Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả
Chương 22
Không biết qua bao lâu, Ân Thù dần dần yên tĩnh lại. Ôn Nghiên dừng động tác, quan sát kỹ người vợ của mình.
Cậu thanh niên vốn có vẻ ngoài đẹp đến mức rực rỡ lay động lòng người, làn da trắng ngần như tuyết, mái tóc dài đen nhánh xõa tung sau lưng, che khuất hơn nửa bờ vai.
Giữa chừng vì không chịu nổi mà cậu đã nôn ra máu, vệt máu đỏ tươi theo cằm chảy dài xuống dưới.
Cậu nhíu chặt mày, trông có vẻ vô cùng khó chịu, nhưng lại cứ co người lại, cố sức rúc vào lòng Ôn Nghiên.
Mặc dù cái ôm này chẳng hề ấm áp, cũng chẳng thể mang lại cảm giác an toàn.
Trong đại não vốn đang tràn ngập phẫn nộ và thù hận của Ôn Nghiên bỗng dưng nảy ra một ý nghĩ: “Đúng là đồ ngốc.”
Anh ôm lấy đầu, đẩy Ân Thù ra, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: “Rời khỏi nơi này, nhất định phải rời khỏi nơi này!”
Anh không thể... làm tổn thương người này.
Thế nhưng anh vừa mới lùi lại một chút, còn chưa kịp đứng dậy đã bị ôm chặt lấy eo.
Ân Thù chưa tỉnh, chỉ theo bản năng ôm chặt lấy anh hơn, vùi đầu vào lồng ngực lạnh lẽo của anh, chỉ để lộ ra mái tóc đen dài ở phía sau.
“Vợ ngươi ngoại tình, cậu ta đã phản bội ngươi!”
“Trừng phạt cậu ta đi, khiến cậu ta phải hối hận vì đã phản bội ngươi!”
“Sau đó, g**t ch*t cậu ta!”
Ôn Nghiên nghiến răng, dùng sức đẩy Ân Thù ra rồi xoay người muốn rời đi.
Nhưng cổ tay lại bị tóm chặt.
Cậu thanh niên đã mở mắt từ lúc nào, đôi đồng tử đỏ rực bướng bỉnh nhìn anh.
“A Nghiên, anh đi đâu?”
Trong phòng tức khắc xuất hiện vô số xúc tua đen đặc, to lớn cấu thành từ những mã số "0" và "1", quấn chặt lấy Ôn Nghiên từng lớp một.
“Lại muốn đi đâu nữa đây, ông xã?”
Trên mặt Ân Thù mang theo nụ cười điên cuồng đầy chấp niệm: “Đã biến thành thế này rồi mà vẫn muốn rời bỏ em sao?”
Ôn Nghiên bị xúc tua trói chặt trên giường theo hình chữ Đại, cơ thể dần hóa thành làn sương đen mờ ảo muốn thoát thân, nhưng lại phát hiện dù ở trạng thái sương mù cũng không cách nào thoát khỏi những xúc tua kia.
Ân Thù lại nhào vào lòng anh, thần sắc điên cuồng hôn lên trán, chóp mũi, khóe môi, cằm rồi đến yết hầu của anh.
Cứ thế hôn dần xuống dưới.
“A Nghiên, không phải anh vì hận em mới biến thành quái đàm sao? Tại sao còn muốn đi? Chẳng lẽ ngay cả lòng hận thù anh cũng muốn chia cho kẻ khác vài phần à?”
Ôn Nghiên nhắm nghiền mắt, nghiến chặt răng không muốn nói ra lời nào tổn thương người kia nữa. Thế nhưng dưới sức ảnh hưởng của một thế lực nào đó, anh thật sự không nhịn được, thần sắc oán độc thốt ra lời trào phúng:
“Giờ lại giả vờ thâm tình thế này làm gì? Chẳng phải từng nói tôi không phải là duy nhất, chỉ cần có tiền là có thể tìm được vô số kẻ giống tôi sao? Chẳng phải bảo cậu còn trẻ, không thể ôm ký ức cũ mà sống cả đời đó sao?”
Ân Thù nằm trên người anh, nhìn chằm chằm vào mặt anh.
Cậu chưa từng nghĩ mình sẽ nghe được những lời mỉa mai này từ miệng Ôn Nghiên, nhưng đây chẳng phải chính là điều cậu hằng mong ước sao?
Cậu vốn dĩ hy vọng Ôn Nghiên oán hận mình, hận đến mức hóa thành quái đàm. Như bây giờ chẳng phải rất bình thường sao?
