô híp mắt, trực giác cho thấy sự biến mất của A1164 có liên quan mật thiết đến Ôn Nghiên.


Ân Thù nhìn Ôn Nghiên đẩy người ta xuống, lông mi khẽ run.


Trước đây cậu luôn hy vọng Ôn Nghiên lạnh lùng hơn với những người không liên quan, càng lạnh lùng càng tốt.


Nếu thế giới của anh chỉ có mình cậu thì tuyệt nhất.


Nhưng khi ngày này thực sự đến, Ân Thù lại thấy anh có chút xa lạ. Cậu mạnh mẽ lắc đầu xua đi ý nghĩ vớ vẩn đó.


Từ người sống biến thành quái đàm thì hành vi thay đổi chút ít là chuyện đương nhiên, chẳng có gì phải ngạc nhiên cả.


Ít nhất hiện tại Ôn Nghiên vẫn chưa hận đến mức muốn giết cậu, tình hình đã tốt hơn dự kiến nhiều rồi.


Ân Thù dang tay ôm lấy eo Ôn Nghiên khi anh lại bắt đầu trở nên nóng nảy, mặc kệ anh thô bạo ấn mình xuống giường.


*


“Không được, không thể đợi thêm nữa.”


Ân Ly Muội tung một đồng xu lên rồi bắt lấy theo thói quen.


Cô mở tay ra. Mặt ngửa. Đại hung.


Xác suất thất bại vẫn rất lớn.


Ân Ly Muội tùy tiện bỏ đồng xu vào túi: “Thuốc mê chuẩn bị xong hết chưa?”


“Dạ xong rồi.”


Ân Ly Muội: “Được, tối nay hành động.”


Nếu phía Ôn Nghiên không xong thì tìm người cầm chân anh ta, rồi mang Ân Thù đi là được.


Ân Ly Muội híp mắt dặn dò: “Tăng thêm liều lượng thuốc đi.”


*


Ân Thù chẳng có tâm trạng ăn uống, hôm nay cả ngày cậu chưa ăn gì. Cậu uể oải dựa vào đầu giường, mặt tái nhợt, môi khô nứt, trông trạng thái rất tệ.


“A Nghiên, anh đứng xa vậy làm gì?”



Ôn Nghiên há miệng, giọng nói có chút khàn đặc: “Em nên ăn cơm đi.”


Ân Thù chẳng bận tâm: “Không đói, không muốn ăn.”


Ôn Nghiên: “Thế nào thì mới chịu ăn?”


Ân Thù thấy hơi lạ, bởi vì những lời quan tâm thế này suốt mấy ngày qua cậu đã chẳng dám hy vọng được nghe từ miệng Ôn Nghiên nữa.


Cậu suy nghĩ một chút: “Anh tự tay làm thì em ăn.”


Ánh mắt Ôn Nghiên lay động: “Được.”


Ân Thù vừa ngạc nhiên vừa lo lắng, đột nhiên anh khác lạ như vậy, có phải lại muốn trốn chạy khỏi cậu không.


Xúc tu tự động dài ra, dài đến mức có thể vươn tới tận nhà bếp.


Lần đầu tiên sau nhiều ngày, Ôn Nghiên đã bước chân ra khỏi cửa phòng ngủ.


Anh đi xuống lầu, những con mắt giám thị trước đây anh dùng để theo dõi người vợ không ngoan giờ lại biến thành những đôi mắt giám sát chính anh.


Ân Thù không xuống lầu nhưng ánh mắt chưa từng rời khỏi anh. Cậu thấy Ôn Nghiên thành thạo lấy nguyên liệu nấu cơm, không có chút dấu hiệu muốn bỏ trốn nào mới chậm rãi thở phào nhẹ nhõm.


Ôn Nghiên từng bước làm xong đồ ăn, bưng lên phòng. Chỉ là khi đi đến góc khuất của camera ở tầng hai, anh lặng lẽ lẻn vào một phòng khách.


Anh nhanh chóng mở tủ quần áo, đẩy tấm ván dưới cùng ra, lấy ra một con dao găm rồi đâm mạnh vào vai mình.


Cơ thể anh tại vị trí bả vai trong khoảnh khắc tan biến thành sương đen rồi nhanh chóng phục hồi, chỉ để lại một vết thương dài trên vai.


Cùng lúc đó, sắc đỏ trong mắt anh tan đi ít nhiều, thần trí khôi phục được một chút.


Sau đó anh nhanh chóng mở hộp y tế, lấy ra viên thuốc an thần nghiền nát rồi rắc vào bát cháo trái cây vừa nấu xong.


Không thể tiếp tục như thế này, phải mau chóng rời đi thôi. Anh dùng thìa khuấy đều, xác định không có gì bất thường mới nhanh chóng rời khỏi phòng khách.


Anh đẩy cửa phòng ngủ, Ân Thù vẫn duy trì tư thế cũ. Ôn Nghiên không để lộ dấu vết mà quan sát người vợ bướng bỉnh và chấp nhất của mình.


Mái tóc đen dài của cậu xõa tung, trên đôi má gầy trắng bệch là đôi mắt đỏ rực đang nửa nhắm nửa mở, trông mệt mỏi và suy yếu vô cùng.


Hình dáng này cho thấy cơ thể cậu đã đứng bên bờ vực sụp đổ, không còn kiểm soát nổi sức mạnh nữa.


Môi Ôn Nghiên run run: “Lại ăn cơm đi.”


Ân Thù lười biếng dựa trên giường, thử lòng anh: “Anh đút em.”


Ôn Nghiên im lặng tiến lại gần, dùng thìa đút cháo cho cậu. Ân Thù có chút bất ngờ: “A Nghiên, hôm nay anh ngoan quá.”