Cậu lập tức xin lỗi, tất cả đều là những lời bao biện không chút thành tâm.
“Em xin lỗi A Nghiên, em không cố ý đâu. Em chỉ muốn anh quay về thôi, anh chính là anh, không ai có thể thay thế được anh cả.”
Ôn Nghiên không nói tin cũng chẳng bảo không tin. Anh nghiến răng nhắm mắt lại như thể đã hận Ân Thù thấu xương, hoàn toàn không muốn đoái hoài gì đến cậu nữa.
Ân Thù lập tức phát điên, cậu đưa tay ra muốn vạch mí mắt Ôn Nghiên lên.
“Anh làm thế này là có ý gì? Anh lấy tư cách gì mà giận dữ như vậy? Chính anh là người vi phạm khế ước trước, chính anh bỏ rơi em trước, tất cả chuyện này đều là lỗi của anh!”
Cơn giận bốc lên khiến cậu chẳng còn nhớ nổi chính mình đã cố tình làm Ôn Nghiên hận mình, trong lòng chỉ còn lại đầy bụng ủy khuất.
Cậu cúi đầu oán hận cắn vào má Ôn Nghiên, giống như chỉ cần tiếng nói đủ lớn thì mình sẽ là người đúng: “Tất cả đều là lỗi của anh!”
**
Ân Ly Muội đang nhìn lén.
Cô nàng ngồi trên một cái cây lớn, cầm kính viễn vọng cố sức nhìn vào trong.
"Cô Ân, tình hình bên trong thế nào rồi?" Lâm Tĩnh là đầu bếp riêng của Ân Thù, cũng là vệ sĩ do Ôn Nghiên mời tới.
Bà vốn là nhân viên tuyến đầu đã nghỉ hưu của Cục Quản lý Quái đàm.
Từ sau khi nghỉ hưu bà được Ôn Nghiên mời về, tuy nói là vệ sĩ nhưng chẳng mấy khi gặp phải sự cố quái đàm nào, cứ thế nhận lương cao để nấu cơm cho Ân Thù.
Ngày thứ ba sau khi Ôn Nghiên mất, bà nhận được tin báo từ Cục Quản lý Quái đàm, yêu cầu bọn họ tắt thiết bị cảnh báo quái đàm trong căn biệt thự nhỏ.
Hôm nay lại tận mắt chứng kiến ngài Ôn đã hóa thành quái đàm đi vào biệt thự, bà hiện tại đang rất hoảng loạn.
Vạn nhất ngài Ân bị thương thì biết làm sao, thế thì thật có lỗi với sự tin tưởng của ngài Ôn.
Ân Ly Muội ngậm một que kẹo m*t, xoay xoay chiếc kính viễn vọng trong tay.
Cái kính này vốn là một vật phẩm quái đàm, nhưng đáng tiếc, sức mạnh quái đàm bên trong biệt thự quá lớn.
Cô cứ nhìn thấy mờ mờ ảo ảo, chẳng thể nhìn rõ được nội dung cụ thể bên trong.
“Suỵt! Đừng ồn!”
Ân Ly Muội lại xoay kính viễn vọng một vòng, quan sát xung quanh biệt thự.
Hôm nay thực ra có không ít quái đàm kéo đến, đều muốn lôi kéo Ân Thù.
Mục đích của bọn chúng chẳng cần đoán cũng biết: muốn Ân Thù gia nhập để cùng nhau làm xằng làm bậy, hủy diệt thế giới.
Cũng may Ân Thù hiện giờ vẫn chưa hoàn toàn mất trí trí, những vật thí nghiệm cấp S kia cũng không dám đánh cược xem cơn điên của Ân Thù có thể quét sạch bọn chúng hay không, nên không ai dám tự thân đến.
Những kẻ đến đây đều là quái đàm cấp thấp, cao nhất cũng chỉ là cấp A.
Bọn họ đối phó tuy có chút khó khăn nhưng vẫn còn chống đỡ được.
Hiện tại rắc rối nhất vẫn là chuyện trong biệt thự, cái tên Ôn Nghiên kia rốt cuộc là thế nào.
Cô không phải là Ân Thù, cô không tin cái kiểu người thánh thiện như thế mà có thể dựa vào lòng hận thù để hóa thành quái đàm.
Nhưng mà, trông cái tên đó đúng là có gì đó không ổn thật.
Gay go rồi đây.
Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả
Đánh giá:
Truyện Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả
Story
Chương 22
10.0/10 từ 17 lượt.