Ăn xong bát cháo Ôn Nghiên đút, chẳng mấy chốc Ân Thù đã thấy hai mí mắt dính chặt vào nhau vì buồn ngủ.


Cậu rúc vào lòng Ôn Nghiên, ôm lấy eo anh rồi nhắm mắt lại.


Ôn Nghiên cúi đầu nhìn xuống.


Ân Thù khi ngủ trông rất ngoan, chẳng thấy đâu vẻ cố chấp điên cuồng lúc tỉnh táo.


Anh nhẹ tay nhẹ chân rút ra khỏi vòng tay cậu, nhìn cổ chân đang bị xúc tu quấn chặt, anh rút dao găm ra và dứt khoát cắt xuống phần phía trên cổ chân.


Cơn đau dữ dội khiến cơ thể anh nhanh chóng tan rã thành sương đen, một phần sương mù cứ thế thoát ly ra ngoài.


Anh ngưng tụ lại thành hình người, chỉ có phần dưới cổ chân vẫn còn là hình dạng sương mù đen.



Mười mấy người gần như xuất hiện trong phòng ngay lập tức. Nhìn thấy cảnh tượng bên trong, mọi người đều sững sờ trong giây lát.


Ôn Nghiên nhìn những gương mặt quen thuộc, biết họ là người của Cục quản lý Quái đàm, nhưng anh vẫn hơi do dự, dù sao thân phận của Ân Thù…


Cho đến khi hình chiếu của Ân Ly Muội xuất hiện giữa không trung, giọng cô dồn dập: “Giao Ân Thù cho tôi, anh ấy cần đi bệnh viện ngay.”


Ôn Nghiên gật đầu: “Được.”


Anh nhìn mọi người tiến lại gần Ân Thù rồi bay về phía cửa sổ. Anh phải nhanh chóng rời đi, nếu không sẽ lại mất đi lý trí.


Đột nhiên, có thứ gì đó quấn lấy eo anh, ngay sau đó, vô số xúc tu dày đặc bao vây lấy anh hoàn toàn.


Mọi người ở Cục quản lý Quái đàm chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh khủng khiếp ập đến, khi kịp phản ứng thì từng người đã bị đập dính lên tường, gỡ mãi không ra.


Nếu không phải trên người họ có trang bị phòng hộ đặc biệt và thể chất khác người, thì cú va chạm này đã trực tiếp tiễn họ đi rồi.


Ân Thù ngồi trên giường, bình tĩnh nhìn chằm chằm anh, đôi mắt đỏ rực tràn đầy sương mù: “A Nghiên, anh muốn đi đâu?”


Tại sao lúc nào anh cũng nghĩ đến chuyện trốn khỏi cậu vậy? Rõ ràng đã biến thành thế này rồi mà vẫn muốn rời xa cậu sao?


“A Nghiên, anh muốn đi tìm ai? Em có quen không?”


"Nói cho em biết đi mà, em hứa sẽ không giết người đó đâu." Ân Thù chậm rãi nghiêng đầu, nở một nụ cười với anh.


Làn sương đen trên người Ôn Nghiên lập tức đông cứng lại.


Anh vội vàng lên tiếng: “Bảo bối, sự việc không phải như em nghĩ đâu.”


Nụ cười trên mặt Ân Thù càng rộng hơn: “Vậy là như thế nào? A Nghiên cứ thong thả nói, em sẽ nghiêm túc nghe.”


“Nhưng mà trước đó, để em xử lý mấy con chuột nhắt này đã nhé. A Nghiên liên lạc với họ từ khi nào vậy? Thật là quá đáng mà, lại dám cấu kết với người ngoài để đối phó với em.”


Sắc mặt Ôn Nghiên khựng lại: “Tiểu Thù, đừng làm hại người vô tội, họ đến đây vì lo cho em thôi.”


Ân Thù: “A Nghiên lại giúp người khác nói đỡ rồi.”


Ôn Nghiên định giải thích thì những âm thanh trong đầu lại vang lên dữ dội.


“Giết hắn đi! Giết kẻ phản bội này đi!”


“Giết hắn! Giết hắn! Giết hắn!”


"Ưm!" Ôn Nghiên ôm lấy đầu, vẫn là quá miễn cưỡng.


Đáng lẽ lúc đầu anh không nên đến đây, nhưng không đến anh lại sợ vợ mình xảy ra chuyện hoặc làm ra điều gì không thể cứu vãn.


Anh nhanh chóng giải thích: “Anh chỉ muốn rời đi một thời gian, chờ khi khôi phục ý thức sẽ quay lại tìm em. Tiểu Thù, em không thể để mặc anh làm tổn thương em được, trạng thái hiện tại của anh thực sự rất nguy hiểm.”


Dứt lời, vẻ nôn nóng trên mặt anh biến mất, ánh mắt trở nên lạnh lùng đến cực điểm.


Ai cũng có thể thấy anh không bình thường.


Thế nhưng Ân Thù chỉ nghiêng đầu: “A Nghiên, lời nói dối này của anh nhạt nhẽo quá, em không tin đâu.”


Quái đàm nào mà có thể lúc thì bình thường, lúc thì hận cậu thấu xương như anh nói chứ? Quái đàm vốn sinh ra từ chấp niệm, sao có thể như vậy được?


Gương mặt Ân Thù mang theo nụ cười, nhưng giọng nói lại lạnh thấu xương: “Để trốn khỏi em, A Nghiên đúng là đã tốn không ít tâm tư nhỉ.”


Lông mi cậu khẽ run: “Xem ra dù có hóa thành quái đàm thì chấp niệm của anh cũng không đặt trên người em rồi.”


“Thật là quá đáng mà.”


Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả Truyện Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả Story Chương 24
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...